Làm thế nào để diễn thuyết trước đám đông một
cách hiệu quả
Trên thế giới, một số cá nhân có khả năng đặc biệt trong việc kết hợp từ ngữ
và cảm xúc làm một. Đây có thể coi là khả năng trời phú cho họ khi thuyết
trình. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là những người khác không thể học
cách cải thiện kỹ năng diễn thuyết trước đám đông.
Theo Richard Greene, một chuyên gia trong lĩnh vực đào tạo kỹ năng diễn
thuyết, đồng thời là tác giả cuốn sách "Những từ ngữ làm rung chuyển thế
giới: Kỷ niệm 100 năm các bài phát biểu và các sự kiện không thể quên",
phần lớn mọi người chưa bao giờ được đào tạo một cách bài bản về kỹ năng
này. Ông cho biết “Kỹ năng này không đòi hỏi quá cao, nhưng yêu cầu sự
tập trung và thời gian luyện tập”.
Vì thế, theo Greene, nhiệm vụ đầu tiên của một diễn giả làphải xác định
được mục đích của bài thuyết trình, cho dù là phát biểu trước vài khách hàng
tiềm năng hay trước hàng ngàn khán giả. Bởi ông cho rằng "Diễn thuyết
trước đám đông không khác biệt nhiều so với một cuộc trò chuyện về một
chủ đề gì đó mà bạn có hứng thủ khi thảo luận với vài người bạn, điều khác
biệt duy nhất ở đây chỉ là chỗ bạn đang đứng mà thôi".
Một trong những khiếm khuyết lớn nhất đối với các diễn giả khi truyền đạt
thông tin là coi bài thuyết trình của mình như là một cuộc trình diễn. Điều đó
làm người ta dễ trở nên lo lắng và quẩn quanh với ý nghĩ “ tôi muốn mọi
người cần hiểu tôi có khả năng và hiểu biết nhiều đến mức nào"
Ông Greene cũng phải thừa nhận rằng một số kỹ năng là món quà do tự
nhiên ban tặng. Ví dụ, một người có giọng nói trầm ấm và có âm vực rộng sẽ
tạo ra sự hấp dẫn và mang tính thuyết phục tốt hơn so với những người có
giọng nói không rõ ràng hoặc lúng búng.
Ông cho rằng, việc thăng tiến trong sự nghiệp chính trị của Obama là nhờ
vào bài thuyết trình quan trọng của ông ta trong hội nghị của đảng Dân chủ
vào năm 2004. “Nó không có vẻ như là một bài phát biểu chính trị thông
thường”, đúng như những lời trong bài phát biểu đó của ông ta: “Tôi không
đọc một bài phát biểu mà chỉ thực hành giao tiếp mà thôi".
Cuối cùng Greene đã đưa ra lời khuyên gói gọn trong một câu: "Phát biểu
không phải dành cho chính diễn giả." Luật sư Martin Luther King chính là ví
dụ cho lý luận của Greene. Điều mà Martin Luther King quan tâm nhất là
cách đưa ra thông điệp của mình chứ không hề lo lắng về việc trông hình
thức bề ngoài của mình như thế nào.