Tài liệu Lục Tiểu Phụng - tập 5 - Pdf 90

Lục Tiểu Phụng Nguyên tác : Cổ Long

Typed by Typed by http://hello. to/kimdung http://hello. to/kimdung
66

HỒI THỨ NĂMHỒI THỨ NĂM
VỤ BÍ MẬT TUYỆT ĐẠI TRÊN CHỐN GIANG HỒVỤ BÍ MẬT TUYỆT ĐẠI TRÊN CHỐN GIANG HỒ Đại Kim Bằng Vương nét mặt bỗng tươi lên nói :
-Ta biết công tử là một nhân vật tuổi trẻ mà công bằng chính trực, nhất đònh không
cự tuyệt lời yêu cầu này.
Lục Tiểu Phụng trầm ngâm hồi lâu rồi gượng cười đáp :
-Chỉ sợ tại hạ không làm nổi việc.
Đại Kim Bằng Vương hỏi :
-Đến công tử cũng không làm được thì còn ai làm nổi ?
Lục Tiểu Phụng thở dài đáp :
-Chắc không còn một ai làm được.
Rồi chàng nói tiếp :
-Hiện nay ba người kia đều là những đại nhân vật thanh danh hiển hách nhất thiên
hạ. Nếu họ làm như thế thì có khác gì họ tự thừa nhận tội lỗi của mình ngày trước.
Thanh danh, đòa vò, tài sản của họ lập tức toàn bộ bò tiêu tan trong chốc lát.
Đại Kim Bằng Vương càng lộ vẻ buồn rầu đáp :
-Ta cũng biết chẳng khi nào bọn họ tự thừa nhận tội lỗi của mình.
Lục Tiểu Phụng nói theo :
-Huống chi bọn họ chẳng những tài lực đều khủng khiếp mà người nào bản lãnh
cũng cao thâm khôn lường.
Đại Kim Bằng Vương nói :

Mặt lão đầy vẻ bi phẫn, lão nắm hai tay lại lớn tiếng :
-Nhưng bọn ta bất luận thế nào cũng phải liều mạng với họ. Dù bọn ta chỉ còn một
người cũng tranh đấu đến cùng.
Lục Tiểu Phụng cười đáp :
-Tại hạ biết rồi.
Đại Kim Bằng Vương trầm mặc hồi lâu, đột nhiên gượng cưòi lớn tiếng :
-Dù sao mặc lòng, Lục công tử vẫn là quý khách của bọn ta. Sao còn chưa bưng
rượu lên ?
Đan Phụng công chúa cúi đầu xuống đáp :
-Hài nhi kêu gia nhân chuẩn bò lập tức.
Đại Kim Bằng Vương nói :
-Lấy thứ rượu Bồ Đào Ba Tư hạng nhất và mời Hoa công tử lên đây.
Đan Phụng công chúa đáp :
-Dạ !
Đại Kim Bằng Vương ngó Lục Tiểu Phụng bằng vẻ mặt kiêu ngạo mà trang
nghiêm thủng thẳng nói :
-Công tử là bằng hữu của chúng ta. Kim Bằng Vương triều trước nay không ép
buộc bằng hữu việc gì bao giờ.
Những chén bạc cổ kính mà cao nhã. Còn rượu màu xanh lợt.
Lục Tiểu Phụng Nguyên tác : Cổ Long

Typed by Typed by http://hello. to/kimdung http://hello. to/kimdung
68
Lục Tiểu Phụng lẳng lặng nhìn Đan Phụng công chúa rót rượu ra chén. Hoa Mãn
Lâu đến ngồi bên chàng.
Hai người không nói gì, chỉ nắm tay nhau thật chặt. Cái nắm tay này cũng đủ
thuyết minh mọi sự.

Lục Tiểu Phụng Nguyên tác : Cổ Long

Typed by Typed by http://hello. to/kimdung http://hello. to/kimdung
69
-Trước nay tại hạ chưa từng được uống thứ rượu ngon này bao giờ.
Đại Kim Bằng Vương cười rộ. Đây là lần thứ nhất lão cười một cách khoan khoái
thực sự. Lão nói :
-Đây là thứ rượu ngon khó tìm được ở nhân gian. Hai vò là thanh niên đáng được
thưởng thức thứ rượu ngon của ta này.
Lục Tiểu Phụng lại uống thật lẹ ba chung nữa, đột nhiên chàng cười nói :
-Dó nhiên không thể uống rượu ngon mà chẳng được việc gì.
Đại Kim Bằng Vương cặp mắt sáng lên nhìn chàng nói :
-Công tử nói vậy là có ý...
Lục Tiểu Phụng hít một hơi chân khí, ngắt lời :
-Lão nhân gia đã muốn xử sự cho công bằng, tại hạ nhất đònh hết sức tìm công bằng
đem lại cho lão nhân gia.
Đại Kim Bằng Vương đột nhiên đứng dậy, loạng choạng bước tới trước mặt Lục
Tiểu Phụng, đưa hai tay nâng vai chàng lên.
Cặp mắt lão đầy vẻ cảm kích long lanh ngấn lệ. Cả thanh âm cũng nghẹn ngào.
Lão ấp úng :
-Cảm ơn công tử... đa tạ hai vò... đa tạ công tử...
Lão nói đi nói lại hai câu này không biết bao nhiêu lần.
Đan Phụng công chúa ngồi bên ngó thấy không khỏi xúc động. Nàng quay đi từ từ
lau nước mắt.
Sau một lúc, Đại Kim Bằng Vương bình tónh lại đôi chút. Lão nói :
-Độc Cô Phương và Độc Cô Nhất Hạc tuy cùng là Độc Cô nhưng lại có mối thù sâu
tựa biển. Liễu Dư Hận bò mất nửa mặt là do Diêm Thiết San vạc đi. Tiêu Thu Vó lại là

Lục Tiểu Phụng trầm ngâm đáp :
-Trước hết là Chu Đình.
Đại Kim Bằng Vương hỏi :
-Chu Đình ư ?
Hiển nhiên lão chưa từng nghe đến tên này bao giờ.
Lục Tiểu Phụng lại cười đáp :
-Chu Đình không thể kể vào hàng cao thủ nhưng hiện giờ hắn lại đắc dụng.
Đại Kim Bằng Vương lắng tai nghe chờ chàng giải thích.
Lục Tiểu Phụng nói tiếp :
-Lão nhân gia đã thấy bọn họ nhưng có thể bọn họ cũng đá phát hiện ra lão nhân
gia. Vậy bọn họ tất tìm cách tiên hạ thủ sát hại lão nhân gia để bòt miệng.
Đại Kim Bằng Vương cười lạt đáp :
-Ta không sợ.
Lục Tiểu Phụng thở dài nói :
-Lão nhân gia không sợ nhưng tại hạ sợ. Vì thế mà tại hạ nhất đònh kiếm Chu Đình.
Chỉ y là có thể biến nơi đây thành một thành trì, bất cứ là ai cũng khó lòng tấn công
được.
Đại Kim Bằng Vương hỏi :
-Y hiểu cách chế tạo cơ quan hay sao ?
Lục Tiểu Phụng mỉm cười đáp :
-Chỉ cần y chòu ra công thì y có thể chế tạo cả cái ghế ngồi cũng là đồ cắn người
được.


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status