Chiến Thuật Đánh Vào Tâm Lý - Pdf 47

Chiến Thuật Đánh Vào Tâm Lý
Những người theo con đường binh nghiệp thường rất coi trọng chiến thuật đánh
vào tâm lý đó chính là kiến thức thường nhật của con người. Việc áp dụng phương
pháp đánh vào tâm lý “không cần đánh mà có thể chiến thắng được quân địch“
luôn là mục tiêu mà các nhà quân sự nổi tiếng trong và ngoài nước từ trước đến
nay theo đuổi. Trong lĩnh vực quân sự, chiến thuật đánh vào tâm lý
được sử dụng
hết sức rộng rãi và đã để lại rất nhiều các chiến tích lưu truyền ngàn đời sau ví dụ
như Gia Cát Lượng bảy lần đánh bại Mạnh Hoạch... Cũng giống như vậy, chiến
thuật đánh vào tư tưởng rất được những người ăn nói khéo léo coi trọng. Bởi vì họ
hiểu rằng nên sử dụng tài ăn nói của một ngườ
i như thế nào cho tốt, nếu như
không thể mở được cánh cửa tâm hồn của người khác, không được chạm vào nơi
sâu kín nhất trong tâm hồn người khác, không còn cách nào khác để nối kết với
tâm hồn của con người không có cách nào để có tiếng nói chung, vậy thì người
nghe sẽ không nghe lời của anh ta hoặc sẽ vào tai bên này và ra ở tai bên kia và tất
nhiên sẽ không để tâm đến. Do vậy, việc mở cánh cửa tâm hồn, tiếp xúc với tâm
linh của ng
ười khác chính là mấu chốt để phát huy tác dụng của lời nói trong thuật
nói chuyện của nhà thông thái. Còn về việc làm thế nào để mở ra cánh cửa tâm
hồn của người khác, làm thế nào để thuật nói chuyện của nhà thông thái phát huy
tác dụng, có thể nói việc cố gắng tiếp xúc với mọi tình huống, giỏi giang trong
việc sử dụng biện pháp khích tướng, nắm vững tâm lý một cách khéo léo.. chính là
những biện pháp có hiệu quả nhất.
Chươ
ng 1: Tình Cảm Thật Sự Phải Phù Hợp Với Hoàn Cảnh Tương Ứng
Khi nói chuyện cũng nên suy nghĩ, chú ý kết hợp hài hoà với hoàn cảnh xung
quanh. Tục ngữ nói rằng: “đến núi nào thì viết bài ca ấy“ chính là cũng có ý như
vậy. Đương nhiên, phạm vi hoàn cảnh của cuộc nói chuyện cũng có độ rộng hẹp
của nó, nó bao gồm hoàn cảnh tự nhiên, hoàn cảnh xã hội và các nhân tố có liên
quan đến hai người nói chuyện như: thân phận, đị

hay sao? Hán Vũ Đế, một người văn thao võ lược, một anh hùng của cả một thời
đại tại sao lại không hi
ểu ngầm ý của Đông Phương Sóc cơ chứ, câu nói của Đông
Phương Sóc đã làm thức tỉnh Hán Vũ Đế rằng không nên quên đi công lao của nhũ
mẫu, như vậy ông đã tự nhiên tha tội cho nhũ mẫu, đó cũng là một việc hợp tình
hợp lý.
Chúng ta hãy xem câu chuyện dưới đây:
Mưu sĩ đoán chữ làm kinh hoàng hoàng đế
Những năm cuối triều Minh, Lý Tự Thành đem quân đến dưới chân thành Bắc
Kinh, giang sơn nhà Đại Minh bị nguy cấp. Hoàng đế Sùng Trinh vô cùng kinh
hoàng, không nghĩ ra kế gì để đối phó. Lý Tự Thành để đánh phá hoàng đế Sùng
Trinh từ trong tâm lý, phái mưu sĩ đoán chữ, bày dưới chân thành một cuộc đoán
chữ, treo lên một tấm biển, trên đó có viết. “Quỷ
Cốc vi sư. Quản Cách vi hữu“
(Quỷ Cốc là thày, Quản Cách là bạn). Đúng ngày đó, hoàng đế Sùng Trinh ăn mặc
bình thường đi vi hành đến đó, nói là muốn xem việc nước.
Người đoán chữ hỏi muốn đoán chữ gì.
Hoàng đế Sùng Trinh trả lời: “Vậy thì đoán chữ hữu’ trong câu Quản cách vi
hữu’“. Người đoán chữ cố làm ra vẻ thần bí, lắc đầu, sau đó nói thì thầm rằng:
“Ch
ữ này ý nói bọn phản tặc đã xuất đầu lộ diện rồi.“
Sùng Trinh không vui, vội nói: “Không phải là chữ hữu’ này mà là chữ hữu
trong hữu vô (có hay không).“
Người đoán chữ lại thở dài nói: “Chữ này chứng tỏ là giang sơn Đại Minh đã
mất đi một nửa.“
Hoàng đế Sùng Trinh cảm thấy rất buồn, bèn vội vàng nói: “Không phải là chữ
hữu’ trong hữu vô (có hay không có) mà là từ Dậu’ trong Thân Dậu Tuất Hợi“.
Ng
ười đoán chữ lại càng làm ra vẻ huyền bí, cố ý nhìn bốn phía xung quanh,
thấy không có người nào chú ý, liền nói thầm vào tai hoàng đế: “Tôi nói để ngài

chăng đang giả bộ để chuẩn bị phản kích thực hiện chí lớn, kế hoạch như thế nào.
Giờ đây Lưu Bị bị Tào Tháo coi là anh hùng ngang s
ức ngang tài, liệu đây có phải
là tin tức tốt lành không, nhưng ông hiểu rõ lời răn từ cổ xưa “một núi không thể
có hai hổ“. Vậy là đại hoạ đến đầu rồi, làm sao không lo cho được.
Tào Tháo thấy đũa trong tay Lưu Bị rơi xuống đất thì không khỏi nghi hoặc,
không biết Lưu Bị đang có mưu đồ gì.
Vừa lúc đó có cao xanh giúp đỡ, ngày hè gió mây thất thường đột nhiên nổi
sấm, Lưu Bị
liền lợi dụng cơ hội trời ban này ra sức giải thích cho Tào Tháo: “Sợ
chết đi mất? Sấm to quá, đã khiến tôi sợ rơi cả đũa...“
Tào Tháo vẫn chưa hết thắc mắc: “Nghe tiếng sấm mà khiến cho anh hùng trong
thiên hạ phải biến sắc sao?“
“Thánh nhân nghe sấm nhanh gió mạnh còn biến sắc, huống hồ Lưu Bị nhỏ
nhoi này, lẽ nào lại không sợ?“
Tào Tháo bây giờ mới tin là thật, cho rằng người này thật nhát gan, có tiếng sấm
thôi mà cũng sợ thì tương lai làm nên trò trống gì, vì vậy rất coi thường Lưu Bị.
Lưu Bị cũng vì thế mà thoát chết.
Muốn mở cánh cửa lòng người, muốn phát huy tác dụng thuật ăn nói của cáo,
còn phải biết chờ đợi thời cơ. Chỉ khi thời cơ đến gần thì mới có thể lợi dụng thời
cơ, nếu thời cơ chưa chín muồi thì dù ăn nói tài giỏi đến đâu cũng chẳng đạt hiệu
quả. Chúng ta hãy xem tiếp một ví dụ sau:
An Lăng Triền khéo léo bày tỏ lòng chung thuỷ
Theo “Chiến Quốc sách - Sở Nhất“ ghi lại: An Lăng Triền là sủng thiếp của S

vương thời Tiên Tần, vì có sắc đẹp chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn nên rất
được Sở vương sủng ái.
Một hôm, một người bạn của bà tên là Giang ất nói với bà: “Bà chẳng có công
cao với đất nước, cũng chẳng có ruộng đất, trong cung cũng chẳng có họ hàng
thân thích, cũng chẳng có cống hiến gì cho đại vương, vậy mà bà lại được sống


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status