Dạy Internet cho trẻ em
Thế giới Internet là nơi trẻ em lớn lên mỗi ngày. Chúng nên học
những thứ như cookie hay virus là gì, và các tập toàn kiếm lời như thế
nào từ việc đánh dấu khách hàng trên mạng.
“Hãy suy nghĩ kỹ về những gì các em sẽ tung lên mạng”
Để dạy các học trò lớp 4 tại trường Tiểu học Spangler cách sử dụng
Internet, thầy Kevin Jenkins lập một trang web nơi chúng có thể đăng tải ảnh,
tranh vẽ và các bản khảo sát. Và chúng hưởng ứng ý tưởng này. Nhưng ông
ngỡ ngàng khi thấy một số em đăng những khảo sát như “Bạn nào được
nhiều người biết tới nhất? và “Bạn nào được yêu mến nhất?”
Các học trò của ông Jenkin “có khả năng bộc lộ bản thân khi trước
mặt chúng chỉ là một cái máy tính. Ông nói: “Chúng không nghĩ là người
khác sẽ đọc được những gì chúng gõ vào máy.”
Làn sóng lo ngại đầu tiên của các bậc phụ huynh về mạng Internet chủ
yếu xoay quanh vấn đề an toàn và nguy cơ con mình gặp phải kẻ xấu trên
mạng. Về sau, lo ngại này nhường chỗ cho những lo ngại khác về cách đối
xử trên mạng của trẻ em đối với bạn bè cũng như đối thủ, và hồ sơ trên
mạng của chúng sẽ để lại ấn tượng gì đối với ban quản lý đầu vào tại các
trường đại học hay các nhà tuyển dụng tương lai.
Những vụ việc như vụ tự tử gần đây của một nữ sinh năm đầu tại
trường cấp 3 South Hadley tại Massachusetts sau khi bị bắt nạt trên mạng và
tại trường đã củng cố niềm tin rằng rất nhiều trẻ em dường như vẫn chưa ý
thức về khả năng ngầm của Internet trong việc biến những biểu hiện vốn
điển hình trong tuổi mới lớn – chơi theo nhóm, thích thể hiện, tán tỉnh, hay
những quan điểm về rượu bia và chất kích thích – thành những gì không chỉ
phổ biến, mà còn có ảnh hưởng lâu dài.
Trường hợp của South Hadley đã khiến một số bang tại Mỹ nghiên
cứu lại các luật chống xâm phạm của mình, nhưng trong khi có tới hơn 40
bang đề cập tới vấn đề này, họ có xu hướng tập trung vào hình phạt chứ
không phải cách đề phòng.
“Có lẽ họ lo lắng”, một nữ sinh rụt rè tên là Morgan Windham gợi ý.
“Những thứ đó đều công khai mà!” Aren Santos cãi.
“Được rồi, nếu đó là một cuốn sổ nhật ký cá nhân và họ lôi ra đọc
trộm, bạn có vui không” Lucas hỏi. “Thấy chưa, họ không có quyền mà!”
Ông Jenkins hỏi cả lớp liệu có sự khác biệt nào giữa một cuốn sổ nhật
ký cá nhân và một nhật ký trên mạng hay không. Nhưng cả lớp không thể
đưa ra câu trả lời thống nhất.
“Em sẽ chỉ giữ nhật ký cho riêng mình và chỉ tâm sự với những người
thực sự rất thân với em thôi,” Cindy Nguyen nói sau giờ học. “Chúng em
muốn có không gian cá nhân và riêng tư.”
Điều này làm mờ nhạt ranh giới giữa không gian chung và cá nhân mà
Common Sense đang cố đề cập tới.