TRƯỜNG ĐẠI HỌC BÁCH KHOA HÀ NỘI
BỘ MÔN TƯ TƯỞNG HỒ CHÍ MINH
HỌC ĐI ĐÔI VỚI HÀNH
TƯ TƯỞNG HỒ CHÍ MINH VỀ
“HỌC ĐI ĐÔI VỚI HÀNH” VẬN DỤNG NÓI CHUNG VÀ
SINH VIÊN BÁCH KHOA HÀ
NỘI NÓI RIÊNG
GVHD :
SINH VIÊN :
BÁCH KHOA HÀ NỘI -2011
TRƯỜNG ĐẠI HỌC BÁCH KHOA HÀ NỘI
BỘ MÔN TƯ TƯỞNG HỒ CHÍ MINH
HỌC ĐI ĐÔI VỚI HÀNH
TƯ TƯỞNG HỒ CHÍ MINH VỀ “HỌC ĐI ĐÔI VỚI HÀNH ” - VẬN DỤNG NÓI
CHUNG VÀ SINH VIÊN ĐẠI HỌC BÁCH KHOA HÀ NỘI NÓI RIÊNG
GVHD :
SINH VIÊN
BÁCH KHOA HÀ NỘI-2011
2
PHẦN MỘT : MỞ ĐẦU
Bác dạy người cán bộ cách mạng phải là công bộc của dân, không được quan liêu
hách dịch. Người cán bộ phải lo tu dưỡng đạo đức cách mạng và không ngừng học
tập để nâng cao trình độ để “vừa hồng vừa chuyên”. Bởi vì, theo Bác lý luận đi đôi
với thực tiễn: Thực tiễn mà không có lý luận soi đường là thực tiễn mù quáng, lý
luận mà không có thực tiễn là lý luận suông; học phải đi đôi với hành và là cán bộ
phải luôn tu dưỡng rèn luyện vì “đạo đức cách mạng không phải trên trời rơi
xuống, mà phải tu dưỡng bền bĩ hàng ngày cũng như “ngọc càng mài càng sáng,
vàng càng luyện càng trong”.
Người luôn chăm lo sự nghiệp trồng người là vì Người đã nhận thấy: Muốn có Chủ
nghĩa xã hội phải bồi dưỡng con người xã hội chủ nghĩa; vì sự nghiệp 10 năm
trồng cây, vì sự nghiệp trăm năm trồng người. Người còn chỉ ra rằng: Con người là
gốc của mọi công việc, người tốt thì việc tốt, người xấu thì việc xấu.
Trong công tác xây dựng Đảng, Người nói: Vào Đảng không phải để thăng quan
tiến chức, hưởng bổng lộc, mà phải phấn đấu cho sự nghiệp của Đảng; đặt lợi ích
của Đảng, của dân lên trên hết.
Dù bận trăm công việc, xong Bác luôn xuống cơ sở, dành tình cảm cho mọi người:
Bác đến thăm các đơn vị bộ đội, trường học, bệnh viện, nhà máy, công trường,
đồng ruộng.
Bác thương đồng bào miền Nam ruột thịt chưa được giải phóng, Bác nói: “Một
ngày đồng bào miền Nam chưa được giải phóng thì tôi ăn không ngon, ngủ không
yên”; miền Nam là máu - máu Việt Nam, là thịt - thịt Việt Nam, miền Nam luôn
trong trái tim Bác.
Bác coi nhân dân Việt Nam là ruột thịt, là đồng bào phải thương yêu đoàn kết giữa
54 dân tộc anh em. Đất nước còn nghèo nhân dân phải tích cực tăng gia sản xuất,
thực hành tiết kiệm. Vì theo Bác tiền vào nhà khó như gió vào nhà trống, đặc biệt
cán bộ nhà nước phải: “Cần kiệm, liêm chính, chí công, vô tư,…”.
Có thể nói rằng có đến hàng ngàn vạn lời dạy của Bác đối với chúng ta, trước khi
qua đời Người đã để lại bản di chúc quý giá cho Đảng, Nhà nước và dân tộc, nhân
dân ta.
-
Dễ trăm lần không dân cũng chịu, khó vạn lần dân liệu cũng xong;
-
Người cán bộ phải vừa hồng vừa chuyên;
-
Phải nâng cao đạo đức cách mạng, quét sạch chủ nghĩa cá nhân;
-
Chống quan liêu, tham ô;
công;
-
Dân vận kém thì việc gì cũng kém, dân vận khéo thì việc gì cũng thành
Chúng ta phải yêu dân, kính dân thì dân mới yêu ta, kính ta,…
5
Chủ tịch Hồ Chí Minh là tấm gương sáng được kết tinh từ truyền thống cha ông và
những tiến bộ thế giới. Do đó, việc học tập và làm theo Người là việc làm đem lại
những điều tốt đẹp, những lợi ích cho từng cá nhân, tổ chức, đoàn thể,… Vì vậy,
chúng ta cần tiếp tục phát huy những ưu điểm, những điều Bác dạy đã học được, ra
sức khắc phục những yếu điểm thực sự phê và tự phê để trờ thành người tốt. Ra
sức tu dưỡng rèn luyện để giữ vững phẩm chất đạo đức của người cán bộ đảng viên
Hồ Chí Minh dùng nhiều cách diễn đạt khác nhau: “Lý luận đi đôi với thực tiễn”,
“Lý luận kết hợp với thực hành”, “Lý luận và thực hành phải luôn luôn đi đôi với
nhau”, “Lý luận phải liên hệ với thực tế . Dù nói “đi đôi”, “gắn liền”, “kết hợp”
nhưng điều cốt lõi nhất mà Người muốn nhấn mạnh là: “Thống nhất giữa lý luận
và thực tiễn là một nguyên tắc căn bản của chủ nghĩa Mác – Lênin. Thực tiễn
không có lý luận hướng dẫn thì thành thực tiễn mù quáng. Lý luận mà không có
liên hệ với thực tiễn là lý luận suông” . Như vậy, thống nhất giữa lý luận và thực
tiễn được Hồ Chí Minh hiểu trên tinh thần biện chứng: thực tiễn cần tới lý luận soi
đường, dẫn dắt, chỉ đạo, hướng dẫn, định hướng để không mắc phải bệnh kinh
nghiệm, còn lý luận phải dựa trên cơ sở thực tiễn, phản ánh thực tiễn và phải luôn
liên hệ với thực tiễn, nếu không sẽ mắc phải bệnh giáo điều. Nghĩa là thực tiễn, lý
luận cần đến nhau, nương tựa vào nhau, hậu thuẫn, bổ sung cho nhau.
Hồ Chí Minh cho rằng, để quán triệt tốt nguyên tắc thống nhất giữa lý luận và thực
tiễn nhằm khắc phục bệnh kinh nghiệm thì trước hết cần khắc phục bệnh kém lý
luận, bệnh khinh lý luận. Bởi lẽ, kém lý luận, khinh lý luận nhất định sẽ dẫn tới
bệnh kinh nghiệm. Hơn nữa, không có lý luận thì trong hoạt động thực tiễn người
ta dễ chỉ dựa vào kinh nghiệm, dễ dẫn tới tuyệt đối hoa kinh nghiệm, cho kinh
nghiệm là yếu tố quyết định thành công trong hoạt động thực tiễn. Nếu không có lý
luận hay trình độ lý luận thấp sẽ làm cho bệnh kinh nghiệm thêm trầm trọng, thêm
kéo dài. Thực tế cho thấy, ở nước ta có không ít cán bộ, đảng viên “chỉ bo bo giữ
lấy kinh nghiệm lẻ tẻ. Họ không hiểu rằng lý luận rất quan trọng cho sự thực hành
cách mạng. Vì vậy, họ cứ cắm đầu nhắm mắt mà làm, không hiểu rõ toàn cuộc của
cách mạng” . Những cán bộ ấy quên rằng, “kinh nghiệm của họ tuy tốt, nhưng
cũng chẳng qua là từng bộ phận mà thôi, chỉ thiên về một mặt mà thôi. Có kinh
7
nghiệm mà không có lý luận cũng như một mắt sáng một mắt mờ” . Thực chất là
họ không hiểu vai trò của lý luận đối với thực tiễn. Theo Hồ Chí Minh, lý luận có
vai trò hết sức to lớn đối với thực tiễn, lý luận “như cái kim chỉ nam, nó chỉ
8
giữa lý luận và thực tiễn. Một trong những biểu hiện sinh động ấy là, trong hoạt
động cách mạng Người luôn luôn sâu sát thực tế, gắn bó với cơ sở, gần gũi với
nhân dân. Trong khoảng 10 năm từ 1955 – 1965, Hồ Chí Minh đã thực hiện trên
700 lượt đi thăm, tiếp xúc với cán bộ, bộ đội, công nhân, giáo viên, bác sĩ, nông
dân, các cụ phụ lão, các cháu thanh, thiếu niên nhi đồng, các đơn vị bộ đội, thanh
niên xung phong, các hợp tác xã, bệnh viện, trường học… Như vậy, mỗi năm có
tới hơn 70 lần xuống cơ sở, gặp gỡ tiếp xúc với quần chúng nhân dân. Điều này đủ
thấy Hồ Chí Minh gắn bó với quần chúng, sâu sát với cơ sở, thực tế như thế nào.
Hồ Chí Minh luôn nhắc nhở cán bộ, Đảng viên rằng, quán triệt tốt nguyên tắc
thống nhất giữa lý luận và thực tiễn là góp phần trực tiếp ngăn ngừa, khắc phục
bệnh kinh nghiệm và bệnh giáo điều. Để làm tốt điều này thì một mặt, phải ra sức
học tập, nâng cao trình độ lý luận cũng như chuyên môn nghiệp vụ. Mặt khác, phải
có phương pháp học tập đúng đắn, học phải đi đôi với hành, lý luận phải liên hệ
với thực tế. Nếu không, chưa khắc phục được bệnh kinh nghiệm thì đã mắc phải
bệnh giáo điều, bệnh sách vở. Người chỉ rõ, “lý luận rất cần thiết, nhưng nếu cách
học tập không đúng thì sẽ không có kết quả. Do đó, trong lúc học tập lý luận,
chúng ta cần nhấn mạnh: lý luận phải liên hệ với thực tế. Điều quan trọng nữa theo
Người là phải thống giáo điều ngay trong học tập chủ nghĩa Lênin. Khi còn sống
Người luôn phê phán kiểu học học thuộc lòng chủ nghĩa Mác- Lênin, “học sách vở
Mác – Lênin nhưng không học tinh thần Mác – Lênin”. Đó là học theo kiểu “mượn
những lời của Mác, Lênin dễ làm cho người ta lầm lẫn”. Theo Hồ Chí Minh, học
tập chủ nghĩa Mác – Lênin là “phải học tinh thần của chủ nghĩa Mác – Lênin, học
tập lập trường, quan điểm và phương pháp của chủ nghĩa Mác – Lênin để áp dụng
lập trường, quan điểm và phương pháp ấy mà giải quyết cho tốt những vấn đề thực
tế trong công tác cách mạng của chúng ta”. “Học tập chủ nghĩa Mác – Lênin là học
tập cái tinh thần xử trí mọi việc, đối với mọi người và đối với bản thân mình, là
học tập những chân lý phổ biến của chủ nghĩa Mác – Lênin để áp dụng một cách
nghiêm trọng của chủ nghĩa xét lại. Đồng thời, Người còn nhắc nhở cán bộ, đảng
viên phải biết dùng lý luận đã học được để tổng kết kinh nghiệm thực tiễn nhằm
nâng cao hiệu quả công tác. “… công việc gì bất kỳ thành công hoặc thất bại,
chúng ta cần nghiên cứu cội rễ, phân tách thật rõ ràng rồi kết luận. Kết luận đó sẽ
là cái chìa khóa phát triển công việc và để giúp cho cán bộ tiến tới”. Người còn
nhấn mạnh ” …cần phải nghiên cứu kinh nghiệm cũ để giúp cho thực hành mới, lại
đem thực hành mới để phát triển kinh nghiệm cũ, làm cho nó đầy đủ dồi dào thêm”
. Đó chính là quá trình tổng kết kinh nghiệm thực tiễn, đúc rút kinh nghiệm để bổ
sung, hoàn thiện, phát triển lý luận. Làm được như vậy cũng có nghĩa là làm cho lý
luận cần được “bổ sung bằng những kết luận mới rút ra từ trong thực tiễn sinh
động”. Đồng thời, thực tiễn mới sẽ được chỉ đạo, soi đường, dẫn dắt bởi lý luận
mới. Cứ như vậy, lý luận luôn được bổ sung, hoàn thiện, phát triển bởi những kết
luận mới được rút ra từ tổng kết thực tiễn. Còn thực tiễn luôn được chỉ đạo, soi
đường dẫn dắt bởi lý luận đã được bổ sung bằng những kinh nghiệm thực tiễn mới.
10
Đây là biểu hiện sinh động của việc quán triệt nguyên tắc thống nhất giữa lý luận
và thực tiễn ở Hồ Chí Minh. “Làm như thế theo Người là tổng kết để làm cho nhận
thức của chúng ta đối với các vấn đề đó được nâng cao hơn và công tác có kết quả
hơn”.
Kết luận: lí luận và thực tiễn thỗng nhất với nhau có quan hệ biện chứng với nhau.
2.1.2 Tư tưởng Hồ Chí Minh về “học đi đôi với hành” .
Có thể nói rằng học đi đôi với hành là biểu hiện rõ nhất cho cơ sở thống
nhất giữa lí luận và thực tiễn và quan hệ biện chứng giữa chúng .
Làm thế nào để học có hiệu quả thì Bác có nói là phải thực tế nhiều ,phải vào thực
tế thì việc học mới có ý nghía và thấy cần phải học.
“Trăm hay không bằng tay quen” người xưa đã từng quan niệm rằng lí thuyết hay
không bằng thực hành giỏi điều đó cho thấy người xưa đã đề cao vai trò của thực
hành trong khi đó những kẻ học thức chỉ biết chữ nghĩa thánh hiền, theo lối học từ
gì và học như thế nào? Học ở đây không chỉ bó hẹp trong phạm vi nhà trường,
không phải chỉ có kiến thức do thầy cô truyền thụ. Còn có rất nhiều điều hay mới
lạ trong cuộc sống mà ta cần phải học, sự học rất mênh mông bao la , không có
giới hạn cho nên ta phải học tập không ngừng. ở lứa tuổi nào cũng phải học - học ở
nhà trường gia đình, xã hội , học thầy , học bạn , học ở mọi nơi mọi chốn “ đi một
ngày đàng học một sàng khôn”.
Hơn thế là học sinh ta cần phải có ý thức đứng đắn trong việc học, phải có thái độ
học tập nghiêm túc, không học qua loa, vừ học vừa chơi. Vào lớp phải chú ý nghe
thầy cô giảng bài, ghi chép bài đầy đủ, về nhà phải học bài cũ, phải nghiên cứu bài
mới, làm bài tập đầy đủ, không học theo kiểu học vẹt, học lí thuyết suông mà phải
kết hợp lí thuyết thực hành. Phải biết vận dụng sáng tạo những kiến thức thầy cô
truyền thụ vào bài tập thực hành, có như vậy hiệu quả học tập mới được nâng cao.
Ngày nay, lời dạy của Hồ Chủ tịch ngày càng được khẳng định tác dụng của nó
trong thực tế. Học đi đôi với hành đã trở thành nguyên lí phương châm giáo dục
của nhà nước đồng thời cũng là phương pháp học tập của mỗi chúng ta. Thấm thía
lời dạy của Người , em càng có ý thức học trong việc học tập của mình, em sẽ cố
gắng thực hiện phương pháp “học” phải “hành” để việc học tập của em ngày càng
tiến bộ hơn.
2.2 Vận dụng học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh về “học đi
đôi với hành”.
2.2.1 Vận dụng nói chung .
12
Học phải đi đôi với hành, giáo dục phải gắn với thực tiễn.
Bác Hồ đã dạy: “Lý luận phải đem ra thực hành. Thực hành phải nhằm theo lý
luận. Lý luận cũng như cái tên (hoặc viên đạn). Thực hành cũng như cái đích để
bắn. Có tên mà không bắn, hoặc bắn lung tung, cũng như không có tên. Lý luận cốt
để áp dụng vào thực tế. Chỉ học thuộc lòng, để lòe thiên hạ thì lý luận ấy cũng vô
ích. Vì vậy, chúng ta phải gắng học, đồng thời học thì phải hành…”. Lời nói đi đôi
sinh làm trung tâm” học bắt đầu từ làm. “Nhà trường mới phải là nhà trường gắn
bó mật thiết với cuộc sống, thường xuyên tổ chức cho học sinh tham gia các loại
hình lao động sản xuất công- nông- lâm- ngư nghiệp và lao động tự phục vụ. Lấy
định hướng phát triển năng lực làm định hướng cho việc truyền thụ kiến thức.
Chuyển từ dạy học truyền thụ kiến thức một chiều, sang dạy học về tổ chức các
hành động học tập, phát huy tính tích cực, chủ động, sáng tạo của người học, đánh
thức khả năng tư duy của cả thầy và trò, làm cho giáo dục thích ứng với sự phát
triển đa dạng của kinh tế- xã hội hiện đại. Giáo dục còn phải coi trọng kỹ năng
thực hành, ngoại ngữ, tin học, kỹ năng giao tiếp cho học sinh, sinh viên.
Mỗi học sinh phải nắm được lý thuyết, lý luận để ứng dụng kiến thức thực tiễn đời
sống. Dân gian cũng có câu: “Học để hành, học với hành phải đi đôi. Học mà
không hành thì học vô ích. Hành mà không học thì hành không trôi chảy”. Học ở
đây không chỉ bó hẹp trong phạm vi nhà trường, không phải chỉ có kiến thức do
thầy truyền thụ. Còn có rất nhiều điều hay mới lạ trong cuộc sống mà ta cần phải
học, sự học rất mênh mông bao la, không có giới hạn cho nên ta phải học tập
không ngừng dù ở lứa tuổi nào cũng phải học- học ở nhà trường, gia đình, xã hội;
học thầy, học bạn, học ở mọi nơi mọi chốn. Phải biết vận dụng sáng tạo những kiến
thức thầy cô truyền thụ vào bài tập thực hành, có như vậy hiệu quả học tập mới
được nâng cao. Học đi đôi với hành đã trở thành nguyên lý, phương châm giáo dục
của nhà nước đồng thời cũng là phương pháp học tập của mỗi chúng ta.
Đại hội Đảng lần thứ IX, một lần nữa Đảng ta khẳng định: “Tiếp tục nâng cao chất
lượng giáo dục toàn diện, đổi mới nội dung, phương pháp dạy và học, hệ thống
trường lớp và hệ thống quản lý giáo dục, thực hiện chuẩn hóa, hiện đại hóa, xã hội
hóa. Phát huy tinh thần độc lập suy nghĩ và sáng tạo của học sinh, sinh viên, đề cao
năng lực tự học, tự hoàn thiện học vấn và tay nghề; đẩy mạnh phong trào học tập
trong nhân dân bằng những hình thức giáo dục chính quy và không chính quy, thực
hiện “giáo dục cho mọi người”, “cả nước trở thành một xã hội học tập”, thực hiện
phương châm “học đi đôi với hành”, giáo dục kết hợp với lao động sản xuất, nhà
trường gắn với xã hội.
2.2.2 Vận dụng với sinh viên Bách Khoa Hà Nội.
xây dựng đất nước giàu mạnh hơn , sánh vai với các cường quốc năm châu như
tâm nguyện của chủ tịch Hồ Chí Minh .
Mọi sinh viên của trường Bách Khoa hay cố gắng quyết tâm học tập theo tâm
gương của Bác Hồ đề sàu nay là nhưng chủ nhân tương lai của đất nước!
15
PHÂN BA : KẾT LUẬN
“Nói đi đôi với làm, lý luận gắn với thực tiễn” - tư duy, phong cách, tư
tưởng đạo đức Hồ Chí Minh.
Nếu nói nhiều, làm ít, hoặc nói mà không làm, hơn nữa nói một đằng làm một nẻo
thì giá trị đạo đức đó bị xem thường, thiếu niềm tin. Suốt cuộc đời mình, Hồ Chí
Minh đã giáo dục cho mọi người và chính bản thân Người đã thực hiện điều này
một cách nghiêm túc và đẩy đủ nhất.
Trong giáo dục rèn luyện đội ngũ cán bộ, đảng viên Người nói: Nếu cán bộ,
đảng viên tư tưởng và hành động không nhất trí thì khác nào “trống đánh xuôi, kèn
thổi ngược”, như vậy thì không thể lãnh đạo quần chúng, không thể làm được cách
mạng; đối với cán bộ, chiến sĩ trong Quân đội, Người dạy “quân lệnh như sơn”
nghĩa là lệnh cấp trên đã ra thì vô luận thế nào cũng phải thi hành; trong gia đình
lời nói, việc làm mẫu mực của cha mẹ có ảnh hưởng giáo dục rất quan trọng đối
với các con, của anh chị đối với các em; trong nhà trường là tấm gương của thầy,
cô giáo đối với học sinh; trong tổ chức, tập thể đó là tấm gương của những người
phụ trách, lãnh đạo cấp trên đối với cấp dưới; trong xã hội đó là tấm gương của
người này đối với người khác, v.v... Sinh thời, Người thường phê phán những cán
bộ, đảng viên nói một đàng, nhưng làm một nẻo, nói không đi đôi với làm, nói
nhiều làm ít, thậm chí nói suông mà không làm. Người nêu kinh nghiệm trong sử
dụng cán bộ: “những người hay khoe khoang công việc, hay a dua, tìm việc nhỏ
mà làm, tránh việc lớn, trước mặt thì theo mệnh lệnh, sau lưng thì trái mệnh lệnh,
hay công kích, ghen tị với người khác, tự tâng bốc mình, ... những người như thế,
tạo, dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm, quyết tâm vượt khó, quyết chí làm
giàu, đoàn kết giúp nhau cùng phát triển, xây dựng nếp sống trong sạch lành
mạnh...
Tuy nhiên, trong điều kiện hiện nay, bên cạnh những ưu điểm, thì một trong
những khuyết điểm, yếu kém mà Đảng ta mạnh dạn chỉ ra là: “Năng lực lãnh đạo,
sức chiến đấu, khả năng nhận thức, vận dụng, cụ thể hóa và tổ chức thực hiện các
chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước và cấp ủy cấp
trên của nhiều tổ chức cơ sở đảng còn yếu, chưa đủ sức phát hiện, giải quyết những
vấn đề phức tạp xảy ra ở cơ sở; có tổ chức cơ sở đảng bị mất sức chiến đấu... cá
biệt có tổ chức cơ sở đảng mờ nhạt, có nơi chỉ tồn tại trên danh nghĩa; một số cấp
ủy, cán bộ đảng viên còn làm theo, ủng hộ cho những việc làm sai trái, vi phạm
pháp luật của người đứng đầu cơ quan, đơn vị, doanh nghiệp...”. Một thực trạng
đáng buồn hiện nay là: một bộ phận cán bộ, đảng viên thoái hóa, biến chất về chính
trị, tư tưởng, về đạo đức, lối sống; giữa “lời nói không đi đôi với việc làm” gia
trưởng, quan liêu, xa dân, lợi dụng chức quyền tham ô, tham nhũng, làm giàu bất
chính. Tệ hại hơn còn có những cán bộ, đảng viên có cương vị lãnh đạo hẳn hoi
17
miệng luôn nói lời cao đạo, giáo huấn, mị dân nhưng tư tưởng và việc làm thì cầu
danh, trục lợi, chuyên quyền, độc đoán, đứng trên tập thể, trên quần chúng, đầu óc
mang nặng tư lợi cá nhân, việc gì có lợi cho mình tìm đủ mọi cách để chiếm đoạt,
việc gì không có lợi thì thờ ơ, lãnh đạm; lợi dụng dân chủ để kéo bè, kết cánh, mưu
toan đấu đá, thanh lọc lẫn nhau làm rối loạn kỷ cương... đã đem lại không ít những
vấn đề làm cho toàn xã hội và chúng tap hải băn khoăn lo lắng.
Hiện nay, toàn Đảng đang quán triệt và tổ chức thực hiện các Nghị quyết
Hội nghị Trung ương 6, khóa X của Đảng gắn với việc “Học tập và làm theo tấm
gương đạo đức Hồ Chí Minh”, thiết nghĩ rằng, đối với mỗi tổ chức Đảng khi nghị
quyết việc gì phải được bàn bạc thống nhất trong tập thể, cân nhắc thận trọng. Khi
đã ra Nghị quyết rồi thì phải kiên quyết thi hành, đảng viên trong chi bộ phải
BÀI GIẢNG TƯ TƯỞNG HỒ CHÍ MINH CỦA CÔ HÀ THỊ DÁNG
HƯƠNG –GVHD
GIÁO TRÌNH TƯ TƯỞNG HỒ CHÍ MINH –NXB CHÍNH TRỊ QUỐC
GIA 2009
BÀI GIẢNG TƯ TƯỞNG HỒ CHÍ MINH- BỘ MÔN TƯ TƯỞNG HỒ
CHÍ MINH ĐẠI HỌC BÁCH KHOA HÀ NỘI -2007
HỒ CHÍ MINH TOÀN TẬP
MỘT SỐ TRANG WEB MẠNG
19
MỤC LỤC
Trang
PHẦN MỘT : MỜ ĐẦU
------------------------------------------------------------------2
PHẦN HAI : NỘI DUNG----------------------------------------------------------------6
2.1 Tư tưởng Hồ Chí Minh về “học đi đôi với hành”.
2.1.1 Cơ sở lí luận-tư tương Hồ Chí Minh thống nhất giữa lí luận với thực
tiễn.---------------------------------------------------------------------------------6
2.1.2 Tư tưởng Hồ Chí Minh về “học đi đôi với hành”.------------------------10
2.2 Vận dụng học tập theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh về “học đi đôi
với hành”-----------------------------------------------------------------------------11
2.2.1 Vận dụng nói chung .---------------------------------------------------------11
2.2.2 Vận dụng với sinh viên Bách Khoa Hà Nội.------------------------------13
PHẦN BA : KÊT LUẬN----------------------------------------------------------------15
TÀI LIỆU THAM KHẢO---------------------------------------------------------------18
MỤC LỤC----------------------------------------------------------------------------------19
HẾT