Dựa Vào Những Điều Không Có Để Tạo Mâu Thuẫn Giả
Cái gọi là dựa vào những điều không có để tạo mâu thuẫn giả là để chỉ việc
chuyển dời mâu thuẫn một cách khéo léo. Trong lịch sử, có một số người thống trị
đất nước, nếu như trong khi mâu thuẫn trong nước rất nghiêm trọng uy hiếp trực
tiếp đến quyền thống trị của họ, để
duy trì nền thống trị của mình, họ sẽ khơi dậy
những cuộc chiến tranh dân tộc, thậm chí là phát động những cuộc chiến tranh với
bên ngoài một cách không thương tiếc đễ chuyển hoá mâu thuẫn trong nước. Việc
dựa vào những điều không có để tạo ra sự mâu thuẫn giả chính là việc tạo ra
“những điều mâu thuẫn giả“ một cách tỉ mỉ (hoặc là tự tạo ra m
ột kẻ địch), từ đó là
cho mâu thuẫn của bạn và đối tượng nói chuyện của bạn được dịu lại, bạn có thể
tiến thêm một bước để thuyết phục đối tượng nói chuyện của mình.
Trác Tri Vũ dẹp Tần cứu Trịnh
Trong thời chiến quốc, nước Tấn và nước Tần cùng hợp tác tấn công nước
Trịnh, bao vây kinh đô nước Trịnh, tình thế h
ết sức nguy cấp. Trịnh Văn Công đã
phái đại phu là Trác Tri Vũ lặng lẽ trèo ra ngoài tường thành, đi đến doanh trại của
quân Tần. Trác Tri Vũ đã tận mắt nhìn thấy đích thân Tần Di Công dẫn quân tiến
đánh, ông nói với Tần Di Công một cách rất ung dung và từ tốn rằng: “Hai nước
Tần, Tấn tấn công nước Trịnh, nước Trịnh biết rằng mình không thể tránh khỏi sự
diệt vong, nhưng nế
u như diệt bỏ nước Trịnh mà có lợi đối với nước Tần thì hôm
nay tôi đã không đến đây để nói chuyện với ông. Tôi cho rằng việc diệt bỏ nước
Trịnh không chỉ bất lợi đối với nước Tần mà ngược lại còn có hại, xin đại vương
hãy suy nghĩ kỹ lại xem. Hiện tại nước Tần ở phía Tây, nước Trịnh ở phía Đông, ở
giữa là n
ước Tấn chia cách, nếu như ông có được nước Trịnh thì cũng khó lòng
mà có thể giữ nổi, đến khi đó phần đất mà ông lấy được từ nước Trịnh cũng khó
mà giữ nổi, chỉ e rằng sẽ bị nước Tấn cướp đi mất. Tại sao ông cứ muốn diệt vong
nước Trịnh để tăng cường thế lực của nước Tấn? Nếu như thế l
dung đứng ở giữa những mâu thuẫn giữa hai bên. Trương Nghi một nhà chu du
thiên hạ nổi tiếng thời Chiến Quốc đã từng cố ý tạo nên mâu thuẫn giả giữa Sở
Hoài vương và Kỳ Long Di Nam Hậu khiến cho mình có thể ung dung ở giữa hai
bên. Câu chuyện là như sau:
Những lờ
i nói khéo léo của Trương Nghi
Nhà chu du nổi tiếng Trương Nghi, học trò của Quỷ Cốc Tử, sau khi xuống núi,
đầu tiên ông đến nước Sở để hoạt động nhưng khi đó ông đã không được hôn quân
Sở Hoài vương trọng dụng, cuộc sống của ông vẫn rất thanh đạm và khổ sở. Có
một số mưu sĩ giống như Trương Nghi do không chịu được cảnh thanh bạch khổ
sở nên đã muốn đi đế
n nước khác, Trương Nghi đã nói rằng: “Chắc là các người
do phải mặc quần áo quá rách rưới nên không chịu nổi mà muốn đi đến nước khác
phải không? Các ngươi hãy đợi xem để ta đi gặp Sở vương xem có kiếm được một
chút gì từ phía ông ta không.“
Khi Trương Nghi gặp Sở Hoài vương, ông ta rất không vui bởi vì ông ta rất ghét
những nhân sĩ chỉ biết nói này. Trương Nghi nói: “Tôi đến chỗ đại vương đã được
một th
ời gian khá lâu, nhưng vẫn chẳng làm nên được thành tích gì cả, do vậy tôi
muốn thử đến nước Tấn xem, đại vương thấy có được hay không?“
“Vậy thì ngươi đi đi!“ Sở Hoài vương chẳng hề có ý níu kéo lại.
Trương Nghi nói: “Đại vương không cần thứ gì của nước Tấn sao?“
Sở vương lạnh lùng trả lời: “Không cần, ở nước ta, vàng, ngọc ngà, sừng hươu,
ngà voi... cái gì cũng có, ta chẳng cần thứ gì c
ủa nước Tấn cả.“
Trương Nghi biết Hoài vương đam mê nữ sắc, hai đại mĩ nhân ở bên mình là
Nam Hậu và Trịnh Tụ rất được ông ta sủng ái. Thế là Trương Nghi liền nói: “Đại
vương lẽ nào không cần mĩ nữ của nước Tấn sao?“
Sở vương nói: “Ngươi nói như vậy là có ý gì?“
Trương Nghi nói: “Đại vương có lẽ không biết chứ con gái ở Trung Nguyên sắc
ng Nghi sau khi dùng một mũi tên bắn trúng ba đích, lừa được của cải của
Sở vương và hai vị đại phu nhân, cuối cùng lại diễn một vở kịch vui nữa.
Hôm đó, Trương Nghi nói với Hoài vương rằng: “Thần sắp phải đi rồi, lần này
ra đi không biết bao giờ mới về, nên muốn xin đại vương ban cho thần một bữa
tiệc rượu chia tay trước khi thần đi.“ Sở v
ương nhận lời, và thế là ông ta bày tiệc
trong cung để tiễn Trương Nghi.
Đang lúc tửu hứng, Trương Nghi lại thỉnh cầu nói: “Ở đây chẳng có ai cả, thần
xin đại vương hãy cho triệu hai mĩ nữ mà hoàng thượng sủng ái đến để cùng
uống.“
“Quả là một ý kiến hay“ rồi Sở vương cho triệu Nam Hậu và Trịnh Tụ đến.
Trương Nghi vừa nhìn thấy hai vị mĩ nhân liền vộ
i vàng quì xuống và xin được
Sở vương tha tội. Sở vương chẳng hiểu ra sao cả liền hỏi: “Ngươi có tội gì?“
Trương Nghị đáp: “Thần đã đi khắp thiên hạ nhưng chưa từng thấy người phụ
nữ nào đẹp như Nam Hậu và Trịnh Tụ. Nhưng thần lại không biết lượng sức,
muốn đến Trung Nguyên để tìm mĩ nữ cho đại vương, con gái Trung Nguyên làm
sao mà bì được với Nam Hậu và Trịnh Tụ? Như vậy là thần đã lừa dối đại vương,
cho nên thần xin được th
ỉnh tội với đại vương.“
Sở vương nghe xong, không những không tức giận, mà trái lại còn rất vui nữa.
Bởi vì ý tứ trong câu nói của Trương Nghi có nghĩa là khen ngợi Sở vương có
những người phụ nữ đẹp nhất thế giới, Hoài vương làm sao mà không vui cho
được? Thế là Sở vương liền tha tội cho Trương Nghi và nói: “Thôi đi, thôi đi, ta
cũng cho rằng thiên hạ chẳng có ai đẹp bằng Nam Hậu và Trịnh Tụ.“
Tr
ương Nghi vui mừng tột độ. Nam Hậu và Trịnh Tụ lại càng vui hơn. Trương
Nghi không cần tìm mĩ nữ cho Hoài vương, nên họ cũng trút được mối “tâm
bệnh“, cuối cùng cũng không cần phải lo có người đến để tranh sủng với họ, làm
sao mà họ không vui cho được?