Hãy tin ở tình yêu của em!
Em nghĩ rằng, dù chỉ thoáng qua một giây thôi anh
cũng không thể và không bao giờ có thể nghi ngờ tình yêu của
em với anh. Anh có biết, em yêu anh đến chừng nào không?
Phải làm gì để anh thấu hiểu tình em? Lấy đơn vị nào để làm
thước đo tình cảm đó, em không biết, chỉ biết rằng hình ảnh
của anh luôn luôn ngự trị trong trái tim em. Mỗi nhịp đập của
con tim em là một lần nhắc đến tên anh, gợi nhớ ánh mắt nụ
cười của anh. Tâm trí em lúc nào cũng hướng về anh, dành cho
anh những gì ngọt ngào, tha thiết nhất.
Đã hai năm trôi qua, từ cái ngày đầu khi bọn mình yêu nhau, nhưng với
em như mới hôm nào. Tất cả những kỷ niệm của những ngày đầu tiên ấy, vẫn hiện
lên trong tâm trí em hàng ngày, hàng giờ không bao giờ phai nhạt. Buổi hẹn đầu tiên của
bọn mình, cũng là lúc em đón nhận tình yêu của anh trong ngọt ngào, đắm say của hạnh
phúc. Niềm hạnh phúc mà em mong chờ đã từ lâu. Hôm đó em được biết rất nhiều về
cuộc đời của anh. Về những gian truân, vất vả, thậm chí những đắng cay tủi nhục mà
anh đã phải trải qua, từ thời thơ ấu cho đến tận hôm nay. Em đã khóc và yêu anh biết
bao! Em đâu biết rằng, người bạn trai hàng ngày vẫn đến lớp đều đặn, học giỏi và luôn
sống hết lòng vì bạn bè ấy, lại có một hoàn cảnh đầy những bão giông như thế. Anh biết
không, qua đó em càng thấy yêu anh nhiều hơn, bởi nghị lực và bản lĩnh của anh. Em
thầm cám ơn ông trời đã trao anh cho em. Có những lúc em tự cho mình là cô gái thông
minh, bởi đã chọn và yêu anh.
Bọn mình có thật nhiều những kỷ niệm đẹp phải không anh? Anh vẫn thường nói
với em rằng: số phận của mỗi con người gắn với một ngôi sao trên trời. Nếu người đó
sống tốt và làm được nhiều điều có ích cho mọi người, thì ngôi sao đó sẽ sáng mãi. Anh
bảo, tình yêu của chúng mình sẽ sáng mãi như những ngôi sao kia, cho dù có những
đêm đông rét giá hay bão tố, nhưng những ngôi sao đó mãi không bao giờ mất. Em ghi
nhớ tất cả những gì anh nói. Lúc đó, trong em trào dâng một cảm xúc thật mãnh liệt. Đó
không chỉ là tình yêu, mà còn là một điều gì đó thật thiêng liêng, cao quý.
thật thiết tha, cháy bỏng. Những cái xiết tay thật chặt mỗi khi
sắp phải chia tay... đã nói lên tất cả nỗi niềm nhớ thương mãnh
liệt mà anh dành cho em. Nụ cười nhân hậu và thật hiền của
anh luôn đưa em vào giấc ngủ, với những giấc mơ thật đẹp.
Cách sống của anh làm em cảm thấy yêu cuộc sống này biết
bao! Sự quan tâm của anh dành cho em từ những điều thật nhỏ,
mà em nghĩ rằng chỉ khi thực sự yêu nhau, khi coi em như một
phần cuộc sống của mình thì anh mới có thể như vậy. Và em
biết rằng từ trong sâu thẳm của lòng mình, anh đã xem em như “một nửa” của mình -
“một nửa” mà không phải ai cũng có thể tìm đúng cho mình, phải không anh?
Em đã là của anh và sẽ không bao giờ khác được. Anh hãy tin và phải tin là như
vậy. Đời này, kiếp này em dành trọn tình yêu của mình cho anh và em sẽ mãi mãi yêu
anh đến trọn đời.
MINH THI
-------------------------------------------------------
Anh là người thứ hai
Em đến với anh vào một ngày mùa hạ dài những cơn
mưa. Có lẽ tạo hóa đã sắp đặt cuộc gặp gỡ này. Trước đó em rất
bi quan, có lúc tưởng chừng như cuộc đời đầy éo le nghịch cảnh
"Những lúc
bên anh, em
cảm thấy
mình thật nhỏ
bé"
"Tình yêu đó không ồn
ào, mãnh liệt nhưng lại
nồng nàn, đắm say, sâu
lắng..."
luôn rình rập dập tắt mọi khát khao trong em, đọa đày em rồi trả em về với vùng quê nghèo
khó quanh năm tay chân không lúc nào sạch phèn...
em bay đến một đất nước lạ để thực hiện giấc mộng của anh và cũng là kỳ vọng của gia
đình. Mỗi lúc thấy em buồn anh lại an ủi: “Anh học để ra trường dễ xin việc, làm trong
nước cũng cần Anh văn vậy...”. Em ừ mà buồn lắm...
Nếu một ngày nào đó anh phải xa em và cho em một lời hẹn ước... thì em sẽ mãi
chờ đợi anh. Có lẽ khoảng thời gian đó lâu và dài lắm vì em đã quen với cảm giác gần anh,
được anh chở che rồi. Nhưng không sao đâu anh, em sẽ tập và dần quen với cuộc sống đó
để ngày trở về anh thấy em thật mạnh mẽ và đầy bản lĩnh như anh hằng mong đợi. Anh sẽ
càng yêu em nhiều hơn nữa phải không anh? Chẳng biết ngày phi cơ mang anh xa em đã
gần đến chưa anh nhỉ?
NGÔ PHƯƠNG QUỲNH (ĐH KHXH&NV TP.HCM)
-----------------------------------------------------
Chiều không em
Thế là đã hai năm. Hai năm đủ để người ta quên tất
cả, nhưng với anh thì không. Vẫn ẩn khuất đâu đó trong anh
những buổi chiều mưa, những cái siết tay ấm áp trong nỗi
buốt lạnh mùa đông...
Vậy mà giờ đây chỉ mình anh quay về chốn cũ một
mình, cô đơn. Đã hai năm với những buổi chiều không em,
vậy mà anh không thể nào quen được cảm giác ấy. Chiều
nay cũng vậy, ngồi một mình ở quán cũ, chợt nghe đâu đây
tâm hồn mình:
Chiều không em, chiều buồn không em
Trời đầy mây mà trời một mình
Cây nối cây mà xanh xao cô đơn
Nghe trống vắng, trống vắng từng giọt chiều.
Ca khúc Chiều không em (thơ Nguyễn Thụy Kha, nhạc Phú Quang) anh đã nghe
không biết bao nhiêu lần, nhưng lúc này đây sao giống anh đến thế. Anh đã từng có lúc
muốn thời gian trôi qua thật nhanh, muốn trốn tránh tất cả những yêu thương, kỷ niệm,
những giây phút chia tay như vừa đây. Rồi đến chiều ấy, tại góc quán quen, tình cờ trong
dòng người qua lại, anh thấy em. Vẫn ánh mắt ấy - chính ánh mắt cho anh những ngày