5 điều nên nhớ vào ngày 20.11 (MTO 11 - 17/11/2008)
Ngày nhà giáo Việt Nam là dịp để học sinh chúng ta thể hiện lòng
biết ơn đến thầy cô yêu dấu của mình. Hãy cùng MTO điểm qua 5
điều mà bạn nên nhơ vào ngày lễ thật đặc biệt này nhé!
Đến thăm thầy cô cũ
Đây là điều đầu tiên mà bạn nên, đúng hơn là phải làm trong dịp lễ này. Đến thăm thầy cô giáo
cũ mới thể hiện rõ lòng biết ơn của chúng ta. Bạn đừng nghĩ rằng “Người cũ thì có thể quên”.
Các thầy cô giáo rất nhớ và quý những học sinh cũ đấy. Nếu thầy cô của bạn đã mất, hãy kéo
nhau đến thắp một nén hương. Còn nếu thầy cô bạn chỉ sống một mình, hãy kéo nhau đến và
khuấy động không khí nhé! Tin mình đi, bạn sẽ có một buổi nói chuyện rất thú vị khi ôn lại
những kỉ niệm cũ với những thầy cô đã từng dạy dỗ mình cho mà xem.
Vật chất không là tất cả
Có những bạn quan niệm rằng “quà càng lớn thì càng thành tâm”. Điều này hoàn toàn sai các bạn
à, đôi khi nó còn có tác dụng ngược đấy, nhất là trong xã hội ngày nay. Tâm lý chung các thầy cô
rất ngại nhận quà của học sinh, có nhiều thầy cô còn cảm thấy bị xúc phạm nữa đấy. Tốt nhất,
hãy đến thăm thầy cô với một bó hoa rạng ngời do chính tay bạn cắm. Có thể nó không đẹp
nhưng sẽ làm thầy cô ấm lòng! Còn nếu bạn biết viết thư pháp, một dịp hay để bạn trổ tài rồi đây!
Đừng tận dụng cơ hội để…thả phanh
Nhiều teen chọn ngày này để họp lớp, tụ tập rồi vui chơi, ăn uống thả phanh. Hoàn toàn không
nên, teen à! Chính những việc làm của chúng ta sẽ làm mất đi ý nghĩa thiêng liêng của ngày tết
thầy cô đấy! Nếu có họp lớp, tụ tập thì cũng nên vui chơi có mức độ và biết dừng lại đúng lúc
nhé!
Thăm thầy, cô trong Ban giám hiệu, tại sao không?
Rất, rất nhiều bạn nghĩ rằng, 20.11 chỉ dành riêng cho những thầy cô đứng trên bục giảng hằng
ngày. Nếu bạn là một trong số đó thì đang lầm to đấy! 20.11 là ngày nhà giáo Việt Nam cơ mà,
các thầy cô hiệu trưởng, hiệu phó, bí thư….cũng là thầy cô của ta vậy. Chính vì thế, nếu những
năm qua bạn nhỡ quên thì năm nay hãy nhớ nhé! Các thầy cô sẽ rất vui đấy!
Học bài cho ngày hôm sau
Ngày Tết của thầy cô năm nay nhằm đúng thứ năm, điều ấy có nghĩa là ta vẫn phải đi học vào
ngày hôm sau. Hãy chuẩn bị bài cho ngày “hậu tết thầy cô” thật chu đáo teen nhé! Chúng ta thể
hiện lòng biết ơn đến thầy cô đâu phải chỉ trong những dịp đặc biệt mà là cả một quá trình đấy!
lạnh. Hiện ra trước mắt một ngôi trường khang trang, xung quanh có cây xanh che bóng mát.
Anh Lê Vǎn Lai, hiệu trưởng nhà trường, mái đầu đã điểm bạc. Gần sáu mươi tuổi rồi mà trông anh hãy còn
khoẻ. Pha xong ấm trà, anh Lai thong thả nói:
- Ba mươi nǎm, một chặng đường dài trường đã đi qua. Bây giờ ngồi nghĩ lại, tôi thấy thời gian trôi đi nhanh
quá. Từ một mái trường đơn sơ, với 17 phòng học, khu trường buổi ban đầu từ nơi sơ tán về thật khó khǎn
biết bao nhiêu, nhà tranh vách đất, sân trường chật hẹp, không một bóng cây. Lúc này ai đến trường cũng ái
ngại và luôn cầu mong cho trường có một cơ ngơi khang trang hơn, nhưng đó chỉ là ước mơ.
Anh Lai có mắt trong ngành Giáo dục Đào tạo (GDĐT) Thanh Hoá tương đối sớm. Tốt nghiệp đại học sư
phạm (ĐHSP), anh trở lại Hà Nội dạy bổ túc công nông, sau đó trở về Thanh Hoá dạy ở trường bồi dưỡng.
Nǎm 1975, do hoàn cảnh khó khǎn, để được gần nhà, anh lại xin về dạy ở trường phổ thông trung học Hoằng
Hoá 2. Vừa dạy học, anh vừa tham gia công tác công đoàn, công tác Đảng. Nǎm 1982, anh Lai được đề bạt
hiệu phó, rồi hiệu trưởng nhà trường.
Trong những tháng nǎm làm lãnh đạo, anh Lai đã cùng với thầy cô trong trường vượt qua mọi khó khǎn, thử
thách. Trường xuống cấp nghiêm trọng. Các thầy cô đã vận động học sinh tham gia đóng gạch, nấu vôi để tự
xây lấy phòng học. Những phòng học ban đầu tuy chưa đẹp, nhưng những giọt mồ hôi thầy trò đổ xuống để
giành lấy những niềm tin, những niềm vui.
Tôi đang suy nghĩ, và hình dung lại những hình ảnh của quá khứ đẹp, thì hiệu phó Nguyễn Vǎn trưởng từ
phòng bên đi sang. Trên tay anh cầm một tập danh sách những học sinh đã từng học của trường, nay đã
thành đạt, hiện đang công tác ở mọi miền Tổ quốc.
Tôi hỏi:
- Có lẽ anh cũng là học sinh của trường?
Anh Trưởng không ngần ngại trả lời:
- Đúng thế thầy Lai là thầy dạy cũ của tôi.
Thế hệ thầy trò kế tiếp bên nhau, thật không có gì đẹp bằng. Hiệu phó Nguyễn Vǎn trưởng học lớp 10 ở
trường nǎm 1969. Tốt nghiệp anh vào ĐHSP, rồi tham gia vào quân đội, hết nghĩa vụ anh trở lại trường học
tiếp. Ra trường, anh được phân về giảng dạy ở một trường miền núi Thanh Hoá, sau đó về dạy ở PTTH
Hoằng Hoá 2. Các anh Đỗ Vǎn Huynh, hiệu phó, Hoàng Vǎn Thống Chủ tịch công đoàn, Lê Đình Thơ bí thư
chi đoàn cũng là những người gắn bó lâu nǎm với trường. Các anh đã cùng với các thầy cô đóng góp bao
công sức xây dựng nên mái trường Hoằng Hoá 2 thân yêu này.
Anh Lai đưa tôi đi thǎm phong cảnh của trường. Ngôi trường hôm nay thật khang trang, và đẹp đẽ biết bao
miệt mài trên trang giáo án, để truyền đạt cho học sinh những kiến thức vào đời. Các thầy cô trường PTTH
Hoằng Hoá 2 thật xứng đáng là những kĩ sư tâm hồn của nhân dân.
Nụ cười hiền từ của thầy đã trở nên quá quen thuộc trong lòng những
đứa học trò như em.
Em yêu thầy. Thật đấy.
Sáng nào thầy cũng vào lớp quan sát và nhắc nhở chúng em từng li từng tí một, kể cả những hôm
thầy không phải dạy tiết nào ở lớp. Nào là ăn sáng đầy đủ cả chưa, nào là có bạn nào ốm không, học
bài cũ thế nào rồi...Thầy à, bụng em không còn réo suốt giờ học nữa. Em đã ăn sáng quen rồi thầy ơi.
Nhờ thầy đấy.
Quần âu, áo sơ mi xanh, cặp kính dày, chiếc cặp da màu nâu đen và nụ cười hiền từ ấy đã trở nên
quá quen thuộc trong lòng những đứa học trò như em. Cả dáng thầy gày gò nữa. Em hiểu, đã có bao
lớp học trò thầy phải quan tâm như mình. Đò đông lắm, thầy chèo đò bình an nha thầy!
Mùa đông về. Lạnh. Khoác thêm chiếc áo khoác, vẫn quần âu, kính, cặp da và nụ cười ấm áp, thầy
lại lên lớp. Thầy lại giảng bài thật to, thật kĩ cho chúng em đủ hiểu, đủ nghe. Gió ngoài kia rít lên
từng cơn. Thầy vẫn giảng miệt mài, miệt mài...
Và chúng em thấy những con chữ nhảy nhót mở ra một cánh cửa.
Thầy biết không, bên trong đó đầy ắp những tri thức. Tri thức của tương lai, tri thức của ngày mai.
Vâng ạ. Em sẽ học. Học để đi sâu vào trong phía cánh cửa ấy. Học để ngày mai lập nghiệp, phải
không thầy?
Biết đâu ngày 20-11 của mươi, mười lăm năm nữa, em cũng sẽ có thật nhiều hoa, nhận được thật
nhiều lời chúc giống như thầy. Em sẽ lại đến thăm thầy và một lần nữa tự hào nói: " Em là học sinh
của thầy. Em yêu thầy".
Giờ Học Cuối
Sân trường giờ học cuối
Cây phượng nở ngàn môi
Bao la nhìn mây trắng
Cháy rực trong men đời
Nôn nao giờ học cuối
Thầy kể chuyện văn thơ
Trò chép lời lưu niệm