Hợp tác và chia sẻ
Chúng ta đã và đang nói về rất nhiều việc khác nhau, không phải sao? Nhưng tôi
không biết bạn có biết rắc rối là gì không? Nếu chúng ta cho phép rắc rối ăn sâu
vào tâm hồn thì nó sẽ trở thành một gánh nặng cho tâm hồn. Tâm hồn tạo ra rắc
rối và sau đó tâm hồn lại trở thành mảnh đất nuôi dưỡng rắc rối đó; một khi rắc rối
ăn sâu vào tâm hồn thì chúng ta khó có thể trừ tiệt nó được. Điều quan trọng là
tâm hồn cần phải nhận ra được rắc rối và đừng nuôi dưỡng nó nữa.
Một trong những vấn đề cơ bản mà thế giới đang đối mặt chính là vấn đề hợp tác.
Từ ngữ “hợp tác” có nghĩa là gì? Hợp tác có nghĩa là cùng nhau làm việc, cùng
nhau xây dựng, cùng nhau suy nghĩ, có một điểm chung nào đó để chúng ta có thể
cùng nhau làm việc một cách tự do.
Nhưng mọi người thường không có xu hương
làm việc cùng nhau một cách tự nhiên, một cách thoải mái, một cách vui vẻ nên họ
làm việc cùng nhau vì một số điều kiện nào đó, qua một số áp lực nào đó: lo sợ,
hình phạt, lợi thiệt… Đây là những gì đang diễn ra trên toàn thế giới, Dưới chế độ
chuyên chế, bạn bị ép buộc phải làm việc cùng nhau, nếu bạn không “hợp tác” thì
bạn sẽ bị giết chết hoặc sẽ bị đưa đến trại tập trung. Tại các quốc gia được gọi là
văn minh bạn được thuyết phục rằng hãy làm việc cùng nhau qua ý niệm về “quốc
gia của tôi”.
Chính kế hoạch, ý tưởng, uy quyền xúi giục người ta làm việc cùng nhau. Người
ta thường gọi đó là sự hợp tác và trong sự hợp tác này luôn hàm ý đến sự tưởng
thưởng và sự trừng phạt, điều này có nghĩa là phía sau cái được gọi là sự “hợp tác”
này chính là những lo sợ. Bạn luôn luôn làm việc vì một cái gì đó – vì quốc gia, vì
tổ quốc, vì tín ngưỡng, vì Thượng đế, vì sự hòa bình. Ý tưởng về sự hợp tác là làm
việc cùng nhau vì một kết quả nào đó. Bạn có một ý tưởng – xây dựng một ngôi
trường hoàn hảo, hoặc một ý tưởng nào đó – và bạn làm việc vì ý tưởng đó nên
bạn nói rằng sự hợp tác là điều thiết yếu. Tất cả những thứ này đều hàm ý đến uy
quyền, không phải sao? Bạn luôn nghĩ rằng nhất định có một ai đó biết được đâu
là điều đúng cần phải làm nên bạn nói “Chúng ta cần phải hợp tác để thực hiện
việc này”.
Xin đừng gọi đó là sự hợp tác. Đó không phải là sự hợp tác, đó là một hình thức
được vấn đề này vì khi bạn quay lại thì nó vẫn còn đó; tại sao chúng ta không đối
mặt với chúng ngay từ đầu?
Vậy thì, lo lắng là gì? Bạn lo lắng về việc bạn có vượt qua được kỳ thi hay không,
bạn e rằng bạn không thể vượt qua được nên bạn lo lắng về nó, bạn dùng thuốc an
thần. Nếu bạn không vượt qua được thì cha mẹ bạn sẽ thất vọng; bạn cũng muốn
rằng mình có thể nói: “Tôi đã làm được, tôi đã vượt qua được kỳ thi của mình”.
Bạn không ngừng lo lắng mãi cho đến ngày thi và mãi cho đến khi bạn biết được
kết quả. Bạn có thể trốn chạy khỏi hoàn cảnh này được không? Thực ra bạn không
thể, đúng không? Bạn phải đối mặt với nó. Nhưng tại sao bạn lại lo lắng về nó?
Bạn đã học hành, bạn đã cố gắng hết sức mình và bạn sẽ vượt qua hoặc không
vượt qua nó. Bạn càng lo lắng thì bạn càng sợ hãi và căng thẳng, bạn càng lo lắng
thì bạn càng khó có thể suy nghĩ tốt được; và khi ngày thi đến thì bạn sẽ chẳng thể
làm được gì, bạn chỉ có thể ngồi đó và nhìn đồng hồ mà thôi – đó là những gì sẽ
xảy ra với bạn.
Khi tâm hồn cứ bám chặt lấy một vấn đề nào đó và không ngừng bận bịu với nó,
đó là những gì chúng ta gọi là sự lo lắng, không phải sao? Vậy thì, chúng ta phải
làm gì để vứt bỏ được sự lo lắng đó? Trước tiên, điều quan trọng là tâm hồn đừng
dành không gian để vấn đề này bén rễ.
Bạn có biết tâm hồn là gì không? Các triết gia vĩ đại đã trải qua nhiều năm để
khám phá bản chất của tâm hồn, hàng ngàn cuốn sách đã được viết về đề tài này;
nhưng, nếu chúng ta thực sự lưu tâm thì tôi nghĩ rằng chúng ta có thể dễ dàng
khám phá được tâm hồn là gì. Đã bao giờ bạn quan sát tâm hồn của chính mình
chưa? Tất cả những gì bạn đã học được cho đến nay, mọi ký ức và kinh nghiệm,
những gì bạn đã được cha mẹ dạy bảo, những gì bạn đã học được từ trường học,
nhữn gì bạn đã học được từ sách vở và từ thế giới quanh mình – tất cả những thứ
này chính là tâm hồn. Kiến thức, kinh nghiệm, phẩm hạnh, lý tưởng, ham muốn, lo
sợ, tham vọng, mâu thuẫn, xung đột. Tất cả những thứ này chính là tâm hồn, người
ta thường gọi nó là hữu thức.
Tâm hồn luôn muốn bận rộn với một thứ gì đó, giống như bà mẹ lo lắng về con cái
của mình, hoặc một người nội trợ bận tâm về nhà bếp của mình, hoặc một chính trị
rằng tôi có thể nhận được thứ gì đó từ họ, tôi tỏ ra vô cùng thô lỗ với những người
mà tôi nghĩ rằng họ chẳng giúp được gì cho tôi. Tôi rất quan tâm đến những người
mà tôi sợ sệt. Tôi đứng lên khi một người quan trọng xuất hiện, nhưng khi người
phục vụ của tôi bước vào phòng thì tôi chẳng hề bận tâm. Qua việc quan sát chính
mình trong mối quan hệ cùng mọi người, tôi khám phá được những sai lạc của