D:chuyện thúy kiều thúy vân thời hiện đại - Pdf 72

Chuyện Thúy Kiều, Thúy Vân thời hiện đại ở Thái Bình
Cập nhật: 28/07/2010
Ngày bà Rần sắp rời xa cõi trần, bà cầm
tay em gái trăng trối: “Chị mất thì em dọn
về, thay chị chăm sóc anh ấy và các cháu.
Chị có chết, cũng nhắm được mắt”.
Họ không phải hai chị em sắc nước hương trời, cũng không phải những con người tài hoa có
một không hai. Họ chỉ là hai người phụ nữ chân lấm tay bùn nhưng cuộc đời họ là những chuỗi
ngày hy sinh thầm lặng. Tôi được nghe câu chuyện chị “gửi chồng con” nhờ em chăm sóc ấy ở
xã Đông Quang, Đông Hưng, Thái Bình.
* Chuyện chàng thương binh nghèo và cô giáo mầm non
Đến xã Đông Quang, hỏi nhà ông Thuận bà Xuân từ người già đến trẻ nhỏ cũng có thể kể vanh
vách cho bạn nghe câu chuyện tình đầy cảm động của chàng thương binh nghèo và hai chị em
nhà họ Vũ.
Chàng thương binh ấy tên là Trần Văn Thuận, sinh năm 1948, trong một gia đình nghèo khó.
Phía bên kia dậu mùng tơi, có cô gái cũng con nhà nghèo. Hai đứa gắn bó từ nhỏ, chăn trâu,
cắt cỏ, tắm sông cùng nhau, cứ như anh em ruột thịt. Năm Thuận 18 tuổi, theo phong trào sôi
sục, anh đăng ký vào chiến trường. Ở bên nhau, chơi với nhau như anh em, nhưng lúc biết anh
Thuận sắp dấn thân vào nơi lửa đạn, trái tim cô hàng xóm Vũ Thanh Rần như rỉ máu. Ngày vào
Nam đến gần, rất tự nhiên, trong đêm trăng vằng vặc, hai đứa cầm tay nhau, rồi thề non hẹn
biển. Cha mẹ mang lễ ăn hỏi sang nhà hàng xóm hôm trước, hôm sau Thuận từ biệt người vợ
chưa cưới để lên đường.
Anh được điều động vào đơn vị C71, D25, Đoàn 559, rồi vào chiến trường phía Nam Quảng
Trị, nơi khốc liệt nhất thời bấy giờ. Nhiều năm trời làm lính trinh sát, ngang dọc dải miền Trung,
Thuận đã chứng kiến không biết bao nhiêu đồng đội đã tưới máu cho mảnh đất xác xơ bởi bom
đạn cày xới.
Rồi cái ngày định mệnh cũng đến với anh vào một ngày cuối năm 1971, khi cùng 2 đồng đội đi
làm nhiệm vụ ở khu vực Đường 9 - Nam Lào. Họ đã bị trúng mìn. Không rõ hai đồng đội còn
sống hay đã chết, nhưng lúc anh tỉnh dậy, chẳng rõ trời đất. Sờ lên mặt, thấy vải quấn kín mít.
Bác sĩ bảo, anh bị mảnh bom găm chi chít vào mặt, trúng cả hai mắt, nên phải múc hai mắt đi.
Thế là mù vĩnh viễn.

tháo vát, chăm chỉ, nên bà Xuân cắt đặt công việc đâu ra đấy. Ai thuê việc gì cũng làm, kể cả
phu hồ, bốc vác. Có chỗ đất trống nào, bà cũng gieo hạt để có rau ăn, thừa thì đem bán, đổi
mớ tép, miếng đậu.
Điều kỳ diệu là câu chuyện đặc biệt của bà, đã làm cô thôn nữ Nguyễn Thị Tâm trong xóm cảm
động, coi đó là tấm gương sáng ngời về đạo lý. Chị Tâm thường xuyên cấy gặt đỡ đần giúp bà
Xuân. Rồi những buổi tâm tình, đã khiến chị Tâm có một quyết định bất ngờ: tình nguyện làm
vợ anh Tộ, chàng trai bị nhiễm chất độc da cam. Ông trời không cướp đi của ai tất cả. Câu
chuyện tình cảm động đến thương tâm đã đơm hoa kết trái khi một cậu bé ra đời và hoàn toàn
khỏe mạnh, bình thường, lại ngoan ngoãn, học giỏi.
Người con trai thứ hai cũng đã tìm được vợ và hiện đang sống hạnh phúc trong ngôi nhà nhỏ
xinh xắn. Còn cô cháu gái Vũ Thị Điệp, bà Xuân xác định phải chăm lo suốt đời. Bà vẫn mong
có một phép màu nào đó, nhưng quả thực, trái tim Đan-Kô của bà, dù thắp sáng một con
đường, cũng khó có chàng hoàng tử nào đưa cô gái lọ lem kia đến xứ sở cổ tích. Nhưng ai biết
được, lại có một phép màu khác.


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status