180 ngày xin ăn, lang bạt tìm người yêu
của cô gái mù
09-11-2008 10:18:32
Phóng sự dài kỳ về tình yêu của những cô gái khiếm thị tại Hải
Phòng trên con đường tìm hạnh phúc đầy gian nan của mình
Những phụ nữ khiếm thị ở Hải Phòng rất mạnh mẽ, tự tin. Bao nhiêu năm nay, họ không
ngừng đấu tranh với thị phi dư luận để được hưởng quyền làm mẹ. Con đường đi tìm hạnh
phúc của những người đàn bà mù thật gian nan mà không phải ai cũng hiểu và thông cảm
được cho họ.
Kỳ 1: Từ tủi nhục đến hạnh phúc
Cuộc đời cô gái Khúc Thị Hiền quá nhiều đắng cay. Để có được đứa con, Hiền phải trải
qua biết bao tủi nhục.
Hiền sinh năm 1983, tại thôn An Luận (An Tiến, An Lão, Hải Phòng), trong một gia
đình nông dân nghèo. Bố mẹ sinh được 4 người con, thì hai người bị mù, gồm Hiền và
một chị trên Hiền.
Hiền bị mù từ khi 5 tuổi. Bác sĩ khám bảo bị sẹo giác mạc, nhưng nhà nghèo, không có
tiền chữa trị, cứ bỏ mặc, nên mù hẳn.
Cô gái khiếm thị Khúc Thị Hiền từng vạ vật trong những căn lều hoang ở Quảng
Ninh để tìm người yêu.
Năm 15 tuổi, Hiền được nhận vào trường khiếm thị của Hội Người mù TP Hải Phòng
học, rồi vào làm ở Xí nghiệp sản xuất và dịch vụ của hội, do anh Hoàng Văn Sơn làm
giám đốc. Công việc chủ yếu là làm tăm tre, chổi đót.
Những ngày làm việc ở đây, Hiền quen Chiều, hơn Hiền 2 tuổi. Chiều đã học xong
nghề sửa chữa máy tính, nhưng chưa kiếm được việc làm.
Hai người yêu nhau say đắm. Hầu như tất cả chị em ở xí nghiệp đều chạnh lòng trước
hạnh phúc của Hiền. Một cô gái mù, lại có được chàng trai mắt sáng...
một đứa con với Chiều là đã quá đủ với em rồi.
Những ngày mang bầu là những ngày tủi nhục, kinh khủng nhất đời Hiền. Cả nhà, cả
họ, cả làng đay nghiến: “Đã mù còn chửa hoang”. Bố Hiền không chịu được lời thị phi,
nên suốt ngày rượu chè be bét. Mỗi khi say, ông đều lôi Hiền ra rỉa ráy, đánh đập. Làng
xóm chả thấy ông tỉnh rượu bao giờ, còn gia đình thì không mấy khi thấy hai mẹ con
Hiền ngừng khóc.
Rồi cũng đến ngày Hiền khai hoa nở nhụy. Bé Khúc Thị Thanh Tú khá yếu, lại suy
dinh dưỡng, nên hay bệnh tật mỗi khi trái gió trở trời.
Hạnh phúc của Hiền.
Hiền mù lòa, lo cho mình còn không xong, nên cũng chẳng làm được gì nhiều ngoài
việc vạch vú cho con bú mỗi khi con khóc vì đói. Cũng may mà có người mẹ hiền, rất
thương con gái.
Khi con được 6 tháng tuổi, thì hết sữa, phải nuôi bộ hoàn toàn. Hiền quyết chí kiếm tiền
nuôi con bằng cách tìm về xí nghiệp cũ, nơi ngày trước Hiền làm việc.
Tuy nhiên, xí nghiệp đã giải thể, vì hàng hóa làm ra không cạnh tranh được với hàng
hóa của người mắt sáng. Những người mắt sáng họ mượn danh người mù đi bán tăm,
bán chổi trên khắp thành phố, khiến anh chị em người mù thất nghiệp. Hội Người mù
TP Hải Phòng đã chuyển nghề cho anh chị em khiếm thị trong xí nghiệp. Mọi người
được đi học tẩm quất, rồi vào làm ở những cơ sở do hội mở ra.
Hiền được anh Sơn đưa về làm việc tại cơ sở tẩm quất cổ truyền của người mù ở 57,
phố Hàng Kênh.
Hiền được sống trong môi trường đầy sự cảm thông sâu sắc. Tại cơ sở này, cũng có rất
nhiều chị em mù, không lấy được chồng, nên phải xin con, để mong có chỗ dựa sau này
và cũng là để cuộc sống ấm áp hơn.