Bài 1:
Trái tim anh đang dao động điều hòa
Khi em đến bỗng lệch pha dao động
Suối tóc em tỏa từ trường rất rộng
Làm cho anh biên độ bỗng tăng nhanh
Ánh mắt em những ánh sáng long lanh
Qua lăng kính hóa bảy màu rực rỡ
Nghe tiếng em ngân qua từng hơi thở
Sao ngọt ngào như tiếng vọng âm thoa
Môi em cười tựa những cánh hoa
Làm dao động sóng lòng trên mặt nước
Chợt một buổi trên đường em nhẹ bước
Chuyển động đều theo làn gió thỏang qua
Đứng cách em một bước sóng lamđa
Sao bỗng thấy con tim anh tỏa nhiệt
Tận sâu thẳm tâm hồn anh đã biết
Hai quả tim đang dao động cùng pha
Bài 2:
Xưa kia ở tuốt trên trời
Ngọc Hoàng Thượng Ðế thảnh thơi thấy
buồn
Sai bắt một chú chuồn chuồn
Xịt vô mười lít nước tương đem hầm
Bỏ vô một ký ớt bầm
Chanh chua 5 trái , me dằm 6 tô
Nước mắt cá sấu 7 xô
Dịu dàng một xíu, 8 tô dữ chằng
Nêm thêm 9 chú lăng nhăng
Mít khô, mít ướt cằn nhằn, ghen tuông
Trăm gram nhõng nhẽo giận hờn
Mụn cám, mụn bọc, mụn cơm, mụn đề
Bởi sự rối bời các hạ hạt nhân?
Hoặc có lẽ bạn khuyên lời chân thật
Ta là ai, những ai sẽ là ta?
Nhưng còn mãi...
... trong hoài nghi cảm nhận;
Dẫu các người trộn lẫn nên ta?[/align]
Reading your post, I just can say:
"Wowwwwwwwwwwwwwwwwwwwww
wwwwwwwwwwwwwwwwww"!
Your poem, it's not a translated version
anymore but a completely new poem!
I like composing poem very much and of
course I love your poem, too.
I couldn't believe that you, as I imagined a
very "sassy" man, who always mocks me
without pity, can compose such a nice
poem.
Maybe I should change my "prejudice" of
you from now on.
My text which is so-called "poem" was
just my scream when I had a problem at
dealing with the topic quantum physics. :P
I had some other "poems" but they do not
fit in a physical forum.
Yeah, a poem at least must have rhythms
and rimes like the poem about black hole
bro Bin posted.
After my exams, would you like
competing with me for "the poem
championship"?
Xách chổi rượt chạy ôi thôi tiêu đời
Ông trời ơi hỡi ông trời
Sinh chi con gái đã đời thế kia
tìm vợ
Vợ tốt
Phải đẹp gái
Không kiêu sa
Thích ở nhà
Lo nội trợ
Không cắc cớ
Chửi chồng con
Không phấn son
Không nhiều chuyện
Không hà tiện
Không càm ràm
Phải siêng năng
Không lười biếng
Nói nhỏ tiếng
Biết chiều chồng
Giỏi nữ công
Và gia chánh
Biết làm bánh
Nấu ăn ngon
Biết dạy con
Ứng xử tốt
Không quá dốt
Không quá khôn
Không ôm đồm
Không ủy mị
Không thiên vị
Một khi túi hãy còn tiền
Thì bồ thắm thiết kề liền bên anh
Một mai hết sạch sành sanh
Bồ đi vợ lại đón anh về nhà
Vợ là cơm nguội của ta
Nhưng là đặc sản của cha láng giềng ...
*****************************
GIÁ TRỊ TƯƠNG ĐƯƠNG TÍNH THEO
ĐỘ TUỔI :
Gái 8 tuổi như thể dục dụng cụ: chẳng
thằng con trai nào để í tới.
18 tuổi như bóng đá: 22 thằng hùng hục
tranh nhau 1 quả bóng.
28 tuổi như bóng rổ: tỉ lệ tranh bóng đã
giảm xuống với 10 nguời 1 bóng.
38 tuổi như bóng bàn: khi quả bóng bay
đến, bạn cố hất nó sang bên đối phương.
48 tuổi như bóng chày: bạn cố đánh quả
bóng đi càng xa càng tốt.
Over 48, một câu trả lời đơn giản là Bi-da:
mục tiêu lớn nhất là cho "xuống lỗ"
What is the difference between girls aged:
8, 18, 28, 38, and 48, 58 and 68?
At 8 - You take her to bed and tell her a
story
At 18 - You tell her a story and take her to
bed
At 28 - You don't need to tell her a story
to take her to bed.
At 38 - She tells you a story and takes you
Là khởi động cuộc lập trình nhất thể
Xin hãy gọi thầm tên anh em nhé
Vì anh đang khe khẽ gọi tên em ...
Thơ tình Toán Hóa
Anh ngõ ý xin em đừng phản ứng
Hãy vui lòng cho tác dụng vào tim
Anh yêu em như acid yêu kiềm
Nếu hóa trị 2 ta cùng tương đối
Véctơ tổng gắng công xây dựng
Bèn triệt tiêu hai phân tử ion
Hóa trị em anh ghi khắc trong lòng
Để tổng hợp ái tình đi thẳng hướng
Bằng điểm điều hoà dù xa muôn tượng
Nhưng cân bằng tình đã lên ngôi
Phương trình này dù 1 ẩn số thôi
Không thể chứa một tim hai ẩn số
Tình cảm em không đo bằng tọa độ
Bằng chiều dài hay cung ngắm song song
Anh đừng dùng theo trục x bằng O
Hãy mở cửa đóng tim lòng hội tụ
Thơ tình Vật lý
Tôi và em là hai hành tinh lạ
Gói phận đời trong vũ trụ bao la
Niềm riêng mang nặng trĩu dãy ngân hà
Ta khắc khoải bên từng năm ánh sáng
Ôm ngõ hồn còn in hằn dĩ vãng
Ta yên nằm trên hai trục x,y
Vết thương lòng nào hẳn đã phôi phai
Như dung khí vẫn còn âm ỉ đốt
Nhờ ánh quang ta gặp nhau bất chợt
Đàn bà keo kiệt cả đời ki bo
Đàn ông xe máy ô tô
Đàn bà xe đạp xe thồ mà phi
Đàn ông tính chẳng sợ chi
Đàn bà nhìn thấy cái gì cũng run
Đàn ông hàm én râu hùm
Đàn bà lông mũi um tùm thấy ghê
Đàn ông uống rượu rất phê
Đàn bà 1 hớp đã tê cả mồm
Đàn ông có một ko hai
Đàn bà cã đám lai rai vĩa hè
Đàn ông chẵng có lôi thôi
Đàn bà thì có miệng môi réo ồ
Đàn ông tập tạ thì đô
Đàn bà ko tập vẫn đô như thường
Đàn ông có tính dzễ thương
Đàn bà có tính coi thường đàn ông
Format trái tim
Ánh mắt -con đường vào dữ liệu
Để một lần virus tình yêu
Truyền qua mạng bằng cái nhìn say đắm
Khiến con tim điên đảo thất thường
Như ru mình vào giấc mộng yêu thương
Ta ngơ ngẩn trong thiên đường tình ái
Một vườn yêu ngọt ngào đầy hoa trái
Đắm say tình nào ai muốn cách xa
Rồi hạnh phúc như vội vã thoáng qua
Người thay đổi khiến ta thành lạ lẫm
Virus yêu cứ từng giờ gặm nhấm
Trái tim hồng thẫm đỏ vạn nỗi đau
Thiếu Class rồi trình Run chẳng được đâu.
Web của tình yêu giăng trên mạng net
Anh đã vướng vào gỡ mãi không ra.
Anh trách em, sao không trách mạng web
nào
Đã đưa đẩy anh vào niềm truỵ lạc
Em yêu anh và tin anh tha thiết
Nhưng vẫn ngờ anh nay đã đổi thay
Tình yêu ơi ta mong đợi đêm ngày
Hãy chấp cánh cho chàng điều nguyện
ước.
Chúc anh vui dù sầu trong ly biệt
Tình trong tim sẽ bay bổng gặp nhau
Trong chiêm bao hay mộng mị đêm
trường.
Ta sẽ gặp tình ta trong vũ trụ
Tôi và em là hai hành tinh lạ
Gói phận đời trong vũ trụ bao la
Niềm riêng mang nặng trĩu dãy ngân hà
Ta khắc khoải bên từng năm ánh sáng
ôm ngõ hồn còn in hằn dĩ vãng
Ta yên nằm trên hai trục x,y
Vết thương lòng nào hẳn đã phôi phai
Như dung khí vẫn còn âm ỉ đốt
Nhờ ánh quang ta gặp nhau bất chợt
Tình gieo tình theo định luật Newton
Ðem ưu tư ta nối nhịp cầu vồng
Trên trục z ta nhận ra giao điểm
Nhưng có phải cõi đời hay châm biếm ?
Mĩa mai thay định lý Hubble ra đời
Mạng là nơi mà chính nỗi cô đơn
Khuất đâu đó ở phía sau bàn phím
Mạng là nơi thử một lần chiêm nghiệm
Những thực hư ẩn hiện giữa tim người
Hai bên modem em và tôi
Cùng hai cái tên rất là ngộ nghĩnh
Tâm sự khi đùa khi là nghiêm chỉnh
Chẳng biết đâu mà đối phó lẫn nhau
Mạng là nơi mà chẳng biết tìm đâu
Một chút sẻ chia giữa đời rộng lớn
Cứ nghĩ rằng sau một cái tên là lạ
Là một tâm hồn đồng điệu, cảm thông
Mạng là nơi giữa có và không
Nhiều lúc mỏng manh tưởng chừng là một
Mạng là nơi mà có khi dại dột
Ta mải mê làm một cuộc phiêu liêu
Mạng là nơi mà chẳng hiểu vì đâu
Mỗi khi xa thấy lòng nhớ lắm
Thèm một tiếng “hi” dịu dàng đầm ấm
Thèm một mail dù chỉ một đôi dòng
Mạng là nơi lòng muốn hỏi lòng
Muốn nói lên những điều không thể nói
Mạng là nơi giữa đời rất vội
Tìm thấy trong lòng một chút thảnh thơi
Mạng là phim và mạng cũng là đời
Cũng lắm niềm vui, cũng nhiều nước mắt
Cũng ghét – yêu nửa đùa nửa thật
Cũng giận hờn thế nọ thế kia
Mạng là nơi những kẻ thức khuya
Bất chấp thời gian, bất cần giấc ngủ
Đêm đủ dài cho hoa quỳnh đỡ thẹn
Ngày đủ cho lan trắng hóng mặt trời .
Nhắc anh hoài em ghét xung tam giác
Tình yêu như lính đào ngủ qua đêm
Năm xa cách cho vài giờ tất bật
Tình vụt bay cơn lốc thoảng qua rèm !
***
Ôi tình yêu ! những cuộc tình điên nặng
Lúc bậc đôi ba rồi lúc đa hài
Lúc nhũng nhiễu cho tình tàn phai
Thôi anh cứ yêu như lần ngắn mạch !
Thơ tình Hóa Học
Nếu như em là sắt
Thì anh là Carbon
Dẫu dài ngắn vuông tròn
Vẫn sắt son trong một
Nếu như em là cột
Anh xin làm cãn nhà
Dù bão tố phong ba
Vẫn ôm em, che chở
Nếu như em là phở
Thì anh là nýớc lèo
Ðời có cuốn vèo vèo
Ta bên nhau em nhỉ
Nếu như em là chỉ
Anh lại biến thành kim
Dù kim có khó tìm
Dù chỉ gầy dễ ðứt....
Giả như em có sứt
Thì anh cũng rốn lồi
Nếu như em củ chuối
Anh sẽ làm Chí Phèo
Chí và Nở gặp nhau
Hỏi sao không có cháo
Nếu như em là gáo
Anh sẽ xin làm que
Trọc một lỗ vào khe
Khối ngýời dùng múc nýớc
Nếu có một ðiều ýớc
Anh ước ðến bên em
"Hôn thật khẽ thật êm
Hôn êm ðềm mãi mãi"
Giả như em làm Vãi
Anh cạo ðầu làm sư
Tu ở ðền ông Từ
Vẫn vô tư mà sống
Nếu như em làm trống
Anh xin làm cái dùi
Trống với dùi quen mui
Lùi dần vào chỗ vắng
Giả như không còn nắng
Em sợ bầu trời ðêm
Anh gọi mặt trời lên
Ðón bình minh rực rỡ
Có một khi nào ðó
Muốn trở về tuổi thõ
Anh sẽ làm cây dừa
Tỏa bóng mềm em mát
Nếu vô tình chợt khát
Anh dòng suối mát trong
Không may mà em dốt
Anh nguyện làm ông thầy
Cũng chẳng chóng thì chầy
Thầy biến thành "thầy nó"
Giả như em sợ chó
Anh nguyện làm cây riềng
Chó mà gặp phải riềng
Thành thịt chó rựa mận
Giả như em có cận
Thì anh cũng mắt lồi
Hễ gặp nhau trên ðồi
Ta ðồng thời bỏ kính...
Nếu em học tài chính
Anh sẽ học ngân hàng
Nhà chúng mình màu vàng
Hai nhóc...thêm nhóc nữa
Khi mà em có ..ửa
Là anh sẽ ở nhà
Luôn ở bên em mà
Dù bạn bè có ... nhậu
Qủa từ hoa mà ðậu
Con chúng mình từ em
Anh cũng chỉ góp thêm
Cho gia ðình hạnh phúc
Khi nào anh lên chức
Sẽ mua ðất xây nhà
Trồng trước cửa výờn hoa
Phía sau là bãi tắm
Nếu người em toàn nấm
Anh lấy nước biển về
Chúng mình còn thiếu thốn
Chúng mình chẳng phải giầu
Nhýng mà có sao ðâu
Em vẫn là tất cả
Anh là con trai cả
Em: dâu lớn trong nhà
Cùng phụng dưỡng mẹ cha
Vẫn thuận hoà sớm tối
Giả như em lạc lối
Anh tới ðón em về
Vì chúng mình cùng quê
Có chi ðâu mà lạ
Em thưõng anh vất vả
Anh nhớ em thật nhiều
Cũng chẳng còn bao nhiêu
Thời gian ta khó nhọc
Bỗng khi nào em khóc
Là những phút nhớ anh
Giọt nước mắt long lanh
Chảy trên hai gò má
Anh thưõng em anh quá
Người con gái chung tình
Những lúc ở một mình
Anh nhớ em từng phút
Nếu em là cây bút
Anh là giọt mực xanh
Mực bút vẫn song hành
Cùng em, anh tới lớp...
Nếu em là tia chớp
Anh nhý con thuyền kia
Thấy cuộc ðời vô vị
Em lại tìm ðến anh
Viết tiếp câu chuyện tình
Của Chí Phèo Thị Nở
Hoặc em là người ở
Anh sẽ bỏ vợ liền
Tối tối ðến phòng em
Biến em thành bà chủ
Những lúc em buồn ngủ
Anh nguyện làm gối ðầu
Ðể em ngủ thật sâu
Anh ngắm nhìn thoả thích
Em là con chim chích
Anh sẽ là chim ri
Dù chẳng hót ðược gì
Cũng bên nhau sớm tối
Nếu em hay nói dối
Anh nói dóc như thần
Hai chúng mình thành thân
Rủ nhau lừa thiên hạ
Em mà là con quạ
Anh hoá chú diều hâu
Dù xấu ðẹp ðến ðâu
Cũng nghĩa tình chồng vợ
Chuyện bây giờ mới kể
Chắc chắn sẽ còn dài
Nếu còn có ngày mai
Anh cùng em viết tiếp…
Thơ tình Hóa Học
Khi tôi nói em đừng " phãn ứng "
Nụ cười mà em " phóng phích " trên môi
Mềm rạo rực như là đang " xuất hiện"
Fãi chăng tôi đi ngược chiều giòng điện
Quá vội vàng nên "quy tắc " không dùng
Tìm hơi say bao " nhiệt độ" nhớ nhung
Trong giây phút đã tan vào " không khí"
Niềm sầu tũi" bốc hơi" lên thành lệ
Nhưng càng thương " điện trã" càng gia
tăng
Có nhiều đêm "ão ãnh" cũa giai nhân
Đã "fãn chiếu" wa giất mơ êm ái
Khi tĩnh dậy thấy hồn như " điện giãi
Đang lạc về " tiêu điễm" tận hư vô
Có khi buồn " phân tích " lệ thành mưa
Mong "tỗng hợp " tình yên vào lòng đất
Cuối dâng em 1 tình yêu " nguyên chất "
Tôi thật tình không" phóng đại" thêm đâu
Quá si mê tôi " tích tụ " từ lâu
Một" dung dịch " chứa rất nhiều vàng bạc
Tôi " đơn chất" em ơi đừng lãnh đạm
Xin em về " điều chĩnh" hộ con tim
Tôi dành riêng 1 "vị trí" cho em
Cao sang nhất "Trong Tình Yêu Lý Hoá "
Thơ tình Toán Học I
Ánh xạ cuộc đời đưa anh đến với em
Qua những lang thang trăm nghìn toạ độ
Em số ảo ẩn mình sau số mũ
Phép khai căn em biến hoá khôn lường
Ôi cuộc đời đâu như dạng toàn phương
Bao kỳ vọng cho khát khao tiến tới
Ðâu phải là nghiệm số của lòng trai
Anh muốn lên tận cực của thiên tài
Ðể đo lấy bán kính trần gian vũ trụ
Nếu dòng đời toàn là thông số
Bài toán tình là căn thức bậc hai
Thơ tình Toán Học III
Anh tìm em trên vòng tròn lượng giác,
Nét diễm kiều trong tọa độ không gian.
Đôi trái tim theo nhịp độ tuần hoàn,
Còn tất cả chỉ theo chiều hư ảo.
Bao mơ ưóc, phải chi là nghịch đảo,
Bóng thời gian, quy chiếu xuống giản đồ.
Nghiệm số tìm, giờ chỉ có hư vô,
Đường hội tụ, hay phân kỳ giải tích.
Anh chờ đợi một lời em giải thích,
Qua môi trường có vòng chuẩn chính
phương.
Hệ số đo cường độ của tình thương,
Định lý đảo, tìm ra vì giao hoán.
Nếu mai đây tương quan thành gián đoạn,
Tính không ra phương chính của cấp
thang.
Anh ra đi theo hàm số ẩn tàng,
Em trọn vẹn thành phương trình vô
nghiệm
Thơ tình Toán Học IV
"Phương trình" nào đưa ta về chung lối
"Định lý" nào sao vẫn mãi ngăn đôi
"Biến số" yêu nên tình mãi hai nơi
Điểm "vô cực" làm sao ta gặp được
Biết bao giờ đôi ta được phụ kề
Anh đành chết trên đường tiếp cận
Ôi anh chết cũng vì hệ số
Định đời anh trong biểu thức khổ đau
Như cạnh góc vuông , với cạnh huyền
Gần nhau đấy nhưng không trùng hợp
Qua những điều trên ta quy ước
Tình yêu là 1 cái compa
Vòng tròn nào dù nhỏ dù to
Cũng đều có tâm và bán kính
Tâm ở đây là tâm hồn cố định
Bán kính là nỗi nhớ niềm thương
TÌNH TOÁN HỌC VI
Ta gặp nhau qua phương trình thể tích
Ánh mắt buồn những chẳng kém thiết tha
Góc độ nào mà tính mãi không ra
Hay "nghịch biến " cho lòng hoài xa cách
Đời "nghịch số " nên em không oán trách
"Giới hạn " lòng cho sầu khổ vơi đi
"Định lý" nào mà ngăn được bờ mi
Không rơi rớt hạt châu buồn hận tủi
"Tâm điểm " kia chứa chút tình ngắn ngủi
Nên đau buồn là "hệ luận "trần gian
Tình yêu em dù chứa đựng ngút ngàn
Nhưng "vô cực" là niềm đau "Bất biến"
Ân tình anh dù luôn luôn "biễu hiện"
Nhưng đường đời mình hai kẻ "song
song"
Yêu thuơng chi chỉ là những hoài công
Nên "ẩn số " tình yêu không "tụ điểm"
Ðừng bao giờ đảo vế một phương trình
Cứ thong thả mà vui trên đồ thị
Tìm đạo hàm rồi ngồi yên suy nghĩ
Sẽ thấy dần hệ số góc tình yêu
Ðừng vội vàng định hướng một hai chiều
Rồi một buổi ta đồng qui tại góc
Em mĩm cười như tiếp tuyến bên tôi
Tôi vội vàng phân tích nét hoa tươi
Và nhận thấy em xinh xinh cực đại
Em khó hiểu thì tôi đành vô giải
Bài toán giải bằng phương pháp tương
giao
Nhìn em cười tôi định nghĩa tình yêu
Nhưng chỉ gặp một phương trình vô
nghiệm
Chưa hẹn hò mà lòng như bất biến
Chưa thân nhau mà đã thấy so le
Trót yêu rồi công thức có cần chi
Vì hệ luận ái tình không ẩn số
Em không nói tôi càng tăng tốc độ
Ðể mình tôi trên quãng đường đơn điệu.
Yêu là chết là triệt tiêu tất cả
Tình tiệm cận riêng mình tôi buồn quá
Nỗi cô đơn không giới hạn ngày mai
Tôi mang em đặt điều kiện tương lai
Cho tôi sống với nỗi niềm đơn giản
Thơ tình Toán Học IX
Em gái ơi đừng ghét môn toán
Hãy lại đây ta cùng nhau học toán
Lại gần đây hai ta ngồi xích lại
Bởi vì pin đâu có trở để ngăn dòng
Và khi đó cầu dao không tác dụng
Bóng đèn em lại sáng rực màu trăng
Nếu anh em là cảm kháng của nguồn
Thì chị em tất nhiên là dung kháng
Và khi đó triệt tiêu cho tất cả
Cộng hưởng rồi mọi trở sẽ bằng không
Nếu ông em là một điện trở nguồn
Thì I tăng R sẽ giảm
Và khi đó không còn gì ngăn cản
Để cho dòng khỏi chập mạch em oi
Anh sẽ đến bên em không gì cản nổi
Bởi vì anh là dòng điện I vôn
Ngỡ ngàng
Mảnh thuỷ tinh ánh điện đường soi vào
lấp lánh.
Em cứ ngỡ là vì tinh tú vừa rơi.
Em reo lên thầm cảm tạ bầu trời.
Chợt ngỡ ngàng nhận ra không phải thế.
Em... biết bao lần như thế?
Biết bao lần lầm lỡ để xót xa.
Đơn phương
Phạm Đức - 1992
Tôi đi tìm em, còn em đi tìm ai
Để đôi khi tiếng thở dài hoà chung
Gần nhau sao chẳng yêu cùng
Đơn phương tôi cứ thuỷ chung một mình
Trái tim tôi vẫn để dành
Cho em, người vốn vô tình với tôi
Còn em lại đi tìm người
Tình yêu của tôi ơi? Em là ai vậy?
Sao để tôi tìm, tìm mãi tên em
Chiều dần buông, thành phố vào đêm
Sân cỏ, đường cây từng đôi ríu rít
Họ may mắn hơn tôi, hay họ không biết
Nửa của mình hay nửa của ai?
Tôi đi tìm cái nửa của tôi
Và có thể suốt đời không tìm thấy
Nên chẳng còn em tôi đành sống vậy
Không lấy nửa của ai làm nửa của mình
Cái na ná tình yêu thì có trăm ngàn
Nhưng đích thực tình yêu chỉ có một
Nên nhiều lúc lầm tưởng mình đã gặp
Nửa của mình nhưng nào phải của mình
đâu
Không phải của mình, chẳng phải của
nhau
Thì thượng đế ơi, đừng bắt tôi lầm tưởng
Bởi tôi biết khổ đau hay vui sướng
Là đúng sai trong tim nửa của mình
Tôi đi tìm em, vâng tôi đã đi tìm
Và có thể trên đời này đâu có
Em cũng đi tìm, tìm tôi như thế
Chỉ có điều chưa nhận ra nhau
TÌNH CA VẬT LÝ
Chương I
Anh hiểu rồi bước sóng cuộc đời ta
Những bước sóng tự muôn trùng xa cách
Không dữ dội như lò xo con lắc
Mà điều hòa dao động nhịp tim em
Càng tâm sự lòng anh càng bối rối
Ngỡ nhìn qua kính lúp cuộc đời ta
Khi ngắm chừng từ quan sát suy ra
Độ bội giác chắng có gì thay đổi
Đem phản ứng hạt nhân so với thời thanh
niên sôi nổi
Có đúng là hai loại phải không em ?
Điều kiện xảy ra em hãy nói thử xem
Đừng lệch pha như sóng dừng em nhé !
Ôi cuộc sống với ngàn điều có thể
Xin hãy làm đoạn mạch RLC
Không phân nhánh mà nóng bỏng chất thơ
Là giản đồ véc-tơ
Mộng mơ môn vật lý !
TÌNH CA VẬT LÝ 2
Nếu anh là Trái Đất
Em hãy là Mặt Trăng
Nếu em là hạt nhân
Anh sẽ làm điện tử
Nếu em là điện tử
Anh – Điện thế rất cao
Để dòng điện qua mau
Đưa tình đi muôn hướng
Nếu em là ánh sáng
Anh là pin mặt trời
Anh đón em khắp nơi
Dâng cho đời năng lượng
Em – đại lượng vô hướng
Anh – đại lượng vectơ
Bình phương anh ngẩn ngơ
Bởi " nồng độ" ái tình không hạn chế
Tôi yêu em không cùng " hoá trị "
Biết lấy gì do " thể tích " sầu thương
Em đã làm "tỏa nhiệt " trái tim hoang
Và " trọng lượng " đã mấy lần co giãn
Tôi đau khổ tim tôi vì nứt rạn
Nên vội thay " cường độ" của tình yêu
Giải thích rồi nhưng em vẫn làm kiêu
Không phát biểu 1 đôi lời " cảm ứng"
Tôi buồn chán nhưng bị em " tác dụng "
Vì tương tư là" trạng thái thiên nhiên "
Nếu không tin em "khảo sát " mà xem
Rồi sẽ thấy tôi " cân bằng " lời nói
Tôi sống với 1 tình yêu " tuyệt đối"
Lòng nát tan như " tia sáng phân kỳ"
Tôi thầm mong "hội tụ " một ngày kia
Và chẳng muốn đặt tình nơi " vô cực "
Tôi yêu em chẳng kể gì quy ước
Không kể gì " áp lực" của riêng ai
Nụ cười mà em " phóng phích " trên môi
Mềm rạo rực như là đang " xuất hiện"
Phải chăng tôi đi ngược chiều dòng điện
Quá vội vàng nên "quy tắc " không dùng
Tìm hơi say bao " nhiệt độ" nhớ nhung
Trong giây phút đã tan vào " không khí"
Niềm sầu tủi " bốc hơi" lên thành lệ
Nhưng càng thương " điện trở" càng gia
tăng
Có nhiều đêm "ão ảnh" của giai nhân
Đã "Phản chiếu" qua giấc mơ êm ái
♥.•*:•.♥nếu 1 cái ôm là 1 chiếc lá, tôi sẽ
trao bạn cả rừng cây.♥.•*:•.♥
♥.•*:•.♥ nếu cuộc sống là 1 hành tinh, tôi
sẽ trao bạn cả thiên hà.♥.•*:•.♥
♥.•*:•.♥ nếu tình bạn là cuộc sống, tôi sẽ
trao bạn chính tôi.♥.•*:•.♥
THƠ TÌNH 2
Anh ngỏ ý xin em đừng "phản ứng"
Hãy vui lòng cho "tác dụng" vào tim
Anh yêu em như "axit" yêu "kiềm"
Nếu "hóa trị" hai ta cùng tương đối
Anh biết em trong "phương trình hoá
học",
Và quen em khi "phản ứng cân bằng".
Từ "phương trình oxi hoá Mangan",
Tình hai đứa hoà trong "dung dịch".
Em "chuẩn độ" tình anh bằng "axit"
Từng "giọt" lắng nhỏ vào trong tim
"Điểm dừng" khi tình anh thay đổi
Bỏ lại em "dung dịch" thắm làn môi
Em là "oxy rỉ sét" đời anh
Đừng trách em sao tâm hồn phù thủy
Bởi "hóa học" biến đổi khôn lường
Tình trong em còn mãi vấn vương...
Dẫu có lúc em thay đổi nhanh như "phản
ứng trung hòa"
Dẫu có lúc đầu em nóng như "phản ứng
nhiệt tỏa"
Và những khi bản thân em như "nước gặp
axit đặc"
Có một thời học trò để mà nhớ
Cãi, giận nhau, nhức đầu quá xá cỡ
Để cuối cùng vẫn "trùng hợp, trùng
ngưng".
Em cắm hoa tươi để cạnh bàn
Mong rằng Hóa học bớt khô khan
Em ơi! trong Hóa nhiều công thức
Cũng đẹp như hoa lại chẳng tàn
Con gái học Hóa biết gì ngoài công thức
Chẳng chút nào lãng mạn văn chương
Dù đôi lúc cũng muốn làm thi sĩ
Cầm bút lên rồi...
Viết được gì đâu...
Con gái học Hóa
Trái tim chi li, sắt đá
Bất kể cái gì cũng đem "thí nghiệm"
Từ tình yêu đến cả lòng tin
CHUYỆN TÌNH NITƠ VÀ HIĐRO
Em là cô gái "Nitơ",
Tên thật "Azốt" ai ngờ làm chi.
"Không mùi" cũng chẳng "vị" chi,
Sự sống không được duy trì trong em.
Chỗ em thiếu Oxizon,
Thế nhưng em vẫn dịu hiền như ai.
Nhà em ở "chu kì hai",
Có "năm điện tử lớp ngoài" bao che.
Mùa đông cho chí mùa hè,
Nhớ "ô thứ bảy" anh về thăm em.
Bình thường em ít người quen,
Người ta cứ bảo em hiền thế cơ.
gương.
Hidrô tỏ ý muốn thương,
Làm sao nở để dôi dường cách xa.
Sớm đào tối mận lân la,
Hidrô thường đến thăm nhà em luôn.
Thấy em vẫn tỏ ý buồn,
Rủ luôn anh "Sắt" cùng trường sang chơi.
Anh Sắt miệng lưỡi nhất đời,
Đến chơi hôm ấy thì trời nóng rang.
Lựa lời khuyên nhủ hỏi hang,
Bảo em nên sánh cùng chàng Hidrô.
Chuyện tình hò hẹn mấy khi,
Để người nhòm ngó làm chi cho phiền.
Từ đây chồng thảo vợ hiền,
Cùng em ra đồng để lúa tốt xanh.
Đừng quên em nhé các anh,
"Amoniac" chính danh chất nấy.
Đành rằng em có mùi khai,
Làm phân bón ruộng chẳng ai phiền lòng.
Nếu em là axit
Anh xin làm bazơ
Để yêu đến bất ngờ
Đến trung hoà không kịp!
Em thích làm axit
Có vị chát vị chua
Như dư vị tình yêu
Không ngọt ngào đường mật.
Tính khí em đặc biệt
Đâu chỉ có protôn
Anh nào biết trong em
Trừ bạc chì clorua
Bari, chì sunfat
*
Những muối không hoà tan
Cacbonat , photphat
Sunfua và sunfit
Trừ kiềm, amoni.
Lại bắt đầu từ bazơ, axít
Mùa hạ xôn xao trong mỗi phương trình
Phản ứng nào ta dùng để chứng minh
Về tính khử nhôm mạnh hơn đồng, sắt ,
bạc
Năm tháng cháy tuổi hồng ta khao khát
Điều kiện nào đây chuyển hóa chất hữu cơ
Bằng đun nóng, nước brôm hay xúc tác
bất ngờ ?
Cho tình yêu tạo thành sau phản ứng
Sắt tác dụng với phi kim ở nhiệt độ cao
tùy hứng
Em đừng làm chất lưỡng tính trong em
Dù điện cực trơ, vách ngăn xốp thật mềm
Đừng bị khử như ion natrri anh nhé !
Từ tinh bột có thể nào điều chế
Rượu etylíc bằng men của tình yêu ?
Khi xa rồi vẫn nhận biết một điều :
Những dung dịch dẫu không còn nhãn
mác !
Mùa hạ cứ thản nhiên vô tình nắng át
Các đồng phân của hợp chất hữu cơ
Phản ứng với đá vôi, màu nước brôm bị
Tôi yêu em trong tình yêu toán học ,
Cái nhìn đầu của hai "biến x , y".
Bao buồn vui là "cực trị" cõi lòng,
Rằng "tiệm cận" giận hờn sẽ bằng không,
Và "hằng số phương trình" là em đó.
Gắn với nhau bởi bao "hàm" "biểu thức",
"Phép cộng trừ" thử thách cõi lòng anh,
Quá yêu em anh vượt qua tất cả,
Dù "phân thức" được chia làm nhiều ngã,
Gán "cộng trừ" "lũy thừa" lại "khai căn".
Nếu em biết định mệnh là an bằng,
Rằng đôi lứa là từng cặp "ánh xạ",
Rằng tình yêu là "đồng biến" đôi ta,
Dẫu tình yêu có trăm ngàn thử thách,
Anh sẽ "giải phương trình" bằng nhiều
cách.
Nói yêu em bằng tình yêu "giải tích",
Thật khó lòng trong từng câu "giới hạn",
Tính "liên tục" đâu dễ bày tỏ hết,
Bóng hình em như là những dấu vết,
Để soi đường cho anh tìm "nghiệm
nguyên".
Trái tim anh nếu lấy được "đạo hàm",
Thì chắc rằng "đáp số" sẽ là em,
Rằng "hằng số phương trình" là em đó.
Nếu "qui nạp" làm cho em tin tưởng ,
Thì hằng ngày anh sẽ viết yêu thương.
Dẫu tình yêu có muôn ngàn "hoán vị",
"Số hạng đầu" "tổ hợp" sẽ là em.
Trái tim em là "ẩn số" khó tìm,
BÀI 6:
Có một lần thầy dạy toán làm thơ
Bài thơ ấy bây giờ đang dang dở
Nhưng câu thơ ý tình bỡ ngỡ
Còn khô khan như môn toán của thầy
Trong bài thơ thầy "cộng" gió với mây
Bằng công thức tính "Cô tang" của "góc"
Lá thu rơi bay vào trong lớp học
Thầy bảo rằng "lá có lực hướng tâm"
Rồi một lần mưa nhè nhẹ bâng khuâng
Thầy ngẫu hứng đọc câu thơ thầy viết
"Gọi mưa rơi dọc ngang bất chợt
Radian của cầu vòng là một số pi"...
BÀI 7:CHÂN DUNG 1 BOY CHUYÊN
TOÁN
Con trai chuyên Toán là đây
Nhác trông đã thấy vừa gầy vừa hâm
Rằng cao thì cũng tầm tầm
Rằng ăn mặc, cũng vài phần lôi thôi.
Nói chung mặt mũi sáng ngời,
Nói riêng thì thấy cũng hơi... già già
Bởi học nhiều quá mà ra
Truyện tranh, điện tử cũng là nguyên
nhân.
Cũng biết đá bóng bằng chân
Cũng nhìn bằng mắt, cũng cầm bằng tay.
Khi kiểm tra, cũng biết quay
Cũng mê nói chuyện, cũng hay nghịch
ngầm
Thỉnh thoảng cũng biết ga lăng
Số "ảo" mà vẫn "thực" ư ?
Nhìn ra cứ ngỡ em vừa thoáng qua …
"Xoay tròn rubíc" trong ta
Tình yêu chưa biết hiện ra mặt nào ?
BÀI 9:TÌNH TOÁN TIN
Thiếu thời tôi thích Toán Tin
Tôi theo Tin Toán trọn tình tuổi thơ
Tâm tư thao thức tìm tòi
Từ trong Tin Toán trí tôi trưởng thành
Tăng thêm tuổi trẻ tinh thần
Tình tôi Tin Toán tuyệt trần thiên thu
Theo Tin Toán trọn tâm tư
Tôi thành thầy Toán Tin từ trái tim
BÀI 10:
Đường tới tim em là "đường định hướng"
Dù uốn nhiều như "đồ thị hàm sin"
Anh mãi mê tìm theo "toạ độ" trái tim
Bỗng lạc giữa khoảng tình em nơi đó
Đôi mắt em chứa bao "ẩn số"
Mà hàng mi nhẹ mở "góc anpha"
Tóc em dài như "dãy số" đi xa
Môi "hội tụ" 1 nụ hôn bối dối
Ôi .....anh ngốc!!!!yêu sao lời em nói
Sinh nhật em anh tặng "trái tron xoay"
Đêm noen "hình chóp cụt" trên tay
Anh hoá cây thông dâng trọn em thổn
thức
Mãi mãi em ơi!!!
"Phương trình" cuộc đời dù chưa giải
được
"chiều"
Rồi một buổi ta "đồng qui" tại "góc"
Em mĩm cười như "tiếp tuyến" bên tôi
Tôi vội vàng "phân tích" nét hoa tươi
Và nhận thấy em xinh xinh "cực đại"
Em khó hiểu thì tôi đành vô giải
Bài toán giải bằng "phương pháp tương
giao"
Nhìn em cười tôi định nghĩa tình yêu
Nhưng chỉ gặp một "phương trình vô
nghiệm"
Chưa hẹn hò mà lòng như "bất biến"
Chưa thân nhau mà đã thấy "so le"
Trót yêu rồi công thức có cần chi
Vì hệ luận ái tình không "ẩn số"
Em không nói tôi càng tăng tốc độ
Ðể mình tôi trên quãng đường "đơn điệu".
Yêu là chết là "triệt tiêu" tất cả
Tình "tiệm cận" riêng mình tôi buồn quá
Nỗi cô đơn không "giới hạn" ngày mai
Tôi mang em đặt "điều kiện" tương lai
Cho tôi sống với nỗi niềm "đơn giản"
…
Tôi và em tính tình hơi "đồng dạng"
Sống bên nhau chắc "tĩ số cân bằng"
Tôi xin thề không "biện luận" cao xa
Mà chỉ lấy "định đề" ra áp dụng
Tôi có thể "chứng minh" là rất đúng
Vì tình tôi như hàng điểm "điều hòa"
Nếu "bình phương" tôi lại "rút căn" ra
Yêu "nội tiếp" khi tình yêu chung thủy
Yêu "ngoại tiếp" khi hai kẻ "phụ" nhau
Tình lỡ đỡ khi có hình "tam giác"
Có trường hợp "âm và dương" "tiếp xúc"
Hai người không nợ lại hữu duyên
Như "cạnh góc vuông" đối với "cạnh
huyền"
Gần nhau đúng nhưng không trùng được
Qua những điều trên ta có qui ước:
“Tình yêu là cái compa
Vòng tròn nào dù nhỏ hay to
Cũng đều có tâm và bán kính”
"Tâm" ở đây là tâm thần cố định
"Bán kính" là nỗi nhớ niềm thương
Muốn tìm ra bộ mặt yêu thương
Hãy lấy "hình chiếu" là nụ cười
Nhân cho "chiều dài" nơi khoé mắt
Em chịu khó hạ lấy "đường thẳng góc"
Ðể tim anh mãi mãi "phụ" kề em
Môi nở hoa, ôi công thức trung thành
Mặc thế sự là "vòng tròn ngoại tiếp"
Em sung sướng nhận ra đây "tiếp điểm"
Của đời ta một "hàng điểm điều hòa"
Anh sung sướng nhận ra đây "đáp số"
BÀI 13:
Nếu em là đồ thị hình sin
Cho anh làm trục hoành em nhé
Ta bên nhau trong chu kỳ thương nhớ
Và cùng nhau đi suốt những tuần hoàn
Người yêu ơi ,nếu em là dãy số
Thôi đành hẹn lại ngày sau
Ta gặp gỡ trong một không gian khác
BÀI 15:
Ta lang thang trên dãy số buồn thiu
Lòng khao khát một lần hội tụ
Sao lại quên điều kiện cần và đủ
Giới hạn nào xa tít đến vô cùng.
Em phân kỳ về phương ấy mênh mông
Ta cố định e bé bỏng
Để hàm số suốt một miền biến động
Liên tục rồi lại gián đoạn em ơi.
Khả vi chưa sao gia số nghẹn lời
Muốn tiếp tuyến lại hóa thành tiệm cận
Đành tìm nhau trong lớp hàm bị chận
Lấy tích phân trên diện tích mặt cầu
Khả tích rồi sẽ hội tụ về đâu
Càng suy rộng càng vô cùng nỗi nhớ
Và tháng ngày bỗng thành chuỗi số
Sự phân kỳ -định mệnh thương đau.
Tiêu chuẩn nào hội tụ cùng nhau
Cứ so sánh cứ bước qua giới hạn
Để Cauchy lắc đầu ngao ngán
Leibnitz buồn đan dấu với thời gian.
Chuỗi lũy thừa hay gánh nặng đa mang
Miền hội tụ tìm chi cho mệt
Tính tổng mãi cũng về cõi chết
Dừng lại đây cực trị của thiên đường.
BÀI 16:
Cuộc sống như Không gian Ô mê ga.
Những tiên đề không bao giờ đi hết
Hàm răng trắng gọn nhẹ hàm số
Nét mi cong thách thức hàm Sin
Đôi lúm đồng tiền duyên dáng biến thiên
Sắc đổi thay trong hàm số mũ
Khi thờ gian đã vào giấc ngủ
Vẫn còn anh giải BẤT PHƯƠNG TRÌNH
BÀI 18:
Em như số phức diệu huyền
Anh không tìm nổi đâu miền thực hư
Tình yêu chia 3 thì dư
Chia hai ta chắc là vừa nhớ thương
Tình anh phép chiếu theo phương
Em đi một bước trăm đường anh mong
Làm chi lòng lại cách lòng
Như hai đường thẳng song song xa vời
Mình không nguyên tố sánh đôi
Mà giữa hai đứa trắng trời mưa bay
Tình yêu bài toán tuyệt hay
Fecma,decac cũng say một thời
Xin đừng kiêu nhé em ơi
Hợp thành ánh xạ đẹp đôi chúng mình.
BÀI 19:
Em hiểu ra rồi
Đồ thị hàm sin
Những đợt sóng đẩy vào trí nhớ
Những đợt sóng dâng vào lòng thế hệ
Em mãi mê nhìn
Những cơn sóng nhỏ
Xô đẩy vào bờ nỗi nhớ
Của những cánh buồm chông chênh
Thế nhưng con đường ngày ấy mình đi
Có những ngã ba vô hình chợt hiện
Em sẽ khóc không nếu một ngày đối diện
Sau những buồn vui - trước mặt ngã ba
lòng?
Phép cộng giữa em với anh bằng không
Không phải vì đem phương trình xét dấu
Phép cộng của mình chỉ những người yêu
nhau mới hiểu
Đáp số lúc là tất cả, lúc bằng không
BÀI 21:
Hãy "bình phương" cho tâm hồn trong
sáng
Hãy "lập phương" cho ý nghi sáng ngời
Hãy "khai phương" cho những gì thiếu sót
Và "cấp số" cho tuong lai hạnh phúc
Hãy "cộng" dzới muôn ngàn niềm dzui
Và "trừ" đi những gì dau khổ
Ðể "nhân" lên với Tình Yêu chân thật
Và "chia" dều cho hạnh phúc mai sau
BÀI 22:
Em đã biết bao lần buồn tủi
Bởi vì anh mãi tận vô cùng
Nơi phương trình trở thành vô định
Mà tình yêu đâu thể sẻ chia
Anh còn nhớ bao chiều vui vẻ
Bên nhau hai nghiệm một phương trình
Em cứ ngỡ đôi mình vẫn vậy
Một tình yêu hội tụ trái tim
Anh giờ đây mãi tận chân trời
Anh tìm em trên vòng tròn lượng giác,
Nét diễm kiều trong tọa độ không gian.
Đôi trái tim theo nhịp độ tuần hoàn,
Còn tất cả chỉ theo chiều hư ảo.
Bao mơ ưóc, phải chi là nghịch đảo,
Bóng thời gian, quy chiếu xuống giản đồ.
Nghiệm số tìm, giờ chỉ có hư vô,
Đường hội tụ, hay phân kỳ giải tích.
Anh chờ đợi một lời em giải thích,
Qua môi trường có vòng chuẩn chính
phương.
Hệ số đo cường độ của tình thương,
Định lý đảo, tìm ra vì giao hoán.
Nếu mai đây tương quan thành gián đoạn,
Tính không ra phương chính của cấp
thang.
Anh ra đi theo hàm số ẩn tàng,
Em trọn vẹn thành phương trình vô
nghiệm.
BÀI 25:
"Phương trình" nào đưa ta về chung lối
"Định lý" nào sao vẫn mãi ngăn đôi
"Biến số" yêu nên tình mãi hai nơi
Điểm "vô cực" làm sao ta gặp được
"Đạo hàm" kia có nào đâu nghiệm trước
Để "lũy thừa" chẳng gom lại tình thơ
"Gia tốc" kia chưa đủ vẫn phải chờ
"Đường giao tiếp" may ra còn gặp gỡ
Nhưng em ơi! "Góc độ" yêu quá nhỏ !
Nên vẫn hoài không chứa đủ tình ta
BÀI 27:
Ta gặp nhau qua phương trình thể tích
Ánh mắt buồn những chẳng kém thiết tha
Góc độ nào mà tính mãi không ra
Hay "nghịch biến " cho lòng hoài xa cách
Đời "nghịch số " nên em không oán trách
"Giới hạn " lòng cho sầu khổ vơi đi
"Định lý" nào mà ngăn được bờ mi
Không rơi rớt hạt châu buồn hận tủi
"Tâm điểm " kia chứa chút tình ngắn ngủi
Nên đau buồn là "hệ luận "trần gian
Tình yêu em dù chứa đựng ngút ngàn
Nhưng "vô cực" là niềm đau "Bất biến"
Ân tình anh dù luôn luôn "biễu hiện"
Nhưng đường đời mình hai kẻ "song
song"
Yêu thuơng chi chỉ là những hoài công
Nên "ẩn số " tình yêu không "tụ điểm"
BÀI 28:PHÉP TOÁN TÌNH YÊU
Hãy trừ đi những phút giây xa lạ
Và cộng vào năm tháng đã thương yêu
Đừng đem nhân những chuỗi ngày cãi vã
Còn buồn vui, em nhé nhớ chia đều
Lũy thừa lên những mối tình cao cả
Rồi Lo-ga cho bạc bẽo dần tiêu
Viết phương trình câu hẹn thề vàng đá
Để giải ra nghiệm số: của tình yêu !
BÀI 29:
Em gái ơi đừng ghét môn toán
Hãy lại đây ta cùng nhau học toán
Nét diễm kiều nay hội tụ về tim
Nghiệm số kia anh sẽ mãi kiếm tìm
Dù anh biết phương trình nay vô
nghiệm...!
BÀI 31:
Là giao điểm hai tâm hồn đối xứng
Là tương giao hay đồ thị hai chiều,
Ai là người định nghĩa nổi tình yêu,
Đầy tạp số tôi học hoài không hiểu
Tôi cố định trong sân trường đơn điệu,
Lặng nhìn trên hình chiếu của giai nhân,
Thả hồn theo một tiếp tuyến thật gần,
Theo em mãi suốt đời về vô cực
Tình tôi đó chẳng cần dùng công thức,
Tan trường về tôi cố sức song song,
Tới ngã tư liền bày tỏ nỗi lòng,
Em ngoe nguẩy từ từ tăng tốc độ.
Tôi vẫn cố giử tình yêu đồng bộ,
Hai năm dài đáp số giải không xong,
Tin hành lang em sắp sửa lấy chồng,
Lòng điên đảo trước định đề đen bạc
Tôi xoay mắt theo vòng tròn lượng giác,
Có thấy gì ngoài quỹ tích tình yêu,
Tình đơn phương trong tam giác ba chiều,
Lay hoay mãi trên chuyến đò vĩ tuyện
Tìm lối thoát đồng quy hay tịnh tiến,
Hệ luận nào thuyết phục nổi em tôi,
Đành đi theo phân giác tận chân trời,
Tìm ẩn số của phương trình vô nghiệm
BÀI 32:
DẠNG
Hay vi` em đã TỐI GIẢN tình anh
BÀI 34:
Tình Toán Học ngàn đời không định
nghĩa
Chớ ham tìm định lý "Chuyện tình yêu"
Chỉ có ai nghịch đảo, uống thuốc liều
Lên vô cực nghiệm hàm yêu nhức óc !