TRUY ỆN C ỔTÍCH: S ỰTÍCH CHIM S Ơ
N CA
Ngày x ử
a ngày x ư
a, trong m ột khu r ừ
ng n ọcó ông b ốs ống cùng 3 cô con gái. M ột hôm, ông b ốcó vi ệc đi xa t ừbi ệt
ba con gái, h ỏi các con mu ốn l ấy quà gì. Cô c ảmu ốn l ấy ng ọc, cô th ứhai xin kim c ư
ơ n g, cô út nói:
- Th ưa b ố, con ch ỉ thích đ
ư
ợ c m ột con chim s ơn ca v ừ
a nh ảy nhót v ừ
a hót véo von.
B ốb ảo:
-Đ
ư
ợ c , n ếu có thì b ốs ẽmang v ềcho con.
R ồi b ốhôn ba con ra đi . Đ
ế n ngày v ề, ông b ốmua đ
ư
ợ c đ
ủ ng ọc và kim c ư
ơ n g cho hai con l ớ
n. Còn chim s ơ
n ca
nh ảy nhót và hót véo von, thì ông tìm kh ắp n ơ
i mà ch ẳng th ấy. Ông l ấy làm bu ồn l ắm vì cô út là con c ư
ng c ủa ông.
Ông đi qua m ột khu r ừ
ng trong đó có m ột tòa lâu đà i l ộng l ẫy. Bên lâu đà i có m ột cái cây. Tít trên ng ọn cây, ông th ấy
m ột con chim s ơn ca v ừ
Nh ưng ng ư
ời đ
ầ y t ớs ợb ảo:
- Th ưa ông, có th ểông g ặp đú ng cô út, nh ư
ng bi ết đâ u l ại ch ẳng g ặp con mèo, con chó gì đó .
Ng ư
ờ i b ốnghe xuôi tai, c ầm l ấy con chim s ơ
n ca nh ảy nhót, hót véo von, và h ứ
a v ềnhà g ặp gì tr ư
ớ c tiên s ẽcho s ư
t ử. Ông ta v ềt ới nhà thì g ặp ngay đú ng con gái út c ư
ng nh ất. Cô ta ch ạy l ại hôn b ố, vu ốt ve b ố. Cô th ấy b ốmang v ề
m ột con chim s ơn ca nh ảy nhót, hót véo von, thì m ừ
ng m ừ
ng r ỡ
. B ốthì ch ẳng vui m ừ
ng chút nào, khóc lóc b ảo con:
- Con yêu c ủa b ốơi , b ốmua cho con con chim nh ỏnày b ằng giá r ất đ
ắ t . B ốđã ph ải h ứ
a đe m con cho m ột con s ưt ử
.
Nó mà đ
ư
ợ c con là nó xé xác con ra ăn th ịt m ất. R ồi ông k ểl ại đ
ầ u đu ôi câu chuy ện, b ảo con ch ớcó đi , thôi thì c ũng
đà nh li ều, mu ốn ra sao thì ra.
Cô gái an ủi ông và nói:
- B ốyêu c ủa con ơi , b ốđã h ứa thì ph ải làm. B ốđ
ể con đi đ
ế n ch ỗấy làm cho s ưt ửnguôi gi ận. Sau đó con s ẽtr ởv ề,
c ũng t ư
ở n g là nàng đã b ị s ưt ửxé xác ăn th ịt t ừlâu r ồi. Nàng k ểchuy ện đã l ấy đ
ư
ợ c ch ồng đ
ẹ p ra sao, m ọi vi ệc đ
ều
t ốt lành. Nàng ở l ại nhà su ốt th ời gian c ư
ớ i r ồi l ại v ềr ừ
ng. Đ
ế n lúc ch ị hai đi l ấy ch ồng, nàng l ại đ
ư
ợ c mờ
i v ềd ựl ễ
cư
ớ i b ảo s ưt ử
:
- L ần này em không mu ốn đi m ột mình. Chàng ph ải đi cùng em.
S ưt ửđá p là nh ưth ếr ất nguy vì n ếu b ị ánh sáng c ủa đè n, l ử
a, chi ếu ph ải thì chàng s ẽbi ến ngay ra chim b ồcâu, bay
su ốt b ảy n ăm tr ời ròng rã.
Nàng b ảo:
- Không sao chàng ạ. Chàng c ứđi v ớ
i em. Em nh ất quy ết gi ữcho chàng, tránh cho chàng kh ỏi b ị b ất k ỳánh sáng gì
chi ếu ph ải.
Hai v ợch ồng cùng ra đi , mang theo c ảcon nh ỏ. T ớ
i nơ
i, nàng cho làm cái bu ồng t ư
ờ n g th ật dày, ánh sáng không l ọt
vào đ
ư
u giúp
được mình, li ền lên m ặt tr ời h ỏi:
- M ặt tr ời ơi , ánh m ặt tr ời l ọt vào các khe ngách, v ượ
t m ọi đỉnh cao, m ặt tr ờ
i có nhìn th ấy con b ồcâu tr ắng nào bay
qua không?
M ặt tr ời đá p:
- Không, nàng ạ. Ta ch ẳng th ấy chim b ồcâu nào. Nh ư
ng để ta cho nàng m ột cái h ộp nh ỏ, khi nào c ần l ắm hãy m ở
ra.
Nàng c ảm t ạm ặt tr ời r ồi l ại đi cho đến t ối. Tr ăng lên, nàng h ỏi:
- Tr ăng ơi tr ăng t ỏsu ốt đê m, tr ăng đi qua kh ắp đồn g ru ộng núi r ừ
ng, tr ăng có th ấy con chim b ồcâu tr ắng nào bay
qua không?
Tr ăng đá p: - Không, nàng ạ. Ta ch ẳng th ấy chim b ồcâu nào. Nh ư
ng thôi để ta bi ếu nàng m ột qu ảtr ứ
ng, khi nào cùng
l ắm hãy m ởra.
Nàng c ảm ơn tr ăng, l ại đi đến lúc gió đê m th ổi. Nàng h ỏi gió:
- Gió ơi , gió th ổi kh ắp ng ọn cây cành lá, gió có th ấy con chim b ồcâu tr ắng nào bay qua không?
Gió đê m đá p:
- Không, ta ch ẳng th ấy con chim b ồcâu nào. Nh ư
ng để ta h ỏi ba ng ọn gió khác, may ra chúng có th ấy ch ăng.
Gió đô ng và gió tây không th ấy gì. Gió nam b ảo:
- Ta có nhìn th ấy chim b ồcâu tr ắng bay v ềH ồng h ải. Nó l ại bi ến thành s ưt ửvì h ạn b ảy n ăm đã h ết. S ưt ửhi ện
đươn g đá nh nhau v ới m ột con r ồng, r ồng đó là m ột nàng công chúa b ị phù phép.
Gió đê m bèn b ảo nàng:
- Ta khuyên nàng nên đi t ới H ồng h ải. Ở b ờbên ph ải có nhi ều g ốc s ậy to. Nàng đếm đến cây th ứm ườ
i m ột thì đe m
v ềđể đá nh r ồng. Nh ưv ậy thì s ưt ửcó th ểth ắng được r ồng, c ảhai l ại hi ện nguyên hình thành ng ườ
i nơ
i nàng nghe nói là s ắp t ổch ứ
c l ễc ướ
i hai ng ườ
i . Nàng li ền m ởh ộp
c ủa m ặt tr ời cho: trong h ộp có m ột cái áo sáng nh ưm ặt tr ờ
i. Nàng l ấy áo ra m ặc r ồi đi vào lâu đà i. T ất c ảm ọi ng ườ
i
k ểc ảcô dâu đều tr ốm ắt ra nhìn. Cô dâu thích chi ếc áo quá, mong sao l ấy được làm áo c ướ
i . Cô dâu h ỏi nàng có
bán áo không. Nàng tr ảl ời:
- Tôi không bàn áo l ấy ti ền b ạc, ch ỉ đổi l ấy x ươ
n g th ịt thôi. Cô dâu h ỏi ý nàng định nói gì. Nàng đá p:
- Tôi xin ng ủm ột đê m trong phòng chú r ể. Cô dâu không mu ốn th ế, nh ư
ng l ại thích chi ếc áo. Cô c ũng thu ận, nh ư
ng
b ắt ng ườ
i h ầu c ẩn th ận cho Hoàng t ửu ống thu ốc ng ủ. Đê m đến , chàng đã ng ủ, ng ườ
i ta d ẫn nàng vào phòng. Nàng
ng ồi bên gi ườ
n g b ảo:
- Em theo chàng đã b ảy n ăm tròn, em đã đi tìm m ặt tr ờ
i, m ặt tr ăng và b ốn ng ọn gió để h ỏi tin chàng, em đã giúp
chàng th ắng được con r ồng, chàng n ỡlòng nào l ại quên em?
Hoàng t ửng ủsay, ch ỉ c ảm th ấy nh ưcó ti ếng gió rì rào bên ngoài trong đá m lá thông. Đến sáng, ng ườ
i ta d ẫn nàng ra
kh ỏi phòng. Th ếlà nàng m ất không chi ếc áo vàng. M ất công vô ích, nàng ra cánh đồn g c ỏng ồi khóc.
Nàng ch ợt nh ớđến qu ảtr ứng c ủa m ặt tr ăng cho. Nàng đập tr ứ
ng ra thì th ấy m ột con gà mái ấp và m ườ
i hai con gà
thành tiếng mừng vui khi thấy chú bé đang ngồi đan sọt giữa sân. Đôi cánh Én chao liệng sà xu ống và Én th ả tr ước
mặt chú bé một hạt bầu.
Chú bé vùi hạt bầu xuống đất. Chẳng bao lâu hạt bầu đã nảy mầm thành cây. Cây bầu lớn nhanh nh ư thổi, ra hoa,
kết quả. Nhưng lạ chưa, quả bầu to khổng lồ, cả nhà chú bé mới khiêng về được một quả, khi b ổ ra… Ôi! Thật kì
diệu! Trong quả bầu đầy vàng bạc, châu báu và thức ăn ngon!
Tên địa chủ trong vùng nghe được chuyện ấy. Hắn cũng muốn được chim Én cho nhiều quả bầu tiên. Hắn bèn tìm
cách bắt một con chim Én con rồi bẻ gãy cánh. Sau đó hắn giả vờ thương xót con Én rồi đem về nuôi.
Đến mùa thu, khi nhìn lên trời thấy đàn Én đầu tiên xuất hiện, hắn vội vàng ném con Én lên trời và bảo:
- Bay đi Én con! Mau đi kiếm hạt bầu tiên về đây cho ta!
Con Én khốn khổ bay đi. Mùa xuân năm sau nó cũng trở về và đem theo một hạt bầu. Tên địa chủ hí h ửng đem gieo
và ngày đêm canh giữ. Khi quả bầu đã già, hắn bảo mọi người khiêng về rồi đuổi tất cả ra. Hắn đóng cửa lại r ồi m ột
mình hắn bổ quả bầu tiên. Quả bầu vừa được bổ ra, vàng bạc chẳng có, chỉ có rắn rết. Rắn rết t ừ trong quả bầu xông
ra cắn chết tên địa chủ tham lam độc ác.
TRUYỆN CỔ TÍCH: NGƯỜI THỢ SĂN TÀI GIỎI
Xưa có một gã con trai học nghề thợ khóa. Một hôm anh thưa cha, muốn ra ngoài thiên hạ để thi th ố tài năng. Ng ười
cha bảo:
- Được con ạ, cha cũng bằng lòng thôi. Ông đưa con lên đường và cho con một ít tiền. Anh con trai đi tìm vi ệc làm.
Nhưng chỉ ít lâu sau, anh thấy chán nghề và thích đi săn. Đang lang thang, anh gặp m ột bác th ợ s ăn m ặc qu ần áo
màu lục, hỏi anh từ đâu đến và định đi đâu. Anh bảo anh là thợ khóa, giờ không thích ngh ề ấy n ữa, mu ốn học săn
bắn, không biết bác có sẵn lòng nhận anh làm học trò không. Bác th ợ săn đáp:
- Ồ, có chứ! Nếu chú thích thì cứ đi với tôi.
Anh đi theo, ở với bác mấy năm liền và được bác truyền nghề cho. Ít lâu sau, anh lại xin đi để tìm d ịp th ử tài. Bác th ợ
săn trả công cho anh một khẩu súng hơi. Súng này đặc biệt là bắn gì trúng nấy. Anh đến chỗ kia có khu r ừng r ậm, đi
cả ngày vẫn chưa hết. Tối đến, để tránh thú dữ, anh leo ngồi trên ngọn cây cao. Khoảng n ửa đêm, anh thấy ở xa có
ánh lửa le lói. Anh nhìn kỹ qua đám cành lá, cố nhớ chỗ ấy. Anh lại lấy mũ ném về phía ánh l ửa, đánh dấu đường.
Xong anh tụt xuống nhặt mũ rồi cứ hướng ấy thẳng đường đi tới. Càng đi tới, ánh lửa càng rõ. Lúc đến gần, anh th ấy
một đống lửa rất to, ba gã khổng lồ đương xiên một con bò nướng.
Bỗng một gã bảo:
quanh, thấy một đôi hài dưới gầm giường. Hài bên phải đính một ngôi sao có tên vua. Hài bên trái c ũng đính m ột ngôi
sao có tên công chúa. Cổ nàng quấn chiếc khăn lụa lớn thêu kim tuy ến, vạt bên phải thêu tên vua v ới m ột ngôi sao,
vạt bên trái thêu tên nàng với một ngôi sao, chữ vàng rực rỡ. Anh lấy kéo cắt vạt khăn bên phải b ỏ túi. Anh b ỏ túi c ả
chiếc hài bên phải thêu tên vua.
Trong lúc ấy, người con gái vẫn ngủ say, người như vùi trong áo. Tiện tay anh cắt m ột mảnh áo đút n ốt vào túi kia.
Anh làm rất nhẹ nhàng, không động đến người nàng. Xong anh ra đi, để nàng ngủ yên. Lúc anh đến cổng, b ọn kh ổng
lồ đợi ở ngoài tưởng anh đem công chúa ra. Anh gọi chúng vào bảo: người thiếu n ữ đó ở tay anh rồi. Anh không m ở
được cổng, nhưng cổng có lỗ hổng, chúng phải chui mà vào. Đợi gã thứ nhất lại, anh túm tóc kéo đầu nó, chặt một
nhát, đoạn kéo cả người nó vào trong nốt. Xong anh gọi đứa thứ hai, chặt đầu nó rồi đến đứa thứ ba và rất mừng là
cứu được công chúa khỏi tay kẻ thù. Anh xẻo lưỡi mấy đứa, bỏ túi.
Khi ấy anh nghĩ bụng: "Hay ta về cho cha biết những việc ta làm đã, rồi ta lại đi quanh thiên hạ, nhất định sẽ gặp
vận". Vua ở trong lâu đài thức dậy thấy xác ba đứa khổng lồ, vội chạy sang phòng công chúa h ỏi ai đã gi ết l ũ gi ặc.
Công chúa thưa:
- Tâu vua cha, con ngủ say nên không biết. Công chúa tỉnh dậy, định mang hài thì chiếc bên ph ải đã m ất. Nàng nhìn
khăn thấy mất vạt bên phải, nhìn áo cũng thấy mất một mảnh. Vua cha hội cả triều thần, binh tướng, hỏi ai đã gi ết lũ
khổng lồ, cứu công chua. Có tên đại úy chột mắt, xấu trai đứng ra nhận liền. Vua bèn phán gả công chúa cho gã để
thưởng công.
Công chúa thưa:
- Tâu vua cha, thà con bỏ nhà ra đi, chứ con không thể lấy tên ấy được!
Vua truyền nếu nàng không vâng lời thì bắt nàng cởi trả hoàng y, mặc quần áo nông thôn r ồi đuổi đi. Nàng ph ải t ới
một hàng nồi kia để ngồi bán nồi đất. Công chúa trả hoàng y, đến nhà hàng nồi hỏi m ượn trước một số nồi, hẹn chi ều
bán xong sẽ trả tiền. Vua lại bắt nàng phải dọn hàng ngay ở góc đường. Xong vua thuê mấy chiếc xe, sai đánh ch ạy
qua giữa đám nồi đất cho vỡ hết. Công chúa vừa dọn hàng thì đoàn xe kéo đến, cán v ỡ tất. Nàng khóc nói:
- Trời ơi, giờ biết lấy gì đền nhà hàng!
Vua muốn dùng cách ấy để buộc nàng lấy viên đại úy. Nhưng nàng lại đến hàng nồi, h ỏi mượn thêm chuyến hàng
nữa. Nhà hàng không chịu, bắt nàng phải nộp lại đủ số tiền lần trước đã. Nàng về kêu khóc v ới cha, nói nàng mu ốn
đi xa. Vua phán:
- Ta sẽ cho dựng một cái lán nhỏ trong rừng, ngươi vào đó mà ở. Ngươi sẽ phải nấu ăn cho bất kỳ ai mà không được
Vua phán: "Thế là nó tự kết án nó rồi".
Người sai đuổi tên ấy ra ngoài cõi. Công chúa lấy anh thợ săn. Phò mã cho đón cha m ẹ đến để ph ụng d ưỡng. C ả
nhà đoàn tụ êm ấm. Sau khi vua mất, phò mã lên nối ngôi. Câu chuyện kể về anh chàng th ợ săn tài gi ỏi và tấm lòng
trung thực của nàng công chúa. Những kẻ gian dối rồi cũng bị lôi ra ánh sáng, người có công, trung th ực s ẽ được
đền bù xứng đáng.
TRUYỆN CỔ TÍCH: CẬU BÉ TÍCH CHU
Ngày xưa, có một cậu bé tên là Tích Chu. Bố mẹ Tích Chu mất sớm, Tích Chu ở v ới bà.
Hàng ngày bà phải làm việc quần quật kiếm tiền nuôi Tích Chu, có thức gì ngon bà cũng dành cho Tích Chu. Ban
đêm, khi Tích Chu ngủ thì bà thức quạt. Thấy bà thương Tích Chu, có người bảo:
- Bà ơi! Lòng bà thương Tích Chu cao hơn trời, rộng hơn biển. Lớn lên, Tích Chu sẽ không khi n ào quên ơn bà.
Thế nhưng lớn lên, Tích Chu lại chẳng thương bà. Bà thì suốt ngày làm việc vất vả, còn Tích Chu suốt ngày rong
chơi. Vì làm việc vất vả, ăn uống lại kham khổ nên bà bị ốm. Bà lên cơn sốt nhưng chẳng ai trông nom. Tích Chu mãi
rong chơi với bạn bè, chẳng nghĩ gì đến bà đang ốm. Một buổi trưa, trời nóng nực, cơn s ốt lên cao, bà khát n ước quá
liền gọi:
- Tích Chu ơi, cho bà ngụm nước. Bà khát khô cổ rồi!
Bà gọi một lần, hai lần…rồi ba lần nhưng vẫn không thấy Tích Chu đáp lại. Mãi sau Tích Chu thấy đói m ới chạy v ề
nhà kiếm cái ăn. Tích Chu ngạc nhiên hết sức thấy bà biến thành chim và vỗ cánh bay lên tr ời. Tích Chu ho ảng quá
kêu lên:
- Bà ơi! Bà đi đâu? Bà ở lại với cháu. Cháu sẽ mang nước cho bà, bà ơi!
- Cúc cu … cu! Cúc … cu cu! Chậm mất rồi cháu ạ, bà khát quá không th ể chịu n ổi ph ải hóa thành chim để bay đi
kiếm nước. Bà đi đây, bà không về nữa đâu!
Nói rồi chim vỗ cánh bay đi.
Tích Chu hoảng quá chạy theo bà, cứ nhằm theo hướng chim bay mà chạy. Cuối cùng Tích Chu gặp chim đang u ống
nước ở một dòng suối mát. Tích Chu gọi:
- Bà ơi! Bà trở về với cháu đi. Cháu sẽ đi lấy nước cho bà, cháu sẽ giúp đỡ bà, cháu s ẽ không làm bà bu ồn n ữa!
- Cúc …cu…cu, muộn quá rồi cháu ơi! Bà không trở lại được nữa đâu!
Nghe chim nói, Tích Chu òa khóc, Tích Chu thương bà và hối hận. Giữa lúc đó, có m ột bà tiên hi ện ra, bà b ảo Tích
Chu:
quanh Cọp, châm lửa đố t và quát:
- Trí khôn của ta đây! Trí khôn của ta đây!
Trâu thấy vậy thích quá, bò lăn ra mà cườ i, không may hàm trên va vào đá, răng gãy không còn chi ếc nào.
Mãi sau dây thừng cháy đứ t, Cọp mới vùng dậy ba chân bốn cẳng chạy thẳng vào rừng không dám ngoái nhìn l ại.
Từ đó, cọp sinh ra con nào trên mình cũng có những vằn đen dài, vốn là dấu tích những vết cháy, còn trâu thì ch ẳng
con nào có răng ở hàm trên cả.
Sự tích cái yên ngựa
Ngày xưa có một vị quan tên là Hồ Lưu rất hung ác. Năm 62 tuổi, ông ta ch ết. Diêm v ươ ng l ật s ổ ra th ấy t ội
trạng còn quá nặng nên bắt buộc ông ta đầ u thai làm con ngựa. Ông H ồ Lưu (tức là con ng ựa), l ớn kên b ị tên
nài bạc đãi, thúc đầ u gối vào hông, cỡi không cần yên. Hồ Lưu buồn bã quá, nhịn đói không ăn cỏ, ba bốn ngày
sau thì chết.
Diêm vươ ng nổi giận:
– Thằng này trốn tội! Phải đề n tội cho đủ mới đượ c trở về đây. Tự vận như thế là ăn gian!
Bèn cho Hồ Lưu hoá thai lần nữa, đầ u thai thành con chó. Hồ Lưu tủi phận nhưng không dám tự vận như trướ c.
Anh ta nghĩ ra một kế: “Mình cứ cắn ông chủ mình, ông chủ nổi quạu, sẽ đậ p mình chết”. Hồ Lưu thi hành như ý
định. Chủ nhà ngỡ là chó điên nên đập chết. Diêm vương hay được, bèn sai quỷ sứ đánh vong hồn Hồ Lưu 50
hèo rồi phán:
– Mày phải đầ u thai trở lại. Tội mày chưa trả hết mà mày đòi tr ốn hoài. L ần này, ph ải đầ u thai tr ở l ại làm con
rắn.
Hồ Lưu liền bị nhốt trong ngục, bò tới bò lui. Sau rốt anh ta khoét hang vượ t ngục. Biết rằng tự tử hay cắn ngườ i
đều là trọng tội, anh ta bèn giả bộ bò ra ngoài, nằm giữa đường mà ngủ. Tình chờ một chiếc xe ngựa chạy qua,
cán rắn đứ t làm đôi.
Diêm vương phán:
– Bấy lâu nay mi cực khổ nhìêu quá rồi. Ta không nỡ hành tội nữa. Vậy thì mi đựơ c phép đầ u thai về dươ ng thế
để làm quan mà cai trị dân, lấy tên là Lưu Công.
Lưu Công lớn lên, học hành rất giỏi, đậ u thủ khoa. Ông thườ ng răn các ngườ i tuỳ thuộc, mu ốn c ưỡ i ng ựa thì
phải mang yên, mang nệm. Ý của ông là khuyên răn các ngườ i bên dướ i nên t ử t ế đố i v ới dân, đừ ng hà l ạm
quyền hành thúc ép mà đau khổ dân lành.
(Truyện cổ tích Trung Quốc)
Công chúa khát quá, nhảy xuống ngựa, cúi xuống dòng nước chảy xiết, khóc và kêu lên: “Tr ời ơi!” Ba gi ọt máu
liền đáp lại: “Nếu mẹ cô biết sự tình thế này, thì hẳn tim bà tan nát trong ng ực”. Trong khi cô cúi xu ống để u ống
thì cái khăn có thấm ba giọt máu, tuột khỏi ngực cô và trôi theo dòng n ước mà cô không hay bi ết, vì lúc đó cô
rất sợ hãi.
Thị nữ thì lại trông thấy hết và nó rất vui mừng từ giờ trở đi công chúa sẽ bị nó trả thù. T ừ lúc đánh m ất ba gi ọt
máu, công chúa trở nên yếu đuối, không đủ sức tự vệ nữa. Khi nàng định trèo lên con ngựa Phalađa thì thị nữ
bảo: “Tôi sẽ cưỡi con Phalađa, còn cô, cô hãy cưỡi con ngựa tồi của tôi”.
Công chúa đành làm như vậy. Tiếp đó thị nữ ra lệnh, lời lẽ gay gắt, bắt nàng phải cởi quần áo hoàng cung ra và
mặc quần áo của nó vào. Cô lại phải thề với trời đất là khi đến cung điện sẽ không nói l ộ ra. N ếu cô không ch ịu
thề thì nó sẽ giết cô tại chỗ. Nhưng con Phalađa đã quan sát tất cả và ghi nhớ tất cả. Thị n ữ c ưỡi con Phalađa,
còn công chúa thì cưỡi con ngựa tồi. Nó lại tiếp tục đi, cuối cùng đến lâu đài nhà vua. Ở đấy, mọi ng ười r ất vui
mừng khi họ tới, và Hoàng tử vội chạy tới tận nơi đón họ, đỡ thị nữ xuống ngựa, vì t ưởng rằng đó là v ợ ch ưa
cưới của mình. Thị nữ đi lên bậc thềm lâu đài, còn nàng công chúa thì phải đứng lại ngoài sân.
Vua cha nhìn ra, qua cửa sổ thấy nàng duyên dáng và tuyệt đẹp. Người vào trong cung h ỏi cô gái được coi là
vợ chưa cưới của Hoàng tử xem cô gái đứng ngoài sân là ai. “Tâu vua cha, con đã gặp cô gái đó trên đường đi
và con đưa cô ta đi cùng để đỡ lẻ loi một mình. Xin vua cha cho cô ta làm vi ệc để cô ta kh ỏi ph ải vô công r ồi
nghề”. Nhưng vua cha không có việc gì giao cho cô làm cả.
Người bảo: “Ở ngoài kia, ta có một anh chàng chăn ngỗng, hãy để cô ta giúp việc vậy”. Chàng trai tên là Cu ốc.
Vợ chưa cưới của Hoàng tử phải giúp anh chăn ngỗng.
Ít lâu sau, vợ chưa cưới giả tâu với hoàng tử: “Chàng thân yêu ơi, em muốn m ột điều, chàng hãy làm vui lòng
em”. Hoàng tử nói: “Được thôi!” “Chàng hãy cho gọi người thợ lột da đến đập ch ết con ng ựa em đang c ưỡi đến
đây, vì trong khi đi đường nó làm em bực tức”.
Thật ra thì nó sợ con ngựa kể lại cách nó đã đối xử với công chúa. Đến lúc con ngựa trung thành Phala đa phải
chết thì công chúa được tin. Nàng hứa với người thợ lột da là sẽ bí mật biếu anh m ột đồng ti ền b ằng b ạc n ếu
anh giúp nàng một việc nhỏ. Trong đô thị có một cái cổng to rất t ối, hàng ngày, s ớm t ối nàng ph ải d ẫn đàn
ngỗng đi qua. Nàng xin người thợ lột da hãy đóng đanh treo đầu con Phalađa vào cái c ổng ấy để nàng có th ể
luôn luôn trông thấy nó.
Người thợ lột da hứa sẽ làm và bác đóng chặt đanh treo đầu ngựa vào d ưới cái c ổng t ối om. Sáng s ớm, khi
chải tóc và cuốn thành từng búp. Vua cha nhìn thấy tất cả. Không ai nhận ra ngài khi ngài rời khỏi đó.
Chiều đến, cô gái về nhà, ngài cho gọi cô đến và hỏi tại sao cô lại làm nh ư th ế. “Tâu b ệ h ạ, con không th ể nói
được”, – cô trả lời. – “Con không thể kể nỗi khổ của con với bất cứ ai trên th ế gian này, con đã th ề nh ư v ậy để
khỏi bị người ta giết”. Vua cha cô ép cô nói, nhưng ngài không biết được gì thêm bèn nói: “Nếu con không muốn
nói với ta, thì con hãy kể nỗi khổ của con với cái bếp lò này”. Rồi ông bỏ đi.
Cô đến ngồi gần cái bếp lò, than khóc, thổ lộ tâm can: “Ta ngồi đây, bị cả th ế gian ru ồng b ỏ, dù ta là con vua.
Một tên thị nữ độc ác đã áp chế ta, bắt ta đổi cho nó quần áo hoàng cung. Nó thay th ế ta để làm v ợ ch ưa c ưới
của người yêu ta, và ta bắt buộc phải làm công việc bình thường của ng ười chăn ng ỗng. Nếu mẹ ta bi ết nông
nỗi này, tim bà sẽ tan nát”.
Vua cha đứng ở phía tường bên kia gần ống thông hơi, ngài đã nghe thấy hết. Ngài tr ở về và g ọi cô hãy r ời cái
lò đến gặp ngài. Người ta mang đến cho cô quần áo hoàng cung, cô mặc vào đẹp như là có phép l ạ. Vua cha
cho gọi con trai đến và bảo cho con biết về cô vợ chưa cưới giả mạo. Cô người yêu thật đứng trước chàng, đấy
là cô gái chăn ngỗng.
Hoàng tử thấy cô rất đẹp và phúc hậu nên lòng tràn ngập niềm vui. Một bữa tiệc được s ửa so ạn để m ời t ất cả
các bạn bè thân thuộc. Hoàng tử và công chúa ngồi ở đầu bàn, trước mặt họ là con thị nữ. Nó bị choáng ng ợp
và không nhận ra cô chủ trang sức lộng lẫy. Khi họ đang ăn uống vui vẻ, vua cha ra một câu đố cho th ị n ữ. Nó
phải trả lời là một người đàn bà lừa dối chủ thì sẽ bị xử tội như thế nào. Ngài kể các sự việc đã xảy ra và h ỏi nó:
“Như thế sẽ xứng đáng với hình phạt gì”. – “Nó xứng đáng phải đuổi đi khỏi đất nước” – “Kẻ ấy chính là mày,
mày sẽ bị xử tội như mày nói”. Sau khi hình phạt được thi hành, Hoàng tử cưới nàng công chúa làm vợ và họ trị
vì đất nước trong hòa bình và hạnh phúc.
Con lừa và con chó nhỏ:
Ngày xưa, có một người đàn ông sống trong một ngôi nhà nhỏ ở nông trại. Ngôi nhà của ông có rất nhiều bàn ghế đẹp
còn nông trại thì trồng rất nhiều loại rau củ ngon. Ông rất tự hào về ngôi nhà và nông trại của mình.
Ông có nuôi một con lừa và một con chó nhỏ. Cả hai con vật này được chủ chăm lo theo những cách rất khác nhau.
Hàng ngày, con lừa làm việc ở nông trại. Nó làm v
Quả thật, con chó nhỏ suốt ngày chơi đùa ở nhà. Nó rất thích chơi đùa và chơi đùa rất khéo. Chính vì thế, mọi người
trong nhà đều thích nựng nịu nó.
hòn đá nhỏ khác kê vào giữa khúc gỗ. Sau đó, ba chú Thỏ cùng ngồi lên một đầu của khúc gỗ và nhún xuống, quả nhiên,
hòn đá đã chuyển động. Cả ba lại cùng nhún một lần nữa, thật là thích!
Con khỉ và người đánh cá:
Ngày xưa, có một con khỉ sống trong một khu rừng gần bờ sông nọ. Như những anh em khác của mình, khỉ con rất thích
sống trên cây để có thể đu từ cành này sang cành khác.
Trong các loại cây trong rừng, nó thích nhất là cây dừa. Mỗi ngày, nó trèo lên cây hái những trái dừa và ném mạnh
chúng xuống đất cho đến khi vỡ ra. Lúc đó, khỉ con có thể uống nước dừa thơm ngon và ăn cơm dừa trắng ngọt.
Một ngày nọ, khỉ con nằm trên cây ngắm dòng sông đang chảy phía dưới. Nó nhìn lũ cá đang bơi trong nước và nghĩ sẽ
thật tuyệt vời nếu có vài con cá cho bữa tối của mình.
“Ước gì mình bắt được vài con cá. ” — Nó nghĩ. — “Nhưng mình không biết phải làm sao. Lũ cá không đứng yên trên cây
như những trải dừa
Đúng lúc ấy, con khỉ nhìn thấy hai người đàn ông đi dọc bờ sông. Cả hai đang vác một cái lưới lớn.
“Ô! Hay đây. Không biết họ làm gì với cái lưới nhỉ? ” — Con khỉ thắc mắc.
“Có lẽ cái lưới này dùng để chơi một trò chơi nào đó, chẳng hạn như đá bóng hoặc quần vợt chăng? ” – Con khỉ chăm chú
quan sát hành động của hai người đàn ông.
Một người lội xuống sông và kéo cái lưới sang bờ bên kia.
Khi nhìn thấy cách làm này, con khỉ nhận ra đây chẳng phải là một trò chơi gì cả.
Cái lưới được dùng để bắt cá. Thật là một ý hay!
Người đàn ông đã băng qua sông cột một đầu lưới vào một cái cây. Sau đó, ông quay trở lại bên này sông, nói với người
bạn của mình:
– Chúng mình sẽ bắt được nhiều cá. – Rồi họ cùng đi đến bóng râm gần đó để nghỉ chân.
“Mình cũng nên thử mới được! ” — Con khỉ nhủ thầm và nhảy khỏi cây. “Tại sao mình lại không nghĩ ra trước nhỉ? Tất cả
mình cần chỉ là một cái lưới thôi mà. Rồi mình sẽ có cá cho bữa tối ngay thôi! ” . Thế là nó đi tìm cái lưới.
Con khỉ nhớ đến túp lều cũ ở gần bờ sông và quyết định chạy tới đó tìm. Một lúc sau, nó tìm thấy một chiếc lưới cũ và kéo
chiếc lưới về cái cây của mình. Dù cái lưới rất nặng nhưng khỉ con chẳng bận tâm vì nó đang rất háo hức về việc bắt cá cho