Angiêlic và con quỷ cái
GUNXBÔRÔ HAY LÀ NHỮNG SỰ KIỆN MỞ ĐẦU
Chương 1
Trước mắt Angielic là một chú mèo con. Chắc hẳn là một chú mèo lạc mẹ.
Không biết nó lên tàu được bằng cách nào.
Nó gầy nhom và trông đến bẩn, nhưng đôi mắt vàng rực thảm thiết kêu cứu, vừa
giục giã, vừa tin cậy.
Angielic trông thấy nó. Ngồi ở chân giường bệnh nữ công tước Môđribua, trong
căn phòng con phía pháo đài, nàng đắm mình trong những suy tư rầu rĩ.
Mèo đăm đăm nhìn nàng. Nó tập trung hết tâm lực cất tiếng kêu, một tiếng kêu
khàn khàn thảm thiết nhỏ nhoi nhưng vẫn dứt Angielic ra khỏi cơn mơ màng.
Nàng ngẩng đầu lên và nhìn mèo một lát. Nó thoi thóp đến mức nàng nghĩ tới
những bóng ma ám ảnh bộ óc mệt mỏi của nàng, những ảo giác về những con
vật yếu quái lởn vởn trong đầu nàng mấy ngày vừa qua.
Một lần nữa mèo lại cố gắng cất tiếng kêu, đôi mắt vàng rực như thể tuyệt vọng,
Angielic cúi xuống.
- Mày từ chốn nào chui ra thế, con vật bé bỏng tội nghiệp? – Nàng vừa hỏi vừa
bế lên tay con mèo nhẹ tênh…
Những cái móng chân tí xíu vội bíu chặt lấy vạt áo nhung của nàng và bắt đầu
“khò khò” một cách mạnh mẽ không ngờ đối với một thân hình yếu ớt đến thế.
Nàng đứng dậy bước tới cạnh bàn. Dưới trôn bát còn lại một chút sữa bà công
tước uống không hết. Mèo uống sữa nhưng không vồ vập vì đã kiệt sức.
Angielic trở lại ngồi dưới chân giường người bệnh và đặt mèo vào giữa hai đầu
gối để sưởi ấm cho nó. Nàng bỗng nghĩ tới bé Ônôrin, con gái mình. Con bé rất
yêu quí loài vật và giá có mặt chắc nó sẽ tận tâm chăm sóc chú mèo nhỏ.
Nghĩ tới mèo lòng nàng càng thêm nặng trĩu. Nàng hình dung cái pháo đài bằng
gỗ ở Vapaxtu, nơi nàng gửi bé Ônôrin lại cho những người đầy tớ trung thành.
Nàng tưởng như nhớ lại một chốn thiên đường đã vĩnh viễn mất đi. Ở đấy nàng
đã từng sống những ngày xiết bao hạnh phúc với người chồng yêu quí Giôphrây
đờ Perắc.
Nhưng giờ đây nàng thấy hình như tất cả đã đổ vỡ, tan nát, hình như con người
dũng cảm chỉ đòi được sống. Mày đừng sợ gì hết, tao sẽ chăm sóc, chạy chữa
cho mày.
Mèo càng “khò khò” mạnh hơn và nàng lấy ngón tay vuốt vuốt trên cái đầu bé
nhỏ và êm ái của nó. Vào lúc này, con vật dễ thương và sống động an ủi nàng.
Nàng và Perắc có thể xa lạ đối với nhau tới mức này được không?
“Cả mình nữa., mình cũng thiếu lòng tin vào chàng. Nhẽ ra mình phải nói ngay
với chàng về Côlanh hôm nọ, khi mình trở về, mình có gì phải sợ đâu? Nếu giãi
bày sự tình đã xảy ra như thế nào, nói rõ Côlanh bắt gặp mình trong giấc ngủ,
thì chắc hẳn sẽ đơn giản hơn. Nhưng có lẽ lương tâm mình không hoàn toàn
trong sáng…Và lòng mình luôn luôn sợ mất chàng…Mất chàng lần thứ hai,
luôn luôn không muốn tin vào điều thần kỳ…”.
Rốt cuộc nàng hiểu được nỗi kinh hoàng khủng khiếp, bóp nghẹt trái tim và làm
tê liệt nhiệt tình của nàng; nàng thấy rõ nó có cội nguồn xa xôi chứ không phải
từ tình hình căng thẳng những ngày vừa qua. Nó là một cái gì xa xưa, một nỗi
sợ hãi ẩn náu trong tận đáy lòng nàng và sẵn sàng trỗi dậy. Nàng tuyệt vọng kêu
lên: “Thế là hết! Thế là hết! Người yêu của ta! Người yêu của ta! Không bao
giờ ta còn thấy chàng nữa. “Chúng” đã cướp chàng, “chúng” đã đưa chàng đi
mất…và không bao giờ ta còn gặp lại chàng nữa”.
Đột nhiên, một cái gì đó trong nàng như bùng lên phẫn nộ và muốn từ bỏ cuộc
chiến đấu.
“Đúng, chính là cái đó – Nàng tự thú nhận –Chính cái đó không ổn. Mình còn
rất trẻ khi sự việc xảy tới. Xét cho cùng mình là một đứa trẻ được nuông chiều,
được nhận tất cả của cuộc sống…và bỗng nhiên không còn gì nữa hết”.
Chàng như ánh sáng mặt trời rực rỡ soi rọi vào mười tám tuổi của đời nàng; tình
yêu nảy nở trong ánh hào quang của những lễ hội ở Tuludơ; bình minh của cuộc
đời tắm đẫm toàn bộ con người nàng, từng ngày, từng giờ như mang tới một
niềm hứa hẹn. “Bước chân hơi khập khiễng, giọng nói, ánh mắt chàng nhìn
mình…Mình bắt đẩu tin vào điêu kì diệu của cuộc đời; thế mà bỗng nhiên nỗi
lạnh lùng ghê gớm, cảnh cô đơn! Thực ra mình chưa bao giờ chấp nhận điều đó.
Mình vẫn còn sợ chàng…vẫn có một chút oán hờn đối với chàng. “Chúng” sẽ
Sau khi giúp nàng thay quần áo cho bà công tước đờ Môđribua, bà Care cũng
băn khoăn như nàng trước thân hình của “Bà ân nhân” đẹp như một nữ thần,
Angielic nghe bà Care vừa lầm bầm những lời nghe không rõ vừa lắc đầu lia lịa.
Nhưng đã quen đối phó với đủ mọi thứ tình huống bất ngờ, bà Care và bà đờ
Perắc. với tư cách những người phụ nữ trên thế giới, đứng lặng im. Mấy ngày
nay họ đã gặp biết bao nhiêu trường hợp. Không thể bỏ thì giờ để kinh ngạc và
kêu trời. Bà Care chỉ thì thầm khi thấy quần áo của người đàn bà bị nạn. Váy
xatanh vàng, áo dài màu cổ vịt, yếm đỏ, sơ mi thanh thiên.
- Bà nhìn hộ tôi xem mấy cái của nợ này! Không phải là một phụ nữ mà là một
con vẹt.
- Mốt mới của Pari chăng? Angielic gợi ý – Bà đờ Môngtexpan người đàn bà
được sủng ái nhất trong triều đình khi tôi rời đó, vốn thích màu sắc rực rỡ.
- Có thể, nhưng đối với một người đàn bà trí thức – theo người ta nói – như bà
ta…
Chương 2
Bà công tước đờ Môđribua hồi tỉnh và chống tay nhổm dậy quan sát Angielic.
Nghe giọng bà ta nói, nàng quay lại và cũng như ngày trước trên bãi biển, bắt
gặp ánh mắt sắc sảo, đẹp tuyệt vời của bà ân nhân.
“Ánh mắt kia sao mà mê hoặc đến thế?” nàng vừa tự hỏi vừa bước tới gần…
Đôi mắt rầu rĩ trên gương mặt trắng muốt hầu như bi thảm, trông phảng phất
ánh mắt của một đứa trẻ quá nghiêm trang, già dặn vì đau thương.
Nhưng chỉ trong khoảnh khắc.
Khi Angielic cúi lại gần thì vẻ mặt bà công tước đờ Môđribua đã đổi khác. Từ
đôi mắt toát ra một thứ ánh sáng dịu dàng, và bà ta nhình bà bá tước đờ Perắc
với vẻ dường như có thiện cảm. nụ cười xã giao trên môi.
- Bà thấy trong người thế nào, thưa bà? - Angielic hỏi trong khi ngồi xuống cuối
giường người bị nạn.
Nàng cầm bàn tay đang đặt trên đệm trải giường, thấy tay mát, không hề bị sốt
nhưng mạch thì vẫn đập loạn.
- Lúc này bà khen đôi tất của tôi phải không? – bà công tước đờ Môđribua bỗng
nghiệp kia mà tôi đưa đi lấy chồng ở đất nước Pháp Mới.
- Họ còn sống, thưa bà, như thế là may lắm. Không ai chết cả, vài cô bị thương
nặng nhưng tất cả sẽ qua hết, tôi có thể đảm bảo với bà.
- Cảm ơn Chúa! Bà đờ Môđribua thầm thì, vẻ thành kính.
Bà ta chắp tay lại và mắt lim dim như thể đắm mình trong lời cầu kinh.
Một tia mặt trời chênh chếch, dọi tới khiến gương mặt bà ta có một vẻ đẹp lạ
lùng. Một lần nữa Angielic cảm thấy như là một đồ chơi của số phận. Bà ân
nhân ục ịch già nua của các cô gái Nhà vua mà nàng tưởng ở đâu? Chỉ thấy
người thiếu phụ cầu kinh, thực thực hư hư này.
- Biết cảm ơn bà thế nào? – Bà công tước ngừng cầu kinh và lên tiếng. Tôi hiểu
bà là chủ nhân tòa dinh thị ở chốn này và chắc hẳn bà và ông nhà đã cứu sống
chúng tôi.
- Giúp đỡ nhau trên vùng biển xa vắng này là một bổn phận thiêng liêng.
- Thế là tôi đã ở châu Mỹ! A! Thật kỳ lạ! Cầu Chúa phù hộ con!
Rồi tĩnh tâm lại, bà ta nói tiếp:
…Thế nhưng nữ thánh Đồng trinh hiển hiện bảo tôi đến đây. Vậy tôi đành tuân
theo ý Thánh thôi! Không một cô gái nào bị chết, bà có thấy đó đã là một dấu
hiệu phù hộ của Chúa không?
- Dĩ nhiên là có.
Mặt trời chiều tà chiếu vào gian phòng một luồng sáng đỏ rực, lướt trên mái tóc
đen nhánh của bà công tước. Từ mái tóc dày và rất đẹp tỏa ra một mùi hương
ngọt ngào mà Angielic không sao xác định được. Ngay từ lúc cúi xuống trên
người bà công tước, mùi thơm ấy đã gây cho Angielic một nỗi sợ hãi âm thầm
khó hiểu. Nàng đinh ninh trong tất cả cái đó có ẩn chứa một dấu hiệu và nàng
phải tìm hiểu xem đó là dấu hiệu gì.
- Mùi thơm trên tóc tôi làm bà ngạc nhiên phải không? – Bà công tước hỏi như
thể đoán được ý nghĩ của Angielic với một thứ linh cảm rất đàn bà -Nó không
giống bất kỳ một mùi thơm nào khác phải không? Tôi cho pha chế đặc biệt cho
riêng một mình tôi, tôi sẽ biếu bà vài giọt để bà xem nó có thích hợp với bà
không.
Một lần nữa, vừa nhắc tới chồng, bá tước đờ Perắc, người nắm vận mệnh của
mọi người trong tay với tất cả sức mạnh và lòng dũng cảm, là trái tim nàng lại
nhức nhối về mối tai họa vừa ập xuống đầu họ, xuống tình lứa đôi xiết bao bền
chặt của họ.
Cảnh chiều êm ả càng làm nàng thêm thấm thía nỗi bất hạnh, giống như người
ta đứng trước cảnh hoang tàn vừa mới thoát khỏi trong gang tấc…Thế là hết!
Dĩ nhiên mọi vẻ bề ngoài vẫn nguyên vẹn, nhưng có một cái gì đó đã bị phá
hủy…
Một nỗi thất vọng cay đắng đang giày vò nàng:
Vì sao chàng không cho gọi mình?
Vì sao chàng không tới hỏi han tin tức mình?
Suốt một ngày ngồi trong pháo đài, cuối giường bà công tước đờ Môđribua,
nàng không ngớt hy vọng chàng tới, hy vọng nhận được tín hiệu của chàng…
Thế nhưng không có gì hết! Thế rồi chàng vẫn giận mình. Dĩ nhiên, sáng nay,
trong khoảnh khắc tuy quá ngắn ngủi, nàng đã gặp được chàng, nói với chàng,
giãi bày tình yêu nung nấu lòng mình!...Và bỗng nhiên, chàng siết nàng vào
lòng một cách dữ dội, khiến giờ đây nhớ lại, nàng vẫn không hết xao xuyến.
Nàng cảm thấy hai cánh tay chàng ôm chặt mình như những cánh tay thép, cầm
tù nàng với một sự nồng nhiệt hoang dã tới mức toàn thân nàng run lên một cảm
giác xác thịt và sâu lắng không xiết. Cảm giác nàng thuộc về chàng và chỉ về
một mình chàng cho tới chết…Một cái chết êm đềm, trong vòng tay chàng,
không ý nghĩ nào khác là hạnh phúc, niềm hạnh phúc vô biên được cảm nhận
tình yêu của chàng đối với mình.
Nhưng sau giây phút tĩnh tâm ấy, giờ đây, nàng lại đâm sợ.
Cũng trong tấn bi kịch vừa qua, nàng không nắm bắt được nhiều sự phản ứng
của Giôphrây. Nàng những tưởng hiểu chàng, đoán định được chàng nhưng giờ
đây nàng không còn biết nữa!..Chàng có những lời lẽ, những cử chỉ, những
tiếng kêu la của con người trong phẫn nộ, của người tình trong ghen tuông mà
trước kia nàng không hề nghĩ là có thể có ở chàng.
Nhưng làm nàng đau đớn hơn cả không phải là cái đó. Nàng mơ màng cảm
Sau khi thoát khỏi chúng nhờ có Picxaret, thủ lĩnh người Patxuyket, và đến bãi
biển Caxco. Angielic nhận ra tên tướng cướp Râu Vàng lảng vảng trong vùng
chính là người yêu xưa kia của nàng, chính là Côlanh Paturen, vua nô lệ pử
Micơnê, người đã từng cứu nàng thoát khỏi hậu cung Mulai Ixmai. Trong số
những người đàn ông xưa kia yêu mình, có lẽ Côlanh là người duy nhất để lại
trong ký ức và trong da thịt nàng một sự luyến tiếc, một nỗi nhớ nhung mơ hồ,
một niềm yêu thương đặc biệt.
Dĩ nhiên không thể nào so sánh với ngọn lửa bừng cháy trong lòng Angielic với
sự trăn trở, niềm đam mê, lòng ham muốn khẩn thiết, sự gắn bó có phần cuồng
loạn không sao lý giải được, phân tích được của nàng đối với Perắc; thỉnh
thoảng nàng cố chịu đựng một nỗi đau nhức nhối, nhưng lại cũng nếm trải
những niềm hạnh phúc huy hoàng như ánh mặt trời chói lọi, sưởi ấm, bồi đắp
cuộc đời nàng, đáp ứng những đòi hỏi thầm kín của lòng nàng, của toàn bộ con
người nàng.
Không có gì có thể so sánh với mối tình ấy được. Nhưng xưa kia, nàng đã yêu
Côlanh, nàng đã từng sung sướng trong vòng tay anh ta, và lại gặp nhau trong
những giờ phút cô đơn, hoang mang và mệt mỏi, một cái gì đó trỗi dậy trong
nàng, hạnh phúc, êm đềm và nhục cảm, nhất là nhục cảm. Nàng không muốn tự
lừa dối lòng mình và cũng không muốn tìm cách tự bào chữa cho mình. Nàng
suýt không cưỡng nổi một thoáng choáng ngợp, sức mạnh sấm sét của dục vọng
đè ập lên nàng trong cảnh nửa tỉnh nửa mê khi Côlanh ôm nàng vào lòng với
những cái vuốt ve, những nụ hôn trên khắp người nàng.
Nàng có lỗi, nàng quá say mê tình yêu trong những nỗi niềm ngây ngất bí ẩn và
cực kì khoái lạc.
Trừ một thời kỳ ngắn tgrong đời nàng, sau khi bọn long kỵ binh cưỡng hiếp
trong cuộc nổi loạn ở Poatu, thời kỳ nàng không thể chịu cho một người đàn
ông nào đụng vào mình, bao giờ nàng cũng tìm thấy trong hành động ái ân một
hương vị, một niềm khoái lạc bền vững mà nàng cảm thấy hình như mỗi lúc lại
mang đến cho mình những điều bí ẩn mới lạ.
Nàng quá say mê tình yêu! Cái tai hại là ở đấy; chỗ yếu và sức cuốn hút của
dịu bớt cơn thịnh nộ của chàng? Làm thế nào cho chàng hiểu rằng nàng chưa
baoa giờ yêu thực sự, nàng không bao giờ có thể yêu những người đàn ông khác
ngoài chàng?...Rằng nếu chàng không yêu nàng nữa thì nàng sẽ chết, đúng,
nàng sẽ chết.
Bỗng nhiên nàng quyết định. Nàng không thể ngồi yên để đợi chờ một cách dại
dột. Tối nay, nàng lại sẽ đến với chàng, và năn nỉ chàng, sẽ cố giãi bày với
chàng. Nếu chàng vẫn nói với nàng những lời xúc phạm cũng mặc. Thà chịu tất
cả còn hơn phải xa cách chàng thế này! Thà chịu tất cả còn hơn sự lạnh nhạt của
chàng!.
Mong sao chàng lại ôm nàng vào tay, dù trong cơn giận chàng cố siết chặt nàng
đến nghẹt thở, đến đau đớn đi nữa.
Nàng nhảy bổ tới bàn trang điểm và nhìn thấy trong gương những giọt lệ trên
má, nàng vội thoa nhẹ một lớp phấn mỏng.
Nàng xổ búi tóc ra và cầm lấy cái bàn chải bằng vảy đồi mồi chạm vàng – lại
một quà tặng nữa của chàng. Nàng vội chải lại mái đầu. Nàng muốn làm đẹp,
xóa hết dấu vết bị săn đuổi và căng thẳng như mấy ngày vừa qua.
Nàng đưa một ánh mắt cuối cùng về phía gương. Bà công tước vẫn nằm, người
thẳng đơ tay cầm bàn chải, Angielic hổi tưởng một kỷ niệm không sao xác định
được.
- Vì sao bà quan sát tôi như vậy? Phải chăng ở tôi có điều gì làm bà băn khoăn?
– Người bệnh hỏi trong lúc vẫn lim dim mắt.
- Xin bà thứ lỗi…không có gì quan trọng cả đâu, hình như là cái cách bà nằm
nghỉ khiến tôi chú ý. Từ tuổi ấu thơ bà được nuôi dạy ở tu viện phải
không?...Tôi còn nhớ là trong thời kì ở nội trú, chúng tôi bị cấm không được
nằm ngủ một cách nào khác ngoài cách người phải thẳng đơ, nằm ngửa, cánh
tay và bàn tay đặt trên mền…Kể cả trong mùa đông. Miễn phải nói với bà là tôi
không hề làm theo. Tôi vốn là đứa vô kỷ luật mà.
- Bà đoán đúng – Bà đờ Môđribua đáp với một nụ cười trên môi – Tôi sống cả
tuổi thanh xuân trong tu viện và thú thật là cho tới nay, tôi vẫn không biết ngủ
trong một tư thế nào khác ngoài tư thế vừa bị bà chê trách ấy.
- Và tôi tin chắc là những đêm trăng tròn họ ngồi và nhảy xung quanh một viên
đá thờ trong rừng.
- Đúng là như thế. Sao bà đoán chính xác đến vậy?
- Bao giờ trong vùng chúng tôi cũng có một hòn đá – nàng tiên – Bà đờ
Môđribua nói, giọng mơ màng.
Và trong ánh mắt bà ta nhìn Angielic có một thoáng vừa dịu dàng vừa sôi nổi.
- Kỳ lạ thật! – Bà ta thầm thì – Người ta bảo tôi phải đề phòng bà. Nhưng bỗng
nhiên tôi thấy bà gần gũi như là một người chị gái. Bà đờ Perắc, bà là người
Poatu. Hạnh phúc xiết bao.
- Thế ai bảo bà phải dè chừng tôi? – Angielic hỏi.
Người đối thoại với nàng ngoảnh nhìn chỗ khác, có một thoáng rùng mình và
nói.
- Ồ! Bà biết không, từ nay, ở Pari, hễ nói tới công việc kinh doanh ở Canada là
người ta nhắc tới tên ông nhà. Xin nói là …ông nhà được nhắc tới với tư cách
người láng giềng quá gần gũi…các lãnh địa của vua Pháp. Và tôi tin chắc ở
Luân Đôn người ta cũng nói tới ông ấy.
Bà công tước hai tay ôm lấy đầu gồi co lên dưới chiếc mền trong khi ngồi.
Trong tư thế ấy, bà ta có vẻ rất trẻ, vẻ một thiếu phụ không kiểu cách, thoát khỏi
chức tước, danh vọng. Angielic nhận thấy bà ta nắm chặt hai tay, như thể muốn
kìm nén một cảm xúc mãnh liệt, nhưng vẫn điềm tĩnh nhìn nàng trực diện.
“Có thể nói ở đáy mắt bà ta có vàng” – Angielic thầm nghĩ – từ xa, đôi mắt có
vẻ rất đen, một màu đen huyền. Nhưng tới gần, chúng trông như màu hổ phách,
với rõ ràng một ánh vàng lấp lánh ở đáy mắt”.
Hai người đàn bà im lặng ngắm nhìn nhau. Bà công tước hơi hếch cằm lên với
một nụ cười nửa miệng. Thái độ táo bạo và ung dung của bà ta toát ra vẻ cố
tình, hữu ý, như thể tự buộc mình phải ngẩng cao đầu để khỏi nhượng bộ cái
phản xạ cúi thấp và tránh ánh mắt người khác.
- Thế đấy, tôi thấy bà rất dễ mến – Bà ta kết luận tựa như để giải đáp một sự
phản kháng nội tâm.
- Nhưng sao bà lại có thể thấy tôi không dễ mến được? – Angielic phản ứng dữ
dặn và mơ màng. “Tuổi thực của bà ta là bao nhiêu? Bà mươi chăng? Ít hơn?
Nhiều hơn?”.
- Bà không nghe tôi nói hay sao? – Bà công tước bỗng lên tiếng.
Và đúng lúc bà ta mỉm cười cởi mở gây xúc động, trong khi hất ra sau mái tóc
đen dày xõa xuống hai bên má.
- Thưa bà, bà là người Poatu, vậy bà có nghe tiếng kêu của củ nhân sâm khi
người ta đào nó lên trong đêm Nôen không? – Ambroadin hỏi, vẻ bí mật.
Nghe câu hỏi lạ lùng, Angielic cảm thấy bà công tước và mình như thể là hai
con người cùng hội cùng thuyền. Ánh mắt nàng tìm gặp ánh mắt Ambroadin đờ
Môđribua và thấy lấp lánh ánh sáng của những vì sao trong đó, như trong bóng
tối sâu thẳm của một giếng nước trong rừng.
- Có – Nàng hạ giọng đáp – Nhưng là vào tháng chín ở chỗ chúng tôi, vào tháng
chín người ta đi tìm một con chó đen và nhô lên từ trong lòng đất cái rễ cây thần
kỳ.
- Và phải giết ngay chó để làm vật hiến tế các vị thần đất…- Ambroadin nói
tiếp.
- Và phải dùng vải điều bọc nó lại để xua đuổi những thế lực ma quái muốn
chiếm đoạt nó – Angielic nhấn mạnh thêm – Cả hai người cùng cất tiếng cười.
- Bà đẹp quá! Bà đờ Môđribua nói đột ngột – Đúng quả là tất cả đàn ông phải
say mê bà thôi.
- Thôi bà đừng có nói chuyện đàn ông nữa – Angielic bực bội đáp. Tôi vừa có
một cuộc cãi vã khủng khiếp với nhà tôi…
- Như thế là lành mạnh thôi – Bà công tước tán thành – Tôi nghĩ rằng giữa vợ
chồng với nhau, thỉnh thoảng có một cuộc cãi vã là điều tốt. Đấy là dấu hiệu chỉ
ra răng nhân cách của mỗi người vẫn “khỏe khoắn”.
Lời bàn luận của bà ta, chứng tỏ một tính cách già dặn. Angielic bắt đầu hiểu
ảnh hưởng của bà ta đối với những người dưới quyền. Nàng bỗng muốn tin cậy
người đàn bà lúc trước còn xa lạ nhưng nay nàng cảm thấy hết sức gần gũi.
Nàng có thể nhận được một lời khuyên bảo giúp nàng thấy rõ lòng mình chăng?
Trong ánh mắt sâu lắng của bà công tước đờ Môđribua phảng phất một tình cảm
mà là Acadi, vì vậy chúng ta là những người láng giềng gần gũi của nước Anh
mới. Theo những hiệp định đã được ký kết, các lãnh chúa của vua Pháp và các
hương điếm nước Anh liên kết với nhau thành một hệ thống chằng chịt.
- Còn lãnh địa của bà thì độc lập giữa hai luồng ảnh hưởng ấy?
- Bà có vẻ nắm chắc tin tức lắm.
Angielic nhếch mép cười, hơi thất vọng. Lúc cập bến lần đầu tiên ở Gunxbôxô,
nàng có cảm giác đây là bờ biển hoang vắng nhất, nơi xa lạ nhất trên thế giới.
Nhưng bàn tay con người và các Nhà vua đã biến đổi những vùng đất hầu như
nguyên thủy này. Giôphrây đờ Perắc trở thành một con bài quan trọng trong trở
lực hay một bạn đồng minh. Bỗng nàng giật mình, nàng ngồi làm gì ở đây? Lúc
nãy nàng đã chẳng quyết định chạy đi tìm chồng hay sao? Hình như một sự mê
hoặc đột ngột đã cột chặt, giữ nàng lại…Nàng nhảy ngay tới cửa sổ.
Bóng tối đổ xuống. Một con tàu vượt qua cửa biển vào cảng.
“Lại một cuộc viếng thăm; lại một người lạ, không biết là người Pháp, người
Anh hay người Hà Lan, một tên cướp hay là một kẻ nào mình cũng chẳng biết
nữa, đến đây để thuyết phục Perắc theo mình, không biết đi đâu và để làm một
cuộc viễn chinh trinh sát hay tiễu phạt. A! Không! Lần này thì chàng sẽ không
ra đi mà không cho mình biết và bỏ mặc mình rầu rĩ nữa..”
Nàng chộp lấy chiếc áo măng tô thủy thủ khoác lên vai.
- Tôi xin bà thứ lỗi – Nàng nói với bà công tước – tôi phải chia tay bà. Dù bà
nói gì thì nói, tôi vẫn phải cho một cô gái của bà vào đây…Cô ta sẽ thắp nến và
nếu bà thấy sức khỏe đã khá hơn thì sẽ mang bữa tối lên cho bà. Cần gì xin bà
cứ hỏi.
- Bà đi à? – bà công tước hỏi giọng thất thanh - Ồ! Tôi van bà, bà đừng bỏ tôi.
- Nhưng ở đây bà thực sự an toàn – Angielic khẳng định khi cảm nhận nỗi lo âu
run lên trong giọng nói của người đàn bà nằm dài trên giường.
Dưới một vẻ bề ngoài dũng cảm, bà ta mảnh mai và chưa thoát khỏi những nỗi
kinh hoàng trong vụ đắm tàu. Bà ta đã không bảo là bà ta luôn có ảo ảnh trong
đầu và xem cái đó như một việc tự nhiên hây sao!...
- Tôi sẽ cho người đến ngay với bà – Angielic nhấn mạnh, trấn an bà ta như một
Chàng ngồi phía bên kia bàn, chăm chú quan sát nàng. Một niềm say mê làm
long lanh ánh mắt âu sầu của chàng bà tước trong lúc quan sát tỉ mỉ trên gương
mặt nàng, dưới mái tóc dày màu vàng nhạt, những dấu ấn của một nỗi lòng
buồn bã và những dấu vết do bị chàng đánh đập. Nhớ lại hành vi thô bạo của
mình, lòng chàng xao xuyến.
- Ôi, em yêu! Chàng nói, giọng thì thầm – Em nói đúng: chúng ta đừng để cho
kẻ địch thắng chúng ta. Không một sự xúc phạm nào đáng phá hủy những gì đã
gắn bó chúng ta với nhau.
- Em không xúc phạm anh – nàng ấp úng nói – Hoặc chỉ chút đỉnh thôi.
- Anh thích lối nói gượng nhẹ như vậy.
Và Perắc cười vang.
- Em yêu, em thật tuyệt. Tính hồn nhiên của em luôn luôn làm em yêu thích –
Em hãy ngồi xuống đã.
Nàng không rõ chàng có thể chế giễu mình không, nhưng giọng nói nồng nhiệt
làm dịu bớt sự căng thẳng đã khiến nàng đau đớn.
Nàng ngồi xuống theo lời chàng. Trước ánh mắt yêu đương của chàng, lòng
nàng không còn chút sợ hãi nào nữa, và cũng không còn cái cảm giác khủng
khiếp mất chàng và một lần nữa sống cô đơn trên đời.
- Phải chăng chúng ta đã cô đơn quá lâu? – Chàng nói như thể giải đáp nỗi lòng
sâu kín của nàng – Phải chăng khi phải chia ly vì bị Nhà vua lưu đày, chúng ta
không lường hết sức mạnh tình yêu? – Và phải chăng khi gặp lại nhau, lại cũng
không thấy hết chiều sâu những vết thương lòng của mình? Trong một thời gian
dài, em quen tự bảo vệ mình, nghi ngờ tất cả mọi người, kinh hãi sự nghiệt ngã
của số phận đã từng một lần làm em đau khổ đến khủng khiếp.
- Ồ, đúng – nàng đáp trong tiếng nức nở - Lúc đó, tuổi em mới mười tám. Anh
là mặt trời của em, cuộc sống của em, thế mà em vĩnh viễn mất anh. Làm sao
em có thể sống nổi?...
- Đúng thế, cô gái bé bỏng tội nghiệp của anh! Anh đánh giá không đúng sức
mạnh của tình cảm em dấy lên trong lòng anh và nhất là giá trị những tình cảm
em bộc lộ đối với anh. Anh cứ tưởng một khi anh xa vắng là em quên anh.
hiện trong đêm tối và giông bão để đến bảo anh cứu thoát những người bạn tín
đồ Tin lành của em, chính ánh mắt ấy là đầu mối của mọi tai họa, chính nó biến
anh thành một con người khác mà anh không nhận ra được, một con người khác
với chính bản thân anh…Đúng, tai họa của anh nảy sinh từ đấy, từ đôi mắt em
với cái nhìn xa lạ, mà anh vẫn không sao nắm bắt được điều bí ẩn. Em yêu, em
có biết chuyện gì xảy ra khi em đến tìm gặp anh đêm ấy ở La Rôsen
không?...Thế đấy, anh bỗng say mê em, say mê đến điên dại, say mê như một kẻ
cuồng si, nhất là trong lúc biết em là ai, anh vẫn mong muốn hiêu tình hình gì
xảy tới. Đấy là một sự lẫn lộn, và thường là một nỗi day dứt.
Quả là một cảm giác kỳ lạ! Khi thấy em trên tàu Gunxbôrô, bế trên tay đứa con
gái bé tóc hung, đứng giữa đám bạn bè tín đồ Tin lành, anh đã quên mất không
còn nhớ là người vợ đã cùng nhau cưới xin ngày trước. Lúc đó em chỉ còn là
người đàn bà hầu như xa lạ anh, vừa vì sự ngẫu nhiên của cuộc đời và quyến rũ
anh, mê hoặc anh đến sững sờ, hành hạ anh vì nhan sắc, vì buồn đau, vì vẻ đẹp
mê ly của những nụ cười hiếm hoi, người đàn bà bí ẩn thoát khỏi tay anh và anh
phải chinh phục cho kỳ được, với bất kể giá nào.
Angielic nín thở nghe chàng nói; nàng uống từng lời chàng và mỗi từ trả lại
cuộc sống cho nàng. Nàng đứng trước chàng như con chim bị sa lưới trước
người đánh chim đang sử dụng quyền lực để giữ lại bên cạnh mình bằng sự mê
hoặc hay bằng tình cảm, con vật bé bỏng gần thoát khỏi bàn tay anh ta. Không,
nàng không muốn thoát khỏi chàng. Giọng nói âm thầm, ánh mắt cháy bỏng, sự
có mặt của chàng, đối với nàng, đáng để cho nàng hy sinh mọi thứ tự do trên
đời. Cánh chim bay cô đơn trong không trung vắng lặng đầy hiểm nguy có
nghĩa lý gì bên cạnh niềm tin vững chắc đến được bến bờ bên chàng. Điều đó,
nàng vẫn biết tự bao giờ, nhưng vẫn phải tiếp tục cảm nhận và cuộc độc thoại
kia, một thứ sám hối chàng dám thực hiện trước mặt nàng vì tình yêu, cho nàng
thấy, qua sự phân tích tinh tế vừa ngự trị trên trái tim chàng mạnh mẽ biết
chừng nào. Chàng luôn luôn nghĩ tới nàng, ra sức hiểu nàng để hòa hợp với
nàng nhiều hơn.
- Lối sống độc lập theo ý thích của em gây cho anh muôn vàn đau khổ. Không
anh mất cả cái ý thức công bằng mà anh hằng cố giữ gìn giữa biết bao thăng
trầm của cuộc sống. Em đẩy anh vào cơn giận dữ, vào sự bất công và thậm chí
đối với cả em, với ý muốn làm em đau khổ, em, tình yêu duy nhất của anh, vợ
anh. Dĩ nhiên là không dễ gì khám phá ra một chân lý mà trước kia anh chàng
bá tước đờ Perắc đâu có chịu công nhận dễ dàng là: nỗi đau vì yêu. Nhưng em
đã bắt anh phải công nhận bằng sức mạnh của tình yêu. Những gì mà nàng
Angielic ngày trước, một Angielic đầy sức quyến rũ, không lay động được ở
anh, thì lạ thay, nàng Angielic anh gặp lại ở La Rôsen với một tâm hồn mới, với
sự từng trải về cuộc đời, với những mâu thuẫn trong con người vừa dịu dàng
vừa dữ dội, một nàng Angielic hầu như xa lạ khi đến xin anh cứu thoát cho
những kẻ đang lâm nguy, nàng Angielic đã làm được.
Chàng ngừng lại vẻ mơ màng. Phải chăng chàng hồi tưởng về cái đêm giông
bão, trong khi con tàu cướp biển Gunxbôrô của chàng đang thả neo trong một
cái vụng nhỏ ở gần La Rôsen?
- Em còn nhớ không? Đêm ấy, mọi cái đều kỳ lạ, bất ngờ, bí ẩn. Định mệnh xô
đẩy chúng ta đến với nhau trong lúc chúng ta không ngờ.
Lúc đó anh ngồi một mình trong hầm tàu và anh nghĩ tới em. Anh vạch kế
hoạch, anh tự bảo mình: “Mình đang ở cạnh La Rôsen, nhưng làm thế nào để
tìm gặp cô ấy lúc này?”. Để lên đường, anh chỉ có trong tay mấy chữ Rôsa
quẳng cho anh trên một bến cảng Tây Ban Nha: “Cô gái người Pháp… ông biết
không…mà ông mua ở Canđi và sau đó bỏ trốn, tôi thấy cô ta ở La Rôsen”. Và
bỗng nhiên, Giadông phó của anh, bước vào bảo anh với cái vẻ lãnh đạm quen
thuộc của anh ta – Tội nghiệp Giadông! “Cô gái người Pháp ông mua ở Canđi
hiện có mặt ở đây và hỏi ông đấy!”. Anh tưởng phát điên lên. Điên lên vì vui
sướng, hân hoan nhưng cũng cả…vì kinh hãi.
Con người ta ngốc thật! Hạnh phúc làm người ta sợ hãi hơn đau thương và
chiến trận. Phải chăng người ta sợ niềm vui là một cái bẫy thắng mình dễ hơn là
bất hạnh…Anh cũng không biết nữa!.
Lúc đó, anh không thoát khỏi lệ thường. Anh đến với cái khoảnh khắc không
ngờ ấy, trong lòng ngổn ngang trăm mối: nghi ngờ, giận dỗi, sợ hãi, đắng cay..
màng vì nàng bá tước nhỏ nhắn, xinh đẹp vốn là vợ anh, anh không thấy ở cạnh
mình, trong cuộc sống của một kẻ phiêu bạt lênh đênh trên khắp đại dương.
Lúc đó em cũng là người đàn bà mà anh cố xóa hết mọi kỷ niệm khi anh nghe
tin em lấy một đời chồng khác là hầu tước đờ Plexi Belie, người đàn bà mà anh
âm thầm lên án bỏ mặc các con trai anh và xử sự nông nổi trong những cuộc
hành trình điên khùng ở Địa Trung Hải.
Thế và, tuy đã tìm kiếm em vì anh không thể cắt đứt sợi dây đã từng gắn bó
chúng ta, hình dáng em vẫn mơ hồ trong anh. Anh gặp lại em, em đã là một
người đàn bà khác, thế nhưng em vẫn làm thổn thức trái tim đã nguội lạnh của
em, em thách thức nó ra khỏi giấc ngủ triền miên. Nó sống lại, nó tìm thấy với
một niềm say mê mới, cả day dứt lẫn hy vọng. Chinh phục được em một lần nữa
đâu có dễ dàng trong những hoàn cảnh ngẫu nhiên khiến chúng ta đối lập nhau
trên con tàu Gunxbôrô. Rốt cuộc, anh giữ được em bên cạnh ở Oapaxu nhưng
trong lòng phấp phỏng và thỉnh thoảng, ngay cả trong mùa đông này, anh vẫn sợ
thử thách vượt quá sức em và vì không biết thật rõ em, anh có thể xúc phạm tới
em, nên anh vẫn có chút ngờ vực đối với em. Thái độ im lặng và sức chịu đựng
của em làm anh lo sợ; anh không hiểu làm thế nào để phá bỏ cái thói quen im
lặng của em trong khó khăn và đau khổ; anh biết làm thế có thể nguy hại tới
không khí hòa thuận của chúng ta; và chừng nào em vẫn một mực cự tuyệt sự
trợ giúp của anh thì em vẫn thoát khỏi anh khỏi anh vì một phần bản thân em
vẫn gắn bó với một phần cuộc sống mà em đã từng sống xa anh và cho đến nay
em vẫn còn có thể chịu ảnh hưởng. Và thỉnh thoảng anh vẫn run sợ…mà không
tìm được liều thuốc nào khác ngoài lòng kiên nhẫn và sự phán quyết của thời
gian…
Tình hình đang như thế đó thì cách đây mấy tuần lễ, chúng ta đến Huxnốc, và
bỗng nhiên em biến mất..
Chàng thoáng cau mày với một nụ cười châm biếm trên môi nhưng ánh mắt vẫn
lấp lánh một niềm say mê cháy bỏng. Chàng nói tiếp.
- Dĩ nhiên, chẳng thú vị gì khi bỗng nhiên phải xuất hiện trước mặt mọi người
với tư cách là một kẻ bị cắm sừng, nhưng anh đau khổ nhất không phải là với