Kể về con vật nuôi mà em yêu quí. - Pdf 38

“Sao vàng “ của tôi vừa cập nhật dòng status mới nhất : “ 5 đứa…rồi
4 đứa…rồi 2 đứa…và không đứa nào!!! Chúng mày nhẫn tâm vậy ư? 
nhẫn tâm bỏ tao mà đi hết thế ư? Không có gấu cũng được mà… không có
chúng mày tao biết sống sao?
#buồnhơnthấttình”
*choáng*
Nó nghĩ cái vớ vẩn gì thế này??! Ngay tắp lự, tôi nhảy vào ô
comment: “ Này! Thiếu nội tâm vừa thôi -_- bọn tao bỏ mày bao gờ hả? Bị
gấu xỏ mũi nên đầu óc có vấn đề à ? “
Nửa phút sau, trả lời comment của tôi là một cái nhãn dán cười lăn
lộn.
- Mày bị thần kinh đấy à? Cười cái gì ?
- Tao cười mày đấy! mày mới thiếu nội tâm… tao đang nói đàn chó
nhà tao… muahaha!!!
- ?
- Con thì chết, con thì bị bán  buồn quá
- Lạy hồn! Bỏ “gấu” theo chó à.kaka.gần nhà tao có con chó hoang
đấy… yêu động vật thì ôm về mà nuôi…
Tôi thoáng dừng lại… chó gì mà linh đến độ thắp nhang muỗi cũng
lên thế!? Vừa nhắc đẫ thấy con chó hoang bẩn thỉu bới tung thùng rác trước
cửa nhà tôi. Tôi phi như siêu nhân ra ngõ, mắng-hét-đuổi sinh vật bốn chân
kia. Đồ lỳ lợm! Đến thế rồi mà vẫn không chịu đi… aizz, thảo nào mà cả
xóm đều ghét mày… Biện pháp cuối cùng – ĐÁNH. Ok! Thân chó mà ưa
nặng.
Cái con chó này ấy à, ngày ngày nó đến trước cửa nhà tôi bới thùng
rác rồi đến vườn rau tìm thức ăn. Nó làm hỏng hết rau của mẹ và hoa của tôi.
Tôi bực mình lắm: “ Con chó kia, khôn hồn thì đi mau, tao mà bắt được mày
thì toi đời con ạ !!!”.
Nhiều lúc nghĩ cũng thương con chó ấy, sinh ra làm kiếp vật lại còn bị
bỏ rơi, thấy cũng tội tội nhưng sau nhiều lần “ gây án” thì tôi không còn chút
cảm tình nào với nó nữa! Cứ mỗi sáng, khi đi đổ rác ở bên đường tôi lại

- Thế làm sao mà hét toáng lên thế? Sao người mày cứ đơ ra thế hả
con? Thấy chó sao không đuổi đi…
Sự việc vừa xảy ra khiến tôi chưa kịp định thần lại. Những câu hỏi của
mẹ giúp tôi bình tĩnh. Vừa định kể cho mẹ chuyện vừa rồi thì đã thấy bố
đuổi “ ân nhân cứu mạng” đi. Tôi chạy theo: “ Dừng lại bố ơi!!! Nó vừa cứu
con thoát chết đấy”
Bố tôi dừng lại,mẹ tôi ngạc nhiên dắt tôi vào nhà. Mẹ rót cho tôi cốc
nước: “ trông mặt mày xám ngoét kìa. Mày bị làm sao kể mẹ nghe xem
nào?”
Nhìn xuống vết bẩn trước ngực áo, tôi không khỏi cảm động về chú
chó mà tôi thường ghét bỏ: “ lúc nãy con đi đổ rác,lúc sang đường không để
ý trước sau nên suýt bị contener đâm phải… con chó hoang lao vào người
con…đẩy con ngã xuống đất…”
Hồi tưởng lại, tôi không khỏi sợ hãi, nói năng lộn xộn, nước mắt đã
ướt đầy mặt.
***


Tôi đến trường rồi kể cho lũ bạn về “ sự kiện” thoát chết của mình.
Chúng nó thi nhau bàn tán như bình luận phim hành động:
- Mày kể chuyện kinh dị đấy à!!?
- Mày sắp được mời đi Holiwood đóng phim đến nơi rồi đấy!
- Số cao đấy! suýt thì mất tiền với mày.haha
- Con chó kia khôn thật. Khổ thân bị mày đuổi đánh suốt ngày!“sao vàng” lên tiếng.
- Haizz… bạn mày vừa thoát chết đấy đồ thiếu nội tâm! Chỉ chó là
hay. – tôi hờn dỗi con bạn.
Thế nhưng, câu nói của vô tình của bạn thân làm tôi trăn trở 2 đêm.
Không thể không suy nghĩ được! Nếu nó là người tôi phải mang quà
đến tận nhà cảm ơn rồi ấy chứ. Nhưng tôi đã làm gì để trả ơn chó
hoang? Tôi chưa làm được gì chó nó, ngược lại, trước đây tôi còn




Nhờ tải bản gốc
Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status