Ca Dao Trữ Tình 2
áo vá vai vợ ai không biết
áo vá quàng : chí quyết vợ anh.
***
Chồng người xe ngựa người yêu
Chồng em khố đũi em chiều em nuông.
Vợ ta áo rách ta thương
Vợ người áo gấm xông hương mặc người .
***
Sông Ngân, há dễ bắc cầu ?
Trai thương vợ cũ, gái sầu chồng xưa.
***
Chân xiềng cổ lại mang gông
Chết anh anh chịu, anh không bỏ nàng.
***
Mặc cho cha đánh mẹ treo
Ðứt dây rớt xuống cũng theo chung tình.
***
Nước còn quyện cát làm doi
Huống chi ta chẳng tài bồi cho nhau .
Khăn lau nước mắt đã mòn con ngươi.
***
Nhợ xa cần nhợ lại nằm khoanh
Chim kêu rủ rỉ, nhớ tới anh, em khóc mùi.
***
Nhớ anh em chỉ nằm dài
Cơm ăn thì nghẹn, nước mắt chảy hoài không khô.
***
Nhớ mình đi ra đi vô
Gan teo từng đoạn, con mắt mờ kéo mây.
***
Vì tình, anh phải đi đêm
Vấp năm bảy cái, đất vẫn êm hơn giường!
***
Cao li sắc với ngưu hoàng
Uống không mát dạ bằng thiếp với chàng gặp nhau.
***
Còn đêm nay nữa mai đi
Lạng vàng không tiếc, tiếc khi ngồi kề !
Thương anh chẳng biết để đâu
Ðể quán quán đổ, để cầu cầu xiêu !
***
Thương anh em chẳng nói ra
Trong ruột thì héo, ngoài da thì vàng.
****
Trời mưa lác đác ruộng dâu
Cái nón đội đầu, cái thúng cắp tay
Bước chân xuống hái dâu này
Nuôi tằm cho lớn mong ngày ươm tơ.
Thương em chút phận ngây thơ
Lầm than đã trải nắng mưa đã từng.
Xa xôi ai có tỏ chừng ?
Gian nan tân khổ, ta đừng quên nhau.
***
Ðèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ
Ðèn Mỹ Tho ngọn đỏ ngọn lu
Anh về học lấy chữ nhu
Chín trăng em đợi, mười thu em chờ !
***
Trăm năm ghi tạc chữ đồng
Dù ai thêu phụng vẽ rồng mặc ai !
***
Cơi trầu bịt bạc, thiếp mời chàng ăn chung.
Trầu xanh, cau trắng, chay hồng
Vôi pha với nghĩa thuốc nồng với duyên.
***
Yêu nhau trao một miếng trầu
Giấu thầy giấu mẹ trao sau bóng đèn.
Yêu nhau chẳng quản đường xa
Ðá vàng cũng quyết, phong ba cũng liều.
***
Yêu nhau chẳng lọ chiếu giường
Dẫu rằng tàu lá che sương cũng tình.
***
Thương chồng nấu cháo le le
Nấu canh bông bí nấu chè hạt sen.
***
Ðốt than nướng cá cho vàng
Lấy tiền mua rượu cho chàng uống chơi .
***
Râu tôm nấu với ruột bầu
Chồng chan vợ húp gật đầu khen ngon
Cơm sôi lửa cháy gạo nhảy tưng bừng
Anh thương em như lửa nọ cháy phừng
Dù cho lở núi tan rừng anh cũng thương.
***
Giả đò mua khế bán chanh
Giả đi đòi nợ thăm anh đỡ buồn.
***
Ước gì em là con chim xanh
Ðậu trên vành nón để anh được gần.
***
Ước gì em hóa đặng con tằm
Nhả tơ dệt lụa, đêm nằm cùng anh !