Bí mật ánh trăng khuya truyện người khăn trắng - Pdf 34




THÔNG TIN EBOOK
Tên truyện: Bí Mật Ánh Trăng Khuya
Chuyện Không Kể Lúc Nửa Đêm
Tác giả: Người Khăn Trắng
Thể loại: Kinh dị - Ma quái
Nhà xuất bản: Đà Nẵng
Năm xuất bản: 2007
Số trang: 192
Kích thước: 13,5 x 20,5 cm
Trọng lượng: 200 gr
Số quyển / 1 bộ: 1
Hình thức bìa: Bìa mềm
Giá bìa: 23.000 VNĐ
---------------------------------Chuyển sang ebook (TVE): santseiya
Ngày hoàn thành: 26/03/2010
Nơi hoàn thành: Việt Trì - Phú Thọ



MỤC LỤC
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5


Phần 1

lời mời, bác tôi không khách sáo bước vào
ngay. Vị chủ nhà này mới hiếu khách làm


sao. Họ mời bác tôi ăn tới tấp. Xong rồi còn
mời bác tôi lên giường ngủ nữa.
No say, bác tôi vui vẻ lên giường đánh một
giấc cho đến sáng. Đến khi tỉnh dậy... chà...
người thanh niên chợt dừng, hạ giọng:
- Mọi người có biết bác tôi nhìn thấy gì
không? Trời ơi, bác tôi thấy mình đang nằm
trên một ngôi mộ mới chôn. Miệng ngậm
đầy đất sét. Lạ quá! Bác tôi chạy loạn ra
đường cầu cứu. Bây giờ những người bạn
của bác tôi mới tìm thấy bác. Họ bảo suốt
một đêm dài đốt đuốc đi tìm bác khắp nghĩa
địa nhưng không thấy. Sau chuyện này, bác
của tôi bị bệnh chẳng bao lâu thì chết khủng
khiếp chưa?
- Xì!
Người thanh niên chưa dứt tiếng, một


người khác đã trề môi:
- Chuyện vậy thì có gì mà ly kỳ, ghê gớm.
Nghe tôi kể nè. Hồi đó, ngoại của tôi từng
bán bánh cho ma đó.
- Thật sao?
- Những đôi mắt hiếu kỳ quay lại:
- Bán bánh cho ma à? Chuyện thế nào? Kể

thanh niên lạ. Nhẹ mỉm một nụ cười, anh ta
từ tốn kể. Giọng anh ta trầm ấm, thật hay.
Câu từ mạch lạc, nhấn nhá như một phát
thanh viên kể chuyện trên đài.
- Chuyện của thằng bạn tôi. Hôm đó, nó
cũng đi xe lửa, trên một chuyến tàu đêm thế
này. Nhưng... thằng bạn tôi giàu có lại sang
trọng. Hắn mua toa nằm hạng nhất. Cả toa
mà chỉ có một mình nó mà thôi.
Ngưng lời kể, người thanh niên đưa mắt
nhìn quanh một lượt. Thích thú thấy mọi
người mở tròn đôi mắt, nghe như nuốt lấy
từng lời mình kể.
Trên chiếc giường đơn êm ấm, gã ngủ thật
ngon. Đến nửa đêm, bỗng nghe bàn tay
mình chạm phải một vật gì lành lạnh. Cô


tiếp viên đem khăn ướp lạnh đến cho mình
lau mặt, thằng bạn của tôi cầm lấy. Ủa?
Không phải khăn lạnh mà là... một cục
nước đá tròn tròn. Lạ quá! Thằng bạn của
tôi mở mắt ra rồi hét lên một tiếng rụng rời.
Trời ơi, trên tay nó không phải là cục nước
đá mà là... một cái đầu lâu...
Ối trời... Ném mạnh luôn cái đầu lâu xuống
đất, thằng bạn tôi ôm ngực rụng rời. Hồi
lâu bình tâm lại, hắn oán thầm: "hẳn là trò
đùa của một kẻ muốn hại mình. Không thì
sao tự nhiên trên giường lại có đầu lâu chứ?

như thể trêu ngươi chọc tức cả đám đông,
không kể tiếp mà chỉ cười cười nhìn mọi
người.
- Kể tiếp đi... - Cuối cùng, nôn nóng quá,
một người lên tiếng giục. Đám đông nhao
nhao theo.


- Phải rồi, kể tiếp đi. Cuối cùng ra sao hả?
Họ có chết không?
- Cuối cùng thì... - Người thanh niên vui vẻ.
- Tôi xin lỗi mọi người, tôi không được phép
kể tiếp đâu.
- Sao thế? Đám đông tức giận.
Người thanh niên mỉm cười:
- Ừ trong lúc nhất thời, tôi không kịp nghĩ
ra. Và... dù có nghĩ ra tôi cũng phải bảo vệ
quyền lợi cho tuần báo tin sáng. Mọi người
nếu muốn biết được hết câu chuyện, xin hãy
đón đọc tiếp tuần báo "Tia sáng" sẽ phát
hành vào chủ nhật này. Nó nằm trong câu
chuyện ma "Chuyến tàu đêm" của tác giả
Kỳ Phương.


- Chỉ là chuyện ma được hư cấu thôi ư? Giọng một người thất vọng.
Một người khác biết chuyện xen vào:
- Thì ra, anh là Kỳ Phương tác giả kiêm
phóng viên nổi tiếng của tuần báo Tia Sáng.
Thật là ngưỡng mộ.


- Có phải lần anh về tìm hài cốt bà cô của
mình rồi tình cờ tìm ra kho báu trong ngôi
nhà mồ ông hội đồng không? - Một người
ra vẻ thành thạo.
Kỳ Phương gật đầu, người ấy lại hỏi:
- Thế... anh có chinh phục được cô cháu gái
ông hội đồng như đã hứa với khán giả
không?
Kỳ Phương nhẹ nhún ai, cười mỉm:
- Nếu tôi phải thực hiện hết y như lời hứa
của mình... chắc hẳn tôi có đến một trăm cô
người yêu mất.
- Anh lãng mạn, đào hoa quá đấy. - Một
người như ganh tỵ
Đứa bé lại chen vào:


- Kỳ Phương ơi, anh nói cho em biết đi. Thế
gian này có ma không hả?
- Không có đâu bé cưng. Kỳ Phương nhẹ
véo má nó.
- Ma chỉ là một sản phẩm tưởng tượng của
những nhà văn bọn anh thôi.
- Thật sao? - Đứa bé như mừng rỡ. - Vậy
mà mẹ của em lại bảo là thế gian này có ma.
Bà không cho em về quê nghỉ hè như đã
hứa. Bà bảo dưới quê bây giờ có một con
ma, nó đang hoành hành ăn thịt người ta
đấy.

chuyên mục Phóng sự điều tra sang chuyên
mục "Ma".
Không cần biết truyện hư cấu hay phóng sự
thật trăm phần trăm. Họ chỉ cần những bài
báo của anh liên quan đến những con vật vô
hình, chưa ai gặp nhưng đều rất kinh sợ ấy
là được.
- Này anh... tôi không đồng ý với cách nói
của anh đâu. Một thanh niên ngồi cạnh Kỳ
Phương, chợt rụt rè lên tiếng sau hơn ba
phút ngập ngừng.
Kỳ Phương quay lại, lạ lùng:


- Không đồng ý với cách nói của tôi ư? Vì
sao thế?
Đôi mắt mở to nhìn thẳng vào mặt Kỳ
Phương, anh ta chậm rãi buông từng tiếng
một.
- Vì thế gian này thật sự có ma tồn tại.
Chính mắt tôi đã thấy.
- Chính mắt anh đã thấy ư? Ôi... - Đôi mắt
sáng lên, Kỳ Phương dứt hẳn cơn buồn
ngủ. - Lúc nào? Ở đâu thế?
- À... anh có thể vui lòng cho tôi biết tên
không?
Người thanh niên vẫn giữ thái độ chậm rãi,
khoan thai:



năm con. Rõ ràng trên cổ chúng có những
đấu răng cắm phập vào.
Ngỡ chồn, chó. Đêm hôm sau Vân Phi cài
kín chuồng trại. Đặt thêm bẫy gài, Vân Phi
quyết trị cho con vật mất nết kia một trận
cho bỏ tật. Đừng dại dột mò vào vật nuôi
mà mang hoạ vào thân.



Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status