Nghệ thuật sống
Những Hòn Đá Cuội
Chút Suy Tư Trong Ngày
Sống Trọn Vẹn Từng Ngày
Bươm Bướm Bay
Ngọn Đèn Trong Đêm
Một Dấu Chấm Đen
Câu Hỏi Quan Trọng Nhất
Những Con Sò Trên Bãi Biển
Là Bạn Của Một Ai Đó
Khi Thượng Đế Tạo Ra Người Cha
Nó Là Bạn Cháu
Bốn Từ Làm Thay Đổi Cuộc Đời
Anh Đâu Là Tất Cả
Thông Điệp Của Cánh Diều
10 Lời Khuyên
Để Phát Huy Tính Sáng Tạo
Ngộ Nhận Trong
Hãy Mở Kho Truyện Kể
Khoảnh Khắc… Mưa…
Chữ Nhẫn Làm Đầu
"Tôi Không Sống Với Quá Khứ"
Làm Người Lớn Khó Lắm
Mảnh Đĩa Vỡ
Tách Kỳ Diệu
Người Thầy Tốt Nhất
Tâm Sự Cùng "Đồng Nghiệp- Con"
Sức Mạnh Của Nụ Cười
Nếu Như Một Ngày Nào Đó, Tự Nhiên Cả Thế Giới Không Còn Nói Tiếng …. Mẹ
Hãy Mở Lòng Ra Với Mọi Người
Một Cử Chỉ Đẹp
MỘT CÂU CHUYỆN ĐẸP
NGƯỜI CHÀO BÁO
THƯ TÌNH
TÌNH BẠN
ĐỪNG THAY ĐỔI THẾ GIỚI
ĐỂ ĐỌC KHI CON MỘT MÌNH
MÓN QUÀ MỘT NỬA
BƯƠM BƯỚM BAY
HÃY THẮP LÊN MỘT QUE DIÊM
ĐÁNH NHAU BẰNG GẬY
XIN THẦY HÃY DẠY CHO CON TÔI
CÂU HỎI QUAN TRỌNG NHẤT
BÀI HỌC TỪ LOÀI NGHỖNG
CẬU BÉ CHỜ THƯ
LỜI NHẮN GỬI TỪ MỘT NGƯỜI BẠN
CHIẾC CẦU
ĐỨA BÉ CỦA HOÀ BÌNH
THƯ VIẾT CHO BA
ĐÔI BÀN TAY
GIÁNG SINH ĐẸP NHẤT
SỐNG TRỌN VẸN TỪNG NGÀY
CHÚT SUY TƯ TRONG NGÀY
NGỌN NẾN TRONG ĐÊM
ĐÔI BÀN TAY ÂU YẾM
HAI HẠT NGỌC
3
NƠI NÀO CÓ TÌNH YÊU…
CÀ PHÊ MUỐI
Những hòn đá cuội
Báo tncn số 37-99 có đăng một mẩu chuyện :
chính bản thân mình rằng điều gì là những "hòn đá cuội" trong cuộc sống của
chính mình bạn và hãy đặt chúng vào trong lọ trước.
Lạy chúa, tất cả chúng con đều có một số giờ trong một ngày. Xin cho chúng
biết tận dụng thời gian để tạo thuận lợi cho cuộc sống và không chịu nhượng
bộ cho đến khi đạt được mục đích. Xin chỉ cho chúng con thấy những "hòn đá
cuội" nào phải đặt vào trước hết. Ước gì chúng con rèn luyện những gì chúng
con có để cải thiện chính mình. Xin hãy dạy chúng con biết rằng chúng con có
thể đạt được mục đích qua những công việc gian khổ và qua sự chuẩn bị chu
đáo. Amen
Chút suy tư trong ngày
Một bác thợ mộc đến tuổi về hưu nói cho ông chủ thầu biết những dự tính của
mình trong thời gian sắp tới. Bác sẽ xin nghỉ hưu để vui hưởng tuổi già với con
cháu. Bác biết rằng nếu nghỉ việc thì tài chính của gia đình sẽ có phần nào thiếu
hụt nhưng bác tin rồi đây gia đình mình sẽ có cách xoay trở được.
Oâng chủ thầu tỏ ra tiếc khi thấy người thợ lành nghề xin thôi việc. Oâng ta đề
nghị bác cố xây giúp cho hãng thêm một ngôi nhà nữa là nghĩ coi như là vì ông.
Bác thợ đồng ý làm nhưng ai cũng hiểu rằng bác miễn cưỡng nhận lời chứ
không thực lòng muốn nhận công việc này.
Bác ta gọi đại một đám thợ có tay nghề kém và mua những loại vật tư kém chất
lượng để xây dựng căn nhà ấy. Khi ngôi nhà được xây xong, ông chủ thầu đến
tiếp nhận công trình và trao vào tay bác chiếc chìa khoá nhà. Oâng nói với bác :
"đây là nhà của anh. Tôi biếu anh món quà này để cảm ơn anh đã làm việc cho
công ty bấy lâu nay".
Chúng ta thì có khác gì bác thợ ấy. Chúng ta xây dựng cuộc đời mình một cách
3
cẩu thả, tùy tiện với tâm lý đối phó thay vì tích cực và chủ động làm cho nó
thật tốt đẹp. Ơû một vài thời điểm quan trọng trong cuộc đời mình, chúng ta
không hề dốùc hết sức lực để thực hiện mọi việc cho thật tốt. Thế rồi khi không
trông thấy tình trạng tồi tệ và nhận ra rằng mình đang sống trong căn nhà do
chính tay mình dựng nên thì chúng ta cảm thấy bị sốc. Giá như được biết trước,
lấy như thể chúng là những phần quan trọng trong cuộc sống của bạn. Bởi vì
nếu không có chúng, cuộc sống của bạn sẽ mất đi ý nghĩa.
Bạn chớ để cuộc sống trôi qua kẽ tay vì bạn cứ đắm mình trong quá khứ hoặc
ảo tưởng về tương lai. Chỉ bằng cách sống cuộc đời mình trong từng khoảnh
khắc của nó, bạn sẽ sống trọn vẹn từng ngày của đời mình.
6
Bạn chớ bỏ cuộc khi bạn vẫn còn điều gì đó để cho đi. Không có gì là bế tắc
khi bạn thôi không cố gắng nữa.
Bạn chớ ngại nhận rằng mình vẫn chưa hoàn thiện. Đó chính là sợi chỉ mỏng
manh ràng buộc mỗi người chúng ta lại với nhau.
4
Bạn chớ ngại mạo hiểm. Nhờ mạo hiểm với đời mình mà bạn học biết cách
sống dũng cảm
Bạn chớ khóa kín lòng mình với tình yêu bằng cách nói bạn không có thời gian
yêu ai. Cách nhanh nhất để nhận biết tình yêu là hãy cho đi. Cách nhanh nhất
để đánh mất tình yêu là nếu giữ thật chặt. Còn phương thế tốt nhất để giữ được
tình yêu là bạn hãy chắp cho nó đôi cánh.
Bạn chớ băng qua cuộc đời nhanh cho đến nỗi không những bạn quên mất nơi
mình sống mà còn có khi quên cả bạn định đi về đâu.
Bạn chớ quên nhu cầu tình cảm lớn nhất của con người là cảm thấy mình được
đánh giá đúng.
Bạn chớ ngại học. Kiến thức không có trọng lượng. Nó là kho báu mà bạn có
thể mang theo bên mình một cách dễ dàng.
Bạn chớ phí phạm thời giờ hoặc lời nói một cách vô trách nhiệm. Cả hai điều
đó một khi mất đi thì sẽ không khi nào bắt lại được. Cuộc đời không phải là
một đường chạy mà nó là một lộ trình mà bạn hãy thưởng thức từng chặng
đường mà mình đi qua.
Quá khứ đã là lịch sử. Tuơng lai là một mầu nhiệm. Còn hiện tại là một món
quà của cuộc sống. Chính vì thế mà chúng ta gọi đó là tặng phẩm.
( trích ttcn số 21 – 99)
Nếu chúng ta xin sự khôn ngoan, cuộc sống sẽ gởi đến cho chúng ta những
vấn nạn để chúng ta phán đoán và giải quyết.
Nếu chúng ta xin sự thịnh vượng, cuộc sống sẽ gởi đến cho chúng ta một khối
óc và sức mạnh của cơ bắp để làm việc.
nếu chúng ta xin lòng can đảm, cuộc sống sẽ gởi đến cho chúng ta những
người đang gặp hoạn nạn để chúng ta giúp đỡ.
Nếu chúng ta xin tình yêu, cuộc sống sẽ gởi đến cho chúng ta những người
đang gặp hoạn nạn để chúng ta giúp đở.
Nếu chúng ta xin sự giúp đở, cuộc sống sẽ gởi đến cho chúng ta những cơ hội .
Chúng ta thường không nhận được những gì mình muốn nhưng lại nhận được
mọi thứ mình cần.
( ntd – biên dịch từ internet – trích ttcn số 22 – 99)
NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM
Cách đây nhiều năm, khi người vợ trẻ của tôi ốm nặng, tôi đã tự hỏi làm sao có
thể chịu đựng nổi gánh nặng về thể chất và tinh thần khi chăm sóc nàng. Một
đêm, khi tôi gần như không còn nghị lực và sức chịu đựng nữa thì một biến cố
từ lâu bị lãng quên chợt hiện về trong ký ức.
Lúc đó tôi lên mười, cũng là thời gian mẹ tôi đang trong cơn bệnh thập tử nhất
sinh. Một đêm lúc thức dậy uống nước, đi ngang qua phòng ba mẹ, tôi chợt
thấy ở đó đèn vẫn còn sáng. Tôi nhìn vào. Ba đang ngồi trên ghế cạnh gường
mẹ, chẳng làm gì cả, còn mẹ đang ngủ. Tôi hoảng hốt chạy vào: "chuyện gì vậy
ba? Sao ba không ngủ?".
Ba chạm nhẹ vào người tôi : "không sao hết. Ba chỉ xem chừng mẹ thôi". Tôi
không thể nói chính xác là như thế nào, nhưng ký ức về biến cố xảy ra từ rất lâu
đó đã cho tôi thêm sức mạnh tiếp tục gánh vác việc gia đình. Ngọn đèn đáng
nhớ đó và sự ấm áp từ căn phòng ba mẹ đã là một sức mạnh thần kỳ; và lời nói
của ba đã theo tôi mãi: "ba chỉ xem chừng mẹ thôi". Cái trọng trách mà tôi
đang gánh vác bằng cách nào đó dường như dễ chịu hơn, như thể có một nguồn
lực được vực dậy từ quá khứ hay từ chính bản thân tôi.
Trong những khoảnh khắc tinh thần suy sụp, nhưng ký ức tuổi thơ thường trở
dì để tá túc và hằng ngày đi tìm việc. Anh chị rất là tốt. Một ngày do hướng dẫn
của trung tâm xúc tiến việc làm, tôi đã thi đậu vào một công ty liên doanh. Tôi
lại không thể có 200 usd trả trung tâm nên đành trở về nhà anh chị, mặt lầm lì
hẳn đi. Và một buổi chiều lại ra đi. Xách ba lô đi bộ dọc đường mà đến ga hà
nội lúc nào không hay. Trong túi còn 20.000 đồng mà chưa dám ăn gì. Trời
mưa, tối đó tôi run cầm cập vì lạnh. Một "hài cốt" lại hỏi tôi: "lên cơn hả?".
Không cần trả lời ông ta kéo tôi đi kiếm chác một cái gì đó. Tôi cười và từ chối.
Sáng sau, tôi đi xe buýt đến nơi tập trung nhiều công ty xúc tiến việc làm. Lúc
đó tại cửa hàng bách hóa, tôi đi theo một bà già mang một chiếc giỏ xách. Tôi
tìm cách đánh cắp chiếc giỏ và trong đó có một số tiền nhỏ đủ tiêu dùng vài
hôm. Và tôi trở thành tên ăn cắp lúc đó. Sau đó tôi xin vào một công ty xây
dựng và sau một tuần thì được nhận vào làm. Ngày 20 tết tôi được gọi lên
phòng tổ chức với nhiệm vụ theo đội công trình đi cà mau.
Giờ đây tôi đã ổn định công việc, thỉnh thoảng tôi dành dụm tiền mua quà và
gởi tiền về cho bố mẹ. Chị tôi hay bảo với các cháu rằng: "sau này chúng mày
có hiếu như cậu sơn thì mẹ yên tâm". Tôi chỉ cười và thấy mình có lỗi. Tôi vẫn
thường hay dặn bố mẹ cố giữ gìn tiền bạc hay đồ đạt khi đi chợ hay tới chỗ
đông người.
Tôi vẫn nhớ cái nơi, mà con người chưa bao giờ ưu ái cho tôi. Nhưng nhớ nhất
nơi đó có bà già mà cả đời tôi luôn cầu mong cho bà được mọi sự tốt lành. Mỗi
khi tôi nhìn thấy bà già là lòng tôi đau nhói. Tôi quyết tâm giúp đỡ tất cả những
người già trong những trường hợp có thể để bù đắp một chấm đen trong đời tôi.
Khánh Sơn trích ttcn số 8 - 98
Câu hỏi quan trọng nhất
Vào tháng thứ hai của một khoá học tại trường đào tạo nghiệp vụ y tá, giảng
viên cho chúng tôi làm một bài kiểm tra về kiến thức phổ thông. Tôi vốn là sinh
viên chăm chỉ cho nên dễ dàng trả lời mọi câu hỏi trong bài kiểm tra, trừ câu
hỏi cuối: "chị tạp vụ ở trường tên là gì?". Tôi nghĩ đó chỉ là một câu hỏi vui.
7
Tôi đã trông thấy chị ta vài lần. Chị có dáng người cao, mái tóc nâu sẫm và
suy nghĩ, tay vẫn mân mê con sò nhỏ trong tay. Sau một thoáng do dự, cậu bé
nói: "cháu biết là cho dù có làm việc này cả đời đi chăng nữa, cháu cũng không
thể mang lại sự công bằng cho hàng triệu con sò trên thế gian này". Cậu cúi
nhìn con sò trong tay rồi ngẩng mặt nhìn ông lão. "nhưng với con sò mà cháu
đang cầm trong tay – mắt cậu bé ánh lên sự cương nghị – cháu biết chắc là
mình có thể làm điều đó". Và cậu ta giang tay ném con sò xuống biển. Gương
mắt nhăn nheo và đen sạm của ông lão bỗng ánh lên một niềm vui khó tả khi
ánh bình minh đang lấp lánh ngoài biển rộng.
Các bạn trẻ, có những công việc tưởng chừng như ngoài sức của mình, của một
người bình thường trong cuộc sống, nhưng nếu mọi người cùng cố gắng thực
hiện những gì mà mình có thể làm được cho cuộc sống này thì cuộc sống sẽ
tươi đẹp hơn. Khi bạn đọc xong câu chuyện này, hãy bắt đầu ném những con sò
trong tay mình xuống biển…
(Minh Triết theo internet. Trích báo ttcn số 44 – 99)
8
Là bạn của một ai đó
Điều quan trọng nhất bạn đã làm trong đời là gì?
Với tôi, đó là vào ngày 08.10.1990, ngày kỷ niệm sinh nhật lần thứ 65 của mẹ
tôi. Chúng tôi đã tổ chức một cuộc họp mặt gia đình. Trước đó, tôi đi chơi
tennis với một anh bạn thời trung học mà đã lâu tôi không gặp. Chúng tôi kể
cho nhau nghe mọi chuyện đã qua kể từ lần chúng tôi gặp nhau cuối cùng. Hai
vợ chồng anh vừa có một chú nhóc cưng mà họ suốt ngày để mắt đến không
rời.
Đang chơi thì một chiếc xe hơi nổ máy ầm ầm, lao vào sân, bóp còi inh ỏi. Đó
là cha của anh ấy. Oâng ta hét to với cậu con trai là đứa bé đã ngừng thở và
người ta đã đưa vào bệnh viện cấp cứu.
Người cha trẻ lao ra xe và trong tích tắc, chiếc xe mất hút trong đám bụi mù.
Tôi đứng sửng một lúc trên sân. Rồi tự hỏi phải làm gì bây giờ? Theo bạn đến
bệnh viện ư ? Việc ấy chẳng có ích gì. Đứa bé đang được các y tá và bác sĩ
chăm sóc rồi. Còn mình có nói hay làm gì đó cũng chẳng thay đổi được gì.
9
niên trẻ trong bộ đồng phục cán bộ chạy tới, rồi sau đó xuất hịên thêm hai
thanh niên – một nam một nữ nữa. Cả ba người khiêng tôi vào văn phòng gần
đó. Cơn đau càng lúc càng dữ dội. Tôi bỗng cảm thấy vô cùng tuyệt vọng. Sau
đó không lâu, xe cứu thương đến. Bác sĩ bóp nắn chân phải tôi khiến cơn đau
thắt càng kinh khủng. Ngay lúc đó, tôi không tự chủ nỗi và nôn thốc nôn tháo.
Họ đưa tôi vào xe cứu thương. Lúc đó một nhân viên của công ty du lịch
intourist đến. "tôi tên là galina – cô nhân viên du lịch tự giới thiệu – bà không
sao đâu".
Khi Thượng Đế Tạo Ra Người Cha
Khi thượng đế tạo ra các ông bố, ngài bắt đầu tạo một thân hình cao to. Nữ thần
đứng cạnh hỏi: "đó là kiểu bố gì vậy? Nếu ngài định tạo ra bọn trẻ nhỏ bé thì tại
sao làm những ông bố cao lớn như vậy? Hắn sẽ phải quì gối khi chơi bi, gập
người khi đặt bọn trẻ vào giường và cúi mình khi hôn chúng".
Thượng đế mỉm cười, nói: "vâng , nhưng nếu như ta cho hắn một thân hình cỡ
trẻ con, ai sẽ khiến lũ trẻ phải nhìn lên?".
Và khi thượng đế tạo ra bàn tay bố, đó là những bàn tay to và gân guốc.
Nữ thần lắc đầu nói: "những bàn tay lớn sẽ không thể xoay xở với kim băng gài
tã, với những hột nút nhỏ xíu và những chiếc ruybăng mềm mại cột tóc đuôi
gà".
Thượng đế mỉm cười và nói: "ta biết, nhưng những bàn tay như vậy sẽ đủ lớn
để giữ cho bé trai những món nó đánh rơi khỏi túi và cũng đủ nhỏ để nâng niu
khuôn mặt của các con".
Sau đó thượng đế nặn đôi chân dài, ốm và đôi vai rộng. Nữ thần làu bàu: "ngài
không thấy rằng ngài đang tạo ra một ông bố không thể ôm con trong lòng
sao?".
Thượng đế nói: "một người mẹ cần ôm con trong lòng, còn một người cha cần
có đôi vai rộng để kéo xe trượt tuyết, để giữ thăng bằng cho bọn trẻ tập xe đạp,
để bọn trẻ tựa dầu ngủ trên đường về nhà từ rạp xiếc".
Lúc thượng đế đang làm dở dang những bàn chân to chưa từng thấy, nữ thần
run rẫy giơ lên, hạ xuống, rồi lại giơ lên.
"Oà, cảm ơn, cháu tên gì vậy?" Cô y tá nói bằng tiếng pháp.
"Hân ạ" cậu bé trả lời.
Họ nhanh chóng đặt hân lên cáng, xoa cồn lên cánh tay và cho kim vào tĩnh
mạch. Hân nằm im không nói lời nào.
Một lát sau cậu bé nấc lên, song nó nhanh chóng lấy cánh tay còn lại để che
mặt.
Người bác sĩ hỏi: "có đau không hân?". Hân lắc đầu nhưng chỉ vài giây sau lại
có tiếng nấc khác. Một lần nữa cậu bé cố chứng tỏ là mình không khóc. Bác sĩ
hỏi kim có làm nó đau không, nhưng cậu bé lại lắc đầu.
Bây giờ thì những tiếng nấc cách quãng nhường chỗ cho tiếng khóc thầm, đều
đều. Mắt nhắm nghiền lại, cậu bé đặt nguyên cả nắm tay vào miệng để ngăn
không cho những tiếng nấc thoát ra. Các nhân viên y tế trở nên lo lắng. Rõ ràng
là có điều gì không ổn rồi. Vừa lúc đó có một nữ y tá người việt đến. Thấy rõ
những căng thẳng trên mặt của cậu bé, chị nhanh chóng nói chuyện với nó,
nghe nó hỏi và trả lời bằng một giọng hết sức nhẹ nhàng. Sau một lúc, cậu bé
ngừng khóc và nhìn chị y tá bằng ánh mắt tỏ vẻ hoài nghi. Chị y tá gật đầu. Vẻ
mặt cậu ta nhanh chóng trở nên nhẹ nhỏm.
Chị y tá khẽ giải thích với những người mỹ : "cậu bé cứ nghĩ là mình sắp chết.
Nó hiểu nhầm. Nó nghĩ các vị muốn nó cho hết máu để cưú sống bé gái kia".
"Thế tại sao nó lại tự nguyện cho máu?" - người y tá lục quân hỏi.
Chị y tá người việt phiên dịch câu hỏi lại cho cậu bé và nhận được câu trả lời
rất đơn giản : "vì nó là bạn cháu".
Tuyết Linh dịch từ she’s my friend. trích báo ttcn số 29 – 99
Bốn từ làm thay đổi cuộc đời
BOB GREENE
"Bộ con ngu đần đến mức không làm được bất cứ chuyện gì sao?". Câu nói
này được một người mẹ thốt ra với đứa con trai khi cậu bé bỏ mẹ đi ra xa.
Giọng nói đủ lớn và những người xung quanh đều có thể nghe được. Bị la
mắng, đứa trẻ lặng lẽ quay lại bên cạnh mẹ, đôi mắt sụp xuống.
Kim ngọc ( theo reader’s digest. Trích ttcn số 27-98 ).
Anh đâu là tất cả
Nếu phải đưa ra một liều thuốc cho sự sầu khổ thì bạn sẽ "kê đơn" gì ?
Ngày ấy tôi đã yêu anh bằng một tâm hồn cao thượng, trong sáng. Tôi cứ nghĩ
mình chân thật sẽ được đáp lại bằng sự chân thật. Tôi đến với anh khi anh đang
tuyệt vọng. Tôi đã đau cùng với nỗi đau của anh, bất chấp mọi sự cản ngăn của
bạn bè vì ai cũng cho là anh chỉ muốn lợi dụng tôi. Để đáp lại lòng chân tình
của tôi, anh đã lấy người con gái khác mà không một lời từ biệt. Và tôi gần như
đã ngã gục.
Những lúc một mình tôi điều khóc, trái tim của tôi như bị bóp chặt, tôi thấy
cuộc sống vô nghĩa. Bạn bè an ủi, động viên cũng không giúp ích gì cho tôi
được. Sau ngày làm việc, tôi đi dọc bờ biển cho khuây khỏa, nhưng đứng trước
biển mênh mông vô tận tôi càng thấy rõ sự cô đơn vô hạn của mình, hít thở bầu
không trong lành, mát mẻ của biển tôi lại cảm thấy khó thở, những lời nói của
người bạn đi cùng không lọt được vào tai tôi. Tóm lại tôi cứ mãi mê gặm nhấm
nỗi khổ đau cho đến tận cùng. Rồi tôi nhớ lại lời mẹ tôi kể về một phụ nữ thất
tình đã hóa điên. Đột nhiên tôi sợ hãi quá trước tình trạng của tôi hiện tại, và
khẳng định chỉ có mình mới có thể cứu được mình thôi. Thế là tôi quyết định
12
lao vào công việc. Tôi bảo bạn tôi về phép để tôi dạy thay (chúng tôi là giáo
viên xa nhà sống tập thể); trường làm báo chào mừng ngày 20 - 11, tôi tình
nguyện biên tập, trang trí cho tờ báo. Sáng tôi dạy, trưa tôi dạy, rồi tôi học đánh
bóng bàn để chơi cùng các đồng nghiệp. Chiều tôi dẫn học sinh đi ngắm biển
cả, đồng lúa, vườn cây... Giúp các em quan sát và tả cảnh chuẩn bị cho bài tập
làm văn về miêu tả cảnh. Tối đến tôi chấm bài, soạn giáo án hay tham khảo tài
liệu chuyên môn. Tôi làm việc cho tới khi nào giấc ngủ đến mới thôi.
Thời gian trôi qua, tôi đã lấy lại thế quân bình trong tình cảm, nỗi đau lắng dịu,
tâm trí tôi bớt nặng nề, tôi phát hiện ra xung quanh mình còn biết bao nhiêu
việc phải làm, còn biết bao nhiêu người thương mến mình và ngược lại. Anh
đâu phải là tất cả!
thật xa.
"Con sẽ thực hiện được mong ước chứ cha?" – tôi nhảy loi choi.
Cha bật cười : "con ước gì vậy?".
"Aø đó không phải là ước, là một lời cầu nguyện, cha à". Gương mặt cha bỗng
13
trở nên nghiêm trang : "con cầu nguyện gì, con gái?".
Tôi lúc lắc đầu : "cho trilby – tôi thì thầm – sẽ trở về với chúng ta, sẽ sống lại".
Cha nhìn tôi thật lâu. Vẫn giữ dây diều, ông quỳ gối cạnh tôi để gương mặt ông
sát mặt tôi. Tôi có thể thấy được gương mặt¨ mình trong mắt ông.
"Con ơi – ông nói – cha xin lỗi. Đó là điều duy nhất mà chúng ta không thể cầu
xin được".
"Vậy thì con chẳng thèm gởi thư – tôi oà khóc, dựa vào ông mà thút thít – con
chẳng còn ước gì nữa". Cha giữ tôi gần ông : "có chứ con. Con không ước mãi
nhớ đến trilby sao? Và rất hạnh phúc vì con đã có nó bên cạnh trong nhiều năm
vui vẻ sao?".
Khi đó, như thể tôi thấy trilby chạy ào vào tôi. Tôi khóc và khóc thoả thuê bám
vào vai cha. Nhưng bây giờ nước mắt làm tan băng gía trong tim tôi. Cha đã
cho tôi ý niệm về cái chết không phải là ra đi vĩnh viễn. Bây giờ, nhiều năm đã
đi qua, tôi biết được rằng những lời lẽ như cha nói sẽ còn phải nói nhiều lần
trong đời. Nhưng ngày đó, chúng đối vời tôi thật mới mẽ, và sự khuây khỏa
mầu nhiệm chúng mang đến cho tôi bây giờ như thể tôi nghe chúng lần đầu
tiên. Khi ngồi nhớ lại tôi oà khóc. Nước mắt là giải pháp tốt, hồi ức cũng tốt. Vì
nếu không có sầu khổ thắm đượm trong tim, sẽ không có chỗ cho niềm vui.
Buồn và vui luôn đi cạnh nhau, trong những năm tháng còn lại của đời mình,
tôi phải nhận thức được chúng.
lại tú quỳnh – theo reader’ s digest. ( trích báo ttcn số 19 – 98 )
10 lời khuyên
Để phát huy tính sáng tạo
Dám suy nghĩ khác mọi người.
Hãy rời khỏi những con đường mòn đã vạch sẵn, đừng cầu toàn theo ý tưởng
Mỗi khi có điều gì hoạt động không đúng, bạn hãy tự hỏi sai lầm xuất phát từ
đâu và bằng cách nào người ta có thể khiến nó hoạt động hợp lý và tốt đẹp trở
lại.
Tìm những cái mới.
Để làm điều này, bạn hãy tìm kiếm những thông tin và quan sát trong những
lãnh vực rất khác nhau rồi phối hợp chúng lại. Đó là những gì gutenberg đã làm
khi đặt chồng máy ép và hôïp mực dấu lên nhau để tưởng tượng ra máy in.
phan sơn theo quo trích báo ttcn số 8- 98
ngộ nhận trong tình yêu
Tình yêu là sự cuốn hút.
Nhiều cô cậu mới lớn tưởng rằng mình đã yêu sau lần đầu tiên tiếp cận với một
đối tượng khác giới: nàng đẹp quá, hấp dẫn từ ánh mắt, gương mặt và dáng
người. Chàng thì rất thanh lịch, nói hay và thật là nồng nhiệt trong cách ứng xử.
Thế là khởi đầu một cuộc săn đuổi.
Tình yêu là chiếm hữu.
Trong quan hệ lứa đôi nhiều người coi người yêu là tài sản của mình. Họ muốn
độc quyền chiếm hữu và quản lý rất chặt chẽ. Họ ghen tuông và sẵn sàng làm
khổ người yêu, làm hại người thứ ba và trả thù khi không được yêu. Các nhà
phân tâm học cho thấy mẫu người như thế là những con người ích kỷ, họ chẳng
yêu ai hết mà chỉ biết yêu mình.
Tình yêu là tình dục.
Nhiều bạn trai thiếu tự chủ đã đẩy bạn gái vào thế chân tường với câu doạ nạt:
"nếu em không cho anh…tức là em không yêu anh, chúng ta đành phải chia tay
thôi". Và nhiều bạn gái dù đã quyết tâm giữ gìn "chiếc then cài tạo hóa "của
mình, cũng yếu lòng nhượng bộ cho quan hệ tình dục trước hôn nhân để rồi từ
đó biến thành kẻ lệ thuộc, phải van xin để có một ngày cưới nếu không muốn là
người bị bỏ rơi.
Tình yêu là chỉ tiêu.
Nhiều người đàn ông cho rằng họ đi làm đưa về cho vợ một số tiền thế là đủ.
Có chị em phụ nữ tâm sự mong ước một tình yêu chân thành của chồng hơn tất
theo cách của mình. Trẻ nhỏ dễ chuyển từ chuyện thật sang chuyện tưởng
tượng, và cha mẹ sai lầm khi lơ là chuyện kể của các em. Các câu chuyện như
trò chơi xếp hình: cần thận sắp xếp chúng để đem lại một ý nghĩa cho một sự
kiện.
Một bà mẹ trẻ kể tôi nghe giai thoại sau đây: khi bà cho đứa con trai ba tuổi
uống viên thuốc, nó ngước mắt nhìn bà và nói: khi mẹ còn bé , mẹ đau bụng, và
con biết mẹ sẽ là mẹ của con. Lúc ấy con từ trời cao bay xuống như thiên thần,
với chiếc ô, để đem thuốc ho cho mẹ. Mẹ tin con là anh hùng không?
đứa bé lẫn lộn điều mẹ nó đã kể về bệnh sưng phổi của bà lúc bà còn bé, băng
video mà nó đã xem, câu chuyện thiên thần mà cả nhà mới đọc, và loại thuốc
phải uống khi bị ốm. Bà mẹ nói thêm:
Tôi rất ngạc nhiên về lượng thông tin tập họp, và cách thức nó diễn tả.
Các chuyện kể cũng có ảnh hưởng tốt đối với những người lớn. Cứ để cho họ
diễn tả thoải mái qua các chuyện kể là chúng ta đã trả lại cho họ phần tình
người mà xã hội đã từ khước đối với họ, vì xã hội chú trọng quá đến giới trẻ.
Đừng khuyến khích họ hoặc lắng nghe họ một cách lơ đãng, vì như thế là lên
án bao câu hỏi còn chưa có câu trả lới.
Tôi biết một nữ y tá lo lắng nhiều cho mẹ của cô. Bà mẹ dời đến chỗ ở nhỏ sau
khi chồng chết. Mặc dù đây là quyết định được đưa ra vào lúc rất sáng suốt,
nhưng vẫn làm cho bà sầu khổ vô cùng. Cô y tá giải thích:
Bà cứ nói bà thà chết còn hơn, vì bà chỉ là gánh nặng cho người chung quanh.
Cho đến một ngày một đôi vợ chồng trẻ đến ở căn hộ bên cạnh. Cô vợ , một
16
giáo viên, có thói quen nói chuyện với người hàng xóm bên tách cà phê. Bà già
không ngại kể cách làm các món ăn và hướng dẫn cô giáo cách tẩy vết cà phê
trên khăn bàn. Cô y tá nói:
Bà càng chia sẻ các chuyện và kinh nghiệm, bà càng yêu thích cuộc sống. Tôi
rất quí trọng bà, nhưng tôi không hiểu bà đến như thế.
Người ta không luôn có thì giờ để lắng nghe hoặc kể chuyện. Một phụ nữ than:
Tôi làm việc liên lỉ. Tôi có chồng, ba con và ngôi nhà cần chăm sóc. Thì giờ
hàng kia có cô em rất xinh…
Trời đang tạnh dần, những chiếc xích lô trống trơn, ướt nhèm đang chậm chạp
chạy trên đường, những khuôn mặt buồn và mệt mỏi đen sạm vì mưa nắng.
Tôi khuấy ly cà phê đen ngòm không soi nổi bóng mình trong ấy. Thấy lòng
trống vắng và thật buồn khi nghĩ tới việc về nhà, ngôi nhà rộng thênh thang,
lạnh lẽo vì thiếu hơi ấm của một gia đình hạnh phúc, thiếu tiếng cười tình cảm
của cha mẹ dành cho nhau.
Tôi bước ra ngoài, mưa đã dừng hẳn, đường phố đẹp và trời trong xanh hơn sau
17
cơn mưa và cả những dòng xe không hối hả nữa. Thỉnh thoảng những chiếc xe
honda đắt tiền chạy qua không để lại chút khói, rơi lại đằng sau những tiếng
cười cả vô tư lẫn quái dị...
Bỗng một hình ảnh làm cho tôi lặng đi. Hình như họ là một gia đình. Người
đàn ông cầm lái đang vui vẻ trò chuyện với đứa bé ngồi trước khoảng chừng
hơn mười tuổi, phía sau yên xe người phụ nữ bế một đứa bé nhỏ hơn đang mỉm
cười. Bốn người trên một chiếc xe đạp không còn mới nữa nhưng trông họ thật
hạnh phúc. Chiếc xe từ từ đi qua mà tôi còn thấy rõ bánh xe phía sau như
nghiêng qua nghiêng lại…
"Hạnh phúc đâu chỉ có cơm ngon và áo đẹp", ai đó đã nhận định như vậy.
Vâng! Hạnh phúc còn có cả những điều thiêng liêng và giản dị. Tôi nghe lòng
mình nhói đau, niềm đau không biết chia sẻ.
Ơû phía trong, mọi người vẫn cười đùa với nhau, vẫn sôi nổi bàn đủ thứ chuyện
trên đời…
Thanh Tuyết (trích ttcn số 6-98)
Chữ nhẫn làm đầu
Nếu như phải gọi tên một điều tiêu biểu cho lòng tốt mà tôi chứng kiến trong
đời, tôi sẽ nói: "cám ơn cha mẹ đã cho tôi một tấm lòng, trong đó lấy chữ
nhẫn làm đầu".
Trước mắt mười anh em chúng tôi, cha là một mẫu người khắc khổ, ít mói. Cha
đã lớn lên trong một gia đình khá giả, là con trai độc nhất. Đất đai, gia sản lần
lớp sau nhiều lần tự kiểm điểm vì không có tinh thần phấn đấu, sợ khó khăn".
Tôi làm quen với cái nghèo của nhà giáo, biết xếp hàng mua bách hóa, lương
thực , thực phẩm…biết lội hàng chục cây số lên huyện để xin những viên thuốc
về cho con uống, biết chạy cho bán từng cái hộp quẹt cây khi túng thiếu. Hơn
hai mươi năm sau ngày thống nhất, những đứa bé tỉnh lẻ con tôi lại bước lên
một bước nữa là lên thành phố học. Chúng nhẫn nại, vừa học vừa làm, không
dám nhìn những đua đòi của lớp bạn chung quanh. Gần lấy được bằng kỹ sư rồi
mà chúng chưa dám đòi hỏi một diều gì ngoài đồng lương chắt mót của cha mẹ
gởi lên và đóng khung trong khu ký túc xá. Dường như trong dòng máu của
chúng nó vẫn còn mang cái chân chất, nhẫn nại của những người nông dân, của
đời ông và cha chúng.
Hơn năm mươi năm, một quãng đường dài lam lũ của cả ba thấ hệ để mong
vươn tới cái đích của cuộc sống ngày hôm nay.
Hồng Danh (trích ttcn số 17-98)
"Tôi Không Sống Với Quá Khứ"
Đó là lời của ông douglas pete peterson, đại sứ mỹ đầu tiên ở việt nam. Đúng
.quá khứ đã qua và sẽ không bao giờ trở lạïi thì làm sao sống với nó được? Chỉ
có thể hồi tưởng lại nó, nghiên cứu, rút kinh nghiệm đúng sai để học tập và
kiến tạo đường hướng mới tiến bộ hơn, đúng qui luật hơn, thành công hơn.
Không sống với quá khứ thì sống với cái gì? Xin thưa, hôm nay là ngày đẹp
nhất vì đó là ngày ta đang sống, đang hưởng thụ sự sống, còn thở, còn ăn, còn
nói còn cười, còn suy nghĩ, còn làm việc, và còn thương yêu…
Ngày hôm qua, dù có đẹp cho lắm hay dù có xấu cho lắm cũng đã qua rồi và sẽ
không bao giờ trở lại. Còn ngày mai? Có ba khả năng: ngày mai có thể đẹp hơn
ngày hôm nay nhưng chưa tới. Nó có thể xấu hơn ngày hôm nay nhưng cũng
chưa tới. Và nó có thể sẽ không đến với ta, nếu ngay trong đêm nay, một tai
nạn hay một cơn bạo bệnh ngặt nghèo không may xảy đến…
Cho nên, ngày hôm nay là ngày đẹp nhất, ta phải biết quý trong nó, sốn g trọn
vẹn với nó, sống vui, sống đẹp, sống hữu ích, sống bao dung, sống hòa hợp,
sống hạnh phúc với tất cả lòng thiết tha.
ấy vào, tưởng tượng vô số hình ảnh thú vị đầy màu sắc về những gì mà một phụ
nữ xinh đẹp phải có…
Bỗng nhiên tôi phát hiện một cái hộp màu đỏ. Mở ra tôi hết sức kinh ngạc khi
nhận thấy bên trong chỉ có mổi một mẫu mảnh sứ trắng hẳn đã vỡ ra từ một cái
đĩa. Tại sao mẹ tôi lại cất giữ một vật như thế này nhỉ? Lấp lánh dưới ánh sáng,
mảnh đĩa vỡ chẳng nói lên được câu trả lời. Vài tháng sau, khi tôi đang chuẩn
bị bàn ăn, cô láng giềng marge đến chơi. Liết qua chiếc bàn, cô marge nói: "ô
hẳn gia đình đang chuẩn bị tiếp khách. Thôi để tôi về, lúc khác vậy". "không,
cứ tự nhiên, chúng tôi chẳng đón ai cả". Mẹ trả lời. Marge hỏi: "nhưng trên bàn
toàn đĩa đẹp….tôi chảng bao giờ cho bọn trẻ đụng đến những thứ ấy như thế".
Mẹ cười: "tối nay, gia đình tôi thưởng thức món thích nhất. Nếu dọn bàn thật
đặc biệt để đãi khách thì sao không dọn thật đặc biệt cho chính gia đình
mình?". "những cái đĩa đẹp thế kia.." . "ồ ,vài cái đĩa vỡ là cái giá không đáng
kể phải trả để đổi lại niềm vui cho gia đình. Mỗi mảnh vỡ đều chứa đựng một
câu chuyện kỷ niệm…"
Đi đến tủ chén, mẹ tôi lấy ra một cái đĩa cũ, kể: "cái này vỡ vào ngày chúng tôi
mang mark từ nhà bảo sanh về. Hôm đó là một buổi chiều thật lạnh lẽo. Khi ấy
judy chỉ mới sáu tuổi nhưng cứ nằng nặc đòi giúp tôi việc bếp núc. Nó làm vỡ
cái đĩa này khi khệ nệ mang đến bồn rửa"… mẹ kể tiếp: "thoạt đầu, tôi bực
mình ghê lắm nhưng rồi tự nhủ mình không thể vì chuyện cái đĩa vỡ lại làm
mất đi không khí gia đình hạnh phúc khi đón thằng bé mới sinh về. Hơn nữa,
sau đó tất cả chúng tôi cùng ngồi hàn keo cho chiếc đĩa vỡ đó. Hoá ra, không
khí càng vui hơn".
Mẹ lại đến tủ chén, lấy ra một cái đĩa nữa. "chị có thấy cạnh đĩa bị mẻ không?".
Mẹ hỏi cô marge, giọng mẹ trở nên nhẹ nhàng hơn. Chuyện ấy xảy ra khi tôi 17
tuổi, một ngày mùa thu, các anh tôi cần người giúp dọn đống cỏ khô. Vì thế
20
một thanh niên được thuê. Anh ta trông mảnh dẻ nhưng đôi tay rất khoẻ và khá
đẹp trai với mái tóc vàng. Mấy ông anh tôi bỗng thích anh ta và mời đến dự
buổi ăn tối. Khi ông anh kế xếp anh ấy ngồi sát tôi, mặt tôi đỏ ửng vì mắc cỡ…
phần lương thực nghèo nàn của mình .
Chính cái tách nứt đó - maugham vừa trỏ ngón tay vừa nói - tôi đã dùng nó để
đựng khẩu phần nước vô cùng ít ỏi của mình … bây giờ, mỗi lần mơ đến những
món ăn cao lương mỹ vị, mỗi khi ước được trầm mình trong khung cảnh tràn
ngập tiện nghi hoặc những lúc thèm khát được đóng vai một nhân vật tối quan
trọng, tôi liền đem cái tách nứt cũ kỹ đó đặt nó dưới vòi nước. Và từng hớp
từng hớp một, tôi uống một cách chậm rãi. Bỗng chốc những mộng ước viễn
vông biến mất, tôi liền trở về với thực tại.
30
Thanh Thanh (trích ttcn số 5-99).
Người thầy tốt nhất
Nhà doanh nghiệp kiêm nhà diễn thuyết wilson harrell kể về "người thầy tốt
21
nhất" của ông: "khi tôi 11 tuổi, cha tôi bắt tôi làm một người mua bông ở
xưởng máy tách sợi của ông . Bấy giờ tôi có biết về bông, nhưng tôi cũng ý
thức rất rõ rằøng cha tôi đang giao phó một trách nhiệm đáng sợ cho một thằng
bé 11 tuổi.
Khi tôi cắt một kiện bông, tôi lôi ra một nắm làm mẫu xem xét, phân cấp và
định giá. Tôi sẽ không bao giờ quên được người trại chủ đầu tiên khi tôi giao
dịch. Oâng ta nhìn tôi và gọi cha tôi đến và nói: "ông elias, tôi làm việc cực
nhọc biết bao, làm sao lại có thể để cho thằng bé 11 tuổi quyết định năm sau tôi
sẽ sống bằng gì".
Cha tôi là người ít lời: "thằng bé phân cấp bông thế nào tôi vẫn giữ nguyên thế
ấy" ông đáp và bỏ đi. Suốt nhiều năm, cha tôi không bao giờ công khai thay đổi
việc phân cấp bông của tôi. Tuy nhiên , khi chỉ có hai cha con với nhau, ông
kiểm tra công việc của tôi. Nếu tôi phân cấp bông dưới giá trị của nó (và trả
tiền quá ít) tôi phải đến nhận lỗi với người trại chủ và bù thêm tiền cho ông ta.
Nếu tôi phân cấp bông cao hơn giá trị của nó, ông chỉ lặng lẽ nhìn tôi. Điều đó
còn tệ hơn là ông cứ nói thẳng ra lỗi lầm của tôi.
Tôi không chắc cha tôi có biết gì về kinh doanh không, nhưng ông rất hiểu về
việc một cách tự do đó con ạ ! Hãy cố gắng con nhé. Dù cho không được sở,
nghành công nhận là giáo viên giỏi thì ít ra con cũng phải là giáo viên giỏi
trong chính lương tâm con.
Tương lai đang chờ con. Ba của con.
Trần Thúc Ngung (trích ttcn số 38-98)
Sức mạnh của nụ cười
Halnoch mc. Carty
Tôi viết ra điều này từ kinh nghiệm bản thân mình. Một ngày nọ, mệt mỏi sau
một ngày làm việc, tôi bước từ sở làm về với khuôn mặt nặng trĩu. Thế rồi một
người chẳng quen biết gì trên xe điện mỉm cười với tôi, và theo phản xạ tôi
cũng cười đáp lại. Đột nhiên mệt nhọc trong người tôi như tan biến.
Có một câu chuyện của saint exupéry mà tình cờ tôi đọc được. Những người
say mê văn học không xa lạ gì với tác giả _______________quyển "hoàng tử bé". Oâng từng là
phi công tham gia chống phát xít trong chiến tranh thế giới thư hai. Từ những
năm tháng này, ông đã viết ra "nụ cười". Tôi không biết rằng đây là một tự
truyện hay là mộ hư cấu, song tôi tin rằng đây là một chuyện có thật. Trong
truyện saint exupéry là một tù binh bị đối xử khắc nghiệt và ông nghĩ rằng nay
mai mình sẽ bị xử bắn như những người khác. Oâng viết:
- "Tôi trở nên quẩn trí. Bàn tay tôi co giật và rút từ túi ra một điếu thuốc, nhưng
tôi lại không có diêm. Qua chấn song, tôi nhìn thấy người cai tù. Anh ta không
thấy tôi nên tôi đành gọi:
-Xin lỗi, anh có lửa không?
Anh nhún vai và tiến lại gần. Khi rút que diêm, tình cờ mắt anh nhìn vào mắt
tôi. Ngay lập tức tôi mỉm cười. Tôi chẳng hiểu tại sao mình làm thế. Có lẻ vì
muốn làm thân với ai đó, người ta dễ dàng nở một nụ cười.
Lúc này, dường như có một đốm lửa bùng cháy ngang qua kẽ hở giữa hai tâm
hồn chúng tôi, giữa hai trái tim con người. Tôi biết anh ta không muốn, song do
tôi cười nên anh phải mỉm cười đáp lại. Anh bật diêm, đến gần tôi hơn, nhìn
thẳng vào mắt tôi và miệng vẫn cười. Giờ đây , trước mặt tôi không còn là viên
quan cai tù phát xít mà chỉ là một con người.
khắc khổ cứ mỗi ngày mỗi in hằn lên những nếp nhăn rõ rệt trên hai gò má nám
đi vì nắng. Không phấn son dù chỉ trang điểm sơ sài, qua loa. Hình ảnh mẹ tôi
trong cuộc sống đời thường là một bộ đồ công nhân với chiếc xe đạp cũ kỹ bên
cạnh có đèo một cái thùng để ngày ngày đến nơi làm việc, rồi chiều về là chiếc
thùng đó đầy ắp nước lèo để cho heo ăn mà người ta đổ đi từ nước vo gạo,
nước canh thừa… mẹ tôi thường nói nhờ mấy con heo đó mà mẹ mới tiế_______________t kiệm
được tiền cho tôi học đại học.
Tôi vẫn còn nhớ đinh ninh sáng mùng một năm đó, cái ngày mà càng nhớ đến
nó trong tôi tất cả niềm yêu thương, sự biết ơn và kính trọng âm ỉ dành cho mẹ
như bùng lên. Trong không khí vui nhộn và háo hức của ngày đầu xuân với
những khuôn mặt rạng rỡ của các con, mẹ tôi cũng với bộ đồ đó, với chiếc xe
cũ kỹ đó, với chiếc thùng đó bà đi chở nước lèo.
Tôi nghe người ta nói ngày đầu năm mà gặp xui, gặp khổ thì cả năm khó được
may mắn… đến bao giờ mẹ tôi mới hết khổ? Trong sâu thẳm tôi nghe như cả
một nỗi niềm xúc động đang dâng lên. Đức hy sinh của mẹ thật cao cả.
Tôi được được đầy đủ nhờ sự cực nhọc của mẹ, bởi thế tôi thật sự không muốn
nói là tôi sống đầy đủ; cảm giác có lỗi, là đứa con bất hiếu sẽ xâm chiếm tôi.
Nhưng tôi càng không thể nói là tôi sống nghèo, là một sinh viên xa nhà sống
trong cảnh thiếu thốn, bởi như thế làm cho mẹ buồn, mẹ lo. Tôi phải nói sao
bây giờ?
34
Mẹ, con chỉ có thể nói với mẹ rằng đối với con như thế đã là quá đủ, thật sự là
trên cả sự đầy đủ, vì con đã đang sống trong tình yêu thương bao la, sự hy sinh
cao cả và sự quan tâm không mỏi mệt của nẹ.
Trong tôi chỉ hiện diện một điều duy nhất là tình yêu thương và biết ơn.
Lê Minh Hoàng.(trích ttcn số 7-98)
Hãy mở lòng ra với mọi người
David dunn
Dường như đã là một qui luật của cuộc sống: khi chúng ta mở lòng ra với mọi
24
miệng, bạn có nói cho nàng biết là bạn rất vui không? Con bạn vừa được điểm
tốt trong kỳ thi, bạn có cùng nó xem lại bài làm đó một cách thích thú không?
Cô bán hàng tỏ ra lịch sự, chu đáo, bạn có cảm ơn cô không? Bạn sẵn sàng phê
bình một nhân viên khi anh ta không làm bạn hài lòng, nhưng bạn có khen ngợi
anh ta về những hành động mà bạn hài lòng không?
Mở lòng với mọi người. Đơn giản là tinh thần sẵn sàng chia sẻ. Cống hiến một
phần của chính mình, chính là bạn đang hạnh phúc, vì cùng một lúc bạn đã xây
dựng cho chính mình một thế giới dễ sống hơn, đáng yêu hơn.
(trích ttcn số 25-98)
MỘT CỬ CHỈ ĐẸP
Bà foreman dừng chiếc xe hơi của mình ngay một trạm thu phí giao thông trên
xa lộ cao tốc. Liếc mắt qua kính chiếu hậu, bà thấy cả một dãy dài xe hơi phía
sau mình. Bà chợt nảy ra một ý vui, bà quay kính xe xuống, đưa ra cho người
bán vé một tờ 5 usd và bảo: "tôi mua một vé cho tôi, còn lại tôi mua thêm năm
vé nữa cho năm chiếc xe sau tôi, chỗ tiền dư tôi xin biếu hết cho ông!".
25