Đề bài: Suy ngh ĩ c ủa anh/ch ị v ềB ỆNH VÔ
CẢ
M trong xã h ội ta hi ện nay.
BÀI LÀM
I. Mở bài
Thời đại ngày nay là thời đại kinh tế thị trường. Sống trong xã hội đó, hàng ngày nảy sinh ra hiện tượng
nhiều người lao vào kiếm tiền, lo vun vén cho bản thân và gia đình mình mà thờ ơ trước những vấn đề
bức xúc của cuộc sống xã hội, gây nên một căn bệnh tinh thần khá nguy hiểm: “Bệnh vô cảm” , một căn
bệnh có nguy cơ lan rộng làm băng hoại đạo đức truyền thống của dân tộc, làm ô nhiễm môi trường tốt
đẹp của xã hội mới.
II. Thân bài
1. Giải thích Thế nào là bệnh vô cảm ?
“Bệnh vô cảm” là căn bệnh tâm hồn của những người có trái tim lạnh giá, không xúc động, sống ích kỷ,
lạnh lùng, cho sự an toàn của bản thân mình là trên hết. Họ thờ ơ, làm ngơ trước những điều xấu xa,
hoặc nỗi bất hạnh, không may của những người sống xung quanh mình.
2.Nguyên nhân của bệnh vô cảm
Con người chạy theo đồng tiền, chạy theo vật chất mà quên đi giá trị của đời sống tinh thần. Coi đồng
tiền cao hơn giá trị con người. Bệnh vô cảm không chỉ xuất hiện ở kẻ xấu mà còn là ở người tốt. Vì
người tốt im lặng trước cái xấu, để cái xấu nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.
5. Chứng minh những biểu hiện của bệnh vô cảm trong cuộc sống.
Bệnh vô cảm có những biểu hiện thật, đa dạng, muôn màu muôn vẻ: vô cảm đối với cuộc sống, xã hội;
vô cảm đối với đồng loại, gia đình, người thân, bạn bè, thậm chí vô cảm đối với chính bản thân mình.
Đi đường gặp những người bị tai nạn, gãy tay, gãy chân hoặc nằm bất tỉnh, những kẻ vô cảm chẳng có
phản ứng nào mà chỉ biết dửng dưng chứng kiến với thái độ “Thờ ơ con mắt lạnh. Nhìn chúng có hề chi!”
(Tố Hữu). Lên xe ô tô, thấy kẻ gian móc túi hoặc bọn côn đồ hành hung hành khách, họ cũng chỉ lờ di
xem như đấy không phải chuyện của mìn h. Sống trong cơ quan trường học, chứng kiến bao chuyện
ngang trái như cấp trên hối lộ, thầy giáo ngang nhiên bạo hành học sinh, còn học sinh thì quay cóp gian
lận trong thi cử, họ cũng không mở miệng mà ngoảnh mặt làm ngơ. Hoặc trông thấy bạn bè đồng trang
Học tập lối sống lành mạnh, biết yêu thương sẻ chia đồng cảm với những người xung quanh. Tham gia
các hoạt động xã hội có tính nhân văn cao như phong trào đền ơn đáp nghĩa, phong trào thanh niên lập
nghiệp… Xã hội cần lên án mạnh mẽ bệnh vô cảm, coi đó như là một cuộc chiến đấu để loại bỏ căn bệnh
này ra khỏi xã hội ta.
III. Kết luận
Để xứng đáng với danh nghĩa “con người” đầy kiêu hãnh, mỗi chúng ta hãy nói không với bệnh vô cảm,
hãy ra sức tu dưỡng lòng yêu thương, vị tha, sự trung thực và lòng dũng cảm. Hãy cùng nhau làm một
việc gì đó dù rất nhỏ để khơi dậy dòng sông tình nghĩa nhân ái truyền thống của dân tộc để cho nó ngày
càng tuôn chảy, ngày càng trong xanh và long lanh toả sáng.
Nguồn: Thầy Phan Danh Hiếu
Loading...
Bài làm 1:Anh (ch ị) hãy bày t ỏ suy ngh ĩ c ủa
mình tr ướ c “b ệnh vô c ảm” trong xã h ội
hi ện nay. Bài làm c ủa Nguy ễn Th ị Ph ươ ng
Th ảo l ớp 11c2 kh ối chuyên v ăn tr ườ ng
THPT chuyên Hùng V ươ ng.
“Vô cảm” là không có cảm giác, không có tình cảm, không xúc động tr ước một s ự vật, hiện t ượng, một
vấn đề gì đó trong đời sống. Bệnh vô cảm là căn bệnh của những người không có tình yêu th ương,
sống dửng dưng trướ c nỗi đau của con người, xã hội, nhân loại…
Trải qua các cuộc chiến tranh chống quân xâm l ượ c, nh ững cuộc đọ s ức v ới thiên tai khắc nghiệt,
nhân dân ta đã có truyền thống đoàn kết, thươ ng yêu đùm bọc lẫn nhau. D ường nh ư càng qua gian khổ,
đau thương, mất mát con người lại sống gần nhau, quan tâm, giúp đỡ nhau nhiều h ơn. Tình làng ngh ĩa
xóm, thươ ng ngườ i như thể thương thân đã tr ở thành một đạo lí của dân tộc: “Bán anh em xa mua láng
giềng gần”.
Hiện nay, trong cuộc sống vật chất ngày càng được cải thiện h ơn, đầy đủ h ơn, ng ười ta dễ có xu
hướ ng lo vun vén cho bản thân và gia đình mình, ít quan tâm đến nh ững vấn đề xã hội. Tr ước kia, ông
cha ta đã phê phán lối sống chỉ biết vun vén cho riêng mình. Cuộc sống quanh ta hiện nay không thiếu
những ngườ i như thế. Họ sống thờ ơ với mọi việc đang diễn ra, nhà nào nào đóng c ửa biết nhà nấy. Nhà
trong trái tim bạn, trái tim tôi, trái tim tất cả chúng ta.
Tình thươ ng là cái quí giá của con ng ườ i; bệnh vô cảm đã làm mất phẩm chất ấy, không khác gì biến
dòng máu hồng hào trở thành màu xanh. Trái tim mỗi ng ười cần thắp sáng ước m ơ, khát vọng, ý chí và
sự sáng tạo gắn bó với cộng đồng. Điều đó sẽ chống được bệnh vô cảm và làm cho cuộc đời của con
ngườ i
Bài làm 2: Anh/ch ị hãy trình bày suy ngh ĩ
cùa mình v ềhi ện t ượ ng “b ệnh vô c ảm”
hi ện nay trong đờ i s ống chúng ta.
Trong đời sống đang phát triển mạnh mẽ về công nghệ, máy móc, con ng ười có thể kiếm được nhiều tiền
hơn, giàu có hơn, nh ưng có một th ứ d ườ ng nh ư có biểu hiện v ơi đi, đó là s ự quan tâm gi ữa ng ười v ới
ngườ i? Cuộc sống công nghiệp với những tất bật và tốc độ vận động quá nhanh khiến ng ười ta hẫng hụt
đến mức ít quan tâm đến nhau hơn. Phải chăng nh ững tất bật ấy là nguyên nhân khiến “bệnh vô cảm” có
cơ hội lan rộng?
Vô cảm là một căn bệnh hiện không có trong danh sách của ngành y học, nh ưng nó đã ảnh h ưởng rất
lớn đối với đời sống con ngườ i. Vậy “bệnh vô cảm” là gì? Vô là không, cảm là tình cảm, cảm xúc. Vô cảm
là trạng thái con ngườ i không có tình cảm. Sống khép mình lại, th ờ ơ lạnh nhạt v ới tất cả mọi việc xung
quanh. Trong nhịp sống hiện đại ngày nay, một sô” ngườ i chỉ lo vun vén cho đời sống cá nhân và quay
lưng lại với eộng đồng xã hội. Một số ngườ i tự làm mình trở nên xa lánh, không quan tâm đến ai, không
biết đến niềm vui nỗi buồn của ngườ i khác. Đó là “bệnh vô cảm”. Chỉ lo chạy theo giá trị vật chất, đôi khi
con ngườ i ta đã vô tình đánh mất đi vẻ đẹp đích thực của tâm hồn. Cuộc sống dù có sung túc h ơn, giàu
sang hơn, nhưng khi con ngườ i không biết quan tâm yêu th ương nhau, thì đó vẫn không được xem là
cuộc sống trọn vẹn được. Ngại giúp đỡ những ngườ i gặp khó khăn hoạn nạn, cuộc sống của chúng ta
dần đi ngượ c lại với truyền thống đạo đức tốt đẹp của nhân dân từ xưa “Lá lành đùm lá rách”.
Ngày nay, một số ngườ i chi biết sống và nghĩ cho riêng mình. Nh ư khi thấy bao ng ười hành khất bên
đường, họ không giúp đỡ, thậm chí còn khinh miệt, dè bỉu chế nhạo tr ước nỗi bất hạnh của nh ững mảnh
đời đáng thương đó. Và cũng như bao tệ nạn, bao việc xấu xa cướp giật gi ữa đời th ường vẫn xảy ra
hằng ngày đấy thôi, nhưng không, ai dám can ngăn. Vì sao? Vì sao con ng ười lại vô cảm nh ư vậy? Phải
chăng cũng vì họ sợ, sợ sẽ gặp rắc rối liên lụy, cho nên không dại gì lo ngh ĩ đến chuyện của ng ười khác.
nghiêm túc. Thật khó tìm nguyên nhân đầy đủ, nên xin trao câu hỏi này cho các nhà giáo dục và xă hội
học, tâm lí học,…
Trong ca khúc “Mưa hồng”, cố nhạc sĩ Trịnh Công S ơn đã từng viết: “Cuộc đời đó có bao lâu mà h ững
hờ”. Vâng, đừng sốhg quá vội vã! Đừng để dòng đời hối hả có thể cuốn bạn đi! Đừng quay lưng lại v ới
tất cả! Đừng để dòng màu đỏ chảy trong con ngườ i bạn tr ở nên lạnh đen. Đừng để một khi nào đó d ừng
lại, bạn chợt nhận ra mình đã vô tình đánh mất quá nhiều th ứ! Hãy nuôi d ưỡng lòng nhân ái, tình th ương
của mình cùng mọi ngườ i đẩy lùi “căn bệnh vô cảm” kia. Và cũng b ởi vì: ngày mai có thể sẽ không bao
giờ đến nên hãy cho và nhận những gì bạn có trong ngày hôm nay.
Trần Thanh Hải
(TTBDVH Vĩnh Viễn – Tp.HCM)
Bài làm 3: Hãy trình suy nghĩ của mình về
“Bệnh vô cảm” trong xã hội hiện nay
Nếu sống không có tình cảm thì khác nào t ự huỷ hoại hai tiếng “con ng ười”. Truyền thống ng ười Việt t ừ
xưa “thươ ng ngườ i như thể thương thân”. Đó là truyền thống tốt đẹp t ừ ngàn đời mà dân ta gi ữ gìn. Tuy
nhiên, xã hội ngày càng phát triển, lại xuất hiện nh ững con ng ười có lối sống gặm nhấm dần mòn nh ững
truyền thống tốt đẹp ấy. Đó là những con người mang trong mình căn bệnh vô cảm – một căn bệnh c ực
kì nguy hiểm.
Bệnh vô cảm không hề có trong danh sách bệnh của y học. Vậy nhưng điều đáng nói là những điều đó
gây ra lại khiến con người ta phải xót xa, đau đớn thay. Có thể những căn bệnh hiểm nghèo, bệnh thế kỉ
AIDS là sự quan tâm hàng đầu của y học hiện nay bởi sự nguy hiểm chết người của chúng. Tuy nhiên nó
vẫn chỉ là căn bệnh và với sự tiến bộ y học vẫn hy vọng có thể được chữa khỏi. Còn bệnh vô cảm?
không đơn giản là sự sống còn của một ai đó mà nó là cả một vấn đề của xã hội – vấn đề nhân đạo.
Những “biểu hiện lâm sàng” của căn bệnh này rất dễ nhận biết. Ngày qua ngày biết bao nhiêu những
ứng xử vô cảm diễn ra mà đôi khi người ta coi chúng như những việc bình thường. Người ta thấy việc
làm càn không ngăn, thấy người yếu bị ức hiếp cũng không bênh vực. Những líu do “đó là việc của kẻ
khác, hơi đâu quan tâm..” càng tiếp tay cho những kẻ xấu, việc xấu lấn tới. Cụ thể, thấy người bị nạn lại
bỏ đi, đưa những ánh nhìn lạnh lùng, vô cảm, thậm chí có kẻ lợi dụng cơ hội để ăn cắp, lấy tài sản của