Bài giảng CHUYỆN THƯỞNG TẾT GV - Pdf 81

Ai chịu trách nhiệm lo Tết cho Thầy Cô giáo?
(Dân trí) - Mặc dù không phải là giáo viên, nhưng khi đọc bài trên Diễn đàn Dân trí, tôi vô cùng cảm
ơn Tòa báo đã quan tâm đến đời sống của đội ngũ các Thầy Cô giáo, nhất là trong những ngày sắp đến
Tết.
>> Đừng để giáo viên ngậm ngùi mỗi khi Tết đến!
Bạn đọc Lê An:
Bao nhiêu cải tổ, cải cách, giáo viên là những người chiến sĩ âm thầm, ươm trồng
những mầm non nhân tài cho đất nước…vậy mà phải ngậm ngùi mỗi khi Tết đến! Tôi
cũng như nhiều người khác luôn phải trăn trở về điều này. Đất nước mình đang trên
đà phát triển và đã đạt được những thành tựu đáng tự hào, không thể để cho một bộ
phận những người hưởng lương nhà nước chịu nhiều thiệt thòi như đội ngũ giáo viên.
Tôi mong Chính phủ có sự đầu tư và hỗ trợ thích đáng cho Ngành giáo dục, cho
nhiệm vụ “trồng người”. Bảo rằng ngân sách Nhà nước còn eo hẹp cũng không đúng.
Hãy chi dùng đúng chỗ và tiết kiệm, đừng để thất thoát những vụ như Vinashin...thì
chắc chắn chúng ta sẽ đầu tư tốt hơn cho sự nghiệp giáo dục và chăm sóc tốt hơn đời
sống các Thầy Cô giáo.
Năm mới sắp đến rồi, tôi xin kính chúc Ngành giáo dục và tất cả các Thầy Cô giáo
hãy giữ vững niềm tin để chăm lo phát triển sự nghiệp “trồng người” và công lao của
các Thầy Cô sẽ được đền đáp.
Bạn đọc Đào Công Hữu:
Tôi cũng là một giáo viên, khi đọc bài báo này, bản thân tôi không cầm được nước
mắt vì tủi thân và buồn mỗi khi tết đến.Tết đến, không chỉ riêng tôi mà đồng nghiệp
của tôi đều chua xót và ngậm ngùi trước sự khen thưởng động viên của các ngành
nghề khác. Nào là họ được thưởng những vài trục triệu đồng, thậm chí hàng trăm triệu
đồng. Ngành nào thấp thì có tháng lương 13 trong khi đó ngành giáo dục được sự
"quan tâm ưu đãi đặc biệt" nhưng chỉ quan tâm bằng…lời động viên!
Nhiều vị lãnh đạo nói rằng: "nghề giáo là nghề cao quý nhất trong các nghề cao quý"
và là nghề đào tạo ra lực lượng lao động chủ chốt và nhân tài cho đất nước. Tôi nghĩ
rằng nói phải đi đôi với làm.
Tôi mong sao Đảng và Nhà nước cần có chính sách thỏa đáng đối với đội ngũ giáo
viên, thưởng tết sao cho xứng đáng với công lao giáo dục lớp lớp thế hệ trẻ cho mọi

sau hết tiền cho nên phải chi tiêu rất tiết kiệm . Ở quê tôi, nông dân còn có tiền bán
khoai, rau...tự nhiên cũng dư ra 1 khoản để tiêu dùng khi cần thiết.Bố mẹ tôi tuy đi
dạy học, vẫn làm ruộng để lấy thóc ăn và trồng ít rau ăn. Sống đắp đổi lần hồi như
vậy, mới có tiền lo cái Tết đạm bạc và có tiền cho con sau tết trở lại trường.
Thường dịp Tết, cha mẹ tôi cũng dược xã tặng phong bì 200k có thể quy đổi ra 1 hộp
mứt, 1 hộp chè, 1 chai vang Thăng Long là hết... Nhưng gia đình tôi vẫn đón tết vui
vẻ, đầm ấm.
Bạn đọc Hoàng Thị Loan:
Tôi là một giáo viên ở Quảng Nam. Mỗi khi gần đến Tết cổ truyền trên các trang báo
lại nêu nội dung này. Tôi cũng đã tham gia nhiều ý kiến về vấn đề thưởng tết cho giáo
viên trên các trang báo với mong muốn của “người trong cuộc”, hiểu hơn ai hết về
công việc và đời sống của giáo viên, được bày tỏ nguyện vọng của giáo viên có được
một khoản tiền để trang trải khi Tết đến, xuân về.
Thế nhưng từ nhiều năm qua vấn đề này chưa có gì chuyển biến đáng kể.
Tôi tự nhủ lòng mình và mong rằng các anh chị đồng nghiệp cũng suy nghĩ như tôi,
chúng ta tin rằng lời nói đúng sẽ có ngày các cấp lãnh đạo phải lắng nghe và tìm cách
giải quyết thỏa đáng. Chúng ta hãy sống và làm việc như những năm qua đã từng làm
cho sự nghiệp “trồng người”. Mong rằng các anh chị ở các ngành khác cũng đừng cho
rằng chúng tôi kêu ca phàn nàn về nghề mà mình đã lựa chọn. Tôi muốn các ngành
chức năng cũng đừng cho rằng chúng tôi đòi hỏi nọ kia mà chỉ muốn có sự đối xử
công bằng và xứng đáng với công việc “trồng người” mà chúng tôi đang gánh vác.
Bạn đọc Lý Tuân:
Bản thân tôi là một giáo viên THCS ở Lạng Sơn còn rất trẻ, mới công tác được 5 năm.
Từ nhà tôi tới trường có lẽ đi xe máy phải mất gần 1 tiếng đồng hồ. Nếu trông chờ
vào đồng lương giáo viên để dành dụm mua xe máy thì không biét đén bao giờ mới
mua được.Quá trình công tác 5 năm qua, tôi luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao,
cống hiến hết mình cho sự nghiệp giáo dục.Nhưng mỗi khi nghĩ đến đồng lương để
trang trải cho sinh hoạt của mình thì chỉ biết ngồi buồn mà thôi. Lương giáo viên bèo
bọt quá, bao giờ mới mua được xe máy, làm được ngôi nhà cấp 4 để có chỗ nương
thân. Trước mắt, dịp Tết này lấy tiền đâu để chi tiêu và biếu bố mẹ …Thiết nghĩ nhà

đó lại là " mỡ của thầy cô đem rán thầy cô". Các khoản đó là do các thầy cô tự bóp
mồm bóp miệng, dè xẻn chi tiêu để có gói quà cho chính mình mang về Tết với gia
đình.
Nhiều vị quan chức cứ lớn tiếng: "giáo dục là quốc sách hàng đầu". Thử hỏi những
khẩu hiệu đó có thể hiện trong thực tế không? Sao con cái các vị quan chức chẳng
thấy ai vào ngành giáo dục. Họ nói là một chuyện nhưng họ thừa biết và không bao
giờ cho con họ vào ngành giáo dục cho khổ.
Nhiều người lầm tưởng các trường hiện nay có rất nhiều khoản thu chính thức cũng
như không chính thức. Khoản chính thức là học phí (từ cấp 2 trở lên) hoặc tiền học
buổi thứ hai (cấp 1). Khoản không chính thức là các khoản kêu gọi tài trợ hoặc vận
động phụ huynh "tự nguyện" ủng hộ nhà trường. Nhưng xã hội đừng nghĩ các thầy cô
giáo trực tiếp thu, trực tiếp giảng dạy được hưởng phần lớn số tiền ấy nhé. Nghĩ thế là
oan cho các thầy cô, là có tội đấy.
Các thầy cô thu tổng cộng mỗi năm hàng chục triệu tiền các khoản, ấy mà thầy cô chỉ
được hưởng sự bố thí của "cấp trên" của mình số tiền không đáng là bao.
Giả sử nhà nước cho giáo viên được hưởng theo một tỷ lệ A% nào đó của số tiền
mình thu được theo quy định thì các trường có "sáng kiến" động viên anh em kí hộ
vẫn nhận đủ số tiền theo nhà nước quy định nhưng thực tế "nhận được một phần năm
số tiền A ấy đã là quá may mắn" . Còn lại bốn phần năm số tiền A chẳng biết đi đâu.
Ai cũng phải kí nhận đủ để được yên thân tránh bị làm khó. Ai không kí sẽ bị quy tôi
nổi loạn và coi chừng sẽ bị tiêu diệt. Vì vậy mọi người nhắm mắt kí và coi đó là việc
làm công đức.
Tưởng bớt xén nhiều như thế thì Tết anh em có được "gói mỡ của chính mình to hơn
một chút" nhưng không. Thật bất công.
Bất bình về những chuyện làm khuất tất đó, nhưng tôi vẫn cố gắng làm tốt phận sự mà
nhân dân giao phó, dạy dỗ các em cho đáng đồng tiền của dân bỏ ra đầu tư cho giáo
dục.
Và mong muốn lớn nhất của tôi là :
"Thầy cô giáo sống được bằng lương của mình, nhà trường là nơi chuyên dạy và học
chứ không phải nơi thu tiền, nơi ăn chia, nơi phân chia quyền lợi".

Đáng mừng là trong khó khăn chung của ngành giáo dục, vẫn có nơi lo Tết cho giáo
viên tương đối chu đáo như TP. Hồ Chí Minh. Đấy là do có sự quan tâm từ cấp lãnh
đạo thành phố cho đến sự năng động sáng tạo của lãnh đạo mỗi trường giúp cho việc
tạo quỹ thưởng cuối năm từ nhiều nguồn.
Mong rằng kinh nghiệm của TP. Hồ Chí Minh sẽ được các nơi khác vận dụng sáng
tạo và phù hợp với hoàn cảnh của mình. Mặt khác, nhà nước ta cần đặc biệt quan tâm


Nhờ tải bản gốc
Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status