Bài giảng D:chuyện nụ cười võ thị thắng - Pdf 81

Chuyện của người phụ nữ có nụ cười chiến thắng
Mez
29-04-2008, 01:26 PM
40 năm trước, có một tấm ảnh do phóng viên người Nhật chụp đã ghi lại nụ cười lịch sử - “nụ cười
chiến thắng” của một người con gái đất Long An. "Nụ cười chiến thắng" đó đã trở thành một trong
những biểu tượng cho cả thế hệ anh hùng của miền Nam "thành đồng tổ quốc" trong thời chống Mỹ
cứu nước.
Sau bao năm tháng hoạt động chiến trường và chính trường, giờ đây, trên nụ cười của người phụ nữ
đó vẫn hiện hữu vẻ đẹp của niềm tin chiến thắng...
Những câu nói, nụ cười đi vào lịch sử
http://www.lanhdao.net/leadership/archive/images/2008/04/VTThang.jpg
(http://lanhdao.net/leadership/archive/images/2008/04/VTThang.jpg) Rất tự nhiên người con gái
đó
Đã đem nụ cười vào lịch sử ngàn năm...
Sinh ra và lớn tên từ quê hương Long An "trung dũng, kiên cường toàn dân đánh giặc", cô bé Võ Thị
Thắng đã biết tập tành đưa thư liên lạc và cùng gia đình nuôi giấu cán bộ cách mạng khi mới lên 11
tuổi. Gia đình cô có 9 anh chị em, được sự giáo dục của ba má, đều đi về một hướng cách mạng.
"Động cơ" đi chiến đấu của cô được lý giải rất đơn giản: cả quê hương mình "toàn dân đánh giặc",
thì tất nhiên trong đó có mình rồi.
Lúc này, chính quyền Sài Gòn bất chấp Hiệp định Genève quy định hiệp thương tổng tuyển cử sau 2
năm đình chiến (1956). Mỹ làm hậu thuẫn viện và viện trợ cho Diệm Nhu thực hiện chính sách "tố
Cộng, diệt Cộng", thực chất là truy lùng, bắt bớ, chém giết hàng loạt chiến sĩ cách mạng và nhân
dân yêu nước bằng luật 10/59 sắt máu. Đau thương tang tóc bao trùm, cả miền Nam biến thành
ngục tối.
Cả thế hệ trẻ của đất nước sôi sục căm thù, lên đường trong khí thế cách mạng hừng hực, trong đó
có Võ Thị Thắng. Thắng tham gia phong trào đấu tranh xuống đường của thanh niên sinh viên, học
sinh Sài Gòn Gia Định; rồi phong trào công nhân và nhân dân lao động khu xóm, xí nghiệp nội
thành; khẩn trương gây dựng cơ sở, xây dựng căn cứ chính trị nội thành, diệt ác phá kềm, ém quân,
vũ khí mai phục, chuẩn bị vào đợt Mậu thân - tổng công kích khởi nghĩa năm 1968.
Sau đợt 2, Thắng bị bắt trong vụ ám sát hụt tên mật thám ác ôn. Trước những trận thẩm vấn tra
tấn cực hình, người con gái lứa tuổi 20 ấy vẫn kiên gan chịu đựng, giữ vững khí tiết người chiến sĩ

hỏi nguyên Tổng Cục trưởng Tổng cục Du lịch Võ Thị Thắng thử so sánh khó khăn của những năm
tháng chiến trường và 32 năm chính trường mà cô đã trải qua. Một cách rất thật lòng, người nữ
chính khách ấy trả lời: "Khó mà làm bài tính so sánh chính xác tính khốc liệt của hai đoạn cuộc đời
đó như thế nào. Khi người ta đảm đương chức vụ cao, ví như mình ngồi vào chiếc ghế bên miệng
hố. Chức càng cao thì chiếc ghế xích lại gần miệng hố hơn. Bản lĩnh là không để rơi xuống miệng
hố. Và khó khăn thử thách đó càng lớn hơn gấp bội, nếu chính khách đó là nữ. Bởi họ đâu chỉ có
gánh nặng việc nước, mà còn gánh vác việc gia đình. Mặt khác, họ còn đương đầu với định kiến
khắt khe của xã hội, đâu dễ gì nam giới chấp nhận một người phụ nữ có cương vị xã hội cao bằng
hoặc hơn mình, nên đòi hỏi sự nỗ lực lớn để tự khẳng định mình. Lại thêm, nhiều năm liền tôi phải
đương đầu, quyết đấu tranh đến cùng với phần tử xấu trong cơ quan, tổ chức Đảng, nhằm bảo vệ
Đảng, bảo vệ chân lý. Chưa kể đến phải kiên định đấu tranh với chính mình trước sự cám dỗ, ma lực
của tiêu cực tác động mình hàng ngày hàng giờ... Nói chung, 32 năm chính trường có lắm nghiệp
ngã cùng cực đã phải đương đầu, có lúc tưởng chừng không gượng nổi và tôi đã vượt qua tất cả. Khi
rời khỏi chính trường, tôi thật sự ung dung thanh thản".
"Thì ra em là đàn bà"
Cùng lúc với công việc bề bộn nơi chính trường, người phụ nữ được bao người ngưỡng mộ ấy cũng
phải dành thời gian vun đắp cho mái ấm gia đình, cũng trăn trở lo toan như bao người phụ nữ khác.
Bởi cô coi đó là mục tiêu hạnh phúc mà bất cứ người phụ nữ thành đạt nào cũng không quên phấn
đấu tạo dựng "góc riêng" của mình. Đó cũng là một khó khăn thử thách nữa đặt lên vai người phụ
nữ giàu lòng tự trọng, giữ trọng trách xã hội, lại có tính cầu toàn.
Giờ đây, rời khỏi áp lực trách nhiệm công việc nhà nước, nhưng cô vẫn tất bật nhiều việc phải làm
thuộc lĩnh vực chuyên môn, từ thiện, viết hồi ký... và để bù đắp những tháng năm chưa có điều
kiện, thời gian chăm chút chồng con. Cô cảm thấy hài lòng với hiện tại, dù không nói ra, nhưng
trong những câu chuyện kể toát lên niềm vui - những niềm vui nho nhỏ và bình dị làm cho giọng nói
của người phụ nữ vị tha trở nên lấp lánh hạnh phúc. Cô kể: năm nào đến ngày sinh nhật của cô,
ngày lễ Tình yêu 14/2, ngày 8/3, ngày 20/10, thậm chí ngày cô bị bắt, ngày cô ra tòa... chú Thuận
(chồng cô) đều tặng cô món quà kỳ niệm, hoặc có một bữa cơm ngon gia đình, ôn truyền thống,
giáo dục con cái.
Nhược điểm của cô là không bao giờ nhớ ngày sinh của chồng và của chính mình, nhưng chú không
bao giờ trách móc. Có lần, cô xếp quần áo cho các con, chợt thấy mất một nút áo, vội lấy kim chỉ

của ta tôi chụp hình chị liên tục. Rất tiếc chỉ chụp được khoảng 10-11
tấm thì hết phim.
Trước kẻ thù, chị Thắng tự tin, bình thản cười kiêu hãnh, giễu cợt
mức án 20 năm khổ sai của chúng. Một phóng viên người Nhật đã
chớp được khoảnh khắc tuyệt vời đó để rồi nhân dân cả nước và thế
giới biết đến “Nụ cười chiến thắng”, biết đến bản lĩnh bất khuất của
những người con gái Việt Nam. Sau 5 năm tù đày, qua nhiều nhà lao
tàn bạo, kẻ thù vẫn không dập tắt nổi nụ cười đó, niềm tin đó. Hôm nay chị trở về với đồng bào đồng chí với
nụ cười đầy dịu dàng, tin cậy.
…Chiến tranh đã đi qua nhiều năm rồi nhưng những kỷ vật của một thời chinh chiến tôi vẫn luôn lưu giữ. Nó
nhắc nhở mình luôn phải sống xứng đáng hơn”.
VŨ THỐNG NH
Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân trao tặng Huân
chương Độc lập hạng Nhì cho bà Võ Thị Thắng

Thứ tư,
07/07/2010
08:35

(CAO) Ngày 6 - 7, Bộ Văn hóa Thể thao và Du lịch đã long trọng tổ chức Lễ kỷ niệm 50
năm ngày thành lập ngành Du lịch Việt Nam 9 - 7 - 1960/9 - 7 - 2010. Đến dự có Phó Thủ
tướng Nguyễn Thiện Nhân, kiêm Trưởng Ban Chỉ đạo Nhà nước về du lịch; Bộ trưởng Bộ
Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hoàng Tuấn Anh cùng lãnh đạo Tổng cục Du lịch, Sở Văn
hóa, Thể thao và Du lịch cùng nhiều đơn vị hoạt động trong lĩnh vực du lịch.
Nửa thế kỷ đồng hành cùng đất nước, trải qua nhiều thời điểm lịch sử khác nhau song
ngành Du lịch Việt Nam đã tỏ rõ bản lĩnh năng động, sáng tạo, từng bước xây dựng và
trưởng thành, đến nay đã trở thành một ngành kinh tế quan trọng của đất nước, đóng góp
tích cực vào việc hoàn thành các nhiệm vụ kinh tế - xã hội của đất nước.

“Nụ cười chiến thắng”, ảnh do

Huân chương Độc lập hạng Nhì cho bà Võ Thị Thắng, nguyên Tổng cục trưởng Tổng cục
Du lịch. Cũng trong dịp này, Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch trao tặng Bằng khen cho 9
tập thể, 26 cá nhân có thành tích xuất sắc, đóng góp cho sự phát triển của ngành Du lịch.

Nụ cười tươi như một đóa hồng
TTX - Bài thơ Nụ cười chiến thắng dài 60 câu, Trần Quang Long xúc động viết ngay sau khi chứng kiến
phiên tòa xử chị Võ Thị Thắng, nữ sinh Trường Gia Long Sài Gòn, tham gia tự vệ thành, bị bắt trong cuộc
tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968, bị tòa án quân sự chính quyền Sài Gòn xử 20 năm tù khổ sai.
Trần Quang Long lúc đó đang dạy học ở Cần Thơ, là ủy viên Mặt trận Liên minh các lực
lượng dân tộc dân chủ và hòa bình Sài Gòn, chủ tịch Hội sinh viên sáng tác thuộc Tổng hội
Sinh viên Sài Gòn nằm trong Ủy ban Mặt trận liên minh các lực lượng dân tộc dân chủ và hòa
bình miền Nam Việt Nam. Anh thường lên Sài Gòn tham gia phong trào tranh đấu.
Ðầu năm 1968, Long ở Sài Gòn tham gia Mậu Thân, sau đó anh lên chiến khu Tây Ninh. Một
số anh em bạn bè của nhà thơ kể rằng bài thơ vừa viết xong được anh em ở Nhà xuất bản
Trình Bày in ronéo typo, anh em trong Tổng hội Sinh viên bí mật mang đi phân phát cho sinh
viên học sinh.
Trần Quang Long đã lấy tên chị Võ Thị Thắng, ngày sinh của chị vào mùa thu năm 1945, và
số tuổi 23 của chị, cùng với tuổi của nước Việt Nam mới, tạo nên một hình tượng thơ đẹp về
người nữ sinh - chiến sĩ: “Chị là con người mang tên Chiến Thắng/ Ðã sinh ra và lớn lên từ
mùa thu cách mạng/ Hai ba năm rực rỡ chiến công/ Ðã nở nụ cười tươi như một đóa hồng..”. .
Trần Quang Long là người đầu tiên dùng cụm từ “Nụ cười chiến thắng”, sau đó
hàng loạt tờ báo trong Nam ngoài Bắc và các báo quốc tế dùng theo. Hình
tượng nụ cười chiến thắng trong thơ Trần Quang Long đã trở thành biểu tượng
của tuổi trẻ miền Nam bất khuất ngày ấy: “Cách mạng mùa thu tưng bừng khai
sinh đời chị/ Chiến công đầu xuân hoa nở hai miền/ Nung trong tim một ngọn
lửa trung kiên/ Chị thắp sáng nụ cười chiến thắng”.
Trần Quang Long hi sinh ở R (Tây Ninh) ngày 11-10-1968 do một trận bom B52 của Mỹ rơi
trúng miệng hầm. Tập bản thảo thơ của anh hoen máu...

"Nụ cười chiến thắng" Võ Thị Thắng


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status