Giải pháp phát triển du lịch văn hoá nhân văn ở huyện bình xuyên vĩnh phúc - Pdf 31

Trường Đại Học Sư Phạm Hà Nội 2

Khóa luận tốt nghiệp

TRƯỜNG ĐẠI HỌC SƯ PHẠM HÀ NỘI 2
KHOA NGỮ VĂN
**************

NGUYỄN TIẾN HƯƠNG

GIẢI PHÁP PHÁT TRIỂN DU LỊCH
VĂN HOÁ NHÂN VĂN Ở HUYỆN
BÌNH XUYÊN - VĨNH PHÚC

KHOÁ LUẬN TỐT NGHIỆP ĐẠI HỌC
Chuyên ngành: Việt Nam học

HÀ NỘI - 2010

Nguyễn Tiến Hương

1

K32G - Việt Nam Học


Trường Đại Học Sư Phạm Hà Nội 2

Khóa luận tốt nghiệp

TRƯỜNG ĐẠI HỌC SƯ PHẠM HÀ NỘI 2

văn hoá nhân văn ở huyện Bình Xuyên - Vĩnh Phúc”, tác giả khoá luận đã
thường xuyên nhận được sự giúp đỡ, tạo điều kiện của các thầy, cô giáo trong
khoa Ngữ văn và đặc biệt là của TS. Bùi Minh Đức - người hướng dẫn trực
tiếp.
Tác giả khoá luận xin bày tỏ lòng biết ơn và gửi lời cảm ơn chân thành
nhất tới các thầy, cô giáo đã giúp tác giả hoàn thành khoá luận này.

Hà Nội, ngày 15 tháng 4 năm 2010
Tác giả khóa luận

Nguyễn Tiến Hương

Nguyễn Tiến Hương

3

K32G - Việt Nam Học


Trường Đại Học Sư Phạm Hà Nội 2

Khóa luận tốt nghiệp

LỜI CAM ĐOAN

Tôi xin cam đoan những nội dung mà tôi đã trình bày trong khoá luận
này là kết quả nghiên cứu của bản thân tôi dưới sự hướng dẫn của TS. Bùi
Minh Đức.
Những nội dung này không trùng lặp với kết quả nghiên cứu của các
tác giả khác


Giáo sư

HĐND

Hội đồng nhân dân

NXB

Nhà xuất bản

PGS

Phó giáo sư

TS

Tiến sĩ

UBND

Uỷ ban nhân dân

Nguyễn Tiến Hương

5

K32G - Việt Nam Học




7. Bố cục của khóa luận........................................................................

5

NỘI DUNG
CHƯƠNG 1: CƠ SỞ LÝ LUẬN VÀ THỰC TIỄN CỦA VIỆC
NGHIÊN CỨU DU LỊCH VĂN HOÁ NHÂN VĂN Ở HUYỆN
BÌNH XUYÊN – VĨNH PHÚC ..........................................................

6

1.1. Cơ sở lý luận ................................................................................

6

1.1.1. Khái niệm văn hóa ......................................................................

6

1.1.2. Khái niệm du lịch .......................................................................

9

1.1.3. Khái niệm du lịch văn hóa ..........................................................

11

1.1.4. Khái niệm du lịch văn hóa nhân văn ...........................................



Trường Đại Học Sư Phạm Hà Nội 2

Khóa luận tốt nghiệp

CHƯƠNG 2: DU LỊCH VĂN HÓA NHÂN VĂN Ở HUYỆN
BÌNH XUYÊN - TIỀM NĂNG VÀ THỰC TRẠNG ........................

23

2.1. Tiềm năng du lịch văn hóa nhân văn ở huyện Bình Xuyên.......

23

2.1.1. Khái quát về huyện Bình Xuyên .................................................

23

2.1.2. Di tích lịch sử văn hóa ................................................................

25

2.1.2.1. Khái niệm ................................................................................

25

2.1.2.2. Một số di tích lịch sử văn hóa ..................................................

25


37

2.1.5.2. Lễ hội kéo song ở Hương Canh ...............................................

38

2.2. Thực trạng du lịch văn hóa nhân văn ở huyện Bình Xuyên .....

43

2.2.1. Thành tựu của du lịch văn hóa nhân văn ở huyện Bình Xuyên....

43

2.2.2. Một số tồn tại, hạn chế của du lịch văn hoá nhân văn ở huyện
Bình Xuyên ..........................................................................................

44

2.2.3. Nguyên nhân của những tồn tại, hạn chế của du lịch văn hoá
nhân văn ở huyện Bình Xuyên .............................................................

45

CHƯƠNG 3: GIẢI PHÁP PHÁT TRIỂN DU LỊCH VĂN HÓA
NHÂN VĂN Ở HUYỆN BÌNH XUYÊN – VĨNH PHÚC .................

47

3.1. Mục tiêu và định hướng phát triển du lịch văn hóa nhân văn ở

48

3.2.2. Giải pháp về tuyên truyền quảng bá ............................................

49

3.2.3. Giải pháp đào tạo và bồi dưỡng nguồn lực du lịch ......................

49

3.2.4. Giải pháp vốn đầu tư ..................................................................

51

3.2.5. Giải pháp tăng cường đầu tư về cơ sở vật chất để phát triển du
lịch ......................................................................................................

51

3.2.6. Giải pháp về khoa học công nghệ ...............................................

52

3.2.7. Giải pháp về thị trường ...............................................................

52

3.2.8. Giải pháp về tôn tạo các di tích lịch sử văn hóa, các lễ hội và
các làng nghề truyền thống phục vụ du lịch ..........................................


Trải qua nhiều giai đoạn phát triển, cho đến nay du lịch đã trở thành nhu cầu
không thể thiếu được trong đời sống xã hội. Du lịch là ngành kinh tế tổng
hợp, có tính liên vùng và xã hội hóa cao. Du lịch phát triển nhanh chóng được
mệnh danh là “ngành công nghiệp không khói”. Ngày nay du lịch được rất
nhiều quốc gia đầu tư phát triển để trở thành ngành kinh tế mũi nhọn.
Ở Việt Nam, ngành du lịch đã được Đảng và Nhà nước quan tâm, tạo
điều kiện phát triển trở thành ngành kinh tế quan trọng, có mức tăng trưởng
cao, nhất là trong những năm gần đây, khi thực hiện chủ trương đổi mới kinh
tế và chính sách đối ngoại với phương châm hết sức năng động của Đảng ta:
“Việt Nam muốn là bạn của tất cả các nước”. Bước vào thời kỳ công nghiệp
hóa - hiện đại hóa đất nước thì vai trò và vị trí của ngành du lịch lại ngày càng
quan trọng và cần thiết như nghị quyết của Ban chấp hành Trung Ương Đảng
lần thứ VII, khóa VII đã chỉ rõ: “Phát triển ngành du lịch, hình thành ngành
công nghiệp du lịch có quy mô ngày càng lớn, tương xứng với tiềm năng của
nước ta”.
Du lịch ngày càng phát triển và đạt được những thành tựu hết sức to
lớn, đồng thời du lịch có những đóng góp đáng kể cho sự phát triển của nền
kinh tế. Du lịch đặc biệt là du lịch văn hóa nhân văn đã, đang và sẽ trở thành
một xu thế mạnh trong tương lai. Xu thế này được thể hiện rất rõ ở những
vùng, những địa phương, nơi có nhiều di tích lịch sử văn hóa, làng nghề, danh
thắng, những lễ hội độc đáo…
Bình Xuyên là một trong những huyện của tỉnh Vĩnh Phúc. Bình Xuyên
có rất nhiều tiềm năng để phát triển du lịch đặc biệt là du lịch văn hóa nhân

Nguyễn Tiến Hương

9

K32G - Việt Nam Học


Tạp chí văn hóa thể thao Vĩnh Phúc (số 7/ 8- 2006) chuyên đề huyện
Bình Xuyên.
Nguyễn Tiến Hương

10

K32G - Việt Nam Học


Trường Đại Học Sư Phạm Hà Nội 2

Khóa luận tốt nghiệp

Danh nhân Bình Xuyên, 2005, Huyện ủy - HĐND - UBND huyện Bình
Xuyên.
Tuy vậy việc nghiên cứu một cách toàn diện sâu sắc về những tiềm
năng, thực trạng và đề ra những giải pháp để thúc đẩy phát triển du lịch văn
hóa nhân văn ở huyện Bình Xuyên thì chưa được thực hiện nghiên cứu. Đề tài
khóa luận của tôi đã góp phần giải quyết những vấn đề đó.
3. Mục đích và nhiệm vụ nghiên cứu
3.1. Mục đích
Đề xuất một số giải pháp phát triển du lịch văn hóa nhân văn huyện
Bình Xuyên nhằm khai thác các thế mạnh về du lịch để đảm bảo sự đóng góp
tích cực của du lịch đối với sự phát triển kinh tế xã hội và sử dụng bền vững
tài nguyên, môi trường địa phương.
3.2. Nhiệm vụ nghiên cứu
Xác định cơ sở lý luận và thực trạng của việc nghiên cứu.
Phân tích tiềm năng, thực trạng du lịch văn hóa nhân văn huyện Bình
Xuyên.
Đề xuất các giải pháp để phát triển du lịch văn hóa nhân văn huyện

Việc phân loại, phân nhóm và phân tích dữ liệu giúp cho việc phát triển
những vấn đề trọng tâm và những khía cạnh cần được tiếp cận của vấn đề.
Trên cơ sở những tài liệu thu thập được và những kết quả phân tích, việc tổng
hợp sẽ giúp định hình một tài liệu toàn diện và khái quát về chủ đề nghiên
cứu.
* Phương pháp khảo sát thực địa
Phương pháp này giúp ta tiếp cận vấn đề một cách chủ động, trực quan,
kiểm tra, đánh giá một cách xác thực để có một cái nhìn toàn diện về các đối
tượng nghiên cứu. Các hoạt động chính khi tiến hành phương pháp này gồm:
quan sát, mô tả, điều tra, ghi chép, chụp ảnh, quay phim tại các điểm nghiên
cứu.
* Phương pháp so sánh đối chiếu
Phương pháp này giúp chúng ta có thể hiểu được nét đặc trưng tiêu
biểu của tài nguyên du lịch của huyện Bình Xuyên.
6. Đóng góp của khóa luận
Hệ thống hóa các vấn đề lý luận về du lịch văn hóa nhân văn để vận
dụng vào nghiên cứu cụ thể trên địa bàn huyện Bình Xuyên.

Nguyễn Tiến Hương

12

K32G - Việt Nam Học


Trường Đại Học Sư Phạm Hà Nội 2

Khóa luận tốt nghiệp

Đánh giá tiềm năng và thực trạng phát triển du lịch văn hóa nhân văn

1.1.Cơ sở lý luận
1.1.1. Khái niệm văn hóa
Văn hóa là một khái niệm mang nội hàm rộng với rất nhiều cách hiểu
khác nhau, liên quan đến mọi mặt đời sống vật chất và tinh thần của con
người.
Ngược dòng lịch sử của phương Tây từ văn hóa xuất hiện sớm trong
đời sống ngôn ngữ. Nhà ngôn ngữ học người Đức W. Wundt cho rằng: “Văn
hóa là một từ có từ gốc La tinh: Colere, sau trở thành Cultura nghĩa là cày
cấy, gieo trồng”. Từ nét nghĩa này về sau dẫn đến nghĩa rộng hơn là sự hoàn
thiện vun trồng tinh thần, trí tuệ. Thế kỷ thứ nhất trước công nguyên Ciceron,
nhà hùng biện thời La Mã đã có câu nói nổi tiếng: “Triết học là văn hóa (Sự
vun trồng) tinh thần (Filosofia cultura animi est)”.
Ở Trung Quốc, từ văn hóa đã xuất hiện trong đời sống ngôn ngữ ở thời
Tây Hán. Lưu Hướng viết trong sách Thuyết Uyển bài Chí Vũ: “Thánh nhân
cai trị thiên hạ, trước dùng văn đức rồi sau mới dùng vũ lực. Phàm dùng vũ
lực đều để đối phó với kẻ bất phục tùng, dùng văn hóa không thể thay đổi
được thì sau đó sẽ chinh phạt. Như vậy trong cách nghĩ của Lưu Hướng, từ
văn hóa được hiểu như một cách giáo hóa đối lập với vũ lực, văn hóa gần
nghĩa với giáo hóa.

Nguyễn Tiến Hương

14

K32G - Việt Nam Học


Trường Đại Học Sư Phạm Hà Nội 2

Khóa luận tốt nghiệp

15

K32G - Việt Nam Học


Trường Đại Học Sư Phạm Hà Nội 2

Khóa luận tốt nghiệp

hàng bao thế kỷ, nó đã cấu thành nên một hệ thống các giá trị, truyền thống,
thẩm mỹ và lối sống dựa trên đó từng dân tộc khẳng định bản sắc riêng của
mình”. [2, tr.18 ].
Sở dĩ có nhiều khái niệm về văn hóa là do cách tiếp cận văn hóa của
các nhà khoa học khác nhau. Theo PGS.TSKH Trần Ngọc Thêm cho rằng:
“Văn hóa là một hệ thống hữu cơ các những giá trị vật chất và tinh thần do
con người sáng tạo và tích lũy qua quá trình hoạt động và thực tiễn, trong sự
tương tác giữa con người với môi trường tự nhiên và xã hội của mình”.[16,
tr.10].
Trong những thập niên 40 của thế kỷ XX Chủ Tịch Hồ Chí Minh trình
bày một quan niệm về văn hóa: “Vì lẽ sinh tồn cũng như mục đích cuộc sống,
loài người mới sáng tạo và phát minh ra ngôn ngữ, chữ viết, đạo đức, pháp
luật, khoa học, tôn giáo, văn học, nghệ thuật, những công cụ cho sinh hoạt
hàng ngày về ăn, mặc, ở và các phương thức sử dụng. Toàn bộ những sáng
tạo và phát minh đó là văn hóa. Văn hoá là sự tổng hợp của mọi phương thức
sinh hoạt cùng với biểu hiện của nó mà loài người đã sản sinh ra nhằm thích
ứng nhu cầu đời sống và đòi hỏi của sự sinh tồn.”[10, tr.431].
Kế thừa tư tưởng của Chủ tịch Hồ Chí Minh, thủ tướng Phạm Văn
Đồng viết: “Nói tới văn hóa là nói tới một lĩnh vực vô cùng phong phú và
rộng lớn, bao gồm tất cả những gì không phải là thiên nhiên mà có liên quan
đến con người trong một quá trình tồn tại, phát triển, quá trình con người làm

không chỉ riêng tinh thần mà thôi.
Thứ tư, văn hóa không chỉ có nghĩa là văn học nghệ thuật như thông
thường người ta hay nói. Văn học nghệ thuật chỉ là bộ phận cao nhất trong
lĩnh vực văn hóa mà thôi.
1.1.2. Khái niệm du lịch
Ngày nay du lịch đã trở thành một hiện tượng kinh tế xã hội phổ biến
không chỉ ở các nước phát triển mà còn ở các nước đang phát triển, trong đó
có Việt Nam. Tuy nhiên cho đến nay nhận thức về du lịch vẫn chưa được
thống nhất.
Do hoàn cảnh khác nhau, nghiên cứu ở mỗi góc độ khác nhau, cho nên
mỗi ngành khoa học, mỗi người đều có cách hiểu khác nhau về du lịch. Đúng
như GS.TS Berneker - một chuyên gia hàng đầu về du lịch thế giới đã nhận
định: “Đối với du lịch, có bao nhiêu tác giả thì có bấy nhiêu định nghĩa”

Nguyễn Tiến Hương

17

K32G - Việt Nam Học


Trường Đại Học Sư Phạm Hà Nội 2

Khóa luận tốt nghiệp

Năm 1930 ông Glusman, người Thuỵ Sỹ định nghĩa: “Du lịch là sự
chinh phục không gian của những người đến một địa điểm mà ở đó họ không
có chỗ cư trú thường xuyên”.[4, tr.15]
GS.TS Hanziber và GS.TS Kapf đã định nghĩa về du lịch như sau: “Du
lịch là tập hợp các mối quan hệ và các hiện tượng phát sinh trong các cuộc


Khóa luận tốt nghiệp

một nước này sang một nước khác mà không thay đổi nơi cư trú hay nơi làm
việc.
Nhìn từ góc độ kinh tế: Du lịch là một ngành kinh tế, dịch vụ có nhiệm
vụ phục vụ cho nhu cầu tham quan giải trí, nghỉ ngơi, có hoặc không kết hợp
với việc chữa bệnh, thể thao, nghiên cứu khoa học và các nhu cầu khác.
Trong pháp lệnh du lịch của Việt Nam, tại điều 10 chương 1 thuật ngữ
du lịch được hiểu như sau: “Du lịch là hoạt động của con người ngoài nơi cư
trú trường xuyên của mình nhằm thoả mãn nhu cầu tham quan, giải trí, nghỉ
dưỡng trong một khoảng thời gian nhất định”.
Theo từ điển tiếng Việt: Du lịch là đi xa cho biết xứ lạ khác với nơi
mình ở.
Theo chiết tự du lịch: “du” là di chuyển thay đổi vị trí không gian (du
canh, du cư, du mục) “du” còn có nghĩa là chơi, đi chơi (ngao du, du xuân…).
Còn “lịch” là sự trải qua, kinh qua (lịch duyệt, lịch lãm).
Tóm lại du lịch là đi chơi để được trải nghiệm mở rộng hiểu biết và có
thêm vốn sống.
Như vậy du lịch là một hoạt động xã hội của con người hướng tới nhu
cầu hưởng thụ và phát triển, văn hóa tinh thần là một bộ phận trong sinh hoạt
văn hóa của con người nhằm thỏa mãn được trí tò mò, đồng thời mở mang
kiến thức, đáp ứng lòng ham hiểu biết qua sự gặp gỡ, giao lưu, học hỏi. Từ đó
góp phần hình thành phương hướng đúng đắn trong mơ ước, sáng tạo trong
việc hình thành nhân cách bản thân.
1.1.3. Khái niệm du lịch văn hóa
Tại điều 4, chương 1, luật du lịch của quốc hội nước cộng hòa xã hội
chủ nghĩa Việt Nam (7/ 2005) ghi rõ: “Du lịch văn hóa là hình thức du lịch
dựa vào bản sắc văn hóa của dân tộc với sự tham gia của cộng đồng nhằm bảo
tồn và phát huy các giá trị văn hóa truyền thống”.

kèm theo.
Tính đa thành phần: Du khách tham gia du lịch văn hóa, các tổ chức
nhà nước, tư nhân, các doanh nhân trong và ngoài nước đầu tư vào du lịch rất
đa dạng, người phục vụ du lịch, cộng đồng địa phương gồm nhiều thành phần
trong xã hội tham gia trực tiếp hoặc gián tiếp vào hoạt động du lịch văn hóa.
Vì vậy tính đa thành phần còn bao hàm cả tính xã hội hóa cao.
Tính đa mục tiêu: Du lịch văn hóa mang lại lợi ích nhiều mặt như bảo
tồn các tài nguyên thiên nhiên, môi trường, di tích lịch sử - văn hóa, duy trì và
Nguyễn Tiến Hương

20

K32G - Việt Nam Học


Trường Đại Học Sư Phạm Hà Nội 2

Khóa luận tốt nghiệp

phát triển văn hóa phi vật thể, nâng cao chất lượng phục vụ du khách, mở
rộng học hỏi và giao lưu văn hóa, kinh tế, nâng cao ý thức trách nhiệm cho
cộng đồng.
Tính liên vùng: Du lịch văn hóa nâng cao ý thức của du khách về văn
hóa, thẩm mỹ…Vì vậy nên có sự liên kết giữa các cơ sở du lịch, các vùng văn
hóa với nhau trong việc hoạch định các tuyến, điểm du lịch văn hóa phục vụ
cho du khách.
Tính mùa vụ: Thể hiện ở số lượng du khách tập trung rất đông ở những
tuyến điểm du lịch văn hóa vào những ngày nghỉ cuối tuần, nghỉ hè, nghỉ
đông (du khách nước ngoài) nghỉ lễ. Vì vậy cần phải có chương trình thu hút
du khách những mùa còn lại nhằm khai thác nhiều hơn sản phẩm du lịch văn

phải có sự cộng tác với cộng đồng địa phương để đóng góp vào việc bảo vệ
các giá trị tự nhiên và văn hóa, nâng cao hiểu biết giữa người dân với du
khách, tổ chức các dịch vụ một cách tốt nhất nhằm thỏa mãn nhu cầu nâng
cao hiểu biết và tạo nên sự hài lòng cho du khách.
Với những nội dung ý nghĩa như trên, du lịch văn hóa có mối liên hệ
biện chứng với văn hóa du lịch, là kết quả, mục tiêu trung tâm của văn hóa du
lịch. Vì vậy việc sử dụng văn hóa truyền thống dân tộc trong kinh doanh du
lịch không những mang lại lợi ích kinh tế mà còn nâng cao vị thế của dân tộc
vì mục tiêu chính trị và hòa bình.

1.1.4. Khái niệm du lịch văn hóa nhân văn
Du lịch văn hoá nhân văn là loại hình du lịch mà du khách đi khám phá,
nghiên cứu, tìm hiểu những giá trị văn hoá của những mảnh đất, con người
địa phương, để được chiêm ngưỡng vẻ đẹp kỳ vĩ của những công trình kiến
trúc độc đáo, thấy được vẻ đẹp cổ kính, linh thiêng của các di tích lịch sử văn
hoá, được hoà mình vào lễ hội truyền thống độc đáo, tìm hiểu những kinh
nghiệm sản xuất của những làng nghề thủ công truyền thống, được chiêm
ngưỡng những danh thắng kỳ vĩ…Tất cả tạo nên sức hấp dẫn đối với du
khách - những người thích khám phá, tìm hiểu, nghiên cứu những nét đẹp tinh
hoa của nhân loại. Ngày nay loại hình du lịch này ngày càng phát triển và sẽ
trở thành xu thế mạnh trong tương lai.
1.2. Cơ sở thực tiễn
1.2.1. Vị trí, vai trò của ngành du lịch trong nền kinh tế quốc dân
1.2.1.1. Vị trí
Nguyễn Tiến Hương

22

K32G - Việt Nam Học


Du lịch có vai trò to lớn và tác động trên tất cả các lĩnh vực: Kinh tế,
chính trị, văn hóa - xã hội…
Nguyễn Tiến Hương

23

K32G - Việt Nam Học


Trường Đại Học Sư Phạm Hà Nội 2

Khóa luận tốt nghiệp

Về kinh tế:
Du lịch phát triển làm tăng thu ngân sách nhà nước, góp phần giải
quyết công ăn việc làm cho xã hội, thúc đẩy nhiều ngành kinh tế liên quan
phát triển. Ở nhiều nước trên thế giới, ngành du lịch phát triển đem lại cho
ngân sách nguồn thu ngoại tệ lớn. Du lịch là một trong những nguồn thu quan
trọng hàng đầu ở nhiều nước.
Du lịch không những góp phần giải quyết việc làm cho người lao động,
theo ước tính của tổ chức du lịch quốc tế trung bình một phòng khách sạn (15 sao) tạo ra 1,3 chỗ làm trực tiếp và 5 chỗ làm gián tiếp, mà còn thúc đẩy các
ngành kinh tế khác phát triển như: giao thông, xây dựng, bưu điện, hàng
không, nông nghiệp, ngân hàng… Ngoài ra du lịch còn giúp cho du khách biết
được tiềm năng kinh tế của các nước, từ đó xây dựng mối quan hệ hợp tác
kinh tế giữa các nước .

Về chính trị:
Du lịch (du lịch quốc tế) giúp cho du khách hiểu biết về đất nước, con
người, lịch sử truyền thống dân tộc cũng như nền kinh tế, văn hóa - xã hội của
các nước mà họ đến tham quan. Trên cơ sở đó du lịch đã tăng cường tình

hoạt động nghỉ ngơi tích cực của con người. Ngày nay du lịch đã trở thành
nhu cầu không thể thiếu được trong đời sống văn hóa, xã hội ở các nước.
Về mặt kinh tế, du lịch đã trở thành một trong những ngành kinh tế
quan trọng của nhiều nước công nghiệp phát triển. Mạng lưới du lịch đã được
thiết lập ở hầu hết các quốc gia trên thế giới. Các lợi ích kinh tế từ du lịch
mang lại là điều không thể phủ nhận được, thông qua việc tiêu dùng của du
khách đối với các sản phẩm của du lịch. Nhu cầu của du khách bên cạnh việc
tiêu thụ các hàng hóa thông thường, còn có những nhu cầu tiêu dùng đặc biệt:
nhu cầu nâng cao kiến thức, học hỏi, vãn cảnh, chữa bệnh, nghỉ ngơi…
Sự tác động qua lại của quá trình tiêu dùng và cung ứng sản phẩm du
lịch tác động lên lĩnh vực phân phối lưu thông và ảnh hưởng tới các khâu của
quá trình tái sản xuất xã hội. Bên cạnh đó việc phát triển du lịch sẽ kéo theo
sự phát triển của các ngành kinh tế khác, vì sản phẩm du lịch mang tính liên
ngành có quan hệ đến nhiều lĩnh vực khác trong nền kinh tế. Khi một khu vực
nào đó đã trở thành điểm du lịch, du khách ở mọi nơi đổ về sẽ làm cho nhu
cầu về mọi hàng hóa dịch vụ sẽ tăng lên đáng kể. Xuất phát từ nhu cầu này
Nguyễn Tiến Hương

25

K32G - Việt Nam Học


Trích đoạn Định hướng phát triển du lịch huyện Bình Xuyên Giải pháp về quy hoạch Giải pháp về tuyên truyền quảng bá Giải pháp về thị trường Giải pháp về tổ chức quản lý tại các điểm du lịch
Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status