Tượng người khổng lồ thành Rhodes
Trong số Bảy kỳ quan thế giới cổ đại, có lẽ chúng ta biết về
tượng người khổng lồ thành Rhodes ít nhất. Không hề có nhân
chứng nào kể lại bức tượng có hình thù ra sao khi nó còn hiện
hữu, và khác với nhiều bức tượng cổ điển khác, không hề có bản
sao thứ hai.
Ngay cả địa điểm chính xác của bức tượng vẫn còn tranh cãi. Có
phải tượng đặt ngay lối ra vào hải cảng? Theo thông lệ người ta
thường dựng tượng trên bục đài vòng ngay hải cảng nhằm tạo ấn
tượng đối với giới thuỷ thủ vào cảng, nhưng số khác lại lập luận
bức tượng khổng lồ đặt ở cách mép nước rất xa, ngay trên đỉnh
Street of Knights, nơi một ngôi trường Thổ Nhĩ Kỳ tọa lạc hiện
nay. Tuy nhiên, chúng ta biết chính xác Bức tượng khổng lồ
được tạc bằng chất liệu gì, nhờ vào nhà văn cổ đại Philo thành
Byzantium. Quả thật, đây chính là một thành tựu kỹ thuật trong việc đúc khuôn một
tượng đồng khổng lồ có chiều cao hơn 33 m - các ngón tay của tượng thậm chí còn lớn cả
hầu hết các pho tượng khác cùng thời - vì thế tượng được liệt vào hạng Bảy kỳ quan.
Tượng người khổng lồ
thành Rhodes.
Về bản chất, Bức tượng khổng lồ là công trình ngỏ lời tạ ơn thần mặt trời Helios - vị thần
bảo hộ thành Rhodes - đã có công giúp thành phố thoát khỏi cuộc bao vây của Demetrius
“Poliorcetes”, vua Syria, năm 305 trước Công Nguyên. Tên ông ta có nghĩa là “Người
bao vây”, nhưng ở thành Rhodes ông ta gặp phải địch thủ. Khi rút quân khỏi hòn đảo,
ông từ bỏ các phương tiện bao vây của mình, sau đó người dân thành Rhodes đem bán
ngay, lấy tiền xây dựng công trình.
Công trình giao phó cho Chares, có lẽ là người thiết kế pho tượng, phần đầu tượng đội
vầng hào quang, cùng các tia lửa nhọn tỏa ra, mái tóc dợn sóng như thể đang bay trong
gió. Đây chính là những điểm đặc trưng của thần mặt trời. Tượng người khổng lồ có lẽ có
khuôn mặt tròn trĩnh, gần như dịu dàng, đôi môi hé mở, trong các mô tả về thần mặt trời
thuần là sự tưởng tượng của những người hành hương trong thế kỷ 15. Thật phi lý, căn cứ
vào tin đồn, thì tượng Người khổng lồ chỉ tồn tại trên thực tế chưa được 50 năm, tượng
hoàn công năm 282 trước Công Nguyên, bị động đất làm sụp đổ năm 226 trước Công
Nguyên. Chính đống đổ nát trở thành một địa điểm du lịch, cho đến khi được một thương
gia người Syria dùng xe bò chở đi vào thế kỷ 7 sau Công Nguyên.