Trờng THCS Sơn Tây Bài kiểm tra môn Ngữ văn
Họ và Tên: Nguyễn Thị Cẩm Lệ Học sinh Lớp 8D
Đề bài: Tình bạn là một đề tài phong phú trong cuộc sống. Em có điều gì sâu sắc về đề tài
này nói với mọi ngời. Hãy nói lên điều đó bằng một câu chuyện.
Bài làm:
Trăng lên khỏi núi mặc trăng
Tình ta với bạn khăng khăng một bề
Vâng ! tình bạn là một đề tài bất hủ của thi ca. Những thi nhân bậc thi sĩ đã có công tìm
đến vùng đất màu mỡ này để ơm hoa thơm mật ngọt. Trong thơ ca, nhạc hoạ tình bạn là
làn gió mơn man và để ru dịu ta mỗi khi ta mệt mỏi là tiếng hát nhẹ nhàng mà sâu thẳm
trong mỗi chúng ta còn trong cuộc sống hàng ngày tình bạn là vui buồn, là hờn giận của
tuổi thơ. Và với tôi nó là chiếc nôi nuôi dỡng tâm hồn tôi khi tôi còn thơ dại. Chính vì lẽ
đó, tình bạn thật cao cả và thiêng liêng với tôi nên tôi sẽ là ngời dám khẳng định điều đó
bằng một câu chuyện thật đỗi cảm động.
Từ lúc sinh ra đến khi khi trởng thành tôi đã đợc mẹ cha ấp ủ trong vòng tay yêu thơng
mà ấm áp, đợc ông bà giỗ dành yêu thơng, đợc họ giành cho tôi niềm tin yêu lớn nhất và
có lễ rằng cái tình bạn khăng khít, chặt bền của tôi không thể nào so bì đợc. Tuy đơn thuần
nó chỉ là tình cảm quá bình thờng đối với mọi ngời, không ruột rà máu mũ, không họ hàng
thân thích. Những có lẽ rằng nó là món quà vô giá mà thợng đế đã ban tặng cho bạn cho
tôi, cho tất cả chúng ta.
Đợc sống gần mời ba năm trên cõi đời tơi đẹp này là niềm hạnh phúc của em và suốt
mời ba năm qua tôib đã quá trởng thành, quá hiểu rõ một cách sâu sắc của tôi và Lan.
Là khi vui buồn có nhau, là chia sẻ cho nhau khi mắc phải khuyết điểm, có lúc tình
bạn thật trong sáng, cũng có lúc tình bạn thật thiêng liêng và dĩ nhiên cũng có lúc tình bạn
là những hờn giận của tuỏi thơ. Và chính những điều đó là động lực thúc đẩy tôi trong
cuộc sống và hiểu rõ về con ngời hết lòng vì bạn bè, hết lòng vì tình bạn nh tôi và Lan.
Còn nhớ, ngày chúng tôi còn học cấp một, hai đứa đều bớng bỉnh và nghich ngợm. Một
lần chúng tôi đang trên đờng đi học về thì nhìn thấy một cụ già ăn xin trông thật đáng th-
ơng những cũng thật hôi hám và bản thỉu. Tôi và Lan liền tránh mặt ông ăn xin vì sợ ông
già làm nhơ bẩn hết bộ quần áo mới mà bố vừa đi công tác xa mua làm qua cho tôi. Nhng
thật không ngờ khi tôi và Lan nắm tay nhau đi xa ông Lắc đợc một quảng thì Lan quay lại,
khi tôi bỏ mặc Lan thì chính là lúc Lan chấp nhận mọi tội lỗi là của mình. Lan không
những chỉ bị Bác T mắng mà bạn ấy còn bị cha đánh, bố mẹ tôi lại không cho tôi chơi với
Lan sẽ sinh h, sinh hỏng. Tôi thật ân hận và day dứt, cha bao giờ tôi có một giấc ngủ ngon,
một lần thanh thản, tôi buồn tôi khóc và những lần ấy không hiểu sao chính ngòi đã nhận
mọi tội lỗi lại ở bên tôi, động viên tôi mỗi lần tôi nghỉ lại chuyện đó .Cho đến bây giờ,
điều đó tôi vẫn cha đủ nghị lực đẻ nói ra với bố mẹ tôi cho họ hiểu, cho họ biết thực ra đứa
ăn trộm, đứa ăn cắp, đứa h hỏng, đứa bị ông T đánh, đứa đáng ra bị ngăn cản hết bạn phải
là tôi vì tôi chỉ là đứa ích kỷ, kẻ xáu xa, kẻ không đáng đợc làm bạn với Lan.
Đã hơn năm năm rồi, bây giờ tôi đã lớn, tôi không còn là một đứa bớng bỉnh, nghịch
ngợm nh hôm nào nhng vẫn cha một lần quên đợc chuyện đó, cái lần mà tôi đã làm cho
Lan phải chịu đau, phải chịu bị đánh, phải chịu đau đớn về tinh thần cũng đã năm năm trời
ròng rã cha hề nhận đợc một lá th, một lòi nhắn hay chỉ là một lời hỏi thăm về sức khoẻ,
cũng chẳng biêt giờ này Lan sinh sống ra sao, bạn có còn nhớ ngời bạn tồi tệ, xấu xa này
nữa không nhng trong tôi, cha một lần nào tôi lãng quên về những kỷ niệm vui xen lẫn
những điều đáng buồn đó. Nhng với tôichính tất cả những điều đó là sự gắn bó tình bạn
giữa hai chúng tôi.
Tôi thấy sao thật đáng cời, thật vui khi tình bạn của chúng tôi lại đẹp đến thế nhỉ. Những
lúc đi trộm hoa, trộm quả, những lúc đi cho tiền những ngời ăn xin hay vào những buổi
chiều hè, hai chúng tôi lại cùng nhau nhảy dây rồi thả diều, những buổi đông gió se se
lạnh chúng tôi lại cùng nhau thổi lửa nớng khoai, hay cả những buổi sáng sớm đầu thu hai
chúng tôi lại cùng nắm tay nhau đi trên con đờng làng dài và hẹp để tới trờng.
Quên làm sao cái dáng ngời gầy gầy, cao cao , cái nụ cời hiền hậu, làm sao có thể
quên đợc những kỉ niệm đẹp đẽ và vui vẽ đó. Cho dù chúng tôi, tình bạn của chúng tôi dần
đang bị thời gian làm tàn phai theo năm tháng, dãu nó đang bị bào mòn bỡi làn gió cuối
thu, bởi nhứng ngời bạn khác của tôi những dẫu thế nào đi chăng nữa thì Lan vẫn mãi là
ngời bạn thân thiết nhất đối với tôi.
Nếu có ai từng đã nói, tình bạn cũng nh những gian truân của cuộc sống thì có lẽ đúng
nh vậy, tuy đầu rất thân thiết, dẫu không bao giờ có thể quên đợc nhau, tuy dẫu coi nhau
nh chị em những có sao đi nữa thì tôi và Lan vẫn không thể tránh khỏi những mâu
thuận tuy nhỏ nhng cũng là kỉ niệm đáng nhớ của chúng tôi.