Tài liệu Tình sử Angielic tập 2 - Pdf 79

Tình sử Angelique II – Nữ hầu tước của các thiên thần 2
Secgan Golon
PHẦN IV: NGƯỜI TỬ TÙ Ở NHÀ THỜ ĐỨC BÀ
CHƯƠNG 36
Tiếng hát ầm ĩ từ quán rượu vang ra đường. Ở ngoài cửa, một tấm bảng hiện có
hình ba cái vồ bằng sắt đung đưa trên đầu khách qua đường. Cùng với anh
Gôngtơrăng bước xuống mấy bậc cầu thang, Angiêlic thấy mình bị bao vây bởi
tấm màn dày đặc khói thuốc lá và hơi khói bốc lên từ các món ăn. Ở bức tường
phía trong của căn phòng, một cái cửa mở để lộ gian bếp, có những chiếc xiên
nặng trĩu gà, vịt đang quay thong thả bên ngọn lửa bếp lò đỏ rực.
Hai anh em ngồi vào một chiếc bàn cạnh cửa sổ, hơi xa các bàn khác.
Gôngtơrăng gọi rượu.
- Anh chọn một chai rượu ngon đi – Angiêlic nói – Em có tiền đây.
Nàng chỉ túi tiền của mình: một nghìn năm trăm đồng livrơ mà nàng vừa được
bạc. Gôngtơrăng nói rằng mình không thạo về các loại rượu.
Nàng hỏi anh có hay đi ăn uống với bạn bè ở quán không. Anh nói anh không
đi, vì không có bạn thân để cùng nhậu nhẹt.
Nàng cảm thấy mệt mỏi và sốt ruột bồn chồn, tự hỏi còn phải ngồi đây chờ đợi
đến bao giờ.
Thế rồi cửa quán mở, và con chó becgiê to lớn giống Đan Mạch của luật sư
Đêgrê hiện ra. Cùng đi vào với luật sư có một người đàn ông mặc áo choàng
rộng màu xám. Angiêlic ngạc nhiên nhận ra đó là nhà quý tộc trẻ tuổi Xécbalô
đang kéo mũ sụp xuống tận mặt để giấu khuôn mặt xanh tái của mình. Nàng
nhờ Gôngtơrăng mời họ đến bàn mình.
- Lạy Chúa! Chào phu nhân! – Người luật sư vừa thở dài vừa nói, và ngồi xuống
cạnh nàng. - Vụ án của ông nhà rất phức tạp, nhưng chính vì thế, nó càng hấp
dẫn tôi. Vết thương của bà ra sao rồi?
- Ông cũng biết chuyện ấy rồi sao?
- Điều đó cũng thuộc nhiệm vụ của một luật sư kiêm thám tử. Nhà quý tộc này
đã giúp tôi rất nhiều việc.
Ông Xécbalô, với đôi mắt díp lại vì buồn ngủ, kể lại đoạn cuối màn bi kịch vừa

Đêgrê, vốn là khách hàng quen thuộc của quán rượu này, đặt một cái hộp nhỏ
bằng sừng trước mặt và ngồi nhai nhai một dúm thuốc lá trước khi nhồi vào tẩu.
Gôngtơrăng đột ngột nói:
- Nếu anh hiểu đúng, thì cô đã dính líu vào một chuyện mờ ám khiến cô có thể
bị nguy hại đến tính mạng. Đối với một người như cô điều đó chẳng làm anh
ngạc nhiên. Đúng, tính nết cô là như vậy!
- Ngài Perắc đang nằm trong ngục Baxitơ, bị buộc tội phù thủy. – Đêgrê giải
thích.
- Đúng là tính cô như vậy mà! – Gôngtơrăng nhắc lại – Nhưng cô vẫn còn có lối
thoát. Nếu cô không có tiền, anh sẽ cho cô vay một ít, anh có để dành được một
khoản định để sau này đi một vòng quanh nước Pháp. Và anh Raymông, vị linh
mục dòng Tên của chúng ta, cũng sẽ giúp cô, anh tin chắc thế. Em hãy thu xếp
đồ đạc, lên xe về Poachiê thôi. Từ đó em sẽ tới Môngtơlu. Về đến nhà mình rồi,
sẽ không còn phải lo sợ gì nữa!
Trong giây lát, Angiêlic tưởng tượng ra một bức tranh về lâu đài Môngtơlu,
giữa cảnh yên tĩnh của những rừng cây và đầm lầy, bé Phơlôrimông chập chững
nô đùa với đàn gà tây trên cầu treo.
- Thế còn nhà em? – Angiêlic hỏi – Ai sẽ lo cho anh ấy được xét xử công minh?
Đáp lại nàng là một sự im lặng nặng nề, nhanh chóng bị nhấn chìm trong những
tiếng kêu rong của bọn người say bí tỉ ở các dãy bàn bên cạnh, tiếng gào gọi
thức ăn của những người khách tới muộn, họ vừa gào vừa lấy dao ăn gõ lạch
cạch vào đĩa. Sự xuất hiện của lão chủ quán Coócbaxông, tay bê một chú ngỗng
quay giòn vàng rộm, lập tức xoa dịu được đám khách to mồm. Tiếng ồn ào điếc
tai tắt dần, chỉ còn những tiếng ầm ừ khoái trá, xen lẫn tiếng con xúc xắc gieo
vào cốc.
Bỗng đôi mắt Angiêlic nhìn trừng trừng, khuôn mặt nàng đờ ra vì khiếp hãi:
một hình ảnh khủng khiếp vừa hiện lên sau ô kính cửa sổ trước mặt nàng, một
khuôn mặt gieo rắc ác mộng, bị che khuất bởi một phần sau những chùm tóc dài
màu tro. Cái má tái xanh có một đường tĩnh mạch tim tím; mảnh vải đen che lấp
một con mắt; còn mắt kia long lên như mắt chó sói. Và cái bóng ma đó đang

nàng đang phải chống chọi tác động của cốc thuốc độc uống đêm hôm trước.
Dường như hàng thế kỷ đã trôi qua kẻ từ khi câu chuyện khủng khiếp đó. Trong
người khó chịu đến tê dại và có lẽ ngột ngạt vì mùi vị nồng nặc không quen của
quán ăn mù mịt khói thuốc, nàng buồn ngủ đến mức không sao cưỡng lại được.
Mắt nhắm nghiền, nàng tự nhủ rằng phu nhân Angiêlic từ nay không còn nữa.
CHƯƠNG 37
Khi nàng tỉnh dậy, làn khói thuốc vẫn dày đặc trong quán ăn. Angiêlic cựa quậy
và nhận thấy má mình đặt trên một cái gối cứng, thật ra là đầu gồi của người
luật sư trẻ. Thân nàng nằm duỗi trên chiếc ghế dài. Nàng trông thấy khuôn mặt
Đêgrê: đôi mắt lim dim, ông tiếp tục ngồi hút thuốc, vẻ mơ màng.
Angiêlic vội nhỏm dậy, nhưng vì nhanh quá, bụng hơi nhói đau làm nàng nhăn
mặt:
- Ồ, tôi xin lỗi. – Nàng lắp bắp- Tôi… tôi chắc làm phiền ông quá.
- Bà ngủ có say không ạ? – Ông hỏi với giọng lè nhè, uể oải hơi say. Trước mặt
ông, cái cốc vại hầu như đã cạn hết rượu.
Xécbalô và Gôngtơrăng, khuỷu tay đặt lên bàn, trông cũng có vẻ say. Thiếu phụ
nhìn về cửa sổ, và nhớ mang máng có điều gì khủng khiếp vừa xảy ra. Nhưng
nàng chỉ thấy ánh sáng mờ mờ của buổi ban mai, với những giọt mưa rơi thấm
ướt những ô cửa kính.
Từ phòng sau, vọng ra tiếng chủ quán ra lệnh cho người làm công và tiếng hàng
loạt phuy rượu lớn lăn rầm rầm trên sân gạch.
Giật mình thức giấc, Xécbalô vùng đứng lên, và bất thình lình rút gươm ra hét:
- Thưa quý vị, tất cả hãy nghe đây! Tôi sẽ lên đường chiến đấu, chống lại Nhà
Vua!
- Im đi, ông Xécbalô! – Angiêlic hoảng sợ van xin.
Ông ta nhìn nàng ngờ vực, đôi mắt ngơ ngác của người say rượu chưa tỉnh hẳn.
- Bà không tin tôi sẽ làm việc ấy ư? Bà chưa hiểu rõ những người xứ Gaxcônhơ
đấy mà, thưa phu nhân.
Vừa vung gươm, ông ta vừa bước ra cửa, vấp phải ngưỡng cửa và ngã dúi ngã
dụi. Chẳng ai buồn để ý đến những câu lảm nhảm của ông ta. Đám khách ăn

bà tôi mà. Có lẽ việc anh ưa vẽ bằng bột màu có nguồn gốc như vậy chăng?
Đêgrê mỉm cười:
- Thôi ta hãy cùng đi đến gặp ông anh linh mục dòng Tên. – Ông nói – Để cho
tôi được biết vị đại biểu thứ tư của dòng họ khác thường này.
- Ồ không, anh Raymông thì đúng là một đại biểu đáng kính nể.
- Tôi chỉ mong như vậy thôi, đó là vì lợi ích của phu nhân.
- Ông chẳng nên gọi tôi là phu nhân nữa. – Angiêlic nói. – Hãy nhìn tôi xem,
thưa luật sư Đêgrê.
Nàng ngẩng mặt lên, một khuôn mặt nhỏ nhắn dễ gây xúc động, với nước da
vàng vọt màu sáp ong. Nỗi mệt nhọc làm đôi mắt xanh màu ngọc bích của nàng
sáng long lanh và chuyển thành màu sắc kỳ lạ của lá cây giữa tiết xuân. Nàng
nói:
- Đức vua nói: Ta không muốn nghe nói đến tên bà nữa. Ông có biết một mệnh
lệnh như vậy nghĩa là thế nào không? Có nghĩa là: không còn ai là phu nhân
Perắc nữa. Tôi không được phép tồn tại nữa. Tôi thật sự không tồn tại nữa. Ông
hiểu rồi chứ?
- Điều tôi hiểu hơn tất cả là: Bà đang ốm. – Đêgrê nói – Liệu bà có giữ nguyên
câu nói quả quyết mà bà đã nói hôm nọ không?
- Câu gì vậy?
- Rằng bà không tin cậy chút nào đối với tôi.
- Giữa lúc này, ông là người duy nhất tôi có thể tin cậy.
- Vậy thì, ta đi thôi. Tôi sẽ dẫn bà đến một nơi để người ta săn sóc sức khỏe cho
bà. Để đến gần vị linh mục dòng Tên đáng gờm này, trước hết bà phải làm chủ
hoàn toàn được mọi năng khiếu của mình.
Ông cầm cánh tay nàng kéo đi qua đám đông giữa Paris buổi sáng. Tiếng ồn ào
nghe điếc cả tai. Tất cả các người buôn bán đều đã xuất hiện cùng một lúc và
đang reo inh ỏi.
Angiêlic phải vất vả lắm mới giữ được cho đám đông chen chúc, xô đẩy không
chạm vào vết thương ở vai mình. Nàng nghiến chặt hàm răng để kìm giữ những
tiếng rên rỉ đang dâng lên.

chân chủ bỗng đứng lên và nhảy vọt đến cắm mấy răng nanh nhọn hoắt vào bắp
chân lão khách vừa đến.
- Ối! Ối! Cứu tôi với! – Lão khách kêu váng lên. – À, thì ra là ngài Đêgrê,
người lang thang khắp chốn với con chó dữ. Ngài là chủ nhân của hai trái táo
hồng tuyệt trần kia, phải không ạ?
- Nếu ngài không phản đối. – Đêgrê nói, thản nhiên như không.
- Nếu vậy thì tôi chẳng hể trông thấy gì, tôi chẳng dám nói gì cả. Ôi, thưa ngài,
tha lỗi cho tôi, và xin ngài bảo con chó khôn của mình buông tha chiếc ủng cũ
nát tội nghiệp của tôi ra ạ.
Đêgrê huýt sáo gọi chó về,
- Ôi, tôi phải rời đây thôi! – Angiêlic vừa nói vừa lúng túng tìm cách mặc lại áo,
đôi môi run run tức giận.
Người luật sư trẻ tuổi kiên quyết buộc nàng phải ngồi xuống. Ông nói sỗ sàng,
mặc dù đã hạ thấp giọng.
- Đừng quá đoan trang như vậy, bà chị dại dột ơi. Chả lẽ lại nhắc đến câu nói
của người lính: đã chiến tranh thì phải làm chiến tranh? Bà đã dấn thân vào một
trận đấu sẽ định đoạt tính mạng của ông nhà và của chính mình. Bà cần phải
làm mọi cách để thắng trong trận này, đâu còn thì giờ để giữ kẽ nữa.
Ông Gióocgiơ quay lại, cầm một con dao con sáng loáng, nói:
- Tôi nghĩ là phải rạch vào cơ vai. Tôi thấy dưới da có một đám trắng lầy nhầy
cần phải trích ra. Đừng sợ, thưa người đẹp! – Ông ta nói thêm như dỗ trẻ.
Không ai có bàn tay nhẹ nhàng hơn lão Gióocgiơ này. Mặc dù lo ngại, Angiêlic
phải thừa nhận rằng ông ta nói đúng, vì ông mổ vai nàng hết sức khéo léo. Sau
đó, ông tưới lên vết thương một chất lỏng khiến nàng giật thót người, rồi bảo
nàng lên gác để vào buồng tắm hơi, sau đó ông sẽ băng lại vết thương cho nàng.
Nhà tắm hơi của ông Gióocgiơ thuộc loại nhà tắm xuất hiện từ thời trung cổ, khi
những người dự cuộc Thập tự chinh từ Trung Đông trở về, mang theo thói quen
thích lau rửa thân thể và chuộng kiểu tắm bằng hơi nước của người Thổ Nhĩ Kỳ.
Hai phòng rộng rãi lát gạch, có những tấm ngăn bằng gỗ chia thành những ô
nhỏ. Ở cuối phòng, một người làm công đang nung phiến đá trên một bếp lò.

miệng lành da đã.
Lần này, người thiếu phụ bật cười hồn nhiên: nàng cảm thấy không còn đủ sức
để phản kháng, dù chỉ là chút ít.
- Bà thấy trong người ra sao? – Đêgrê hỏi khi hai người đã ra tới ngoài phố.
- Tôi mệt mỏi rã rời. Nhưng thật ra, không thấy khó chịu gì lắm. Cách chữa
bệnh dữ dội vừa qua liệu có tốt cho sức khỏe tôi không thì chưa biết, nhưng
chắc chắn nó có hiệu quả tuyệt vời đối với thần kinh. Ông có thể tin chắc điều
này: anh Raymông của tôi dù thế nào đi nữa, tôi vẫn sẽ là đứa em gái hiền lành,
dễ bảo trước mặt anh ấy.
- Thế thì tuyệt. Tôi luôn luôn nơm nớp là đầu óc bất trị của bà có thể bất thần
giáng đòn vào người ta đấy. Không nghi ngờ gì nữa, lần sau nếu Đức vua cho
vời, bà nhớ ghé lại nhà tắm hơi trược khi vào bệ kiến nhé.
- Than ôi! Tại sao trước đây tôi không làm thế nhỉ? – Angiêlic thở dài, hoàn
toàn bị khuất phục. - Sẽ không có lần thứ hai đâu. Sẽ không bao giờ tôi còn
được gọi yết kiến Nhà vua một lần nữa.
- Bà không nên nói “mãi mãi không bao giờ nữa”. Cuộc đời có nhiều bước
thăng trầm, bánh xe thế sự quay tròn.
Một cơn gió thổi suýt làm tung tấm khăn trùm đầu trên mớ tóc người thiếu phụ.
Đêgrê dừng lại và nhẹ nhàng buộc khăn lại cho nàng. Angiêlic nắm lấy hai bàn
tay ấm áp rám nắng, có những ngón dài thanh nhã.
- Ông tốt quá, ông Đêgrê! – Nàng thì thầm, ngước đôi mắt nũng nịu nhìn ông.
- Bà nhầm đó, thưa phu nhân. Đây, xin hãy nhìn con chó này.
Anh chỉ con Xoócbon đang nhảy rờn dưới chân hai người. Anh cúi xuống nhấc
nó lên, giữ đầu và vạch hai hàm răng đáng sợ của con chó giống Đan Mạch này
ra.
- Bà thấy những hàng nanh nhọn này thế nào?
- Thật khủng khiếp!
- Bà có biết tôi đã huấn luyện con chó này để làm gì không? Chỉ để làm việc
này: khi ở Paris trời đã tối, hai thầy tớ chúng tôi đi săn đuổi. Tôi cho con vật hít
một mảnh áo cũ, hoặc một đồ vật gì đó của một tên cướp mà tôi đang truy lùng.

Khi hai người đến gần những bức tường thành cao có lỗ châu mai theo kiến trúc
Gôtich bao quanh một ngọn tháp chính đồ sộ và dữ dội, Angiêlic không ngờ
rằng mình đang đi vào khu vực duy nhất ở Paris mà người ta có thể sống tự do
một cách chắc chắn nhất.
Khu vực pháo đài này, - mà thời xưa là dinh lũy của các thầy tu chiến sĩ dòng
Tămplơ và sau đó là của các hiệp sĩ dòng Mantơ trên thực tế được hưởng những
đặc quyền truyền thống mà các triều vua đều phải chấp nhận. Bên trong khu vực
này, không có thu thuế, người dân không bị cảnh sát hoặc các biện páhp hành
chính làm rầy rà, thậm chí những con nợ phá sản bị kết án tù có thể đến đây ẩn
náu.
Angiêlic không được thoải mái khi bước qua cầu treo. Nhưng vừa vượt qua mái
vòm của cổng pháo đài, nàng thấy một không khí yên tĩnh đáng ngạc nhiên.
Dưới bóng của ngọn tháp Xêđa đồ sộ, các linh mục dòng Tên có một khu biệt
thự khá đủ tiện nghi. Đây là nơi sinh sống và trầm tư mặc tưởng của những
thành viên dòng đạo này, nhất là những linh mục được cử làm tuyên úy của
những nhân vật quyền uy trong triều đình.
Đêgrê nhờ người học sinh chủng viện dẫn đường báo cáo với cha Xăngxê rằng
có một luật sư xin được gặp cha về việc Bá tước Perắc.
Một lát sau, linh mục Xăngxê nhanh nhẹn bước vào phòng khách. Thoạt nhìn
ông nhận ra Angiêlic ngay.
- Em thân mến!
Và đến thẳng chỗ Angiêlic, ông hôn nàng, đầy tình thân yêu của người anh.
- Ôi, anh Raymông! – Nàng khẽ thốt lên, cảm động trước sự nồng nhiệt đó.
Ông linh mục mời hai người ngồi xuống.
Luật sư Đêgrê nói thay Angiêlic. Ông tóm tắt tình hình với vẻ trịnh trọng.
- Tôi biết! Tôi biết! – Vị linh mục nói.
Sau khi đưa con mắt dò xét nhìn Đêgrê, cha Xăngxê đột ngột hỏi.
- Theo ý ông luật sư, muốn cứu thoát được người em rể tội nghiệp của tôi, nên
làm cách nào?
- Bá tước Perắc hầu như chắc chắn đã thành nạn nhân một âm mưu trong cung

địa chỉ: “Bà Coócđô, quả phụ, giữ nhà ở, quảng trường Tămplơ”.
- Đây là một căn nhà xoàng xĩnh, khá nghèo nàn. Nhưng cô sẽ có một căn
phòng rộng và có thể cùng ăn với bà Coócđô. Bà ta được giao nhiệm vụ coi căn
nhà và cho thuê bốn phòng. Anh biết rằng cô quen ở nơi sang trọng hơn, nhưng
anh cho rằng thu xếp chỗ ở thế này là phù hợp với nhu cầu kín đáo mà luật sư
Đêgrê đã nêu ra với cô.
- Tốt lắm, anh Raymông ạ. – Angiêlic đồng ý một cách ngoan ngoãn.
Cha Raymông cười hiền hậu.
- Anh hy vọng cô sẽ yên tĩnh ở nơi anh chỉ cho cô đến ở. Tạm biệt, anh sẽ cầu
Chúa che chở cho cô.
Oóctăngxơ đón tiếp em gái và người luật sư với vẻ không thân thiện rõ rệt.
- Đẹp đẽ thật! Tôi để ý là cứ mỗi lần cô phóng đi chơi, thì lúc về bao giờ trông
cũng thảm hại hơn trước.
Ông biện lý Phalô Xăngxê xuất hiện, trông thấy Angiêlic, ông há miệng kinh
ngạc:
- Cô em tội nghiệp, sao lôi thôi nhếch nhác thế này!
Có tiếng chuông gọi cửa: chị hầu gái Bácbơ dẫn Gôngtơrăng vào. Trông thấy
anh trai, Oóctăngxơ càng điên ruột liền tuôn ra một tràng mắng nhiếc.
- Tôi đã phạm lỗi gì trước Chúa mà đến nỗi phải chịu gánh nặng một ông anh
trai và một cô em gái như thế này! Bây giờ, ai còn có thể tin được gia đình này
là quý tộc lâu đời? Cô em gái thì về nhà với bộ quần áo rách rưới của kẻ ăn
mày. Còn ông anh ruột thì càng ngày càng sa sút đến mức phải đi lao động tối
mắt tối mũi, để cho đám quý tộc và đám thị dân đều coi khinh… Lẽ ra, người ta
phải nhốt cả anh và cô vào ngục Baxtiờ cùng với tên phù thủy thọt chân gớm
ghiếc kia!
Bỏ qua những lời chửi rủa, Angiêlic gọi cô hầu gái nhỏ để giúp mình gói ghém
đồ dùng.
Oóctăngxơ mỉa mai:
- Cô cứ tha hồ mà gọi nó! Nó chuồn rồi!
- Sao, chị nói gì? Nó chuồn ư?

mối lo nghĩ nào khác, ngoài việc chăm sóc đứa con. Nàng ăn tại nhà, cùng với
bà Coócđô, đứa con trai mười lăm tuổi cua rbà làm thợ phụ ngoài thành phố, và
một ông lão đi buôn phá sản vì trốn tránh các chủ nợ mà đến náu mình ở khu
này.
Bé Phơlôrimông không ngừng được mọi người khen ngợi, khiến Angiêlic rất
đỗi tự hào. Mỗi khi thấy lóe ra chút tia nắng mặt trời, nàng lại dắt con đi bộ dạo
chơi qua chợ và các bà bán hàng thường trầm trồ khen con nàng giống Chúa hài
đồng. Một bác thợ rèn ở ngay cạnh nhà nàng trọ, tặng đứa bé một cây thánh giá
nhỏ bằng hồng ngọc giả. Angiêlic xúc động quàng thứ trang sức bình dân này
vào cổ con trai. Còn đâu viên kim cương sáu cara mà bé Phơlôrimông mải chơi
suýt nuốt phải trong ngày lễ cưới Đức vua ở Xanh Giăng đờ Lui?
Trong những cuộc đi dạo chơi, Angiêlic né tránh không đến gần những ngôi
biệt thự to đẹp trong khu vực Tămplơ: nàng sợ có thể bị nhận mặt khi những cỗ
xe của các khách đến thăm rầm rộ kéo qua cổng thành, và quan trọng hơn cả,
nàng muốn tránh cho mình những luyến tiếc. Đoạn tuyệt hoàn toàn với lối sống
quá khứ, điều đó tốt hơn xét về mọi phương diện. vả lại, dù sao, nàng cũng chỉ
là vợ một người tù tội nghiệp bị bỏ rơi!...
Tuy nhiên, một hôm khi ẵm bé Phơlôrimông xuống thang gác và đi qua trước
mặt người khách nữ trọ ở phòng bên cạnh, nàng bỗng có cảm giác là khuôn mặt
người này hơi quen quen.
Khi nàng cùng con trai đi dạo chơi trở về nhà, người phụ nữ kia hình như đang
đợi nàng.
- Bà có phải là phu nhân Perắc không ạ? – Bà ta hỏi.
Phật ý và hơi lo ngại, Angiêlic ra hiệu mời bà ta vào phòng mình. Bà ta nói:
- Phu nhân đã ngồi cùng xe với bạn tôi, tiểu thư Atênai Tonê – Sarăngtơ, ngày
Đức vua trở về kinh đô. Tôi là bà quả phụ Xcarông.
Angiêlic rất vui thích được trò chuyện với một nữ đồng hương Poatu, liền mời
bà vào ngồi cạnh bếp sưởi, rồi lấy bánh bích quy ra mời khách và cho
Phơlôrimông cùng ăn. Bà Phrăngxoađơ nói với nàng rằng bà đã đến sống ở khu
Tămplơ này bời vì có thể ở ba tháng mà không phải trả tiền trọ. Hiện nay bà ta

Ngồi trong tòa cung điện mênh mông, nơi ở của Đức vua nước Pháp, Cuaxi-Ba
đã chờ phu nhưn.. . rất lâu. Lâu không biết thế nào mà nói! Những cô hầu gái
qua lại cứ nhạo cười anh ta. Rồi thì, đêm đến. Rồi thì, anh bị choảng bằng gậy
tới tấp. Rồi thì, khi tỉnh dậy anh thấy mình đang ở dưới nước, vàng ở dưới nước
chảy trong hào trước cửa cung điện lứon. Anh ta đã bơi, bơi mãi mới vào được
một cái bãi, rồi ngất đi. Khi tỉnh lại lần này, anh ta rất sung sướng vì tưởng rằng
đã được trở về quê hương mình ở châu Phi: có ba người Morơ đang cúi xuống
bên anh.
- Anh có chắc chắn mình không ngủ mơ đấy chứ?
Người Morơ ở Paris, thật hết sức hiếm.
Hỏi lại mãi, nàng mới dần dần vỡ lẽ ra là anh ta được những người da đen cứu
giúp, những người châu Phi này được đưa đến làm trò ở hội chợ Xanh-
Giécmanh, hoặc làm người canh giữ bọn gấu đã thuần hóa. Nhưng Cuaxi-Ba
không thấy có gì hấp dẫn để ở lại với mấy người da đen kia, anh lại vốn tính sợ
gấu.
Bỗng bên ngoài có tiếng ồn ào. Ra cửa sổ, nàng thấy một đám đông tụ tập trước
ngôi nhà. Một người đàn ông vận quần áo đen dáng dấp đường hoàng, đang cãi
lý với bà góa Coócđô. Angiêlic vội hé cánh cửa để lắng nghe.
Bà góa Coócđô gọi nàng thật to:
- Hình như có một người đàn ông da thật đen ở trên chỗ bà phải không ạ?
Angiêlic vội chạy xuống cầu thang.
- Đúng đấy! Thưa bà Coócđô. Anh ta là một người Morơ, một người đầy tớ cũ.
Anh ta là một người rất tốt.
Người khách có vẻ đáng kính liền tự giới thiệu là thẩm phán quan ở khu vực
Tămplơ được giao trách nhiệm xét xử các vụ án nhỏ, vừa và lớn theo sự ủy
quyền của ngài Đại tu viện trưởng, trong khắp khu vực Tămplơ này. Ông thẩm
phán nói là một người Morơ không được quyền ở lại trong khu này. Sau một hồi
tranh luận, Angiêlic phải hứa la Cuaxi-ba sẽ rời khu thành cấm này trước khi
trời tối. Nàng lên gác vẻ buồn bã:
- Tôi phải làm gì cho anh đây, Cuaxi-ba tội nghiệp? Anh bị họ phản đối nhao

- Sẽ sớm thôi, chắc chỉ ít ngày nữa. – Angiêlic đáp, đầu óc để đâu, rồi nói tiếp. –
À, Giôvani này, cô đã quyết định bán Cuaxi-ba đi. Cô nhớ là bà Xoaxông muốn
tậu anh ta. Nhưng cô không thể rời khu Tămplơ này, càng không thể đến điện
Tuylơri. Cháu có thể giúp cô trong việc này không?
- Cháu lúc nào cũng sẵn sàng hầu hạ bà. – Chú bé nhạc sĩ trả lời sốt sắng.
Chắc cậu ta đã làm việc khẩn trương: chỉ không đầy hai giờ sau, đã có tiếng gõ
cửa phòng Angiêlic. Nàng ra mở cửa, thấy một mụ to béo, vẻ kênh kiệu, và một
người đầy tớ trai, mặc bộ chế phục của đám người hầu Công tước Xoaxông.
- Chúng tôi đến đây, do cậu Giôvani giới thiệu. – Mụ ta nói với giọng lấc cấc
của người hầu gái được nuông chiều trong nhà một mệnh phụ cao sang.
Angiêlic ngồi xuống, để hai người hầu kia đứng trước mặt mình và nói:
- Bây giờ, tôi yêu cầu hai người làm thế này nhé: hãy về trình với phu nhân
công tước là tôi sẵn lòng bán anh người hầu Morơ tên là Cuaxi-ba. Nhưng tôi
không thể đến điện Tuylơri được. Vậy xin bà chủ các ngươi thu xếp để đến gặp
tôi ở đây hoặc một nơi nào khác trong khu này do bà chọn. Nhưng tôi nhấn
mạnh là việc này cần tuyệt đối kín đáo, nhất là không nên nêu tên tôi ra.
- Điều này có lẽ thu xếp không khó – mụ hầu gái nói sau khi đưa mắt nhìn anh
đầy tớ đi cùng.
- Bán được bao nhiêu, cứ mười đồng tôi sẽ thưởng cho hai người hai đồng livrơ.
Angiêlic cùng Cuaxi-Ba đang ngồi đợi ở căn phòng nhỏ cạnh căn phòng người
quản lý lâu đài Buflê.
Cuaxi-ba đảo mắt nhìn quanh, vẻ lo ngại. Angiêlic đã thuê của người bán quần
áo một bộ chế phục cũ bạc màu cho anh ta, nhưng mặc bộ áo đã sờn này, anh ta
trông không được bảnh bao lắm.
Cuối cùng cửa mở, cô hầu phòng của phu nhân Xoaxông bước vào, tiếp đến là
chính bà công tước, quần áo lụa là sột soạt.
Phu nhân Xoaxông nhìn Angiêlic chăm chú rồi kêu lên:
- Lạy trời, ra là bạn đấy ư, bạn thân mến?
- Vâng, tôi đây ạ! – Angiêlic cười nói – Nhưng xin phu nhân chớ ngạc nhiên. Bà
biết là nhà tôi đang ở trong ngục Baxtiơ nên tôi khó lòng đòi hỏi cuộc sống dư

– Angiêlic lạnh lùng tuyên bố.
Bà công tước đưa ngón tay ra xoa xoa làn da săn và mềm mại trên cánh tay
nhẵn mịn của Cuaxi-Ba. Bà ta run run thích thú. Trở nên táo tợn hơn, bà ta sờ
vào những vết xăm hình ở ngực anh và bật cười.
- Thôi không sao. Tôi đồng ý mua. Thật đúng là điên rồ, nhưng tôi đã thấy mình
không có anh ta là không xong. Chị Béctiơ, ra bảo anh Giaxanhtơ đem ví tiền
lại cho ta.
Anh đầy tớ thoáng một cái đã bước vào, mang theo một cái túi da khâu rất đẹp.
Trong khi anh ta đếm đủ số tiền, thì chị hầu gái, theo lệnh chủ, đến bảo Cuaxi-
Ba đi theo mình.
- Tạm biệt, phu nhưn, xin tạm biệt! – Anh người Morơ đến chào Angiêlic – Còn
câu bé Phơlôrimông, xin bà bảo em…
- Được rồi. Anh về đi. – Angiêlic nói khô khan.
Nhưng bắt gặp đôi mắt buồn bã của nô lệ nhìn mình trước khi rời căn phòng,
nàng thấy nhói ở tim như bị dao đâm.
Nàng bối rối kiểm soát lại số tiền rồi cho vào túi tiền của mình. Bây giờ nàng
chỉ muốn làm vội vã có mỗi một việc: rời khỏi chỗ này.
- Ôi, bà bạn thân yêu, tất cả câu chuyện đó thật đau lòng, tôi hiểu – Bà công
tước Xoaxông thở dài, vừa quạt vừa nói, vẻ rất hài lòng. – Dù sao, đừng nên quá
phiền muộn, bánh xe thế sự luôn luôn quay mà. Người ta bị đưa vào ngục
Baxtiơ, vâng, nhưng người ta cũng có thể ra được. Phu nhân hẳn cũng biết tin
ông Pêghilanh Lôdăng đã được Đức vua lại tin dùng rồi chứ?
- Ông Pêghilanh ư? – Angiêlic kêu lên, bỗng nhiên mừng rỡ khi đwocj nghe cái
tên quen thân và cái tin lành đó. – Ôi, tôi vui mừng quá! Sao lại có chuyện ấy
được?
- Đức vua vốn ưa thích trò bông đùa xấc xược của nhà quý tộc táo bạo đó. Nên
ngài đã tìm dịp thuận tiện đầu tiên để lại gia ân cho ông ấy… Có người nói ông
Lôdăng đã vì phu nhân mà so gươm với Đức ông Oóclêăng…
Angiêlic run người khi nhớ lại câu chuyện hãi hùng đó. Nàng một lần nữa van
xin phu nhân Xoaxông hãy hết sức kín đáo, không để lộ nơi nàng ẩn náu. Bà

- Ngài Ôbanh – đao phủ ấy mà. Bà biết không?
Người thiếu phụ thấy cảm giác lạnh toát từ gáy chạy dần xuống khắp cột sống.
Nàng ngồi lặng lẽ trước đĩa thức ăn thanh đạm.
- Vâng, cháu nó là đao phủ tập sự. – Vâng, trên đời này có biết bao nhiêu công
việc, biết bao nhiêu nghề. Ngài Ôbanh đấy vốn là anh ruột ông nhà tôi trước kia.
Ngài chỉ có toàn con gái. Vậy nên, khi ông nhà tôi xấu số qua đời, thì ngài
Ôbanh đã biên thư về cái xóm nhỏ nơi mẹ con tôi sinh sống, bảo rằng ngài sẽ
chăm sóc cho thằng con trai tôi và dạy nghề của mình cho cháu, để sau này ngài
sẽ truyền lại chức vị quan trọng này cho cháu…
- “Ôi, có lẽ mới vừa sáng nay thôi, cậu ta đã quấn dây thừng quanh cổ một con
người tội nghiệp!” – Angiêlic nghĩ thầm và sởn tóc gáy.
Người đàn bà góa, thấy nàng im lặng, cho rằng nàng đồng tình, lại thao thao nói
tiếp:
- Nhà tôi trước kia cũng làm nghề đao phủ. Thật là sai lầm, nếu có người nào
nghĩ rằng nghề đao phủ là một nghề đơn giản. Có hàng loạt cách thức khác nhau
được dùng để moi những lời thú tội của bọn phạm nhân, vì thế, nghề này mới
thành nghề khó. Có không ít công việc cho thằng bé Quấn –thừng vào cổ này!
Cháu nó phải học cách chặt đứt ngọn một cái đầu chỉ bằng một nhát búa hay
một nhát gươm, học nung đỏ thanh sắt, học đâm thủng lưỡi, học treo cổ, học
nhấn chìm người xuống nước, học đập chết người trên bánh xe hành hình, học
cách tra tấn nhục hình, bằng xé xác phanh thây, kẹp đùi cẳng, bắt uống nước
cho sặc, ném người từ trên cao xuống…
Angiêlic bỏ đĩa thức ăn còn đầy, bước vội vã lên thang gác.
Liệu linh mục Raymông có biết công việc làm của đứa con trai bà Coócđô khi
ông để cho em gái về trọ nhà bà ta không? Chắc chắn là không. Dù sao, không
một giây phút nào, Angiêlic dám tưởng tượng đên khả năng chồng mình dù là
một tù nhân, lại có thể, một ngày nào đó, buộc phải tiếp xúc với tên đao phủ ấy.
Ông Perắc là một người quý tộc kia mà! Chắc chắn phải có một đạo luật hay
một đặc quyền gì đó để cấm đoán việc tra tấn những người quý tộc. Nàng cần
phải hỏi Đêgrê về điều này. Tên đao phủ là để dành cho đám dân nghèo, cho

Angiêlic hỏi Đêgrê:
- Việc mở phiên tòa đã được quyết đinh rồi ư?
- Rồi.
Thiếu phụ nhìn thẳng vào khuôn mặt anh trai và người luật sư, thấy hai ông này
có vẻ hơi dè dặt. Cuối cùng, linh mục Raymông nói:
- Chúng tôi đã không thành công trong cố gắng đòi chồng cô được đưa ra xét xử
trước một tòa án tôn giáo.
- Nhưng… lời buộc tội đã quy vào tội phù thủy kia mà!
- Chúng tôi đã đưa ra đủ mọi lý lẽ và sử dụng mọi ảnh hưởng chúng tôi có, cô
hãy tin lời tôi. Nhưng, quả thật là, ngài Madaranh càng gần đất xa trời bao
nhiêu, thì Đức vua lại càng khăng khăng bây nhiêu trong việc đòi nắm lấy toàn
bộ các công việc của vương quôc này, kể cả những vấn đề tôn giáo. Bây giờ cả
đến việc phong chức giám mục cũng phụ thuộc Đức vua chứ không thuộc thẩm
quyền Nhà thờ nữa. Dù sao, tất cả cái gì chúng tôi đã làm được, là khởi động
được việc lập phiên tòa thông thường xét xử vụ này.
- Quyết định này tốt hơn là để rơi vào sự lãng quên phải không? – Angiêlic hỏi,
và nhìn Đêgrê, mong nhận được lời khuyến khích.
Nhưng Đêgrê vẫn lạnh như đá:
- Biết rõ số phận mình một cách dứt khoát, bao giờ cũng tốt hơn là cứ phân vân
lo sợ trong nhiều năm. – Ông nói.
- Chúng ta không nên bàn luận mãi một cách vô ích về thất bại vừa rồi. – Cha
Raymông nói – Vấn đề đặt ra bây giờ là biết cách làm thế nào để tác động đến
việc điều khiển vụ án. Đức vua sẽ tự mình chỉ định các thẩm phán được tuyên
thệ. Chúng ta có nhiệm vụ làm cho Ngài hiểu rõ rằng cương vị của ngài đòi hỏi
ngài hành động một cách vô tư và theo công lý. Thật là một nhiệm vụ tế nhị khi
phải soi sáng lương tâm của một ông Vua!
Dừng lại một chút rồi linh mục Xăngxê thở dài:
- Thật ra, chỉ một vị thánh mới có thể dẹp bớt sự kiêu hãnh của Đức vua được
mà thôi. Ngay người cận thần được tin yêu nhất của Ngài cũng không thật sự
hiểu rõ tâm hồn của con người trẻ tuổi đó, một người có dáng dấp bên ngoài dè

không phải vì họ có ý thức cao về công lý, mà dựa theo mức độ trung thành với
sự nghiệp của Nhà vua. Hơn nữa, một số quan tòa mặc dù đã tận tụy phục vụ
Đức vua, đã bị gạt ra vì được tiếng là kiên định tới mức có khả năng phản đối
sức ép của Nhà vua. Họ đã dứt khoát chỉ chọn toàn những người “chín chắn”.
- Ông đã biết tên những thẩm phán đã được bổ nhiệm chưa?
- Ông Xêghiê, chánh nhất tối cao Pháp viện, sẽ đích thân điều khiển việc thẩm
vấn bị cáo, nhằm mục đích làm cho vụ án thêm lừng lẫy để làm gương.
- Ông chánh nhất Xêghiê ư? Thế thì vượt quá điều tôi dám hy vọng.
- Không nên quá phấn khởi. – người luật sư nói. – Để có được địa vị hiển hách
ấy, ông chánh nhất Xêghiê phải trả giá về phương diện độc lập tinh thần. Tôi
cũng nghe nói là ông ấy đã có một buổi gặp người tù nhân của mình và cuộc
thẩm vấn đã diễn ra đầy sóng gió. Ông Bá tước từ chối không tuyên thệ khai sự
thật, vì ông nói rằng: tối cao Pháp viện của Hoàng gia theo quan điểm của ông,
không có thẩm quyền xét xử một thành viên của Hội đồng tỉnh Tuludơ, bởi vì
chỉ có Hội đồng Tư pháp tối cao của Nghị viện Paris mới là tòa án duy nhất có
thẩm quyền xét xử một thành viên của Hội đồng cấp tỉnh như Bá tước Perắc.
- Và kết quả của lời phản đối ấy ra sao? – Người thiếu phụ lo lắng hỏi.
- Tôi nghĩ Đức vua đã quyết định là bất chấp tục lệ đó, và ông nhà chắc chắn
vẫn bị xét xử như đã được quyết định.
- Và ai sẽ đứng ra buộc tội ở phiên tòa?
- Sẽ có hai người buộc tội. Thứ nhất, là ông Đờni Talông, chưởng lý của Nhà
vua; thứ hai là ông anh rể bà, ông biện lý Phalô Xăngxê có chân trong danh sách
thẩm phán được chỉ định. Lúc đầu ông này xin rút lui, viện cớ có quan hệ họ
hàng với bà, nhưng sau chắc đã được thuyết phục là nên nhận. Bởi vì trong hành
lang tối cao Pháp viện, người ta xì xào: ông biện lý này quả đã tỏ ra “sắc sảo”
khi phải lựa chọn giữa những ràng buộc gia đình và lòng trung thành với Đức
vua là người mà ông ta chịu ơn mọi bề.
Angiêlic nhăn mặt, nhưng rồi tự kiềm chế. Đêgrê nói tiếp:
- Trong danh sách thẩm phán còn có ông Maxênô, thành viên của hội đồng tỉnh
Tuludơ, cũng được Đức vua chỉ đích danh, cùng với chưởng lý Talông. Còn

Đây là một thắng lợi giành được nhờ sử dụng thủ tục tố tụng rắc rối. Mặc dù các
nhà tư pháp tay sai cao ngạo ấy đến một lòng tha thiết làm vừa lòng Đức vua,
họ vẫn bị vướng đối với những nguyên tắc chỉ đạo của họ. Nên họ đã buộc lòng
phải chấp nhận một người bào chữa. Tuy nhiên, thưa bà, tôi muốn nói rõ là bà
vẫn còn thì giờ để chọn một luật sư khác nổi tiếng hơn để giao phó vụ kiện của
ông nhà.
Angiêlic nhìn qua cửa sổ. Ở chân tường của ngôi nhà, con chó Xoócbon đang đi
quanh quẩn theo những vòng tròn để đợi chủ. Nàng đưa mắt nhìn sang vị luật sư
trẻ đang giữ một vẻ nghiêm trang, đạo mạo:
- Quả thật tôi không tưởng tượng được có ai đủ khả năng hơn ông để nhờ cậy
trong vụ án này. – Nàng nói – Thật tình, tôi vẫn nhớ lời ông anh rể Phalô giới
thiệu ông với tôi: “Ông này là một trong những người thành thạo nhất về nghiệp
vụ này hơn nữa sẽ không làm cho cô tốn phí nhiều”.
- Cảm ơn bà đã nghĩ tốt vê tôi. – Đêgrê nói và không che giấu vẻ hài lòng.
Bỗng nàng quay lại, mắt sáng lên:
- Nêu tôi không nhầm, ông có thể hàng ngày gặp nhà tôi. Liệu ông có thể cho


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status