THƠ VỀ THẦY CÔ-LỜI TỰA BÁO TƯỜNG
Người thầy!
Người thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm dưới mưa
Dòng đời từng ngày qua êm đềm trôi mãi
Chiều trên phố bao người đón đưa
Dòng sông vắng bây giờ gió mưa
Còn ai nhớ ai quên con đò xưa
Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi
Có hay bao mùa lá rơi
Thầy đã đến như muôn ngàn tia nắng
Sáng soi bước em trong cuộc đời
Vẫn nhớ những khi trời mưa rơi
Vẫn chiếc áo xưa sờn đôi vai
Thầy vẫn đi buồn vui lặng lặng lẽ
Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi
Tóc xanh bây giờ đã phai
Thầy vẫn đứng bên sân trường năm ấy
Dõi theo bước em trong cuộc đời
Dẫu đếm hết sao trời đêm nay
Dẫu đếm hết lá mùa thu rơi
Nhưng làm sao em đếm hết công ơn người thầy.
(Nói với em) Trống vào lớp đã từ lâu
Bé ngồi nức nở phía sau góc bàn
Má hồng mực tím quệt ngan
Hai dòng lệ vẫn chảy tràn không thôi...
Nín đi tôi lựa lời ru
Nép đầu tin tưởng em thưa chuyện buồn
Ai ngờ trong buổi hoàng hôn
Tôi vừa gặp lại tuổi hồng chính tôi
(Gặp lại tuổi hồng)
Tuổi thơ ơi tuổi thơ
Thời đã xa
Trở lại sân trường
Nắng ngẩn ngơ nhìn ta xa lạ
Chùm phượng đỏ hôm nao
Giờ chỉ xanh màu lá
Vết chân xưa mưa nắng cũng nhoà!
Chỗ ngồi kia đâu phải của riêng ta
Còn đâu nữa những giờ học
Thả hồn theo gió
Lời mắng nhẹ nhàng của thầy
Giờ đây nghe xa quá!
Kỉ niệm tràn về thật ngân nga!
Thật ư
Thời học trò đã xa
Tuổi thơ cũng vụt qua
Ta lặng lẽ bước đi trong niềm nhớ
Thầy cô bạn bè ơi!
Biết vao giờ gặp lại
Thời gian thì trôi mãi
Trôi xa!!
Mùa hè đến tiếng ve như im lặng
Chú ve con cũng buồn giống tụi tôi
Sắp xa rồi mỗi đứa một nơi
Ngồi ôm lại những buồn vui năm trước
Sao nhớ quá những ngày chung lớp
Ngồi bên nhau chung sách giờ kiểm tra
Nhớ giờ ra chơi nghe tiếng trống ùa ra
nhớ buổi đá banh cùng góp tiền thuê bóng
Còn nhớ cả những giờ lêu lổng
Bị thầy bắt khi bi-lắc đang hăng
Bảng cũng như ta cũng có " hồn "...!
Bụi rớt rơi trên dáng hao gầy
Phấn chì bụi phủ tóc như mây
Rớt bay hồn phấn tan từng mảnh
Rơi xuống làm thêm bạc tóc thầy
Có phải thầy đang nảy hạt mầm ?
Hạt mầm thầy chăm bón quanh năm !
Bụi thời gian cứ bay theo gió
Nào biết ngày mai sẽ thăng trầm
Rơi như lá úa nay lìa cành
Trên đường gian khổ hóa mong manh
Bụt giảng ngày xưa thầy tôi đã
Giảng giải từng câu thiếu niên thành............
Có biết ngày mai sẽ ra sao
Hạt mầm thầy nảy biết là bao
Bụi trần phấn toả mau phai thắm
Nào biết ngày sau sẽ thế nào !
Rơi rơi nắng gió sương mờ ảo
Trên mái trường xưa nhạt ngói màu
Tóc người xưa cũng chen sợi bạc
Thầy đó trường đây lệ cứ trào....
Con vẫn yêu sao những điểm 10
Yêu thầy trách phạt học mà chơi
Phút giây ngày ấy như sống lại
Này tuổi thơ ngây chẳng hết lời
Làm sao để trở lại ngày xưa
Có thể ngoan hơn chẳng nghịch đùa
Nào ai không nhớ mình " hưởng " phạt
Quên những trận đòn đã từng chưa?
Ngày nay con vẫn giữ ân tình
Em dẫu biết nhưng em vẫn viết
Bởi lòng em luôn nhớ đến thầy
. Người lái đò
-Thảo Nguyên
Một đời người - một dòng sông...
Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
"Muốn qua sông phải lụy đò"
Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa ...
Tháng năm dầu dãi nắng mưa,
Con đò trí thức thầy đưa bao người.
Qua sông gửi lại nụ cười
Tình yêu xin tặng người thầy kính thương.
Con đò mộc - mái đầu sương
Mãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,
Khúc sông ấy vẫn còn đây
Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông...
3. Khi thầy về nghỉ hưu
Cây phượng già treo mùa hạ trên cao
Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:
"Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…"
Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.
Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào
Con nao nức bước vào trường trung học
Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc
Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.
Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?
Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?
Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi
Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?
Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao
Thầy không ru đủ nghìn câu
Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời
Tuổi thơ em có một thời
Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm
Như ru ánh lửa trong hồn
Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây
Thầy ru hết cả mê say
Mong cho trọn ước mơ đầy của em.
Mẹ ru em ngủ tròn đêm
Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày
Trong em hạt chữ xếp dày
Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm
Từ trong vòm mát ngôi trường
Xin lời ru được dẫn đường em đi
(Con đường thầy ngỡ đôi khi
Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)
Hẳn là thầy cũng già thôi
Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em
Thì dù phấn trắng bảng đen
Hành trang ấy đủ thầy đem theo mìnhTrời Sao...
Bầu trời ngàn sao lấp lánh
Lung linh ước vọng học trò
Mái trường long lanh mắt sáng
Ngời ngời ước vọng thầy cô...
Trường ơi, là dòng sông mát
Giọt trong kiến thức loài người
Cho em tắm trong sự thật
Lớn dần nhân nghĩa - tinh khôi.
Trường ơi, mái nhà em đấy
Tuổi thơ gởi mãi nơi này
Tuổi học sinh chỉ xót lại ngậm ngùi
♥♥Thơ.Về.Thầy.Cô♥♥
Chùm Thơ Về thầy cô nhân ngày nhà giáo Việt Nam .
T : Khi Th ầ y V ề H ư u
Nhân ng à y Nh à giáo Vi ệ t Nam 20-11 n ă m nay, xin gi ớ i thi ệ u v ớ i b ạ n đọ c 1 s ố b à i th ơ khá xúc độ ng
vi ế t v ề th ầ y cô. C ũ ng xin đượ c xem đ ây nh ư l à nh ữ ng l ờ i tri ân đố i v ớ i nh ữ ng ng ườ i lái đ ò t ậ n t ụ y...
Khi th ầ y v ề ngh ỉ h ư u
Cây ph ượ ng gi à treo mùa h ạ trên cao
N ơ i b ụ c gi ả ng gi ọ ng th ầ y sao ch ợ t th ấ p:
"Các con ráng … n ă m nay hè cu ố i c ấ p … "
Chút ngh ẹ n ng à o … b ụ i ph ấ n v ỡ lao xao.
Ng à y hôm qua hay t ự tháng n ă m n à o
Con nao n ứ c b ướ c v à o tr ườ ng trung h ọ c
Th ươ ng cây lúa hóa thân t ừ h ạ t thóc
Th ầ y ươ m mùa v à ng, đấ t v ọ ng đồ ng dao.
Mai th ầ y v ề , sân tr ườ ng c ũ n ằ m đ au?
Hay n ỗ i nh ớ l ấ p vùi theo cát b ụ i?
D ẫ u cay đắ ng, d ẫ u tr ă m nghìn đ au t ủ i
Nh ọ c nh ằ n n à o th ầ y g ử i l ạ i ng à y sau?
Mai th ầ y v ề , mùa g ọ i n ắ ng lên cao
Vai áo b ạ c nh ư m à u trang v ở c ũ
Con mu ố n g ọ i sao lòng đ au ngh ẹ n ứ
Đ ã bao l ầ n con ng ỗ ngh ị ch th ầ y ơ i!
Lá Me
Có th ể bây gi ờ cô đ ã quên em
H ọ c trò quá nhi ề u, l à m sao cô nh ớ h ế t
Xa tr ườ ng r ồ i, em c ũ ng đ i bi ề n bi ệ t
V ẫ n nh ớ l ờ i t ự nh ủ : s ẽ v ề th ă m.
Có th ể bây gi ờ chi ế c lá b à ng non
C ủ a ng à y em đ i đ ã úa m à u nâu th ẫ m
Có bao gi ờ nh ớ l ạ i các em ơ i
Mái tr ườ ng x ư a m ộ t th ờ i em đ ã s ố ng N ơ i đ ã đư a em lên t ầ m cao ướ c v ọ ng
V ị ng ọ t đầ u đờ i bóng mát ca dao
Th ủ a h ọ c v ề cái n ắ ng xôn xao
Lòng th ơ m nguyên nh ư mùi m ự c m ớ i D ẫ u bi ế t r ằ ng nh ữ ng tháng ng à y s ắ p t ớ i
Th ầ y trò mình c ũ ng có lúc chia xa
Sao lòng th ầ y canh cánh n ỗ i thi ế t tha
Mu ố n g ở i các em thêm đ ôi đ i ề u nh ắ n nh ủ
M ộ t l ờ i khuyên bi ế t th ế n à o cho đủ
Các em mang theo m ỗ i b ướ c h à nh trình
Các em lúc n à o c ũ ng nh ớ đừ ng quên:
S ố ng cho x ứ ng v ớ i l ươ ng tâm ph ẩ m giá...
R ồ i các em m ỗ i ng ườ i đ i m ỗ i ngã
Chim tung tr ờ i bay b ỗ ng cánh thanh niên
Ở n ơ i đ âu: r ừ ng sâu, biên gi ớ i kh ắ p ba mi ề n
Ở n ơ i đ âu có th ầ y luôn th ươ ng nh ớ
T ạ Nghi L ễ
Không đề
C ầ m bút lên đị nh vi ế t m ộ t b à i th ơ
Ch ợ t nh ớ ra nay l à ng à y nh à giáo
Ch ợ t x ấ u h ổ cho nh ữ ng l ầ n cao ng ạ o
Thì ra con c ũ ng gi ố ng b ấ y nhiêu ng ườ i.
C ầ m bút lên đ i ề u đầ u tiên con ngh ĩ
Đ âu l à cha, l à m ẹ , l à th ầ y …
Ch ỉ l à nh ữ ng c ả m xúc vu v ơ , t ầ m th ườ ng, nh ỏ nh ặ t … Bi ế t bao gi ờ con ớ n đượ c,
Th ầ y ơ i !
Con vi ế t v ề th ầ y, l ạ i “ ph ấ n tr ắ ng ” , ” b ả ng đ en ”
L ạ i “ kính m ế n ” , l ạ i “ hy sinh th ầ m l ặ ng ”…
Nh ữ ng con ch ữ đề u đề u x ế p th ẳ ng
Sao l ạ i qu ặ n lên nh ữ ng gi ả d ố i đế n gai ng ườ i .
.
Cô giáo miền quê
Thương em cô giáo miền quê
Đường làng trơn trượt... lối về trời mưa
Nụ cười theo nón đong đưa
Trên tay đôi guốc... còn chưa kịp mòn
Học trò chưa kịp lớn khôn
Cười reo nắc nẻ bên dòng nước trôi
Thương em... rồi bỗng thương tôi
Đường không đủ rộng sánh đôi theo về
Em là cô giáo miền quê
Tôi, chàng trai phố đứng mê mải nhìn
Gió giông một cái liếc tình
Tôi mang ngơ ngẩn theo mình... về đâu?
Ơn Thầy
Viên phấn nào trên tay
Thầy dạy em học chữ
Bụi phấn nào bay bay
Vương tóc thầy trắng xóa
Bao mùa thu đi qua
Thầy xưa nay đã già
Khai trí em thêm sáng
Cho cây đời nở hoa
Từng lời giảng yêu thương
Bao lớp trẻ xa trường
Gói hành trang thêm nặng
Nghĩa tình thầy vấn vương
Mai lớn khôn nên người
Khi nào em quên được?
Công ơn người đi trước
Tôi muốn nhìn như những lúc còn thơ
Tiềng guốc đưa dọc hành lang cuối dãy
Mang yêu thương trong buổi mới vào trường.
Tuy tất cả đã lùi vào quá khứ
Với thời gian còn lại được những gì
Nhưng tấm lòng của người con xa xứ
Luôn hướng về trường cũ ở quê hương.
Tôi lặng lẽ gởi vào những câu thơ
Niềm yêu thương êm ái chẳng bến bờ
Nét mực khô lệ chảy dài trên má
Biết bao giờ được trở lại trường xưa.
(Sưu tầm)
Dấu Xưa
Con trở về giở lại hành trang kỷ niệm
Thấy lòng mình hổ thẹn biết bao
Đã mấy lần mùa lá gọi lao xao
Con mãi bước vẫn chưa lần tìm lại
Những "dấu xưa" một thời thơ dại
Những hồn nhiên như lá giao mùa...
Con - ba mươi và cuộc sống tranh đua
Thèm níu được thời gian con mười bảy...
Thầy còn nhớ bao bài thơ đã viết
Cho mỗi lần một thế hệ đi qua
Bao tâm huyết một đời chẳng phôi pha
Bao bụi phấn đã nhuốm màu mái tóc
Ba năm ấy chỉ đong bằng một khắc
Xoè bàn tay khẽ chạm - kỷ niệm rơi...
Một Đời
Tôi đứng cao, không phải giữa cuộc đời
Mà phấn cầm tay, một mình bục giảng
Nhành hoa cô có còn cài?
Nụ hoa hồng ngày xưa ấy...
Tà áo dài trắng nơi nao,
Thầy cô - những mùa quả ngọt
Em bỗng thành hoa lúc nào.
(Phạm Thị Thanh Nhàn)
Chiếc lá đầu tiên
Em thấy không, tất cả đã xa rồi
Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ
Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế
Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say
Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay
Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước
Con ve tiên tri vô tâm báo trước
Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu
Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bao nhiêu
Bài hát đầu, xin hát về trường cũ
Một lớp học bâng khuâng màu xanh rủ
Sân trường đêm - Rụng xuống trái bàng đêm
Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em
Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ
Nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế
Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi?
"Có một nàng Bạch Tuyết, các bạn ơi
Với lại bảy chú lùn rất quấy"
"Mười chú chứ, nhìn xem trong lớp ấy"
(Ôi những trận cười trong sáng đó lao xao)
Những chuyện năm nao, những chuyện năm nào
Cứ xúc động, cứ xôn xao biết mấy
Mùa hoa mơ rồi đến mùa phượng cháy
Thế là hết! Con khát khao bao lần nữa
Được thấy thầy lên lớp giảng văn thơ
Và mai sau - mai sau không bao giờ
Con có thể quên lời thầy nói
Giữa phút cuối cùng, trong tiếng trống trường tan.
(Trương Minh Sa)
Thầy Giáo
Tóc thầy đã bạc lắm rồi
Bạc như bông tuyết trên đồi bay bay
Trong giờ thầy giảng thật hay
Bao nhiêu kiến thức chui ngay vào đầu
Toán học có gì khó đâu
Đạo hàm, sin, cos, hình cầu, hình thang
Vào tay thầy tớ cưu mang
Cũng thành bài toán hình thang đại trà
Mỗi lần đến tiết kiểm tra
Tất cả ríu rít như là hội đêm
Không tin đến lớp tớ xem
Tớ giở sổ điểm cho xem điểm mười
Điểm mười sáng chói đỏ tươi
Đem khoe bố mẹ bạn lười chẩy thây
Khoe rằng đừng có lười chây
Để rồi có hối chẳng còn kịp đâu
Bao nhiêu kiến thức trong đầu
Mai sau khôn lớn giúp đời mà thôi
"Hai mươi - mười một" đến rồi
Mau mau đi với bọn tôi chúc thầy.
NGHĨ VỀ THẦY
Con đứng nhìn dòng sông trôi êm
Nắng rớt xuống hoàng hôn trên mặt nước
Nhiều điều xa lạ nói hoài riết quen
Dở hay, yêu ghét, trắng đen
Còn bao sự thật đã nhìn thẳng đâu
Ai còn dằn vặt đêm sâu
Trong từng sợi tóc bạc màu truân chuyên
Thật lòng tạ lỗi các em
Hiểu ra khi đã lớn lên mai này!
MỘT VỚI MỘT..."
"Một với một là hai ..."
Cái thuở nào cô dạy em đếm trên từng ngón nhỏ
Để giờ đây thời gian như cơn gió
Nhẹ nhàng qua ... Tất cả xa rồi
Tuổi thơ êm đềm trong tiếng à ơi
Cánh võng chao theo tóc bà bạc trắng
Đôi mắt mẹ ánh niềm vui thầm lặng
Con đi học về còn chút nắng trên vai
Cả những kỷ niệm buồn cũng không thể nào phai
Em đếm "một, hai" cất vào ký ức
Không tìm thấy cô qua từng dòng mực
Nhắm mắt đếm thầm cô về lại ... trên tay ...
NGƯỜI LÁI ĐÒ TRÊN DÒNG ĐỜI
Một dòng đời - một dòng sông
Mấy ai là kẻ đứng trông bến bờ
Muốn qua sông phải có đò
Đường đời muôn bước phải nhờ người đưa ...
Tháng năm dầu dãi nắng mưa
Con đò trí thức thầy đưa bao người
Qua sông gửi lại nụ cười
Tình yêu con gửi lại người cha thương
Con đò mộc - mái đầu sương
Tà áo ngây thơ, nụ cười rạng rỡ
Một - sáng - khai - trường, giờ đã xa xăm
CŨNG CÓ LÚC
Cũng có lúc thấy lòng trống vắng
Như chiều không chút nắng cuối ngày
Từng không một thoáng mây bay
Gió đan sợi lạnh se tay qua lòng
Ấy là lúc chiều không tiết dạy
Cõi xa xăm đâu lại quay về
Thầy cô ... trường lớp... a ê!
Tuổi thư sinh cũng mãi mê một đời
Ấy là lúc triều khơi tưởng vọng
Thầy cô xưa ... tuổi mộng qua rồi
Sân trường chút bóng hình thôi
Mà sao dâng kín hồn tôi nỗi niềm
Hình như có chút gì xúc động
Ở trong ta, mà cũng... trong em
Thửơ xưa chung mái, chung rèm
Tung tăng chân sáo, êm đềm ngày xa
Tôi bước xuống ngôi nhà truyền thống
Cõi người xưa ... tìm bóng người xưa
Thầy ơi! một kiếp đò đưa
Giờ là sương khói nhẹ thư chút tình
Bốn thế hệ đậm tình nhà giáo
Ngày hai mươi kính báo với thầy
Chân trần chút bụi trần ai
Lòng trần nhẹ tưởng như Thần với Tiên
Cũng có lúc tưởng về cõi ấy
Cõi đời thường thiếu mấy đồng lương
Con năm đứa, vợ vẫn thương
Có thể mai này thầy không đến lớp
Xa các em - ai xé ruột gan thầy !
Đã trót nữa đời - phấn vương trắng tóc
Buộc phải bỏ nghề ... nghĩ đắng, nghĩ cay !
Có thể mai này ... thầy không đến lớp
Đừng lo cho thầy - hỡi những em ngoan
Thầy vẫn sống như tháng năm đã sống
Vẫn có nước trong - vẫn rau cháo đàng hoàng !
Nghề dạy học từng quen thanh đạm
Chuyện áo cơm không bận lắm cho đời
Thương cái chữ - làm sao nhai nuốt hết
Nuốt chữ ... nghẹn lời ... cực lắm người ơi!
Vẫn còn đó một trái tim nóng bỏng
Một "trái tim không chữ" khỏe ru đời
Vẫn còn đó - trong thời gian rất đẹp
Khi trong mơ ...văng vẳng tiếng "thầy ơi"
ĐÒ ƠI
Những niên học trôi qua như những chuyến đò
Người thầy giáo quạnh hiu bên ô cửa lớp
Người lái đò hai dòng xuôi ngược
Trò đi qua thầy chỉ một chuyến đò đưa
Ai là người khách đã sang sông
Có bao giờ chợt ngoảnh đầu quay lại
Con đò xưa có bao giờ xa bãi
Người đưa đò đẫm nắng gió sương
Mà thời gian như từng cơn gió lốc
Đừng quên nhé người đưa đò thuở trước
Đừng để một ngay hiu quạnh bến sông xưa
Lòng nghẹn lòng khẽ gọi “ Đò ơi!”
Thầy Cô
Cô giáo tương lai sẽ nối nghiệp thầy .
Biết Có Bao Giờ…
Kính tặng cô
Dòng sông lớn dần theo năm tháng
Người lái đò tuổi bạc thời gian
Đưa người khách sang sông
Đưa khát vọng vào bờ
Nhưng biết bao giờ,
Người khách
Quay đầu ngó lại ?!
Như Nhã
Ngân Vang Bài Học Cũ
Tháng mười một
Mùa của đất trời đã vào đông
Từ lòng em cũng man mác mùa về :
Thầy cô ơi !
Từng lời giảng - Từng ước mơ cất cánh
Bao bài học - Bao nhớ bao quên ?
Mùa trời lạnh - Mùa lòng em ngọt ấm
Bài học hôm xưa còn ngân nga ...
Xuân hạ thu đông lượn giáp vòng
Bốn mùa đèn sách đã gắn công
Hai mươi mười một ngày nhà giáo
Gắng sức học hành trí sáng thông
Bảng vàng danh chạm lòng rực rỡ
Công của thầy cô tựa bể đông ..
Ngày nào em bé cỏn con
bây giờ em đã lớn khôn thế này
Cơm cha áo mẹ ơn thầy
nghĩ sao cho bỏ những ngày ước ao"
Mẹ ôm con vào ngực
Chim rừng ngơ ngác bay.
Lưu Vĩnh Hạ
BÔNG CỎ MAY
Mơ màng giấc ngủ đêm qua
Tôi như trở lại những ngày xa xưa
Sau hè tàu chuối che mưa
Tôi_Em hai đứa cũng vừa mới quen
Mơ màng nỗi nhớ không tên
Ngày xưa còn bé nhà em cận kề
Tôi từ trên phố dọn về
Theo em đi bứt bông thề cỏ may
Quần tôi rách ống đường dài
Áo em đứt cúc mực dây tím bầm
Chín ,mười cái tuổi qua nhanh
Trò chơi đám cưới cũng dần êm trôi
Một hôm em bỏ chuỗi cười
Ra đi để lại khoảng trời pha lê
Lòng tôi hôm ấy buồn ghê
Đâu còn ai gỡ tóc thề cỏ may
Bao năm tôi vẫn nơi này
Nhìn trăng mà nhớ tháng ngày xa xưa
Nhớ tàu lá chuối che mưa
Cỏ rơm sũng ướt gió lùa con đê
Hôm nay trên tỉnh em về
Không còn mái tóc duyên thề tôi mơ
Gặp nhau em hỏi hững hờ
... Anh không lấy vợ còn chờ đợi ai ?
Lòng tôi dệt kín cỏ may
Làm sao mà gỡ mực dây tím thầm
những rung động tinh tế nhất của trái tim con người.” Xukhomlinxki
• “Nếu người kỹ sư vui mừng nhìn thấy cây cầu mà mình vừa mới xây xong, người nông dân mỉm
cười nhìn đồng lúa mình vừa mới trồng, thì người giáo viên vui swongs khi nhìn thấy học sinh đang
trưởng thành, lớn lên.” Gôlôbôlin
• “Dạy tức là học hai lần.” G. Guibe
• “Trọng thầy mới được làm thầy.” Ngạn ngữ Trung Quốc
• “Một gánh sách không bằng một người thầy giỏi.” Ngạn ngữ Trung Quốc
• “Thầy giáo là đường tinh, học sinh là đường đã lọc.” Ngạn ngữ Ba Tư
• “Một ông thầy mà không dạy cho học trò được việc ham muốn học tập thì chỉ là đập búa trên sắt
nguội mà thôi.” Horaceman
• “Đem việc làm mà dạy người thì người ta theo; chỉ đem lời nói mà dạy người thì người ta không
phục.” Đệ Ngũ luận
• “Người cha chính là người thầy đầu tiên của đứa trẻ.” T. Thore
• “Phải tôn kính thầy dạy mình, bởi lẽ nếu cha mẹ cho ta sự sống thì chính các thầy giáo cho ta
phương cách sống đàng hoàng tử tế.” Philoxêne De Cythêrê
• “Nào ai có giỏi hơn con kiến, thế mà nó chẳng cần nói một lời nào.” Benjamin Franklin
• “Một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy.” Tục ngữ Việt Nam
• “Muốn sang thì bắc cầu kiều,muốn con hay chữ phải yêu kính thầy.” Tục ngữ Việt Nam
• “Tôi dường như không phải là thầy giáo…và những con đường dẫn đến trái tim tuổi thơ sẽ bị đóng
kín đối với tôi nếu tôi chỉ là người đứng trên bục giảng.” V.A. Sukhomlinxki
Cảm nghĩ về ngày nhà giáo việt nam 20-11
Nhắc đến ngày nhà giáo việt nam là nhắc đến một ngày trọng đại, ý nghĩa nhất trong những ngày ý
nghĩa. Là ngày để toàn nhân loại hướng về các thầy cô-những người lái đũ õm thõm, lặng lẽ, những
người ươm mầm xanh cho đất nước.
Đôn-ki-xtôi đó cú cõu núi nổi tiếng là “Dưới ánh hào quang của ánh sáng mặt trời, không có nghề nào