Cuộc Chiến Chống Ma Túy Báo Cáo Của Quỹ Toàn Cầu Về Chính Sách Phòng, Chống Ma Túy - Pdf 41

Cuộc chiến chống ma túy
Báo cáo của Quỹ Toàn cầu về chính sách
phòng, chống ma túy
Tháng 6 năm 2011

TÓM TẮT
Cuộc chiến toàn cầu chống ma túy đã thất bại với những hậu quả phá hủy
đối với cá nhân và xã hội trên toàn thế giới. 50 năm sau ngày Công ước của Liên
Hợp Quốc về chống ma túy có hiệu lực và sau 40 năm khi Tổng thống Nixon
phát động cuộc chiến chống ma túy của Chính phủ Mỹ, cải cách chính sách
kiểm soát ma túy của Mỹ và toàn cầu là vấn đề cấp thiết.
Chi phí lớn về hình sự và các biện pháp áp chế nhắm vào các nhà sản xuất,
buôn lậu và người sử dụng các loại ma túy bất hợp pháp rõ ràng không có hiệu
quả giảm nguồn cung hoặc nhu cầu sử dụng. Khi một tổ chức buôn bán hay một
nhà cung cấp ma túy bị loại bỏ lập tức xuất hiện một nguồn cung cấp khác. Nỗ
lực áp chế nhắm tới người tiêu dùng cản trở các biện pháp y tế làm giảm nguy
cơ lây nhiễm HIV/AIDS, tử vong do sử dụng ma túy quá liều và hậu quả có hại
khác của việc sử dụng ma túy. Chi ngân sách Nhà nước cho các chiến lược
nhằm giảm nguồn cung ma túy không có hiệu quả
Các nguyên tắc và khuyến nghị của chúng tôi có thể được tóm tắt như
sau:
Dừng việc áp chế về hình sự và kỳ thị đối với người sử dụng ma túy nhưng
không gây hại cho người khác. Thách thức hơn là củng cố quan niệm sai lầm về
thị trường chất gây nghiện, sử dụng ma túy và sự phụ thuộc vào chất gây nghiện.
Chính phủ niên khuyến khích các mô hình thử nghiệm sử dụng chất gây
nghiện theo quy định một cách hợp pháp để làm giảm quyền lực của các tổ chức
tội phạm và bảo vệ sức khỏe của người dân và an ninh xã hội. Khuyến nghị này
đặc biệt áp dụng với cần sa nhưng chúng tôi không khuyến khích trong trường
hợp xóa bỏ kết án và các quy định pháp luật khác để đạt được mục tiêu này và
sử dụng mô hình này cho những vấn đề khác.
Cung cấp các dịch vụ sức khỏe và điều trị cho những người cần. Đảm bảo

Tập trung hành động đàn áp vào các tổ chức tội phạm bạo lực nhưng làm
giảm quyền lực của họ và ưu tiên giảm bạo lực và đe dọa. Nỗ lực thực thi pháp
luật không nên tập trung vào việc giảm thị trường cung cấp ma túy mà thay vào
đó giảm mối hại của ma túy cho từng cá nhân, cộng đồng và an ninh quốc gia.
Bắt đầu bằng thay đổi việc sử dụng ma túy trên toàn cầu. Thay thế vào đó
là chính sách ma túy và các chiến lược điều khiển ý thức và chính sách tài chính
có trách nhiệm và chiến lược quốc gia tương xứng căn cứ vào các yếu tố khoa
học, y tế, an ninh và nhân quyền thông qua các tiêu chí đánh giá phù hợp. Xem
xét lập kế hoạch phân loại các loại thuốc có kết quả bất thường như phân loại


của cần sa, lá coca và MDMA. Đảm bảo rằng các công ước quốc tế được giải
thích hoặc sửa đổi để thích ứng với thử nghiệm giảm tác hại, xóa bỏ kết án và
các quy định pháp lý.
Xóa bỏ sự ngăn cấm về tranh luận và cải cách. Đã đến lúc phải hành động
ngay.

GIỚI THIỆU
DỰ TOÁN TIÊU THỤ MA TÚY HÀNG NĂM CỦA LIÊN HỢP QUỐC,
TỪ NĂM 1998 ĐẾN 2008
Thuốc phiện

Cocaine

Cần sa

1998

12.9 triệu


tích số lượng này trong 10 năm qua cho thấy thị trường ma túy ngày càng lớn
mạnh và đang phát triển nhanh chóng (xem biểu đồ trên).
Mặc dù các bằng chính cho thấy chính sách ngày càng tăng nhưng không
đạt được mục tiêu đặt ra, hầu hết các cơ quan hoạch định chính sách ở cấp quốc
gia và quốc tế có xu hướng tránh việc công khai giám sát hoặc tranh luận về lựa
chọn thay thế.
Thiếu lãnh đạo về chính sách ma túy đã thúc đẩy việc thành lập Quỹ Toàn
cầu và dẫn chúng ta đến cùng một quan điểm rằng đã đến lúc phải xem xét một
cách nghiêm túc, toàn diện và rộng khắp về chiến lược phù hợp để đối phó với
vấn đề ma túy. Điểm đầu tiên là vấn đề này là sự công nhận trên toàn cầu về ma


túy như là một tập hợp sự gắn kết sức khỏe với nhau thách thức xã hội quản lý,
không phải là một cuộc chiến tranh giành chiến thắng.
Các thành viên của Quỹ Toàn cầu đã đồng ý trên 4 nguyên tắc cốt lõi nên
hướng dẫn quốc gia và quốc tế về chính sách, chiến lược ma túy và thực hiện 11
khuyến nghị về hành động.

NGUYÊN TẮC
1. Chính sách về ma túy phải được xây dựng dựa vào thực nghiệm chắc
chắn và có các nghiên cứu, bằng chứng khoa học. Sự đo lường cơ bản của
thành công là giảm tác hại với sức khỏe, y tế, phúc lợi, an ninh của cá nhân
và xã hội.
Trong 50 năm qua kể từ khi Liên Hợp Quốc khởi xướng một hệ thống cấm
ma túy trên toàn cầu một cách thực sự, chúng tôi đã học được rất nhiều về bản
chất, mô hình sản xuất, phương thức phân phối, sử dụng và sự phụ thuộc vào ma
túy, kết quả của những cố gắng là đã làm giảm những vấn đề này. Điều này có
thể hiểu được các nhà kiến trúc sư của hệ thống đã đặt niềm tin vào các khái
niệm xóa bỏ sản xuất, sử dụng thuốc (với sự soi sáng của các bằng chứng có sẵn
rất hạn chế tại thời điểm đó). Tuy nhiên, không có lý do gì lại bỏ qua các bằng

tiên các thỏa thuận quốc tế bao gồm cả các công ước kiểm soát ma túy. Ông
Navanethem Pillay, Cao ủy Nhân quyền của Liên Hợp Quốc đã tuyên bố: “Cá
nhân người sử dụng ma túy không bị mất các quyền con người của họ. Thông
thường, người sử dụng ma túy bị xã hội phân biệt, đối xử, bị buộc phải chấp
nhận điều trị và thường bị tổn thương bởi các phương pháp tiếp cận trong đó
nhấn mạnh tội phạm và hình phạt mà không chú trọng đến giảm tác hại và tôn
trọng nhân quyền” (5).
Một số biện pháp về y tế công cộng đã được công nhận và cho thấy thấy
hiệu quả (6,7) (thường được gọi là giảm thiểu tác hại, bao gồm cung cấp bơm
kim tiêm sạch và điều trị bằng các loại thuốc thay thế đã được chứng minh như
methadone hoặc buprenorphine) có thể giảm thiểu nguy cơ tử vong do dùng
thuốc quá liều hoặc lây truyền của HIV và nhiễm trùng máu (8). Tuy nhiên, các
Chính hủ thường không thực hiện đầu đủ các can thiệp này, liên quan đến việc
cải thiện sức khỏe của người sử dụng ma túy, họ đang hủy hoại thông điệp
“tough on drugs”. Điều này là không hợp lý, hy sinh sức khỏe và phúc lợi của
một nhóm công dân trong khi có các biện pháp sẵn có bảo vệ sức khỏe có hiệu
quả là không thể chấp nhận được và làm tăng nguy cơ phải đối mặt với cộng
đồng lớn hơn.


TÁC ĐỘNG CỦA CHÍNH SÁCH MA TÚY VỚI TỶ LỆ NHIỄM HIV
GẦN ĐÂY TRONG SỐ NHỮNG NGƯỜI TIÊM CHÍCH MA TÚY
Ví dụ của các nước thực hiện chiến lược giảm thiểu tác hại toàn diện:

Tỉ lệ % lây nhiễm HIV trong số những người tiêm chích ma túy

Ví dụ của các nước đã giới thiệu một phần các chiến lược giảm hại
hoặc quá muộn trong tiến trình

Tỉ lệ % lây nhiễm HIV trong số những người tiêm chích ma túy

về tình cảm). Cố gắng quản lý tình trạng phức tạp này thông qua xử phạt là biện
pháp không có hiệu quả, chúng ta có thể thành công hơn bằng cách cung cấp các
dịch vụ điều trị cai nghiện ma túy dựa trên những căn cứ. Các nước đối xử với
công dân nghiện ma túy như bệnh nhân cần điều trị thay vì xử lý như những


người phạm tội đã chứng minh những kết quả hết sức tích cực trong việc giảm
tội phạm, nâng cao sức khỏe và khắc phục khả năng phụ thuộc ma túy.
BỆNH NHÂN KHÔNG PHẢI TỘI PHẠM
Một cách tiếp cận nhân đạo và có hiệu quả
Trường hợp nghiên cứu 1: Thụy Sỹ (13)
Phản ứng với vấn đề nghiêm trọng và có thể nhìn thấy ma túyphát triển
khắp đất nước những năm 1980, Thụy Sỹ đã thực hiện một loạt các chính sách
và chương trình mới (bao gồm cả chương trình thay thế heroin) đối với sức khỏe
cộng đồng thay vì các biện pháp hình sự. Việc thực hiện nhất quán chính sách
này đã dẫn đến giảm tổng thể về số lượng người nghiện ma túy cũng như một
loạt các lợi ích khác. Một nghiên cứu quan trọng đã kết luận rằng (14):
“Điều trị thay thế heroin nhắm mục tiêu người sử dụng liều cao, giả định
rằng 3.000 người nghiện đại diện cho 10%-15% người sử dụng heroin ở Thụy
Sỹ có thể chiếm 30%-60% nhu cầu ma túy trên thị trường bất hợp pháp. Rất
nhiều trong số họ tham gia giao dịch và các hình thức phạm tội khác, học cũng
phục vụ như là một liên kết giữa các nhà bán buôn và người sử dụng. Khi những
người nghiện ma túy được sử dụng thuốc thay thế được ổn định đồng nghĩa với
việc đáp ứng được nhu cầu, việc sử dụng ma túy bất hợp pháp của họ sẽ giảm
xuống và giảm tham gia vào các hoạt động phạm tội khác.
Chương trình thay thế heroin có 3 hiệu ứng với thị trường ma túy là:
- Làm giảm đáng kể mức tiêu thụ ma túy của những người nghiện nặng và
và việc giảm nhu cầu này ảnh hưởng đến khả năng tồn tại của thị trường ma túy
(ví dụ: số lượng người nghiện mới đăng ký tại Zurich vào năm 1990 là 850
người, đến năm 2005 con số này đã giảm xuống còn 150 người;

NGUYÊN TẮC (tiếp)
3. Việc nghiên cứu và triển khai chính sách về ma túy nên là trách
nhiệm của toàn cầu, nhưng bên cạnh đó phải tính đến những điểm khác
nhau về văn hóa, chính trị, xã hội. Chính sách phải tôn trọng quyền và nhu
cầu của những người liên quan đến việc điều chế, buôn bán và sử dụng ma
túy được nêu rõ trong Công ước năm 1988 về đấu tranh chống buôn bán
bất hợp pháp chất gây nghiện và các chất hướng thần.
Hệ thống của LHQ về kiểm soát chất ma túy được thành lập dựa trên quan
điểm rằng tất cả các Quốc gia phải chung tay giải quyết vấn đề tồn tại thị trường
ma túy và các vấn đề liên quan khác. Đây là một quan điểm hoàn toàn đúng
đắn; đương nhiên các nước sản xuất, các nước buôn bán và các nước tiêu thụ
(mặc dù sự khác nhau hiện nay cũng không còn nhiều, vì nhiều nước tồn tại cả 3
yếu tố trên) phải cùng chịu trách nhiệm về vấn đề này.


Tuy nhiên, quan điểm chung tay cùng chịu trách nhiệm thường xuyên trở
thành “bó buộc” và kìm hãm việc nghiên cứu và triển khai các mô hình thực
nghiệm. LHQ (thông qua Ủy ban Quốc tế về kiểm soát ma túy) và đặc biệt là
Mỹ (nước đi đầu trong công cuộc ‘chứng nhận’) trong suốt 50 năm gần đây đã
cố gắng hết sức để đảm bảo rằng tất cả các Quốc gia trên Thế giới đưa vào chính
sách ma túy của mình cùng một cách tiếp cận duy nhất và không thay đổi- cùng
một luật, cùng một biện pháp kiểm soát thi hành luật cứng rắn.
Nhưng trong khi nhiều Chính phủ càng ngày càng hiểu rõ hơn về sự phức
tạp của vấn đề và xem xét những phương án khác nhau để giải quyết các vấn đề
đó trên lãnh thổ của mình, thì nhiều Quốc gia bắt đầu áp dụng những yếu tố quy
định trong Công ước linh hoạt hơn để thử áp dụng những chiến lược và chương
trình mới, như sáng kiến xóa bỏ việc kết án hay chương trình giảm thiểu tác hại.
Khi đó những biện pháp này sẽ đưa ra những cách tiếp cận khoan dung hơn với
việc sử dụng ma túy nhưng Quốc gia tiến hành các biện pháp này phải chịu một
áp lực ngoại giao quốc tế là không được phá vỡ sự toàn vẹn Công ước quốc tế,

ý chính:
1. Sự phát triển của các “thị trường đen bất hợp pháp” sinh ra từ lợi nhuận
của việc đáp ứng nhu cầu quốc tế về ma túy.
2. Sự thay đổi đáng kể của chính sách như là kết quả của việc chọn lọc các
nguồn lực khan hiếm để tài trợ các hoạt động có quy mô lớn của các cơ quan
thực thi pháp luật trong cuộc đấu tranh với thị trường bất hợp pháp này.
3. Sự chuyển dịch địa lý mà thường được gọi là “hiệu ứng bong bóng”, khi
mà việc sản xuất ma túy được di dời từ nơi này qua nơi khác để tránh sự chú ý
của các cơ quan luật pháp.
4. Việc thay thế một loại chất hướng thần bằng các loại khác hay việc người
dùng chuyển sang loại ma túy mới khi mà loại ma túy trước đây họ thích dùng
hiên nay rất khó để kiếm được, ví dụ như do sự kiểm soát từ phía cảnh sát.
5. Sự kỳ thị của xã hội đối với những người sử dụng ma túy, kết quả là họ
bị xã hội chối bỏ, gạt ra ngoài lề (21).
.

4. Chính sách về ma túy cần được thực hiện trên cơ sở phối hợp tham
gia của gia đình, nhà trường, các chuyên gia trong lĩnh vực bảo vệ sức khỏe
cộng đồng và lĩnh vực phát triển, thậm chí cần có sự tham gia của cả các
nhà lãnh đạo và các tổ chức pháp luật cũng như các tổ chức chính trị có liên
quan khác.
Không cần phải nghi ngờ khi khẳng định Cảnh sát, Bộ đội Biên phòng và
các lược lượng quân đội dưới sự chỉ đạo của Bộ Tư pháp, Bộ An Ninh Quốc
phòng và Bộ Nội vụ là những đơn vị đi đầu trong việc thi hành chính sách chống
ma túy. Đây cũng là những quan tâm hàng đầu ở cấp độ đa phương trong các tổ
chức khu vực và quốc tế. Mặc dù Chính phủ các nước thường xuyên nhận thức
được rằng, chiến lược vũ trang trong cuộc chiến chống ma túy chỉ là một phần
của một hệ thống các cách tiếp cận bên cạnh các chương trình xã hội, các biện



KIẾN NGHỊ
1 . Bỏ các điều cấm. Tiến hành các cuộc thảo luận mở và đưa ra các
biện pháp nhằm hạn chế có hiệu quả việc tiêu thụ cũng như cảnh báo và
làm giảm tác hại của việc sử dụng ma túy và các loại thuốc kiểm soát. Mở
rộng các hoạt động nghiên cứu khoa học và phân tích tính hiệu quả của các
chiến lược, các chương trình (25).
Đẩy mạnh các hoạt động mang tính chât trính trị và cộng đồng, làm cho
chúng được công nhận một cách rông rãi: các hoạt động diễn ra phải chứng
minh một các xác đáng tính thiếu xác thực của các chiến lược trấn áp, giải quyết
các vấn đề có liên quan đến ma túy cũng như cuộc chiến với ma túy chưa dành
được thắng lợi và không mang tính khả quan.Chính phủ các nước có quyền được
kết hợp các biện pháp chính trị khác nhau sao cho phù hợp với tình hình của
nước mình và giải quyết các vấn đề về thị trường buôn bán cũng như tiêu thụ ma
túy nhằm gây ảnh hưởng tích cực đến mức độ phạm tội cũng như giảm bớt tác
hại về mặt xã hội và y tế.
2. Đưa ra các biện pháp y tế dự phòng và điều trị cho người mắc bệnh
do sử dụng ma túy thay cho việc kiếm soát hình sự và các biện pháp trừng
phạt họ.
Ý tưởng “Cuộc chiến chống ma túy” hình thành dựa trên quan điểm về
viêc bắt giữ và các biện pháp trừng trị ngiêm khắc sẽ kìm chế sử dụng ma túy.
Trên thực tế quan điểm này đã bị bác bỏ - nhiều nước áp dụng những điều luật
cứng rắn và phổ biến rộng rãi việc bắt giữ và bỏ tù đối với người sử dụng và các
đại lý buôn bán ma túy, theo ghi nhận tại các nước này mức độ tiêu thụ ma túy
cùng các vấn đề có liên quan là cao hơn so với các nước áp dụng chính sách
khoan dung hơn về ma túy. Ngược lại tại các nước không áp dụng biện pháp kết
án và các hạn chế việc bắt giữ , trừng phạt thì tốc độ gia tăng tiêu thụ ma túy và
các chất gây nghiện là thấp, mặc dù sự nguy hiểm đã được cảnh báo trước.
SÁNG KIẾN XÓA BỎ KẾT ÁN KHÔNG LÀM TĂNG VIỆC SỬ DỤNG
THUỐC
Bồ Đào Nha

những hoạt động lớn nhất và thành công nhất chống lại bọn tội phạm có tổ chức
(phải mất nhiều năm để lập kế hoạch và thực hiện ) đã được chứng minh là có,
tốt nhất, tác động cận biên và ngắn ngủi trên giá thuốc và sự sẵn có. Tương tự
như vậy, xóa bỏ cây thuốc phiện, cần sa hoặc coca chỉ displaces canh tác bất hợp
pháp đến các khu vực khác.
Một tập hợp các chỉ số mới là cần thiết để thực sự hiển thị các kết quả của
chính sách ma túy, theo tác hại hoặc lợi ích của họ cho các cá nhân và cộng
đồng - ví dụ, số lượng nạn nhân của bạo lực ma túy liên quan đến thị trường và
đe dọa, mức độ tham nhũng được tạo ra bởi thuốc thị trường, mức độ của tội
phạm nhỏ cam kết của người sử dụng phụ thuộc, mức độ phát triển kinh tế xã
hội trong cộng đồng nơi sản xuất, bán, tiêu thụ ma túy tập trung, mức độ phụ
thuộc vào ma túy trong cộng đồng, mức độ tử vong do quá liều; và mức độ của
HIV viêm gan C lây nhiễm giữa người sử dụng ma túy. Hoạch định chính sách
có thể và nên rõ và đo lường kết quả của những mục tiêu này.
Do đó, chi phí các nguồn lực công được tập trung vào hoạt động có thể
được hiển thị để có một tác động tích cực trên các mục tiêu này. Trong trường
hợp hiện tại trong hầu hết các quốc gia, điều này có nghĩa là tăng cường đầu tư
vào các chương trình y tế và xã hội, và cải thiện nhắm mục tiêu của nguồn lực
thực thi pháp luật để giải quyết bạo lực và tham nhũng liên quan với các thị
trường thuốc 35 Trong một thời gian thắt lưng buộc bụng tài chính, chúng ta có
thể không còn đủ khả năng để duy trì đầu tư nhiều tỷ đô la có giá trị chủ yếu
mang tính biểu tượng.
5. Thách thức, hơn là củng cố, quan niệm sai lầm phổ biến về thị
trường thuốc, sử dụng ma túy và sự phụ thuộc thuốc.
Quốc Kỳ làm cho một ước tính bảo thủ hiện đang có 250 triệu người sử
dụng thuốc bất hợp pháp trên thế giới, và rằng có hàng triệu người tham gia vào
sản xuất, trồng trọt và phân phối. Chúng tôi chỉ đơn giản là không thể đối xử với
họ như tội phạm.
Hiện nay, các nhà hoạch định chính sách quá nhiều tăng cường các ý tưởng
rằng tất cả những người sử dụng thuốc 'nghiện vô đạo', và tất cả những người

Đó là không thể để cảm giác lo sợ hoặc trừng phạt một người nào đó ra
khỏi sự phụ thuộc thuốc, nhưng với loại phải điều trị dựa trên bằng chứng,
người dùng phụ thuộc có thể thay đổi hành vi của họ và là thành viên tích cực và
hiệu quả của các community.(40)
• Hầu hết người có liên quan đến buôn bán ma túy được các đại lý nhỏ và
không phải là bọn côn đồ rập khuôn từ những bộ phim - phần lớn những người
bị giam giữ để xử lý hoặc buôn bán ma túy cá nhỏ trong hoạt động (thường là bị
cưỡng chế vào thực hoặc bán ma túy), những người có thể dễ dàng được thay
thế mà không làm gián đoạn các supply.(41),( 42)
Trưởng thành hơn và cân bằng ngôn chính trị và truyền thông có thể giúp
nâng cao nhận thức của công chúng và sự hiểu biết. Cụ thể, cung cấp một tiếng
nói đại diện của nông dân, người sử dụng, gia đình và cộng đồng bị ảnh hưởng


do sử dụng ma túy và sự phụ thuộc có thể giúp truy cập những huyền thoại và sự
hiểu lầm.
6. Các nước tiếp tục đầu tư chủ yếu trong thực thi pháp luật một cách
tiếp cận (mặc dù các bằng chứng) nên tập trung hành động đàn áp của họ
vào tổ chức tội phạm bạo lực và buôn bán ma túy, để giảm tác hại liên quan
đến thị trường thuốc bất hợp pháp.
Các nguồn lực của các cơ quan thực thi pháp luật có thể được nhiều hiệu
quả hơn mục tiêu chiến đấu với các nhóm tội phạm có tổ chức đã mở rộng
quyền lực của họ và đạt được trên mặt sau của lợi nhuận thị trường thuốc. Ở
nhiều nơi trên thế giới, đe dọa bạo lực, tham nhũng gây ra bởi các nhóm này là
một mối đe dọa lớn đối với an ninh cá nhân và quốc gia và các tổ chức dân chủ,
nỗ lực của chính phủ và các cơ quan thực thi pháp luật để ngăn chặn hoạt động
của họ vẫn còn cần thiết.
Tuy nhiên, có một cần phải xem xét lại chiến thuật của chúng tôi trong cuộc
chiến này. Có một lý thuyết hợp lý đưa ra MacCoun và Reuter43 cho thấy rằng
những nỗ lực giảm cung cấp hiệu quả nhất trong một thị trường mới và chưa

quy phạm pháp luật và quy định, trong khi không phải không có vấn đề, không
cung cấp những cơ hội tương tự cho tội phạm có tổ chức để làm cho lợi nhuận
lớn, thách thức tính hợp pháp của chủ quyền chính phủ, và, trong một số trường
hợp nổi dậy quỹ, và khủng bố.
Điều này không nhất thiết có nghĩa là tạo ra một thị trường pháp lý là cách
duy nhất để làm suy yếu sức mạnh và tầm với của các tổ chức buôn bán ma túy.
Chiến lược thực thi pháp luật một cách rõ ràng có thể cố gắng để quản lý và hình
dạng của thị trường bất hợp pháp, ví dụ, tạo ra các điều kiện và tư nhân quy mô
nhỏ "mạng lưới tình bạn 'các loại cung cấp có thể phát triển mạnh, nhưng trấn áp
các hoạt động quy mô lớn hơn có liên quan đến bạo lực hoặc sự bất tiện cho
công chúng. Tương tự, nhu cầu về thuốc từ những người phụ thuộc vào một số
chất (ví dụ, heroin) có thể được đáp ứng thông qua các chương trình theo toa y
tế tự động làm giảm nhu cầu thay thế đường phố. Chiến lược như vậy có thể
được nhiều hơn nữa hiệu quả trong việc giảm bạo lực liên quan đến thị trường
và tác hại hơn so với các nỗ lực vô ích để tiêu diệt toàn bộ thị trường.
Mặt khác, thiết kế kém thuốc thực hành thực thi pháp luật thực sự có thể
làm tăng mức độ đe dọa, bạo lực và tham nhũng liên quan với các thị trường
thuốc. Cơ quan thực thi pháp luật và các tổ chức buôn bán ma túy có thể trở
thành lôi kéo vào một loại 'chạy đua vũ trang, trong đó các nỗ lực thực thi lớn
hơn dẫn đến sự gia tăng tương tự như sức mạnh và bạo lực của những kẻ buôn
người. Trong kịch bản này, các điều kiện được tạo ra trong các tổ chức buôn bán
tàn nhẫn và bạo lực nhất phát triển mạnh. Không may, điều này dường như là
những gì chúng ta đang chứng kiến ở Mexico và nhiều nơi khác trên thế giới.
THỰC TẾ THI HÀNH LUẬT VÀ SỰ GIA TĂNG BẠO LỰC
Một nhóm các nhà khoa học và chuyên gia y tế công cộng từ Cộng hòa
Columbia đã tiến hành xem xét một cách có hệ thống những số liệu (45) về ảnh
hưởng từ hoạt động tích cực của các cơ quan hành pháp lên mức độ bạo lực liên
quan đến buôn bán ma túy (bao gồm hoạt động của các băng nhóm được trang



Rõ ràng, việc đầu tư vào các biện pháp ngăn chặn sử dụng ma túy trong
giới trẻ hoặc ngăn chặn để người mới thử dùng không trở thành phụ thuộc vào
ma túy sẽ mang lại kết quả to lớn. Phòng chống khi bắt đầu sử dụng hay khi tăng
nhu cầu sử dụng chất ma túy rõ ràng là hơn hẳn việc giải quyết các vấn đề sau
khi nó đã phát sinh. Tiếc là hầu hết những nỗ lực ban đầu để giảm mức độ tổng
thể của việc sử dụng ma túy thông qua hàng loạt các chiến dịch phòng ngừa
không được chuẩn bị kĩ càng và thực hiện chưa tốt. Trong khi việc cung cấp các
thông tin chính xác (và đáng tin cậy) về các rủi ro khi sử dụng ma túy là có ích
và đang giá, thì kinh nghiệm thực hiện việc phòng chống tổng thể (ví dụ như
chiến dịch truyền thông, các chương trình học đường phòng chống ma túy) lại
cho thấy những kết quả khác nhau. Các lời kêu gọi đơn giản như “chỉ cần nói
không” dường như không có ảnh hưởng gì đáng kể đến tình hình.(49)


Tuy nhiên, cũng có một số chương trình phòng chống được lên kế hoạch và
mục tiêu một cách cẩn thận mà trong đó tập trung vào các kỹ năng xã hội, và
ảnh hưởng lẫn nhau của những người nghiện.Các chương trình này có tác động
tích cực đến những thông số như độ tuổi lần đầu sử dụng và tác hại kèm theo khi
sử dụng ma túy. Nhiệt huyết, cách tiếp cận sáng tạo, và kinh nghiệm thực tế của
các tổ chức xã hội dân sự và các nhóm cộng đồng có một ý nghĩa đặc biệt, bởi
vì giới trẻ thường ít tin tưởng những thông tin phòng chống từ Nhà nước.
Những mô hình phòng chống thành công, như một quy luật, là những mô
hình hướng tới những nhóm nguy cơ cụ thể - thành viên các nhóm tự phát, trẻ
em trong các trường nội trú, thanh thiếu niên gặp khó khăn trong trường học
hoặc có vấn đề với cảnh sát. Những mô hình như vậy thường là những mô hình
kết hợp của giáo dục và xã hội nhằm giúp trẻ em và thanh thiếu niên không trở
thành những người sử dụng thường xuyên và phụ thuộc vào ma túy. Nếu những
mô hình này được thực hiện với quy mô lớn thì nó có thể giảm đáng kể số thanh
niên phụ thuộc vào ma túy hay bị lôi kéo vào các hoạt động buôn bán nhỏ lẻ.
9. Cung cấp cho người bị phụ thuộc vào ma túy sự lựa chọn rộng rãi

luật nhân quyền quốc tế.
10. Hệ thống Liên Hợp Quốc phải nhận trách nhiệm hàng đầu trong
việc cải cách chính sách ma túy toàn cầu. Điều này có nghĩa là phải thúc
đẩy việc tiếp cận có hiệu quả và khoa học, hỗ trợ các nước xây dựng chính
sách về ma túy phù hợp với hoàn cảnh và nhu cầu của họ, và đảm bảo sự
phối hợp giữa các cơ quan khác nhau, giữa chính sách và các công ước của
Liên Hợp Quốc.
Nếu như Chính phủ các nước có quyền tự do hành động đáng kể để từ chối
thi hành chính sách áp chế, hệ thống kiểm soát chất ma túy của Liên Hợp Quốc
vẫn tiếp tục hành động, chủ yếu với vai trò “chiếc áo tù” hơn là cản trở việc cải
cách và hiện đại hệ thống chính sách. Gần như suốt cả thế kỉ trước, Chính phủ
Mỹ đã kêu gọi phát triển và duy trì chính sách áp chế về ma túy. Do đó chúng
tôi hoan nghênh sự thay đổi cách phát ngôn của Chính quyền Mỹ hiện nay (50)chính Tổng thống Obama thừa nhận sự vô vọng của cuộc chiến chống ma túy
và tính khả thi của việc thay đổi chính sách (51). Nhưng sau các lời hùng biện,
Mỹ phải áp dụng các biện pháp cải cách thực sự, bằng cách hạn chế việc giam
giữ và trừng phạt những người sử dụng ma túy. Bên cạnh đó Mỹ phải tận dụng
ảnh hưởng ngoại giao to lớn của mình để thúc đẩy việc cải cách ở các nước
khác.
Cơ quan Liên Hợp Quốc về kiểm soát ma túy luôn bảo vệ các chính sách và
chiến lược cũ. Khi phải đối mặt với những minh chứng mới về thất bại của các
chiến lược cũ, thì cải cách là cần thiết. Về phía UNODC, đã có nhiều tuyên bố
về việc cân bằng và hiện đại hóa hệ thống; nhưng cũng tồn tại nhiều ý kiến phản
đối vấn đề này.
Các Quốc gia phải liên hệ với Liên Hợp Quốc để được giúp đỡ và chỉ đạo
hành động.
Liên Hợp Quốc có thể và nên nhận về mình vai trò lãnh đạo để giúp Chính
phủ các nước tìm kiếm lối thoát khỏi bế tắc chính trị hiện tại.




Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status