http://vietjack.com/
soan-‐van-‐lop-‐7/index.jsp
http://vietjack.com/
soan-‐van-‐lop-‐7/index.jsp
Câu 4:
Click xem lại bài "Cảnh khuya, Rằm tháng giêng"
Câu 5:
- tác giả tuy ở xa nhưng vẫn còn nhớ về những phong tục, thời tiết...
của mùa xuân nơi đất Bắc
=> yêu quê hương tha thiết và muốn trở lại quê hương
- miêu tả chi tiết cảnh vật quê hương
=> hình ảnh quê khắc sâu trong tâm trí
- nhớ rõ phong tục tốt đẹp
=> quan sát tỉ mỉ, chi tiết
Sự cảm nhận tinh tế trong từng chi tiết miêu tả ngoại cảnh cho thấy
tác giả ko chỉ là ngươi am hiểu thiên nhiên mà còn rất yêu thiên
nhiên, biết trân trọng cuộc sống và tận hưởng những vẻ đẹp cuộc
http://vietjack.com/
sẻ
các
bài
học
online
miễn
phí
http://vietjack.com/
soan-‐van-‐lop-‐7/index.jsp
Copyright
©
vietjack.com
sống đơi thường rất đỗi than thương của miền Bắc.
Khơi dậy tình yêu quê hương đất nước, lòng yêu cuộc sống tinh hồn
tinh tế nhạy cảm của một cây bút tài hoa truyềng cho chúng ta.
Câu 6: Có thể chọn một trong các câu ca dao trong bài "Tục ngữ về
thiên nhiên và lao động sản xuất"
Click xem lại bài "Tục ngữ về thiên nhiên và lao động sản xuất"
Câu 7:
Click xem lại luận điểm bài 20 "Tinh thần yêu nước của nhân dân
ta"
Click xem lại luận điểm bài 21 "Sự giàu đẹp của tiếng việt"
Click xem lại luận điểm bài 23 "Đức tính giản dị của Bác Hồ "
Câu 8: Chứng minh ý kiến của Hoài Thanh: "Văn chương gây cho ta
những tình cảm ta không có, luyện những tình cảm ta sẵn có"
Văn chương là 1 vẻ đẹp, một sự tươi sáng và là phép màu của tự
nhiên ban tặng cho cuộc sống của chúng ta. Văn chương đem lại cho
bạn đọc nhung cảm xúc mới lạ như: lòng biết ơn, sự đồng cảm, đức
tính hi sinh cao cả,... ngoài việc cho ta những tình cảm mới, văn
chương còn luyện cho ta những tinh cảm ta sẵn có. Khi đọc văn bản
"Cuộc chia tay của những con búp bê" chắc hẳn ai cũng sẽ đồng
cảm xót xa cho 2 anh em Thành và Thủy khi bị xa nhau vì cuộc hôn
nhân của bố mẹ bị đổ vỡ. Hoặc Khi đọc một mẩu truyện vui nào đó
Mầu bụng mang dạ chửa, vu vạ cho "chú tiểu" ăn nằm với chị. Một
lần nữa, Thị Kính mang tội, bị đuổi ra khỏi chùa. Suốt mấy năm ròng,
Thị Kính bồng bế đứa con Thị Mầu đi xin từng giọt sữa và chịu bao
tai tiếng nhục nhã. Cho đến khi nàng chết, sự thật mới sáng rõ. Dẫu
rằng, nàng được về cõi Niết bàn, nhưng nỗi oan của nàng là một cái
gì đó quá nặng nề với người đời.
"Oan Thị Kính" là thành ngữ được dùng để so sánh với những nỗi
oan khuất cùng cực mà không giãy bày được.
http://vietjack.com/
online
miễn
phí