Tại sao trẻ đái dầm?
Việc một đứa trẻ đái dầm cũng giống như việc một người lớn ngáy khi ngủ,
là một tình trạng khá phổ biến tuy không gây ra những vấn đề về sức khỏe,
nhưng lại khiến cho những người xung quanh khó chịu.
Với một cháu bé dưới 3 tuổi, việc đái dầm khi ngủ có thể xem là chuyện
bình thường, do hệ thần kinh còn non yếu chưa đủ khả năng để kiểu khiển
các cơ vòng nơi bộ phận sinh dục, các bậc cha mẹ chỉ cần lưu ý trong trường
hợp “ nằm đâu tè đấy” với một tần suất khá dày.
Nhưng với một cháu bé trên 5 tuổi, mà khi ngủ vẫn còn là “cái thùng lủng”
lại là một chuyện khác, vấn đề này có liên quan đến hai lãnh vực : Bệnh lý
và tâm lý.
Bệnh lý: Trẻ có bệnh đái đường, đái nhạt, dị dạng đường tiết niệu, gai đôi
cột sống, động kinh, thường chỉ chiếm từ 1-3%.
Tâm lý : Hầu hết các trường hợp đái dầm trên 5 tuổi là do những xáo trộn
trong gia đình, mẹ sinh em bé, quan hệ mẹ con có vấn đề, người thân qua
đời, lo hãi hay bị ép học, bị hù dọa…
*Người ta còn chia đái dầm ra làm hai loại:
Đái dầm tiên phát: Từ bé đã đái dầm và “ liên tục phát triển “ qua cái mốc 5
tuổi.
Đái dầm thứ phát: Thường do những tổn thương tâm lý dẫn đến việc đái
dầm sau 5 tuổi.
Thông thường, một đứa trẻ đái dầm khi ngủ là do trẻ không thể kiểm soát
được bàng quang khi ngủ. Khi nước tiểu đầy bàng quang, tín hiệu được
truyền lên não và não sẽ tự động ra lệnh cho các bắp thịt chung quanh bàng
quang thắt lại để giữ nước tiểu.
Do những tác động ức chế về tâm lý, não bộ có khi không nhận được tín
hiệu này, nên các bắp thịt xung quanh bàng quang cứ “vô tư” thả lỏng để
nước tiểu thoát ra ngoài.Tuy nhiên ngoài nguyên nhân tâm lý, các nhà khoa
học còn nhận thấy, việc đái dầm còn có một căn nguyên là do di truyền.
Theo nghiên cứu của các tác giả như Chesler thì có đến 74% trẻ trai và 58%
trẻ gái đái dầm là do bố, mẹ hay cả hai có tiền sử đái dầm, còn theo Stekwell
một hành vi mà trẻ không thẻ tự chủ được. Tránh những câu nói đay nghiến
hay tỏ ra buồn bực sẽ làm cho đứa trẻ càng thêm lo âu cho rằng mình có lỗi.
2/ Nên sắp xếp lại chỗ ngủ cho trẻ : Làm sao để trẻ có thể đi vệ sinh một
cách dễ dàng, tránh dùng quần áo dầy hay mềm bông vì trẻ sẽ không nhận
biết khi nào mình đã đái dầm. Nếu nằm nệm thì có thể lót một tấm lót không
thấm nước.
3/ Khen ngợi trẻ sau những đêm trẻ không đái dầm : Có thể thưởng cho trẻ
một món quà nhỏ mà trẻ thích hay có một lời động viên phù hợp.
4/ Khuyến khích trẻ có trách nhiệm: Khuyến khích trẻ tự chùi rửa, thay tấm
trải, áo quần ngủ và mang ra phòng giặt. Nhắc trẻ tắm rửa trước khi đi học.
5/ Chuẩn bị tinh thần cho trẻ khỏi thất vọng: Cần phải tỏ ra kiên nhẫn và cho
trẻ biết là việc tập luyện phải có thời gian.
6/ Tôn trọng sự riêng tư của trẻ : Không nên chế diễu và đem tình trạng
không hay ho này của trẻ để kể lể với mọi người, chỉ nên trao đổi với các
nhà chuyên môn mà phụ huynh muốn tư vấn và giúp trẻ trị liệu.
7/ Tránh những nguyên nhân gây kích thích: Sự căng thẳng, lo âu và những
thất bại trong việc học nếu không được giải tỏa sẽ gây ra những ức chế, hẫng
hụt. Việc tập thể dục cũng là một điều nên quan tâm.
Tìm đến nhà chuyên môn:
Trước tiên, cha mẹ có thể đưa trẻ đến một bệnh viện hay một chuyên khoa
về tiết niệu để khám về tình trạng cơ thể, các bệnh lý về cơ quan bài tiết mà
trẻ có thể mắc phải. Sau đó hãy tìm đến các phòng trị liệu tâm lý, thông
thường các nhà tư vấn sẽ trao đổi và tìm hiểu về tình trạng gia đình, các mối
quan hệ với cha mẹ và sau đó có thể vận dụng một số liệu pháp như trò chơi,
vẽ, đóng kịch và áp dụng liệu pháp tâm vận động .
Thông qua các liệu pháp tâm lý này, có thể khám phá phần nào những ức
chế của trẻ, giúp trẻ giải tỏa những xung năng thông qua việc đóng kịch ,
vẽ , chơi trò chơi gia đình…...Điều này giúp cha mẹ nhìn lại các mối quan
hệ giữa hai vợ chồng với đứa con, từ đó sẽ có những điều chỉnh hợp lý.
Các phương pháp khác như: