Đây là những bài văn chọn lọc đực giải hay nhất năm 2017
Tại Sở Giáo dục và Đào tạo Thanh Hóa
Đề bài: Miêu tả cảnh đẹp mà em đã gặp trong mấy tháng nghỉ hè?
Vào dịp hè, em thường được bố mẹ cho đi du lịch theo tour. Nhờ những tour
du lịch, em được thăm rất nhiều cảnh đẹp. Tour du lịch lần này đưa em đến
với Huế, thành phố nổi tiếng với vẻ đẹp hoài cổ. Em được đi thăm những
quần thể lăng, tẩm và các chùa. Nhưng em thích nhất vẫn là biển Cửa Tùng.
Từ xa, em đã ngửi thấy mùi gió biển thổi, cảm thấy vị mặn mòi của gió biển.
Phóng tầm mắt ra xa, em nhìn thấy dải cát trắng trải dài. Em thích thú reo lên:
"A! Đến biển rồi! Bố ơi! Con đã nhìn thấy biển rồi". Xe vừa dừng là em nhảy
ngay xuống, ba chân bốn cẳng chạy ra biển, mặc cho bố dặn với theo: "Cẩn
thận đấy". Em chạy chân trần trên cát. Cát mịn nên thật êm. Thời tiết hôm nay
thật đẹp. Dù mùa hè nhưng nắng không gắt. Hay tại ở biển nên cái nắng có
phần dịu đi. Biển xanh hiền hòa. Cả một màu xanh mênh mông. Những con
sóng ở đây cũng lăn tăn chứ không cuồn cuộn, dữ dội như những bãi biển
khác. Biển Cửa Tùng thật dịu dàng. Biển không đánh sóng, sủi bọt trắng xóa.
Em đi chân trần trên cát, gần trưa, nước biển âm ấm, cát lại mịn và mát, khiến
cho em chỉ muốn đi dọc theo bờ biển, chẳng muốn rời.
Bên bờ biển còn có những chiếc thuyền đánh cá nhỏ, người dân vùng biển
neo ở gần đây. Em thấy có những chiếc thuyền đã cũ kỹ, bị hỏng nằm chờ
được sửa. Dù bị hỏng nhưng vẫn gắn liền với biển, chắc xa biển, nó cũng
thấy buồn.
Bờn b bin cũn cú rng thụng. Nhng cõy thụng cao vỳt, lỏ xanh, nh v
di, ng trm ngõm v lng l. Nhng khi cú giú bin, nhng cnh lỏ thụng
va vo nhau kờu xo xc nh ựa vui, th th tõm s vi nhau. Em cũn thy
c nhng cõy da, thõn cao vỳt. Nhng tu lỏ da xũe ra ụm ly bu tri
xanh, cao v rng.
Bin Ca Tựng vn cũn v p ca t nhiờn. Nú khụng n o v nhiu hng
xanh. Trên biển đoàn thuyền buồm đã ra khơi, mang đầy nhiệt huyết với hy
vọng cùng mẻ cá nặng trĩu trở về. Tất cả đã đưa em vào thế giới cổ tích và
đẹp lạ lùng. Trên con đường làng rậm rịch bước chân, em cùng bà và mẹ trở
về nhà hoà trong tiếng nói cười lảnh lót của các cô, các bác và tiếng chim ca
líu lo.
Cảnh mặt trời mọc ở quê em đẹp thật đấy! Đó là một bức tranh thiên nhiên
được vẽ bằng cây bút của một hoạ sĩ tài hoa, để lại trong em một ấn tượng
sâu đậm mãi không phai mờ về quê hương yêu dấu.
Đề bài: Em hãy viết bài văn tả cảnh mặt trời mọc trên quê hương em ở
mà em đã có dịp quan sát kĩ.
Hè vừa qua, em được mẹ cho về thăm quê ngoại ở Thạch Thất, Sơn Tây.
Lần đầu tiên em được chứng kiến cảnh mặt trời mọc thật huy hoàng, rực
rỡ.
Trời mới tang tảng sáng, bà đã đánh thức em dậy. Tiếng gà gáy rộn rã
trong thôn báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Em theo bà và mẹ bước ra sân.
Đêm chưa tan hẳn. Làng xóm còn chìm trong màn sương mỏng mờ mờ
như khói. Gió sớm mát rượi làm cho em tỉnh hẳn người. Không khí trong
lành ở thôn quê thật khác xa với chốn thị thành ồn ào, bụi bặm.
Nhà bà ngoại em ở lưng chừng ngọn đồi Câu Lậu, trên đỉnh đồi là ngôi
chùa Tây Phương nổi tiếng. Từ sân nhà nhìn về hướng Đông, em thấy bầu
trời đang chuyển dần từ màu trắng sữa sang màu hồng nhạt. Mặt trời vẫn
giấu mình sau đám mây dày nhưng những tia sáng hình rẻ quạt báo hiệu
mặt trời đã thức giấc. Chỉ một lát sau, mặt trời như một quả bóng khổng
lồ màu đỏ đang từ từ nhô lên, nhuộm chân trời một màu hồng rực. Gió
sớm lồng lộng thổi, quét sạch tàn dư của bóng đêm. Bầu trời như được đẩy
lên, thoáng đãng và cao vời vợi.
Mặt trời lên rất nhanh. Thoáng chốc, ánh sáng đã chan hòa mặt đất. Vạn
tỉnh, tràn đầy sức sông, chen lấn sự huyên náo của một ngày mới.
Có lẽ khung cảnh đẹp nhất khi bình minh thức dậy chính là cánh đồng lúa.
Cánh đồng lúa xanh mượt, đang thì con gái vươn mình thức dậy. Trên những
chiếc lá sắc nhọn còn đọng lại vài hạt sương bé tý, long lanh. Khi mặt trời lên
cao, ánh nắng nhẹ chiếu vào hạt sương
khiến nó lấp lánh. Cơn gió buổi sáng mai thật mát lạnh và trong lành như
không hề vướng chút bụi bẩn nào. Có lẽ đây là khoảnh khắc mọi thứ thật
trong lành và êm ái. Ngày mới thường bắt đầu một cách tươi đẹp và viên mãn
như vậy.
Những buổi sáng sớm, nhiều bác nông dân đã dắt trâu ra đồng gặm cỏ. Tiếng
bước chân đi rất êm, tiếng nhai cỏ sột soạt khiến em có cảm giác như đất trời
còn chưa bừng tỉnh hẳn.
Em vẫn thường nghe bà bảo nắng sáng mai rất tốt cho sức khỏe, nên bà vẫn
hay phơi nắng khi sáng mai ở ngoài sân. Ánh nắng dịu nhẹ lan vào da thích
thú đến lạ, êm ái, không bỏng rát như nắng lúc trưa và lúc chiều.
Đặc biệt, khi buổi bình minh ghé thăm xóm làng em là lúc nhiều cô cậu học
sinh í ới gọi nhau đi học trong tiếng chim hót líu lo. Khung cảnh ấy khiến cho
ngày mới bắt đầu thật vui tươi và hứng khởi.
Em rất thích ngắm mặt trời vào sáng mai và yêu thích không khí của nó. Thật
tuyệt vời.
Đề bài: Viết đoạn văn ngắn tả hình ảnh Mặt Trời mọc trên quê hương em
Phải đứng trên cầu Thăng Long mới chiêm ngưỡng hết vẻ đẹp của buổi sớm
bình minh trên quê hương em.
Quay mặt về hướng Đông, phía trước là dòng sông Hồng từ nguồn chảy xuôi
ra biển; bờ nam của sông là bến Chèm với những ngôi nhà cao tầng mọc san
sát đã bắt kịp nhịp độ đô thị hoá của Hà Nội; bên bờ hắc, xã Võng La với
nên khung cảnh nhộn nhịp, sầm uất của vùng biển quê hương. Sáng sáng, em
có thói quen cùng với bố chạy bộ trên bãi cát Đềchờ đón mặt trời lên.
Tang tảng sáng, mọi vật còn loà nhoà trong màn sương mỏng. Rừng phi lao rì
rào trong làn gió mang hương vị mặn mòi của biển. Phía Đông, bầu trời đang
chuyển dần từ màu trắng đục sang màu hồng phớt. Những tia sáng hình rẻ
quạt xuyên qua lớp mây báo hiệu mặt trời sắp mọc. Mặt trời từ trong lòng
biển dần dần nhô lên như một quả bóng khổng lồ màu lòng đỏ trứng gà.
Lúc mặt trời đã nhô lên. hết, cả mặt biển bỗng sáng bừng lên, lấp lánh ánh
vàng. Bầu trời trong xanh, gió lồng lộng thổi. Đàn hải âu thức giấc tự bao giờ
đang chao nghiêng đôi cánh bay là là sát mặt nước, cất lên những tiếng kêu
quen thuộc. Ngoài xa, từng đợt, từng đợt sóng rì rào nối tiếp nhau ùa vào bờ
cát.
Trên bãi biển, ngư dân đang hối hả chuẩn bị cho đoàn thuyền ra khơi đánh cá.
Tiếng cười, tiếng nói rộn rã. Có chiếc tàu nào đấy kéo còi. Tiếng còi trầm ấm
lan xa trên mặt biển lúc bình minh. Một ngày mới bắt đầu.
Cảnh mặt trời mọc trên biển Đông đẹp như một bức tranh sơn mài lộng lẫy.
Sáng nào em cũng được chứng kiến cảnh tượng huy hoàng ấy nhưng vẫn có
cảm giác say mê, thích thú như buổi ban đầu
Đề bài: Tả cảnh mặt trời mọc lúc Bình minh
Tảng sáng ngày hôm nay, tôi thức dậy trước khi mặt trời mọc lên từ phía bên
kia những cao ốc.
Bước ra khỏi phòng, đứng hít thở cái không khí trong lành của buổi sớm mai
mát mẻ và tĩnh lặng, tôi như nghe được âm thanh của những ngọn gió sớm
đang nô giỡn sau những chậu cây, nghe được tiếng bước chân xô đẩy của
những tia nắng mặt trời đang hối thúc xếp hàng để toả sáng, và như nghe
được nhịp đập đều của trái tim mình trong buổi bình minh.
Mặt trời vươn cái đầu của mình lên từ phía đằng xa xa, phía những ngôi nhà
mỏng manh kia để lao xuống trở lại nơi nó đã được sinh ra với tất cả hân
hoan và sung sướng của sự giải thoát.
Từ xa xưa, con người đã biết dùng âm thanh và ánh sáng để đẩy lùi bóng tối,
đẩy lùi sợ hãi và tiếp thêm sức mạnh cho mình. Thì ngày hôm nay, ngay lúc
này, âm thanh và ánh sáng cũng vẫn làm đúng chức năng đó của mình từ triệu
triệu năm trước…
Bắt đầu từ giây phút đó, cũng giống với tám triệu con người khác ở Hà nội,
tôi quay trở vào nhà và chuẩn bị cho một ngày mới, vô cùng bận rộn nhưng
cũng vô cùng tươi đẹp! Tôi thích cái cảm giác khi ngồi viết một entry vào
buổi tảng sáng như vầy!
Đề bài: Miêu tả một cảnh đẹp mà em đã gặp trong mấy tháng
nghỉ hè (có thể là phong cảnh nơi em nghỉ mát, hoặc cánh đồng
hay rừng núi quê em)
Em về Đà Lạt không phải như một du khách xa lạ, thoáng qua, mà em về Đà
Lạt thăm họ hàng; luôn tiện nghỉ hè mấy tuần ở đó. Thế là em sống ở Đà Lạt.
Nếu miêu tả một cảnh đẹp ở Đà Lạt thì rất khó, vì khi đã đặt chân đến Đà Lạt
là ta đã bước vào một xứ sở mộng mơ: ta bước vào tranh giăng mắc bốn bề.
Một không gian bốn chiều là tranh. Em bước đi trong tranh, thở trong tranh
và ngồi nghĩ trong tranh. Thật hồ đồ khi chưa tả được những bức tranh ấy. Đó
là những bức tranh như xứ sở châu Âu, xứ sở ôn đới, với đồi cỏ, rừng thông
hẻm vực, sương mù. Hơn thế, bầu không khí Đà Lạt lúc nào cũng mát rười
rượi. Ba em thường đùa rằng: Đà Lạt có một cái máy lạnh mấy trăm ngàn cây
số. Nhưng máy lạnh này không tốn điện lại có gió trời. Và nhìn được bầu trời
đám mây, cỏ hoa khắp chôn. Buổi sáng đút tay vào túi, em đi từ nhà thờ Con
Gà ra chợ, qua hồ Xuân Hương, thấy sương chưa tan, còn mờ mờ khắp chốn.
Vậy mà bên bờ hồ đã nhộn nhịp người làm vườn rửa cà rốt, những thúng cà
rốt màu da cam rực lên một màu chói mắt bên bờ hồ. Buổi trưa, dọc theo mọi