PhongVân Đệï Nhất Đao Nguyên Tác Cổ Long Dòch giả: Hàn Giang Nhạn
Typed by Vitbaway Converted to pdf by BacQuai http://www.vietkiem.com
-696-
CHƯƠNG THỨ BỐN MƯƠI
KIẾM NHANH TAY ĐỨT ã Phương Linh hỏi:
- Ngươi không vừa lòng với những lời ta nói?
Phó Hồng Tuyết gồng tay cầm, gân xanh nổi vòng, gằn từng tiếng:
- Ngươi nói thêm tiếng ta giết ngay!
Mã Phương Linh mỉm cười.
Lúc nàng bắt đầu hé môi cười, một người xuất hiện bên cạnh nàng.
Người đó có thân vóc cao lớn, trong lứa thiếu niên, vận áo gấm, mặt đầy ngạo
khí.
Y có lý do để mà cao ngạo.
Thân vóc khôi vó, tướng mạo anh tuấn, đôi mày lưỡi kiếm biểu lộ oai nghi,
mắt sáng như sao, vận y phục sang quý.
Vô luận là ai, nhìn thoáng qua cũng biết y thuộc hạng người độc đoán, độc
hành, muốn làm gì thì làm ngay, đừng mong ai ngăn trở.
Hiện tại y nhìn đăm đăm Phó Hồng Tuyết rồi lạnh lùng hỏi:
- Vừa rồi ngươi nói gì:
Phó Hồng Tuyết hiểu ngay tại sao Mã Phương Linh cải biến tâm tính.
Thiếu niên áo gấm lập lại câu hỏi:
- Có phải ngươi nói muốn giết nàng?
Phó Hồng Tuyết gật đầu.
Thiếu niên hỏi:
- Ngươi biết nàng là chi của ta không?
ngươi trên giang hồ, cho nên lúc nào không cần thiết, y không bao giờ xuất thủ. Y
mãn nguyện lắm, và chính vì mãn nguyện mà dù tự cao, y vẫn tránh được trở thành
con người bạo táo.
Y không thể không tỏ lộ cho người vợ mới cưới của y biết, là y có đủ lực lượng
bảo vệ nàng.
Bằng cách này hay cách khác.
Y điểm nhẹ một nụ cười, quay đầu sang Mã Phương Linh bảo:
- Vô luận hiền thê muốn nói gì, cứ nói ra đi, chẳng sao đâu!
Mã Phương Linh cắn môi hỏi:
- Vô luận tôi muốn nói chi, cũng không quan hệ?
Đinh Linh Giáp mỉm cười:
- Có ngu huynh ở bên cạnh, không việc gì hiền thê phải sợ!
Mã Phương Linh cao giọng:
- Tôi nói gã thọt chân đó, yêu một con điếm, say mê một con điếm không
đáng giá một đồng tiền!
Phó Hồng Tuyết biến sắc mặt, bàn tay tả chụp bàn tay hữu đang nắm cứng
chuôi đao.
Chừng như tay này giữ cho tay kia đừng vung lên đột ngột
Đinh Linh Giáp hỏi:
- Ngươi dám động thủ?
Phó Hồng Tuyết không đáp.
PhongVân Đệï Nhất Đao Nguyên Tác Cổ Long Dòch giả: Hàn Giang Nhạn
Typed by Vitbaway Converted to pdf by BacQuai http://www.vietkiem.com
-698-
Thần thái của hắn quá rõ rệt, cần gì phải đáp. Bất cứ ai cũng trông thấy,
không một lực lượng nào ngăn trở hắn xuất thủ!
Tự nhiên Đinh Linh Trung phải thấy.
Đinh Vân Lâm cười nữa:
- Cô nương nhận nhò ca của tôi là chồng?
PhongVân Đệï Nhất Đao Nguyên Tác Cổ Long Dòch giả: Hàn Giang Nhạn
Typed by Vitbaway Converted to pdf by BacQuai http://www.vietkiem.com
-699-
Mã Phương Linh biến sắc:
- Cô nương … nói thế là ý tứ làm sao?
Đinh Vâên Lâm lạnh lùng:
- Cái ý tứ của tôi, cô nương nên minh bạch, nhi ca của tôi dù thực sự có chết đi
nữa, cô nương cũng không hề vì người mà rơi giọt lệ thương tâm. Nhò ca tôi sống
hay chết, cái đó không thành vẫn đề đối với cô nương!
Bây giờ thì những lời nói của Đinh Vân Lâm là những ngọn roi, những mũi
châm quất vào tim, đâm vào óc Mã Phương Linh.
Cũng như trước đó, nàng đã nói những lời cay độc với Phó Hồng Tuyết.
Nàng biến sắc mặt.
Đinh Vân Lâm bồi luôn:
- Cô nương muốn cho tôi đi giết một người để báo cừu bất quá chỉ vì cô
nương hận người đó, hận như đối với Diệp Khai. Cô nương hận vì cô nương, chứ
không phải vì nhò ca tôi!
Nàng cắn môi, đoạn tiếp:
- Đối với nam nhân, cô nương hận đến mất mạng, bởi cô nương cho rằng tất
cả nam nhân đều không xứng đáng với cô nương, đến phụ thân của cô nương mà cô
nương cũng còn khinh thường thay, huống hồ người khác! Sở dó cô lấy nhò ca tôi, là
vì cô đinh mượn tay nhò ca tôi báo hận cho cô nương.
Mã Phương Linh muốn điên lên được.
Nàng hét lớn:
- Ta biết, ngươi hận ta, chỉ vì ta muốn nhò ca ngươi tìm bắt người đưa về nhà.
Mã Phương Linh lại oà lên khóc.
Nàng thốt qua nức nở:
- Chỉ cần ngươi mang ta theo, thậm chí ngươi bảo ta đưa đi tìm gia gia ta, ta
cũng sẵn sàng đưa ngươi đi.
Phó Hồng Tuyết chợt co cánh chỏ, thúc vào bụng nàng.
Mã Phương Linh khu lưng liền.
Phó Hồng Tuyết quát:
-Cút!
Mã Phương Linh gượng đứng lên, mất hết niềm tin, sự tự tin dụ hoặc được
nam nhân bằng nũng nòu, hờn dỗi.
Nàng trừng mắt nhìn Phó Hồng Tuyết, gằn từng tiếng:
- Được! Ta cút! Ngươi không cần ta thì ta cút, song ta hỏi, chẳng lẽ ngươi
quên đi đêm ấy, ngươi vồ lên mình ta như con dã thú vồ mồi? Chẳng lẽ chỉ khi nào
vắng bóng người, ngươi mới dám cưỡng hiếp ta?
Phó Hồng Tuyết không đáp, không quay lại nhìn nàng.
Đinh Vân Lâm mỉa mai:
- Có phải bây giờ ngươi hối hận lúc đó không đáp ứng sự đòi hỏi của hắn?
Mã Phương Linh cười lạnh:
- Ngươi đừng đắc ý! Ngươi cho rằng Diệp Khai thực sự thích ngươi à? Nếu
hắn yêu ngươi thật tình, thì khi nào hắn để cho bọn ta tách rời ngươi với hắn, bắt
ngươi đưa về nhà? Hiện tại, biết đâu hắn chẳng đang ôm ấp một nữa nhân nào đó?
Biết đâu nữ nhân đó chẳng phải là Thuý Bình?
Nàng lại cười vang, cuồng dại, vừa cười vừa lùi, lùi mãi đến rặng cây phía
sau lưng.
PhongVân Đệï Nhất Đao Nguyên Tác Cổ Long Dòch giả: Hàn Giang Nhạn
Typed by Vitbaway Converted to pdf by BacQuai http://www.vietkiem.com
-701-
Phó Hồng Tuyết hỏi:
- Bây giờ ngươi có muốn đi tìm hắn không?
Đinh Vân Lâm điểm một nụ cười:
- Trên đời, có một hạng người. Vónh viễn không ai tìm ra, chỉ còn có cách là
chờ người đó đến, Diệp Khai thuộc loại người đó.
PhongVân Đệï Nhất Đao Nguyên Tác Cổ Long Dòch giả: Hàn Giang Nhạn
Typed by Vitbaway Converted to pdf by BacQuai http://www.vietkiem.com
-702-
Phó Hồng Tuyết nhìn nàng thần sắc biến đổi kỳ quái.
Đinh Vân Lâm tiếp:
- Tuy ngưỡi gây thương thế cho nhò ca ta, ta vẫn không trách ngươi.
Phó Hồng Tuyết bâng q:
- Ạ?
Đinh Vân Lâm tiếp:
- Tuy nhiên, ngươi phải hiểu, chẳng phải ta nói thế là vì ta hận nhò ca ta bắt
ta về nhà đâu nhé!
Phó Hồng Tuyết lại ạ lên một tiếng.
Đinh Vân Lâm tiếp:
- Nhờ ngươi chặt đứt cánh tay y, nên y thức ngộ thực chất của mẫu người Mã
Phương Linh. Nếu không mất một cánh tay ngày nay, thì y sẽ còn bò Mã Phương
Linh lung lạc đến độ mất cả sáng suốt, và hậu quả tại hại đến giòng họ Đinh của ta
cũng nên.
Một nam nhân kết hợp với một nữ nhân điêu ngoa, giảo hoạt, thiếu thành
tâm, thực ý, thì chắc chắn là không hưởng hạnh phúc rồi, và chỉ đến ngày mà chờ
một kết cuộc thê thảm thôi!
Đinh Vân Lâm tiếp:
- Cho nên từ giây phút này, ngươi có thể đi, ngươi càng đi gấp càng hay,
Phó Hồng Tuyết không tránh né, nhưng ánh đao chớp lên.
Ba chiếc lục lạc biến thành sáu mảnh.
Rồi ánh đao tắt, thanh đao chui vào vỏ, còn bàn tay Phó Hồng Tuyết thì
chụp đúng cổ tay nàng.
Hắn xách nàng lên, quàng nhanh tay, ôm ngang hông nàng.
Đinh Vân Lâm gào thét vang ầm lên:
- Tên thọt chân vô liêm sỉ! Buông ta xuống.
Phó Hồng Tuyết không nghe gì.
Trên xe, có xa phu, trên đường có khách bộ hành qua lại, ai ai cũng kinh
hoàng.
Phó Hồng Tuyết chẳng thấy gì cả.
Hắn ôm Đinh Vân Lâm chạy về hướng Đông vùng núi cao chót vót.
o0o
Đinh Vân Lâm không gào thét nữa.
Bởi nàng có làm gì, Phó Hồng Tuyết cũng vẫn lờ đi, cứ chạy thôi.
Nàng vừa sợ vừa giận, tự hỏi Phó Hồng Tuyết mang nàng đi đâu và để làm
gì.
Nàng nhận thấy hắn mất bình thường, có thể đang điên loạn cũng nên.
Nàng nhớ, Mã Phương Linh nói câu này:
- Chỉ tại những nơi vắng người, ngươi mới dám gian dâm ta!
Câu nói đó thật đáng sợ trong lúc này.
Càng lên cao, không khí càng lạnh.
Đinh Vân Lâm bắt đầu run.
Phó Hồng Tuyết đặt nàng xuống, lạnh lùng nhìn nàng hỏi:
- Ngươi sợ?
Đinh Vân Lâm vụt cười khan: