thiên địa càn khôn - tập 13 - Pdf 68


Thiên Đòa Càn Khôn Nguyên tác: Cổ Long Dòch giả: Khuyết Danh
Typed by BacQuai & Tiểu Quái Tử
Scanned by Thanh Nghóa


-140-
Hồi thứ mười ba
Bức Tường Thành Ma Quái

oạt!...
Tiểu Thiên đừng ngẩn người nhìn một con quái xà vừa tình cờ xuất hiện
ngay quầng sáng của bảy viên ngọc!
Con quái xà cùng vươn cao đầu và bắn xạ những tia mắt thu hồn nhìn lại Tiểu Thiên!
Khiếp hãi, Tiểu Thiên bước lùi lại!
Quái xà được dòp bò nhích lên. Quái xà chỉ dừng lại khi giữa nó và Tiểu Thiên đã có
một khoảng cách như cũ !
Thất kinh, Tiểu Thiên quay người đònh chạy!
Soạt !
Tiếng động lại vang lên ngay ở sau lưng, cho Tiểu Thiên biết quái xà đang tấn công
nó! Cuống cuồng, Tiểu Thiên lại quay trở lại và quát:
- Súc sinh, ngươi dám...
Bỏ ngang tiếng quát, Tiểu Thiên kinh ngạc nhìn quái xà dù đang đà lao vào nó vẫn
phải thu gọn thân hình và rơi xuống đất.
Phòch! Như có một lực lượng kỳ bí nào đó đã xuất hiện và làm cho quái xà phải bỏ ý
đònh tấn công! Không những thế, sau khi lùi lại và có được một khoảng cách như cũ tuy
quái xà đang bắt đầu vươn cao đầu nhưng ánh mắt thu hồn của quái xà dường như không
có nhiều uy lực như lần mới rồi!
Kinh nghi, Tiểu Thiên khẽ quay đầu nhìn lại phía sau!
Quầng sáng của bảy viên ngọc hợp lại vẫn không đủ rọi sáng phía sau, khiến cho
Tiểu Thiên phải rùng mình vì mục quang chỉ nhìn thấy một vùng tối đen sâu thẳm!

“Nó đã chết? Tại sao? Là do ánh sáng từ bảy viên ngọc ư? Lạ thật!”
Vừa nghó, Tiểu Thiên vừa thử chạm vào quái xà! Quái xà đã chết thật! Còn nguyên
đo, Tiểu Thiên thật khó tin là do ánh sáng của bảy viên ngọc!
Đi thêm một lúc nữa, Tiểu Thiên lại nghe “soạt !”
Lần này là cả một đôi rắn!
Chúng cũng lắc lư đầu và lùi mãi theo nhòp di chuyển của Tiểu Thiên!
Chúng cũng bò quầng sáng kỳ lạ thu hút và chúng hoàn toàn không thể thoát ra khỏi
quầng sáng!
Giống như con quái xà khi nãy, đôi quái xà này lùi mãi cho đến khi tự ngã vật ra!
“Thật kỳ lạ, chúng tại sao lại chết ? Không lẽ là do bảy viên ngọc này?”
Đang hoang mang, chân của Tiểu Thiên bỗng đạp vào một vật!
Bộp !
Nhìn xuống, Tiểu Thiên kêu hoảng:
- Ôi chao! Hài cốt? Quả nhiên đã có người chết ở đây!
Luống cuống bước nhanh hơn, quầng sáng trên tay Tiểu Thiên vẫn không ngớt chiếu
vào từng bộ cốt khô rải rác!

Thiên Đòa Càn Khôn Nguyên tác: Cổ Long Dòch giả: Khuyết Danh
Typed by BacQuai & Tiểu Quái Tử
Scanned by Thanh Nghóa


-142-
Chúng nằm ở chỗ trống, nằm cạnh những cội cây, nằm bên lùm cây dại nằm ở bất kỳ
chỗ nào mà chúng trước đó vốn là hình hài của của người đang kỳ làm chung!
Không những thế, qua sự mục nát hoặc còn nguyên vẹn của những bộ cốt khô, Tiểu
Thiên biết họ đã từng là những người sinh sống ở nhiều thời khác nhau!
Có kẻ chết đã lâu, di cốt của họ đã bò thời gian phá huỷ gắn hết!
Có người chết chỉ vào những lúc gần đây dò cốt của họ hãy còn cứng và trắng toát!
Duy có điều lạ, cạnh những dò cốt hầu hết đều có vũ khí nằm kề, chứng tỏ họ đều là


-143-
quái xà chỉ trong một thời gian ngắn! Như vậy con thiềm thừ phải là một loài tối độc, độc
hơn lũ quái xà nhiễu lần!
Và Tiểu Thiên cũng mang máng hiểu, ở Đại Mạ Lâm do có quá nhiều độc vật, những ai
mạo hiểm vào đây, cho dù có công phu bản lãnh cao đến đâu đi nữa vẫn dễ dàng bò lũ
độc vật hãm hại!
Nó nghó, không biết đến bao giờ sẽ đến lượt nó? Sợ hãi, Tiểu Thiện cứ đứng yên và
nhìn vào con thiềm thừ!
Quầng sáng vẫn tiếp tục thu hút sự chú tâm của thiềm thừ! Những xem ra uy lực của
quầng sáng lần này không đủ sức làm cho con thiềm thừ phải chết!
Vì như Tiểu Thiên nhìn thấy, con thiềm thừ sau một lúc chễm chệ ngồi giữa quầng
sáng, chỉ cần nhảy một cái, con thiềm thừ lập tức khuất dạng vào bóng tối thâm u của khu
rừng!...
Hít mạnh một hơi, Tiểu Thiên tiếp tục bước đi! Vừa đi, Tiểu Thiên vừa mường tượng
cảnh con thiềm thừ sẽ bất ngờ nhảy ra và ngoạm vào cổ nó như đã ngoạm vào cổ quái xà,
làm cho quái xà phải chết!
Đã lo sợ Tiểu Thiển càng thêm sợ khi càng lúc càng bắt gặp nhiều bộ cốt khô!
Quá đủ những nỗi kinh tâm, đúng lúc Tiểu Thiên đònh quảy lui và bỏ cuộc thì ở phía
trước một bức tường thành bằng đá bỗng bò quầng sáng soi tỏ!
Ngỡ chỉ hoa mắt, Tiểu Thiên tiến lại gần hơn và nhìn kỹ .
Những phiến đá vuông vức nằm chồng lên nhau tạo thành bức tường thành kiên cố !
Dù có nhiễu lớp dây leo che phủ phía ngoài nhưng Tiểu Thiên cũng biết đó là một bức
tường thành được kiến tạo từ lâu!
Tim đập dồn, nhòp hô hấp bấn loạn, Tiểu Thiên biết nó đã đến đích!
Nó đã phát hiện một nơi mà mười phân đủ mười phải là Vũ Mục Tàng Binh Thất !
Nhìn lại đồ hình trên mảnh da, Tiểu Thiên thấy bảy hình vuông tuy nằm lồng vào nhau
nhưng trên mỗi hình vuông, hình nào cũng có một dấu chấm nhỏ! Bảy dấu chấm cho bảy
hình và chúng nằm ở những vò thế hoàn toàn khác nhau.
Nếu nối bảy dấu chấm này lại, có lẽ Tiểu Thiên sẽ được một hình thù khá kỳ quặc! Đó

Hiểu thì hiểu nhưng Tiểu Thiên vẫn không tìm thấy một dấu hiệu nào cho thấy ở đây
có một lối xuất nhập như trên đồ hình đã lưu một dấu chậm làm ám ký!
Nghó đến ám ký, Tiểu Thiên bỗng nhớ đến cách ghi ám ký của Hà Như Thuỷ !
Hà Như Thuỷ đã điểm lại ba dấu chấm biểu thò cho Tam Trang! Và ở đây đúng như trên
đồ hình có lưu một dấu chấm, nếu có một lối xuất nhập thật sự phải chăng hai chữ Tần Tặc
kia cũng là một kiểu lưu ám ký?
Quan sát hai chữ này một lúc lâu, cuối cùng Tiểu Thiên phát hiện ở giữa hai chữ này
không hiểu sao bỗng xuất hiện một lỗ thủng!
Lỗ thủng nằm trên phiến đá, chứng tỏ đó là lỗ thủng do người tạo thành, không thể
trên phiến đá tự nhiên có!
Bằng chứng, ở nhiều phiến đá bên cạnh, chúng không hề có bất kỳ lỗ thủng nào?
Nhìn lỗ thủng, Tiểu Thiên không thể không so sánh với kích cỡ của bảy viên ngọc
trên tay!


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status