ĐẶT VẤN ĐỀ
Gia đình là tổ ấm là nơi thỏa mãn nhu cầu tình cảm vật chất cũng như tinh
thần cho mỗi thành viên, bảo vệ họ trước những căng thẳng của cuộc sống. thế
nhưng có phải gia đình nào cũng là thiên đường không khi mà tình trạng bạo lực
gia đình đang là vấn đề cấp thiết, mang tính toàn cầu, nó xảy ra ở hầu hết các quốc
gia trên thế giới. theo số liệu điều tra của Liên đoàn phụ nữ toàn quốc bạo lực gia
đình đang đe dọa cuộc sống của 30% trong tổng số 270 triệu gia đình trên lục địa
(theo thống kê của tạp chí Khoa học về phụ nữ, số 4/2008). Quả thực đây là một
con số không nhỏ, ở Việt Nam trong 10 năm trở lại đây vấn đề bạo lực gia đình
được nghiên cứu mới được nhiên cứu ở một số công trình của hội liên hiệp phụ nữ
và một số tác giả trong nước. chính vì tính cấp thiết của vấn đề này mà nhóm em
xin được chọn đề tài : “thực trạng nhận thức và thực hiện các quy định cảu pháp
luật về phòng chống bạo lưc gia đình ở nước ta hiện nay”. Trong khuôn khổ của
bài viết nhóm em xin đề cập tới vấn đề thực trạng nhận thức và hiện trạng bạo lực
gia đình trong sinh viên trường luật.
I.
Tính cấp thiết của đề tài.
Trên thực tế, tình trạng bạo lực gia đình đang diễn ra ngày càng phổ biến ở
nhiều nơi, số vụ bạo hành gia đình gây hậu quả nghiêm trọng có chiều hướng tăng
cao, tình trạng xúc phạm danh dự, nhân phẩm và tính mạng của con người xảy ra
hàng ngày, chủ yếu đối với phụ nữ và trẻ em. Như có 66% các vụ li hôn ở việt nam
liên quan tới bạo lực gia đình,25% gia đình có hành vi bạo lực tinh thần, 23% gai
đình có bạo lực về thể chất, có tới 82% hộ nông dân nông thôn và 80% hộ ở thành
thị có xảy ra bạo hành gia đình... Điều đó không những trái với truyền thống văn
hóa tốt đẹp từ ngàn xưa của dân tộc ta mà quan trọng hơn là đã xâm phạm đến
quyền con người.
Trong vài năm trở lại đây, bạo lực gia đình - một vấn đề có tính toàn cầu - được
khoa học xã hội và nhân văn). Cũng có một số công trình nghiên cứu đề cập tới
vấn đề bạo lực gia đình trong nhận thức của sinh viên như công trình nghiên cứu
vấn đề bạo lực gia đình của sinh viên trường đại học sư phạm Hà Nội. Do đó vấn
đề tiếp tục nghiên cứu bạo lực gia đình trong xã hội Việt Nam vẫn là một việc quan
trọng về cả lí luận lẫn thực tiễn. Chính vì lí do này mà nhóm em xin được tiến hành
cuộc điều tra tìm hiểu về sự nhận thức của sinh viên trường đại học Luật Hà Nội về
các quy định của Luật phòng chống bạo lực gia đình và thực trạng bạo lực gia đình
trong gia đình của chính những sinh viên này.
III.
Mục đích, nhiệm vụ, đối tượng, phương pháp và phạm vi nghiên cứu đề
•
tài.
1. Mục đích nghiên cứu đề tài.
Tăng thêm sự hiểu biết cho mọi người về các quy luật tâm lý của
•
các thành viên trong gia đình, từ thành viên nhỏ đến lớn.
Tìm hiểu về thực trạng hiểu biết pháp luật phòng chống bạo lực gia đình năm
•
2008 của sinh viên trường đại học Luật Hà Nội.
Tìm hiểu thực trạng tình trạng bạo lực trong gia đình của sinh viên Luật Hà
•
•
viên trường đại học Luật Hà Nội”.
4.
Phạm vi nghiên cứu.
Phạm vi nghiên cứu của đề tài chủ yếu tập trung vào sự hiểu biết của sinh viên
trường đại học Luật Hà Nội về các quy định của Luật phòng chống bạo lực gia
đình và thực trạng bạo lực gia đình trong chính gia đình các sinh viên này.
GIẢI QUYẾT VẤN ĐỀ
I.
Cơ sở lí luận.
Bạo lực là hành vi sử dụng sức mạnh thể chất với mục đích gây tổn hại cho
một ai đó. Trên thế giới, bạo lực là một vấn đề được pháp luật và cộng đồng xã hội
quan tâm với những nỗ lực không ngừng để khống chế và ngăn chặn bạo bạo lực
xảy ra. Luật phòng chống bạo lực gia đình năm 2007 được thông qua nhằm nêu ra
các biện pháp phòng ngừa bạo lực gia đình, bảo vệ hỗ trợ nạn nhân bạo lực gia
đình, trách nhiệm của cơ quan tổ chức trong hong chống bạo hành gia đình.Luật
Phòng, chống bạo lực gia đình năm 2007 định nghĩa cụ thể bạo lực gia đình, đó là:
" Bạo lực gia đình là hành vi cố ý của thành viên gia đình gây tổn hại hoặc có khả
năng gây tổn hại về thể chất, tinh thần, kinh tế đối với thành viên khác trong gia
đình". Quy định như vậy nhằm tạo cơ sở phân biệt với hành vi bạo lực khác cũng
như để xác định trách nhiệm và xử lý vi phạm trong bạo lực gia đình.
Hậu quả của bạo lực gia đình gây ra là đặc biệt nghiêm trọng, nó không chỉ
gây tổn thương đến cuốc sống, danh dự, sức khỏe của các thành viên trong gia đình
mà còn vi phạm tới các chuẩn mực đạo đức, tiếp tay cho sự gia tăng của các tệ nạn
Nhận thức của sinh viên luật về bạo lực gia đình hiện nay.
Sau đây là sự nhận xết đánh giá của nhóm về thực trạng nhận thức các quy định
của Luật phòng chống bạo hành gia đình dựa trên kết quả điều tra từ 100 phiếu
điều tra:
Câu 1: Theo bạn vì sao tình trạng BLGD ở gia đình có thể sẽ tái diễn?
Nhìn vào biểu đồ trên chúng ta thấy có 6 nguyên nhân chính dẫn đến tình trạng bạo
lực gia đình vẫn tái diễn. Cụ thể:
* Chiếm tỉ lệ lớn nhất (38%) là ý kiến cho rằng tình trạng bạo lực gia đình vẫn
tái diễn do chính những thành viên trong gia đình chưa có hiểu biết pháp luật.
* Chiếm tỉ lệ khá lớn (23%) là ý kiến do các biện pháp chế tài của pháp luật
chưa đủ sức răn đe nên chưa thể ngăn chặn được tình trạng bạo lực gia đình vẫn
tiếp tục tái diễn trong xã hội.
* Chiếm 23% ý kiến cho rằng do mặt trái của cơ chế thị trường.
* Chiếm 13% ý kiến cho rằng nguyên nhân của tình trạng bạo lực gia đình là do
địa phương chưa có các cách giải quyết phù hợp với tình hình của địa phương
mình.
* Và chỉ có 3% ý kiến cho rằng là do các nguyên nhân khác.
Trên thực tế có rất nhiều nguyên nhân khác nhau dẫn đến tình trạng bạo lực gia
đình. Có nhiều ý kiến khác nhau về những nguyên nhân này nhưng nhìn chung kết
quả phỏng vấn xã hội học vấn chỉ ra một số nguyên nhân cơ bản. Trước hết, điều
mà ai cũng có thể nhận thấy là công tác tuyên truyền, giáo dục về phòng chống bạo
lực gia đình còn hạn chế. Trình độ nhận thức và sự hiểu biết về pháp luật trong một
bộ phận người dân còn thấp cũng là nguyên nhân dẫn đến tình trạng bạo lực gia
đình vẫn còn tiếp tục xảy ra. Nhiều người do thiếu hiểu biết về pháp luật nên cho
rằng cha mẹ có quyền đánh đập, chửi mắng con cái, chồng có quyền đánh vợ…
Nhiều phụ nữ, người già cũng không nhận thức được đầy đủ quyền của mình nên
đủ về bạo lực gia đình, cộng thêm tâm lý xấu hổ, e ngại nên rất nhiều phụ nữ bị
chồng bạo lực vẫn cam chịu, im lặng, và chỉ tìm đến các cơ quan chức năng khi
mức độ bạo lực đã quá nghiêm trọng, không còn đủ sức chịu đựng.
Từ nhận định trên có thể thấy cách hiểu của các bạn về bạo lực gia đình còn khá
là hạn chế. Chính vì lí do này mà khi hỏi các : “Theo bạn như thế nào được gọi là
bạo lực gia đình?” đã có nhiều ý kiến khác nhau về hành vi được coi là bạo lực gia
đình, chủ yếu mọi người chỉ hiểu bạn lực gia đình là hành vi chồng đánh vợ.
Nhưng thực ra bạo lực ra đình là hành vi cố ý của thành viên gia đình gây tổn hại
hoặc có khả năng gây tổn hại về thể chất, tinh thần, kinh tế đối với các thành viên
khác trong gia đình (khoản 2- Điều 1, Luật Phòng, chống bạo lực gia đình). Từ đó
các bạn còn có phần nhận định hạn chế về việc xác định đâu là hành vi bị coi là
bạo lực gia đình.
Nhìn vào biểu đồ trên chúng ta thấy mức độ quan tâm của sinh viên về pháp
luật phòng chống bạo lực gia đình là chưa cao. Cụ thể là, khi được hỏi thế nào là
bạo lực gia đình thì hầu như phần đông các ban sinh viên chưa hiểu đúng về bao
lực gia đình. Có 45% các ý kiến nghiêng về quan điểm bạo lực gia đình là hành vi
hành hạ về thể xác như đánh đập, tra tấn. Chỉ có số ít các bạn sinh viên nhận thức
được bạo lực gia đình là bạo lực trên ba măt đó là bạo lực về thể xác, bạo lực về
tinh thần và bạo lực tình dục. Việc nhận thức không đầy đủ sẽ dẫn tới tình trạng
không biết rõ được quyền và nghĩa vụ cua mình đối với người khác, từ đó dẫn tới
nhưng lỗi đáng tiếc chỉ do thiếu hiểu biết về hành động của mình, Ví dụ như việc
chồng đánh vợ một cách man rợ, chửi bới vợ hàng ngày chỉ vì coi vợ như một món
đồ đã mua và mình có thể tùy ý với món đồ đó, cũng như người vợ không biết rằng
mình đang bị bạo hành mà chỉ cho rằng đây là việc làm để người chồng thể hiện
sức mạnh của mình hàng ngày. Đặc biệt, qua kết quả khảo sát thì trừ 18% những
người chọn tất cả các hành động được nêu ra là bạo lực gia đình thì không còn ai
cho rằng việc cưỡng ép thành viên trong gia đình lao động quá sức, có hành vi trái
Nạn nhân bạo lực gia đình chủ yếu là nữ giới, do đó họ gặp rất nhiều khó khăn
khi tiếp cận với các dịch vụ pháp lý cũng như sự bảo vệ. Ở nhiều quốc gia, trong
đó có Việt Nam, sự bất bình đẳng giới dai dẳng và nền văn hóa mà ở đó “sự thống
trị” của nam giới đối với phụ nữ được chấp nhận, đã dung túng, coi bạo lực gia
đình là điều đương nhiên và phải giữ im lặng về điều đó. Vì vậy, cần có những nỗ
lực không ngừng nhằm nâng cao nhận thức của cộng đồng về vấn đề này và thay
đổi thái độ để bạo lực gia đình không còn là một vấn đề cần phải che đậy, những
người phụ nữ chịu ảnh hưởng của bạo lực gia đình có thể tìm kiếm sự trợ giúp và
hỗ trợ.
Bạo lực giữa người chồng đối với người vợ trong gia đình có thể thấy là dạng
bạo lực phổ biến nhất trong gia đình. Hành vi người chồng gây ra chủ yếu và lớn
nhất là bạo lực về thể chất, đây là dạng dễ nhận thấy và bị lên án mạnh mẽ nhất. Sỡ
dĩ đa phần người đàn ông sử dụng “nắm đấm” để dạy vợ là do họ không nhận thức
được rằng hành vi của mình là vi phạm pháp luật. Tuy nhiên, không phải tất cả
hành vi bạo lực của người chồng đều là bạo lực về thể chất mà có những lúc, họ
dùng tới nhiều cách khác để gây ra những tổn thương về tâm lý cho người vợ:
mắng mỏ, chửi bới, xúc phạm danh dự…; hoặc có những hành vi cưỡng bức về
tình dục, kiểm soát về kinh tế…
Nhưng điều đó không có nghĩa chỉ người chồng mới là chủ thể gây ra tình trạng
bạo lực trong gia đình. Bởi lẽ thực tiễn đã cho thấy trong xã hội ngày nay, hiện
tượng người vợ sử dụng bạo lực đối với chồng cũng không phải là hiếm. Không
chỉ dừng lại ở những lời lẽ chửi bới, những cách ứng xử thô bạo mà họ còn trực
tiếp gây ra những tổn thương về thể chất hoặc tính mạng của người chồng. Do đó
bạo lực gia đình xuất phát từ cả hai phía vợ và chồng đang ngày càng phát triển và
gây nhức nhối trong xã hội, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến các thành viên khác
trong gia đình, đặc biệt là trẻ em. Nguyên nhân của hiện tượng này rất nhiều, ngoài
vấn đề tâm lý còn phải kể đến vấn đề đạo đức, kiến thức giải quyết mâu thuẫn gia
đình…
tộc Việt Nam.
Bạo lực gia đình giữa các thành viên khác trong gia đình với nhau cũng đã tồn
tại từ lâu nhưng chiến tỷ lệ không lớn, vì mức bộ phụ thuộc giữa các thành viên
này không cao như giữa vợ chồng hay cha mẹ với con. Nạn nhân chủ yếu của loại
bạo lực này là phụ nữ và trẻ em khi mà các thành viên này muốn tham gia vào sự
“giáo dục” những người làm dâu, làm con trong gia đình. Ngoài ra, những mâu
thuẩn trong gia đình không tìm được cách giải quyết cũng dẫn tới nạn bạo lực giữa
các thành viên khác: anh em, chú cháu đánh nhau vì xích mích, mâu thuẫn trong
cuộc sống, vì tranh chấp tài sản, chị em mắng chửi, nói xấu nhau… .
Tóm lại với một nhận thức về bạo lực gia đình của sinh viên trường đại học luật
Hà Nội mà nhóm thu được từ 100 bạn sinh viên khác nhau như vậy thì một câu hỏi
đặt ra là những người học luật mà hiểu biế còn khá hạn chế vậy thì những người
khác, bản thân họ có thể đã được tiếp xúc với luật phòng chống bạo hành gia đình
nhưng cũng có thể không thì họ nhận thức như thế nào về các quy định của pháp
luật phòng chống bạo hành gia đình và phải chăng luật phòng chống gia đình vẫn
còn là luật trên giấy tờ nhiều hơn là luật thực định?
III.
Thực trạng bạo lực gia đình trong gia đình của sinh viên trường đại
học Luật Hà Nội.
Trên thực tế các cách để tìm hiểu về luật phòng chống bạo lực bạo lực gia đình
khá phong phú và đa dạng. Có tới khoảng >95/100 người được hỏi: “ Bạn biết các
thông tin về luật phòng chống bạo lực gia đình qua đâu?” là đã tìm hiểu luật này
qua sách báo và phương tiện thông tin đại chúng. Điều này chứng tỏ luật phòng
chống bạo lực gia đình ngày càng được quan tâm một cách sâu sắc. Tuy nhiên việc
tập trung tới 67 ý kiến cho biết là đã tìm hiểu điều luật này qua thông tin đại chúng
một mặt chứng tỏ sức mạnh của truyền thông song cũng cần phải đẩy mạnh tuyên
chuyện lại như bình thường (có nhiều trường hợp bạo lực gia đình tái diễn vô cùng
nhiều lần và không có sự thay đổi sau khi bị nhắc nhở). Nếu bạo lực gia đình cao
hơn nữa thì có thể sẽ bị xử phạt hành chính (việc xửa phạt hành chính này chỉ ở
mức độ thấp và trung bình, chưa thực sự mang tính răn đe cho người vi phạm).
Còn khi bạo lực gia đình gây tổn hại đến thể xác một cách nặng nề thì vấn đề này
sẽ được Luật Hình sự điều chỉnh. Với những quy định đó thì vấn đề bạo lực gia
đình sẽ vẫn còn tiếp tục tiếp diễn vì nó chưa mang tính nghiêm khắc, nó chỉ quan
tâm tới vấn đề thể xác và sức khỏe của người bị bạo lực gia đình chứ chưa có quan
tâm tới việc bạo lực gia đình sẽ tác động như thế nào đối với tâm lí của họ và sự
tác động của nó đối với văn hóa xã hội. Chính vì quy định chưa thực sự nghiêm
khắc và cách thức áp dụng của nó chưa thực sự khiến người ta có sự e dè khi thực
hiện hành vi bạo lực gia đình. Một số người cho rằng khi có vấn đề bạo lực gia
đình xảy ra cần nghiêm khắc hơn đối với người thực hiện bằng cách bắt tạm giữ,
tạm giam hay ghi vào án tích, truy cứu trách nhiệm hình sự không còn những hình
phạt nhẹ như cảnh cáo hay phạt hành chính nữa.
Theo kết quả điều tra xã hội học của nhóm, trong số 100 người được hỏi về việc
quan tâm tới vấn đề bạo lực gia đình thì có 67 người tỏ ra rất đáng lo ngại, 28 cảm
thấy lo ngại, 7 người thấy bình thường và chỉ 2 người thấy rằng bạo lực gia đình ở
Việt Nam đang có xu hướng giảm. Đây quả là con số đáng mừng cho sự quan tâm
của xã hội, của sinh viện Luật nói riêng đến vấn đề bạo lực gia đình. Thực tế, mỗi
ngày bạo lực gia đình xảy ra không phải là hiếm và hậu quả của nó để lại không hề
đơn giản chút nào. Tuy không phải là con số tuyệt đối song khi được hỏi đến thì có
tới 91/100 người cảm thấy rất lo ngại và lo ngại quan tâm đến vấn đề này thì
chứng tỏ xã hội đã có thái độ và sự quan tâm sâu sắc tới vấn đề bạo lực gia đình ở
nước ta hiện nay. Đây là cơ sở đầu tiên để xã hội nhận biết mức độ nguy hiểm của
vấn đề bạo lực gia đình để từ đó đề ra các biện pháp phòng ngừa hiệu quả vấn đề.
không tốt, cãi lời bố mẹ, quan điểm “thương cho roi cho vọt”… Nhưng cũng
không thể phủ nhận những nguyên nhân xuất phát từ chính người bố, người mẹ,
anh, chị… như là cậy là lớn tuổi nên áp đặt ý chí của mình nên các thành viên nhỏ
tuổi hơn. Hay minh chứng rõ ràng hơn cả là theo một điều tra mới nhất, khoảng 1/3
các vụ bạo hành gia đình hiện nay đều là do rượu bia, không làm chủ được bản
thân, kiểm soát được hành vi của mình gây nên. Tình trạng này xảy ra rất nhiều
trong cuộc sống. Rượu, bia, đồ uống có cồn là những chất gây tê liệt thần kinh,
khiến con người ta rơi vào trạng thái không tỉnh táo, khi ở trạng thái này con người
ta không còn có khả năng điều khiển được hành động, lời nói và cả suy nghĩ của
mình nên khi ở trong trạng thái này thường có hành vi BLGĐ xảy ra.
Vậy khi là nạn nhân của bạo lực gia đình chúng ta có nên chống cự hay
không ? đây cũng câu mà nhóm đưa ra để hỏi. Trong đó 67% số người chọn
phương án sẽ chống cự khi rơi vào tình trạng là nạn nhân của bạo lực gia đình, chỉ
có 23% số người chọn phương án không chống cự khi rơi vào tình trạng là nạn
nhân của bạo lực gia đình và 10% còn lại là những người không biết mình có phải
là nạn nhân hay không hoặc có thể là họ chưa bị bạo hành bao giờ nên họ không
biết cách xử sự khi bị rơi vào tình trạng này.
Vậy, với kết quả trên thì ta có thể nhận thấy: Trong trường hợp này nạn nhân
chống cự lại vì bảo vệ an toàn cho chính bản thân họ là lẽ thường tình. Ta có thể dễ
hiểu ra rằng tại sao lại có nhiều người chọn giải pháp này. Bởi không có mấy ai có
thể cam chịu ngồi yên để người khác xâm phạm đến mình cả. Với 23% số người
chọn cách xử sự là không chống chả lại thì con số này không phải là nhiều. Đa số
họ chọn cách này là vì họ không muốn cho người ngoài thấy được cảnh gia đình họ
như vậy, bởi sự việc này cũng có thể nói là chẳng tốt đẹp gì, hoặc cũng có nhiều ý
kiến phản ánh rằng khi chống cự sẽ chỉ làm mọi chuyện thêm rắc rối và khó giải
quyết hơn mà thôi. Nhưng đáng lo ngại là 10% số người còn lại hầu hết là những
người không nhận biết được là mình có phải là nạn nhân hay không bởi có thể gia
đình họ có bạo hành nhưng ở mức độ thấp và không đáng để họ để ý đến. Hoặc
2.
3.
Bằng cách sỉ nhục, lăng mạ làm cho cá nhân rất tồi tề chiếm 23%
Bằng coi thường hoặc làm bạn bẽ mẳ trước mặt người khác 14%
Đe dọa hay dọa nạt cá nhân bằng bất cứ cách nào như quát mắng, đập phá đồ
4.
5.
đạc: 31%
Dọa hoặc đuổi ra khỏi nhá:12%
Hành vi khác: 11%.
Qua thực tiễn thu thập, có thể thấy có rất nhiều hành vi để gây ra bạo lực
tinh thần, thậm chí có nhiều hành vi được thực hiện cùng nhau để tạo nên bạo lực
tinh thần. Đó là sỉ nhục - lăng mạ, sự quát mắng, coi thường, day ghiến..... dù là
hành vì nào đi chăng nữa thì việc bạo lực tâm hồn đều mang đến hậu quả rất nặng
nề. Các nạn nhân khi bị bạo lực tinh thần thường dễ bị suy kiệt, mệt mỏi, tinh thần
hoảng loạn, nhiều người không chịu được còn tìm đến cái chết, hay có những nạn
nhân trở nên tâm thần.... không những vậy, bạo lực tinh thần còn gây ảnh hưởng
đến các thành viên khác trong gia đình, đặc biệt là trẻ em. Không khí gia đình căng
thẳng, cha mẹ lạnh nhạt, hay cãi chửi nhau... đều khiến cho tâm lý trẻ em không ổn
định, sự gây lệch lạc về nhận thức, những tổn thương tâm lý... sẽ ngấm nhầm hủy
hoại tinh thần nạn nhân, đẩy nạn nhân vào ngõ cụt cuộc sống. Vì vậy chúng ta cần
phải tuyên truyền hơn nữa, giáo dục hơn nữa và pháp luật cần phải răn đe hơn nữa
để vấn đề bạo lực gia đình nói chung và bạo lực tinh thần nói riêng ngày càng được
đẩy lùi và hướng.
Có phải đối với bất kì ai khi là nạn nhân của bạo lực gia đình cũng sẽ cảm
thấy khó chịu? khi được hỏi các bạn sinh viên trường luật Hà Nội về vấn đề này thì
động. Do vậy đối với những đứa trẻ có tính cách lì lợm, gai góc, mạnh mẽ, một khi
bị đánh mắng, hay bị dạy dỗ bởi phương pháp “thương cho roi cho vọt” mà chúng
cảm thấy là vô cớ và không phục thì rất dễ gây ra nỗi căm ghét, thù hận. Từ đó dẫn
tới lối sống buông thả, “trả thù đời”.
Thật đáng buồn khi số lượng người được hỏi trả lời rằng chưa bị bạo lực quá
ít, điều này chứng tỏ tình trạng bạo lực gia đình đã và đang là một nỗi ám ảnh, là kí
ức tuổi thơ đau buồn của khá nhiều người.
Khi bị bố (mẹ) mắng hay đánh, bạn cảm thấy như thế nào?
Thông thường đối với bất kì một sự kiện nào mà khiến tâm trạng chúng ta
trở nên hoảng loạn thì chúng ta luôn hướng tới tìm kiếm một chỗ dựa tinh thần.nếu
như là nạn nhân của bạo hành gia đình bạn sẽ tìm ai để chia sẻ không? Đây là câu
hỏi được 100% các bạn sinh viên trả lời. trong đó có 34% có chia sẻ (với bạn bè,
với ông bà, với bố - khi bị mẹ đánh và ngược lại) và 66% không chia sẻ (tự chịu
đựng một mình)
Qua khảo sát trên, có thể thấy hầu hết nhạn nân của bạo lực gia đình không
chia sẻ hay tìm sự giúp đỡ của người khác, nếu có thì phần lớn chỉ chia sẻ và tìm
sự giúp đỡ từ những người thân thiết.
Điều này xuất phát từ lối sống “tốt đẹp khoe ra, xấu xa đậy lại”, hay “chuyện
nhà là chuyện riêng”, đặc biệt đối tượng trẻ em và người chưa thành niên thì thiếu
hiểu biết và kinh nghiệm sống, không có tiếng nói, khiến cho một số trường hợp
bạo hành nghiêm trọng, thương tâm không được phát hiện và xử lí kịp thời. Mặt
khác, đây cũng là yếu tố dẫn tới tình trạng trẻ em và người chưa thành niên bị lâm
vào tình trạng buồn bã, tủi thân, tuyệt vọng, sợ hãi, thậm chí là bệnh trầm cảm, tự
kỉ và lối sống khép mình, nhút nhát, cản trở con đường phát triền bình thường.
Đồng thời gây ra nỗi căm ghét, thù hận dẫn tới lối sống buông thả, “trả thù đời”.
tuyến phố chính, nơi tập trung đông dân của địa phương.
- Tuyên truyền bằng sinh hoạt câu lạc bộ, nói chuyện thời sự, nói chuyện
chuyên đề, đội thông tin lưu động,…
- Tuyên truyền bằng văn nghệ nhỏ nhẹ, kịch thông tin,…
- Tuyên truyền giữa các thành viên trong gia đình, khu phố, địa phương.
Biện pháp này có ý nghĩa rất lớn trong các hoạt động phòng, chống bạo lực
gia đình. Bởi việc tuyên truyền, phổ biến, giáo dục có hiệu quả sẽ nâng cao được
nhận thức của đông đảo người dân về pháp luật, huy động được một lực lượng
vững mạnh, cùng chung tay để giảm dần các vụ bạo lực gia đình góp phần xây
dựng gia đình hạnh phúc tạo điều kiện nâng cao chất lượng đời sống, duy trì nếp
sống văn hóa, không bạo lực trong xã hội.
Nâng cao hiệu quả của thông tin, tuyên truyền về phòng, chống bạo lực gia đình
nhằm thay đổi nhận thức, hành vi trong ứng xử về gia đình và bạo lực gia đình,
góp phần tiến tới xoá bỏ bạo lực gia đình và nâng cao nhận thức về truyền thống
tốt đẹp của con người, gia đình Việt Nam. Chính vì vậy, công tác thông tin - giáo
dục - truyền thông về bạo lực gia đình qua tivi, đài, báo, tạp chí, các tờ rơi, tờ gấp,
loa truyền thanh, tuyên truyền của cán bộ Đảng, chính quyền, các ban ngành, đoàn
thể, các cộng tác viên dân số, qua các buổi hội họp cần tới được tất cả các nhóm
công dân, nhất là các gia đình nghèo.Tăng cường truyền thông cho những người
thực thi pháp luật và nhân dân về BLGĐ, phòng chống BLGĐ, buôn bán người, trợ
giúp pháp lý cho phụ nữ .
Truyền thông cũng cần chỉ ra nguyên nhân cơ bản của bạo lực gia đình là sự bất
bình đẳng giới, là tư tưởng “trọng nam khinh nữ”, phân biệt địa vị, vai trò của phụ
nữ và nam giới trong gia đình, vận động nam giới nói riêng và toàn xã hội nói
chung hiểu biết về quyền của phụ nữ, đồng thời phải nâng cao kiến thức, nhận thức
cho chị em để họ hiểu được quyền của mình để có ý thức tự bảo vệ, nâng cao địa
vị, vai trò của mình trong gia đình và ngoài xã hội.
lực để giảm thiểu những hậu quả đáng tiếc do BLGĐ gây ra.
Các đối tượng gây ra bạo lực và gia đình của họ cần phải tôn trọng quyết
định của các lực lượng chức năng khi họ tham gia ngăn chặn, giải hòa hay xử lý
người có trách nhiệm. Điều này sẽ giúp phát huy hiệu quả vai trò của các lực lượng
này trong công tác phòng, chống BLGĐ, cũng như thể hiện sự tôn trọng pháp luật
của các đối tượng khi xảy ra hiện tượng bạo lực trong gia đình.
3.
Xử lí nghiêm minh các hành vi BLGĐ:
Dung túng, bao che, không xử lý, xử lý không đúng quy định của pháp luật đối
với hành vi bạo lực là một trong những hành vi bị cấm theo quy định tại Điều 8
Luật Phòng, chống BLGĐ. Những hành vi này của cơ quan, người có thẩm quyền
vô hình dung là một trong những nguyên nhân khiến tình trạng BLGĐ không được
cải thiện.
Việc xử lý nghiêm minh các hiện tượng vi phạm pháp luật phòng, chống bạo lực
trong gia đình sẽ giống như giáng một đòn dứt khoát vào hành vi bạo lực nhằm
chấm dứt ngay lập tức và chấm dứt triệt để hiện tượng bạo lực trong gia đình. Luật
pháp cần nghiêm minh buộc các tác nhân bạo hành phải thay đổi cách nhìn nhận
của mình về vấn đề bạo lực. Phải có những biện pháp xử lý, răn đe thích hợp để họ
nhận thức được việc làm sai trái của mình cũng như những hậu quả mà họ đã, đang
và sẽ gây ra khi thực hiện hành vi bạo lực đối với thành viên trong gia đình. Một
người bị xử phạt thích đáng sẽ là tấm gương cho những người khác để họ tránh
hoặc chấm dứt ngay hành vi bạo lực trái pháp luật.
Việc xử lý các hành vi trái pháp luật này là trách nhiệm, nghĩa vụ của các cơ
quan chức năng, những người có thẩm quyền. Đòi hỏi họ phải thực hiện nhiệm vụ
của mình một cách kịp thời, dứt khoát, không dung túng, bao che và phải đúng
theo quy định của pháp luật. Qua đó để mọi người thấy rằng, pháp luật chính là