Nghệ thuật nói dối của các doanh nhân Trên thương trường, vì lợi ích kinh doanh,
các doanh nhân buộc phải biết nói dối và biết
chấp nhận lời nói dối. Quan trọng là nói sao
cho “ngọt” và không vi phạm đạo đức kinh
doanh.
Hãy tưởng tượng bạn đang ở Nhật Bản, đất nước luôn ưu tiên hàng đầu môi
trường làm việc hòa hợp. Bạn, một nhân viên bậc trung, rơi vào một tình
cảnh khó khăn: Sếp muốn biết tại sao lại có sự chậm trễ trong việc giao
hàng. Bạn biết đó là do lỗi của đồng nghiệp. Nhưng biết chỉ là để biết thế
thôi bởi ở Nhật, bạn phải tránh tuyệt đối làm bẽ mặt đồng nghiệp trước mặt
người khác nếu không muốn bị coi là kẻ hay chỉ trích và thiếu trưởng thành.
Vậy bạn phải làm gì?
Dù chẳng thú vị gì nhưng trong hoàn cảnh này, hãy xin lỗi sếp (dù bạn
chẳng phải là người mắc lỗi). Tự nghĩ ra đôi lời nói dối có thể chấp nhận
được. Vấn đề với sếp đã xong, bạn hãy nói chuyện riêng với người đồng
nghiệp kia. Nếu anh ta biết chơi đẹp, anh ta sẽ tự đi tìm sếp để thanh minh
cho bạn.
Nói dối trước đám đông vì lợi ích và danh dự của ai đó là một việc nên làm.
Khi “Có” không có nghĩa là “Có”
Do nhiều nền văn hóa không chấp nhận sử dùng từ “Không” trong đối thoại
hoặc đàm phán làm ăn nên người ta đã tìm các cách khác để diễn đạt sự
không đồng ý hoặc không hài lòng của mình. Và bạn cần biết điều đó
Ở Anh thì không thế. Phần lớn người phương Tây ghét sự dối trá, lươn lẹo,
thiếu rõ ràng trong kinh doanh. Thật ra những người Indonesia, người Ấn
Độ,... không phải đang nói dối bạn. Họ chỉ muốn thể hiện sự lịch sự theo
tiêu chuẩn văn hóa của đất nước họ.
Đó là một cách nói dối không hề ảnh hưởng đến đạo đức kinh doanh và chà
đạp lên đối tác.