Thơ Đồng bác Kế
Nhân kỉ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam 20 11, xin gửi tặng các thầy, cô một chùm
thơ của tôi về mái trờng, về nhà giáo...Mong đợc sự sẻ chia của các thầy, cô và bè bạn
xa, gần! Xin trân trọng cảm ơn!
Tự sự
Muốn làm một bài thơ thật vui,
Vẽ ra bao nhiêu là nụ cời,
Rồi đem bán cho ngời thởng thức,
Kiếm mấy đồng đong gạo nuôi con.
Muốn làm một bài thơ thật hay,
Ai xem rồi cũng phải mê ngay,
Rồi đem bán cho ngời thởng thức,
Kiếm mấy đồng đong gạo chiều nay.
Hôm qua vớ đợc vần thơ hay,
Vồ lấy đem bỏ vào nồi ngay,
Lấy vung đậy lại, chờ đem bán.
Con về mở nắp . Vần thơ ...Bay!
Chân dung tự hoạ
Trán cao, ngời dỏng dỏng, gầy,
Cơm ăn đôi bữa mỗi ngày, đủ no.
Thiếu thì ông giáo đọc thơ ,
Sống bằng hi vọng, ớc mơ bao ngày.
Không caravat không giầy.
Ma phùn, gió bấc , heo may, mặc trời!
Hà Nội 1993
Buổi tan học cuối cùng
Tặng các bạn lớp 10C, trờng cấp III Nho Quan A Khoá: 1974 - 1977
Từng chấm đỏ rớt từ nhành phợng huyết
Lã chã rơi đầy nẻo, lối em về.
Buổi tra ấy ve kêu rầu rĩ thế,
Báo trớc rồi mai ngày sẽ lê thê...
Thơ Đồng bác Kế
Thơ tếu, giễu đời, giễu, giễu bạn, giễu mình chi:
Mừng ngày Nhà Giáo việt nam
Hai mơi, tháng mời một, hôm nay
Là ngày nhà giáo Việt Nam đây!
Cả năm có một ngày thôi đấy
Nhà nớc dành riêng, kính các thầy!
Tôi dậy từ sáng sớm hôm nay,
Diện vào bộ quần áo mới may,
Tuy rằng hơi rộng nhng tôi ngẫm:
Tốt chán, còn hơn khối những ngày.
Tôi bớc thật oai, nện gót giầy,
Thùng thình bộ quần áo mới may,
Đến trờng rất sớm vì tôi nghĩ:
Cả một năm chỉ có một ngày!
Bao nhiêu là hoa đón các thầy.
Bao lời chúc đẹp một hôm nay.
Ngày mai thầy lại rang cơm nguội,
Lại ngày qua, ngày lại qua ngày!
Chú tặng cháu Nga một số bài về quê Ninh Bình
Núi Thuý, Sông Vân
Lững lờ, dòng nớc biếc xanh,
Uốn quanh núi nhỏ xanh xanh một hòn.
Hữu tình non nớc, nớc non,
Ngàn năm non nớc vẫn còn biếc xanh?
Sông Vân
Quê hơng ơi, tôi lại về lần nữa
Để đắm mình trong mát rợi dòng Vân.
Đồng Bác Kế . ĐT: 0915303016 3
Ma phùn, gió bấc, chân cầu trơ vơ.
Đồng Bác Kế . ĐT: 0915303016 4
Thơ Đồng bác Kế
Sông Bến đang
Bến Đang ơi, tôi lại về lần nữa.
Một mình tôi đi bộ dọc bờ sông.
Nớc cứ chảy, sông cứ trôi chậm rãi,
Mặc tôi buồn, nhấm nháp kỉ niệm xa.
Bến vẫn vắng nh ngày xa sông vắng,
Cánh gạo đỏ rơi, ma bụi, chiều xuân.
Em không nhớ hay là tôi không nhớ?
Đến bây giờ kí ức chỉ vu vơ.
Nớc cứ chảy, sông cứ trôi, trôi mãi,
Mặc ai ngời vụng dại, mặc ai.
Em ra đi, mà không hề ngoảnh lại,
Để bến buồn, sông vắng, lững lờ trôi!
Ninh Bình Tháng 2 năm 2010
Về lại Nho Quan
Nho Quan ơi tôi lại về lần nữa,
Sau bao ngày xa cách chiều nay!
Tôi chậm bớc trên con đờng quốc lộ
12A quen thuộc ngày nào.
Đây Sơn Hà, Sơn Lai, Quảng Lạc,
Đây Quỳnh Lu, Phú Lộc- Rịa... Nho Quan!
Dới gốc Đa Đôi
(1)
, hàng giờ tôi đứng,
Hàng giờ ngồi ôn lại kỉ niệm xa.
Con sông Bến Đang nớc trong vẫn chảy.
Cây cầu Bến Nhẩy còn đó, đợi chờ.