Ỷ Thiên Đồ Long Ký -Tác giả : Kim Dung Dòch giả : Nguyễn Duy Chính 199
CHƯƠNG 6
PHÙ TRA BẮC MINH HẢI MANG MANG Ân Tố Tố trước mắt thấy Bạch Qui Thọ, Thường Kim Bằng, Nguyên Quảng Ba,
Mạch Kình, Quá Tam Quyền chết nằm ngang dọc, người nào động thủ với y cũng
không thoát khỏi, giờ nghe Tạ Tốn khiêu chiến với Trương Thúy Sơn, chàng võ công
tuy cao, nhưng cũng không phải là đòch thủ, nên nói:
- Tạ tiền bối, đao Đồ Long đã vào tay ông, mọi người ai nấy bội phục ông võ
công cao cường, ông còn muốn gì nữa?
Tạ Tốn nói:
- Liên quan đến thanh đao Đồ Long này, có mấy câu cố lão tương truyền, cô có
biết không?
Ân Tố Tố đáp:
- Có nghe nói qua.
Tạ Tốn nói:
- Cứ theo đó thì thanh đao này là võ lâm chí tôn, ai cầm nó có thể hiệu lệnh thiên
hạ, không ai dám không theo. Trong thanh đao này rốt ráo có cái bí mật gì, mà lại
khiến cho thiên hạ quần hùng khâm phục?
Ân Tố Tố đáp:
- Tạ tiền bối cái gì cũng biết, vãn bối đang muốn thỉnh giáo.
Tạ Tốn nói:
- Tôi cũng không biết nữa. Tôi muốn tìm một chỗ ở thanh tónh, để có thời gian
suy nghó về chuyện đó.
Ân Tố Tố nói:
- Ồ, thế thì hay biết bao. Tạ tiền bối tài trí hơn người, nếu như ông cũng không
lắm so với ông ta cũng chỉ kẻ tám lạng, người nửa cân thôi, hai là nghó đến tình nghóa
với cố nhân, nên không thể nào ra mặt sang đoạt. Cứ như thế, họ Tạ này đâu có đến
làm gì. n giáo chủ trước nay vẫn cho là mình tính toán không bao giờ sơ hở, hôm
nay đao rơi vào tay tôi, tên tuổi ông ta không khỏi bò thương tổn.
Ân Tố Tố nghe Tạ Tốn nói đối với n giáo chủ có “cố nhân chi tình”, trong lòng
cũng hơi yên tâm, nên nàng cố tình tiếp tục nói chuyện nọ chuyện kia để dẫn dụ, ngõ
hầu y không đòi tỉ võ với Trương Thúy Sơn nữa:
- Nhân sự nan tri, thiên ý nan liệu, mọi việc bên ngoài không phải muốn gì được
nấy. Chính vì thế mà người ta nói là mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên. Tạ tiền bối
phúc trạch thâm hậu, lấy được thanh đao này mang đi dễ dàng, người khác thiên
phương bách kế đem hết tâm cơ ra chiếm nó, vậy mà lại không được gì.
Tạ Tốn nói:
- Từ khi thanh đao này có trên đời, không biết bao nhiêu phen đổi chủ, cũng
không biết đem lại cho người cầm nó bao nhiêu cái họa sát thân. Hôm nay tôi được
thanh đao này mang đi, biết đâu ngày mai lại có cao thủ mạnh hơn tới giết tôi rồi đoạt
mất?
Trương Thúy Sơn và Ân Tố Tố hai người nhìn nhau, đều cảm thấy y nói câu này
quả có thâm ý. Trương Thúy Sơn nghó đến tam sư ca Du Đại Nham chỉ mới liên can
Ỷ Thiên Đồ Long Ký -Tác giả : Kim Dung Dòch giả : Nguyễn Duy Chính 201
đến thanh đao, mà tới nay chết sống chưa đoán được, còn mình chỉ mới nhìn thấy bảo
đao thôi, tính mệnh đã phải giao cho người ngoài.
Tạ Tốn thở dài, nói:
- Hai người văn võ song toàn, tướng mạo tuấn nhã, ta phải ra tay giết đi, chẳng
khác gì đập nát môt đôi ngọc khí q báu hiếm có, thật là đáng tiếc. Thế nhưng ở vào
tình thế bắt buộc, không giết không xong.
Ân Tố Tố hãi sợ hỏi:
- Sao thế?
202
nay táng thân nơi Vương Bàn Sơn đảo, tựa hồ đáng tiếc lắm thay. Thế nhưng một
trăm năm sau nhìn lại, có còn như thế nữa đâu. Năm xưa Tần Cối không hãm hại
Nhạc Phi, không lẽ Nhạc Phi sống đến ngày nay? Con người ta lúc chết miễn sao
trong lòng yên ổn, hợp lý, đừng có quá thống khổ, thế là đủ rồi. Chúng ta là người học
võ, nếu muốn chết hoàn toàn thư thái, thật không phải dễ. Chính thế mà tôi muốn
cùng hai vò tỉ thí một phen, ai thua thì chết, thế là công bình lắm rồi. Hai người tuổi ít
hơn tôi, tôi nhường các ngươi được lợi thế. Binh khí, quyền cước, nội công, ám khí,
khinh công, thủy công, muốn chọn gì thì chọn, tôi đều hầu tiếp.
Ân Tố Tố nói:
- ng lớn lối nhỉ, muốn tỉ đấu công phu gì cũng được, có phải thế không?
Nàng nghe Tạ Tốn nói như thế, biết rằng hôm nay không các gì thoát được cái cảnh
khó khăn này. Đảo Vương Bàn Sơn lênh đênh giữa biển, Thiên Ưng giáo lại tin chắc
hai đàn chủ Bạch Thường có mặt, không thể sơ sót, nên không đưa cường viện đến
làm gì. Nàng tuy nói cứng, nhưng nghe giọng cũng hơi run.
Tạ Tốn sựng lại, nghó thầm nếu nàng lại đòi mình tỉ thí thêu thùa vá may, chải đầu
đánh phấn, thì làm sao được nên lớn tiếng nói:
- Đương nhiên là chỉ võ công thôi, chứ không lẽ cả chuyện ăn cơm uống rượu?
Nói vậy chứ có thi ăn cơm uống rượu, hai người cũng không thắng được cái túi cơm hũ
rượu này đâu. Chúng ta chỉ đấu một lần xem ai thắng ai thua, hai người thua thì ra tay
tự sát. Chao ôi, một đôi người ngọc đẹp đẽ như thế kia, tôi thật không đang tâm chính
mình hạ thủ.
Trương Thúy Sơn và Ân Tố Tố nghe y nói “một đôi người ngọc”, không khỏi hai
má đỏ bừng.
Ân Tố Tố bỗng nhướng đôi lông mày, hỏi lại:
- Thế tiền bối thua có tự sát không?
Tạ Tốn cười đáp:
- Tôi làm sao thua được?
Ân Tố Tố nói:
- Nếu thấy không xong, hai đứa mình tùy cơ chạy trốn, không lẽ trói tay chòu
chết.
Trương Thúy Sơn cười buồn, không trả lời, nghó bụng: “Thuyền bè bò phá hủy cả
rồi, trên hòn đảo nhỏ tí xíu này, chạy chỗ nào bây giờ?”. Chàng sửa lại áo quần, lấy
chiếc phán quan bút đúc bằng thép từ trong lưng ra. Tạ Tốn nói:
- Trên chốn giang hồ ai cũng khen ngợi Ngân Câu Thiết Hoạch Trương Thúy
Sơn, hôm nay song đầu lang nha bổng của tôi hân hạnh được lónh giáo. Còn chiếc hổ
đầu câu bằng bạc vụn đâu? Sao ngũ hiệp không lấy ra luôn thể?
Trương Thúy Sơn nói:
- Tôi không muốn tỉ thí binh khí với tiền bối, chỉ thi viết vài chữ thôi.
Nói xong, chàng chậm rãi đi đến gần vách đá nơi ngọn núi ở phía bên trái, hít một
hơi dài, hai chân nhún một cái, phóng mình nhảy lên. Võ công của phái Võ Đương
vốn dó đứng vào bậc nhất thiên hạ, lúc này lại là lúc gặp phải hiểm nguy sống chết, lẽ
nào lại không hết sức ra tay? Thân hình tung lên khoảng hơn một trượng, lập tức
chàng sử dụng công phu tuyệt kỹ Thê Vân Túng, chân phải đạp vào vách núi một cái,
mượn sức, lại vọt lên hai trượng nữa. Phán quan bút trong tay nhắm thẳng vào mặt đá,
Ỷ Thiên Đồ Long Ký -Tác giả : Kim Dung Dòch giả : Nguyễn Duy Chính 204
xoẹt xoẹt xoẹt mấy tiếng, đã viết xong chữ “võ”. Một chữ vừa viết xong, thân hình
chàng như muốn rơi xuống.
Trương Thúy Sơn uốn mình tay trái vung chiếc ngân câu, đã trúng một chỗ nhô ra
trên vách, chiếc móc chòu cả sức nặng đong đưa. Tay phải lại tiếp tục viết chữ “lâm”.
Hai chữ này, mỗi nét mỗi gạch, đều do Trương Tam Phong đêm khuya suy nghó đắn
đo mà sáng tạo ra, bên trong bao hàm cương nhu, âm dương, tinh thần khí thế, phải
nói là đạt đến cao điểm công phu của phái Võ Đương. Tuy Trương Thúy Sơn công lực
còn non, nét bút hằn vào đá chưa sâu mấy nhưng hai chữ rồng bay phượng múa, bút
lực hùng kiện, tưởng như dùng khoái kiếm trường thương đục thành.
Viết hai chữ xong, chàng viết tiếp chữ “chí”, chữ “tôn”. Càng viết càng nhanh, chỉ
bốn chữ, vốn do Trương Tam Phong ý đáo thần hội, suy đi nghó lại mà sáng chế ra,
đều do ở bút ý. Một nét ngang, một nét dọc, một cái chấm, một cái phảy, đều là toàn
do dung hợp những gì tinh diệu nhất của võ công. Giá như chính Trương Tam Phong
đến đây, nhưng trước chưa qua một đêm cùng cực suy nghó, ắt cũng không có được cái
tâm cảnh như thế. Ví dù có suy nghó hồi lâu, muốn viết hai mươi bốn chữ lên vách
núi, cũng không thể nào đạt được trình độ xuất thần nhập hóa thế này. Tạ Tốn có biết
đâu nguyên do bên trong, tưởng rằng vì việc bảo đao Đồ Long trước mắt phát khởi
tranh chấp, Trương Thúy Sơn lập tức tự ý viết ra ba hàng chữ mà từ lâu cố lão vẫn
truyền. Thực ra, ngoài hai mươi bốn chữ này nếu bảo Trương Thúy Sơn viết những
chữ khác, so sánh nét bút yếu mạnh, nông sâu sẽ thấy khác xa ngay.
Ân Tố Tố mừng quá, vỗ tay reo:
- Thế là ông thua, phải giữ lời nhé.
Tạ Tốn nhìn Trương Thúy Sơn nói:
- Trương ngũ hiệp đem võ học lồng vào thư pháp, mở ra một con đường mới,
khiến cho người người phải mở to mắt, bội phục, bội phục. Ngũ hiệp có điều gì sai
bảo, mau nói ra đi.
Bò bắt buộc phải vâng lời, y miễn cưỡng nói ra, trong lòng thật là thất vọng.
Trương Thúy Sơn nói:
- Vãn bối chỉ là kẻ mạt học hậu tiến, có chút nghề mọn, may được tiền bối khen
ngợi, đâu dám nói chuyện “sai bảo” chỉ cầu xin chấp thuận một việc thôi.
Tạ Tốn hỏi:
- Cầu chuyện gì thế?
Trương Thúy Sơn nói:
- Tiền bối lấy thanh đao Đồ Long này đem đi, nhưng tha cho mọi người trên đảo,
chỉ bắt mọi người thề độc, không được tiết lộ bí mật.
Tạ Tốn đáp:
- Tôi đâu có ngu đến mức tin vào lời thề của người khác.
Ân Tố Tố nói:
- Hóa ra tiền bối nói nhưng lại chẳng giữ lời. Tiền bối nói nếu thua, sẽ nghe lời
người ta sai bảo, sao bây giờ lại không chòu?
bất động.
Tạ Tốn ngậm miệng ngừng hú, ra hiệu cho Trương n hai người lấy vải ra khỏi tai,
nói:
- Những người này nghe tiếng hú của tôi, tất cả đều bất tỉnh, nhưng sẽ không ai
chết. Có điều khi tỉnh lại rồi, thần trí sẽ thác loạn, thành người điên, không còn suy
nghó được, và cũng không còn nhớ gì những chuyện đã qua. Trương ngũ hiệp, điều
ngũ hiệp yêu cầu tôi là tha chết cho tất cả những người trên Vương Bàn Sơn đảo, tôi
đã tha rồi.
Trương Thúy Sơn không đáp, nghó thầm: “Ngươi tuy tha chết cho họ, nhưng những
người này sống mà có khác gì đã chết, có khi giết họ đi lại còn đỡ tàn khốc hơn”.
Lòng chàng đối với việc tàn độc của Tạ Tốn thật là căm hận, nhưng thấy bọn Cao Tắc
Thành, Tưởng Đào nằm hôn mê la liệt, mặt mày vàng ệch, trông không còn là người,
Ỷ Thiên Đồ Long Ký -Tác giả : Kim Dung Dòch giả : Nguyễn Duy Chính 207
nghó bụng tiếng hú của y không thôi đã thần uy như thế, quả thực đáng sợ. Nếu như
mình không biết trước lấy vải bòt tai, đến bây giờ không biết ra sao.
Tạ Tốn mặt mày thản nhiên, lạnh lùng nói:
- Thôi mình đi.
Trương Thúy Sơn hỏi:
- Đi đâu bây giờ?
Tạ Tốn đáp:
- Đi về. Việc trên đảo Vương Bàn Sơn đã xong rồi, ở lại đây làm gì?
Trương Thúy Sơn và Ân Tố Tố hai người nhìn nhau, nghó thầm: “Còn phải đi chung
thuyền với tên ma đầu này một ngày một đêm, mười hai giờ đó, không biết còn những
biến cố gì nữa?”.
Tạ Tốn dẫn hai người đến sau một núi nhỏ ở phía tây hòn đảo. Ở đó có một cái
vònh đậu một chiếc thuyền ba cột buồm, chính là chiếc thuyền y dùng để đến đảo. Tạ
Tốn đi đến bên cạnh thuyền, cúi mình nói:
- Tạ tiền bối, những người còn ở trên đảo thì sao? Bao nhiêu thuyền bè đều bò
ông hủy hết rồi, họ về bằng gì?
Tạ Tốn đáp:
- Trương tướng công, việc ông nghó quả không sai. Thế nhưng có điều không nên
nghó đông nghó tây nhiều quá. Cứ để cho họ ở trên đảo tự sống tự lo, ra sao thì ra,
không hơn ư?
Trương Thúy Sơn biết y là người không thể đem lý mà nói cho nghe, đành ngồi
yên, thấy thuyền mỗi lúc một xa hòn đảo, nghó thầm: “Trên đảo tuy phần lớn là người
tác ác đa đoan, nhưng gặp cảnh đó thật là thảm thiết, nếu không ai đến cứu, e rằng
trong vòng mười ngày là chết hết”.
Chàng lại nghó tiếp: “Hai đệ tử của phái Côn Lôn chết trên đảo, sư trưởng của họ
thể nào chẳng đi tìm, rồi ra võ lâm trung nguyên chỉ ngày một ngày hai sẽ gặp cơn
sóng gió”.
Trong những năm qua, Võ Đương thất hiệp tung hoành giang hồ, mọi việc đều
chiếm thượng phong, thế mà hôm nay đành chòu thúc thủ, mạng sống nằm trong tay
người khác, không có cách nào phản kháng. Trương Thúy Sơn càng nghó càng buồn,
lại càng tức tối, đành cúi đầu suy nghó, không lý gì đến Tạ Tốn và Ân Tố Tố nữa.
Một lát sau, chàng ngửng lên nhìn qua cửa sổ xem phong cảnh biển cả, thấy mặt
trời sắp chìm vào những đợt sóng, chiếu lên mặt biển thành nghìn vạn con rắn lập lòe
chạy lăng quăng. Chàng còn đang xuất thần, bỗng dưng giật mình: “Tòch dương sao
lại lặn ở phía sau thuyền?”. Chàng quay đầu lại nói với Tạ Tốn:
- Người lái đi sai hướng rồi, thuyền của chúng ta đang đi về hướng đông.
Tạ Tốn đáp:
- Thì hướng đông, không sai đâu.
Ân Tố Tố kinh hãi hỏi:
- Hướng đông là biển cả mênh mông, mình đi đâu bây giờ? Sao ông không bảo
tài công chuyển hướng?
Tạ Tốn đáp: