Download Tiểu luận Ban hành các văn bản pháp luật khiếm khuyết - Nguyên nhân, thực trạng và phương hướng miễn phí
Văn bản vi phạm về mặt thẩm quyền ban hành bao gồm vi phạm về mặt hình thức và vi phạm về mặt nội dung của một văn bản pháp luật. Công tác kiểm tra văn bản theo quy định của luật ban hành văn bản quy phạm pháp luật của Viện kiểm sát trong thời gian 3 năm sau khi luật này được ban hành cho thấy trong tổng số 4.201 văn bản có sai phạm thì có tới 1.992 văn bản vi phạm về thẩm quyền, chiếm tỉ lệ 47,41%. Theo thống kê của Bộ Tư pháp, qua kiểm tra 1.506 văn bản pháp luật đã ban hành của cấp bộ và địa phương trong năm 2007 phát hiện 320 văn bản có dấu hiệu trái pháp luật. Năm 2008 kiểm tra 1.968 văn bản thì phát hiện 490 văn bản có dấu hiệu trái pháp luật (trong tổng số 93 văn bản cấp bộ và 397 văn bản của địa phương). Như vậy, có khoảng từ 20-25% số văn bản được kiểm tra có dấu hiệu vi phạm theo quy định của pháp luật.
Trước hết về mặt hình thức đó là văn bản được ban hành không đúng theo tên gọi của pháp luật quy định. Đó là việc cơ quan ban hành văn bản sử dụng hình thức văn bản pháp luật thuộc thẩm quyền của chủ thể khác. Ví dụ: Hội đồng nhân dân ban hành quyết định, ủy ban nhân dan ban hành nghị quyết
/tai-lieu/de-tai-ung-dung-tren-liketly-38850/
Để tải bản DOC Đầy Đủ thì Trả lời bài viết này, mình sẽ gửi Link download choTóm tắt nội dung:
A. ĐẶT VẤN ĐỀ
Trong nhiều năm gần đây, Đảng và nhà nước đã xác định rõ nhu cầu quản lí xã hội bằng pháp luật càng được xem xét, sử dụng đúng với vai trò là phương tiện có ý nghĩa quyết định đối với quản lí nhà nước, quản lí xã hội. Nhiều công trình khoa học được nghiên cứu, nhiều văn bản pháp luật được ban hành tạo ra hệ thống pháp luật toàn diện, thống nhất, đồng bộ làm cho chất lượng của hệ thống pháp luật được cải thiện rõ rệt, trong đó tính hợp pháp của VBPL đặc biệt được coi trọng. Tuy vậy, vì nhiều lí do khác nhau, thực tế vẫn còn tồn tại những văn bản bất hợp pháp ảnh hưởng tiêu cực tới hiệu quả điều chỉnh của pháp luật. Nhu cầu phát hiện, hạn chế, loại trừ các văn bản trái pháp luật luôn được đặt ra.
Công tác Xây dựng và ban hành văn bản pháp luật của các cấp, các ngành đã góp phần tích cực vào công cuộc đổi mới, xây dựng Nhà nước pháp quyền Xã hội chủ nghĩa Việt Nam, thúc đẩy tiến trình hội nhập kinh tế quốc tế, góp phần không nhỏ trong việc cải cách thể chế là một trong bốn nội dung của cải cách hành chính Nhà nước. Tuy nhiên, công tác xây dựng và ban hành văn bản pháp luật của các cơ quan, đơn vị (theo phân cấp và thẩm quyền) vẫn còn nhiều yếu kém; việc xây dựng và thực hiện ban hành các văn bản quy phạm pháp luật chưa thực sự có hiệu quả; quá trình soạn thảo và hoạt động tham gia soạn thảo chất lượng chưa cao, có không ít các văn bản pháp luật ban hành không theo quy định của Luật ban hành văn bản, sai về hình thức, thẩm quyền, nội dung mâu thuẫn, chồng chéo….
B. NỘI DUNG.
1. VBPL khiếm khuyết là gì?
VBPL khiếm khuyết được hiểu là văn bản “còn thiếu xót, chưa hoàn chỉnh” không đảm bảo về chất lượng mà nhà nước yêu cầu.
Việc soạn thảo và ban hành ra một VBPL phải do chủ thể có thẩm quyền ban hành VBPL thì các chủ thể trong hệ thống cơ quan hành chính Nhà nước có vai trò vị trí đặc biệt quan trọng, bởi lẽ đây là những chủ thể cơ bản, chủ yếu thực hiện hoạt động quản lí nhà nước trên tất cả các lĩnh vực khác nahu của đời sống xã hội.
2- Nguyên nhân của việc ban hành các văn bản pháp luật khiếm khuyết.
Văn bản pháp luật khiếm khuyết được ban hành có thể do yếu tố trực tiếp đầu tiên tác động đó là do không phù hợp với tình hình thực tiễn, không điều chỉnh và chi phối lên các mối quan hệ tồn tại trong xã hội.
Nguyên nhân thứ hai đó là do chủ thể có thẩm quyền ban hành văn bản còn bị hạn chế về trình độ chuyên môn, nghiệp vụ, về việc sử dụng ngôn ngữ cũng như những kĩ năng pháp lý, thậm chí còn không tuân thủ ngiêm chỉnh những quy định của pháp luật về thủ tục ban hành cũng như quản lý văn bản pháp luật. Dưới sự tác động của ý chí chủ quan của chủ thể có thẩm quyền ban hành đã dẫn tới việc ban hành văn bản pháp luật vi phạm về thủ tục và không đảm bảo tính hợp lý của một văn bản.
Các quy định của pháp luật hiện hành về công tác ban hành văn bản pháp luật nhất là văn bản áp dụng pháp luật còn chưa đầy đủ và được đặt ra trong nhiều văn bản khác nhau, vì vậy đã gây ra khó khăn trong việc thực hiện. Hiện nay, Nhà nước chưa ban hành văn bản pháp luật có hiệu lực pháp luật cao để quy định đầy đủ về hình thức và nội dung văn bản pháp luật cho nên trên thực tế hình thức của văn bản pháp luật còn chưa thống nhất. Đến nay mới chỉ có Thông tư liên tich số 55/2005/TTLT- BNV- VPCP ngày 06/05/2005 hướng dẫn về thể thức và kỹ thuật trình bày văn bản và Quyết định số 20/2002/QD- BKHCN của Bộ trưởng Bộ khoa học – công nghệ ngày 31/12/2002, ban hành Tiêu chuẩn Việt Nam số 5700 về mẫu văn bản quản lý nhà nước.
Bên cạnh đó, trong quá trình ban hành đôi khi các cơ quan soạn thảo còn lồng ghép lợi ích cục bộ của từng cấp, từng ngành vào nội dung văn bản. Xuất phát từ những nguyên nhân đó việc ban hành văn bản pháp luật khiếm khuyết đã xảy ra khá phổ biến ở nhều cấp, nhiều ngành chính vì thế mà các cơ quan nhà nước có thẩm quyền phải sử dụng biện pháp thích hợp để xử lý nhằm hoàn thiện hơn nữa hệ thống pháp luật đảm bảo cho việc điều chỉnh các mối quan hệ xã hội trong đời sống.
3- Thực trạng ban hành văn bản pháp luật khiếm khuyết.
Trước hết ta phải thấy được rằng nguyên nhân trực tiếp của một văn bản pháp luật khiếm khuyết là do ý chí chủ quan của chủ thể ban hành văn bản, mặt khác các mối quan hệ tồn tại trong xã hội thì luôn luôn vận động và phát triển không ngừng chính và thế nhiều khi các văn bản pháp luật được ban hành không còn phù hợp và không tác động, chi phối trực tiếp lên các mối quan hệ xã hội đấy được nữa.
Đối tượng điều chỉnh của văn bản quy phạm pháp luật là các mối quan hệ xã hội phong phú, đa dạng, luôn tồn tại khách quan. Vì thế việc nắm bắt thực trạng và phán đoán quy luật vận động của các quan hệ xã hội là rất khố khăn, phụ thuộc và nhiều yếu tố, dẫn đến nội dung văn bản quy phạm pháp luật không phù hợp với tình hình thực tế nữa.
3.1 – Văn bản pháp luật không đáp ứng được yêu cầu về chính trị.
Trước hết đó là các văn bản pháp luật (chủ yếu là các văn bản quy phạm pháp luật) có nội dung không phù hợp với đường lối, chính sách của Đảng và Nhà nước. Văn bản pháp luật đực ban hành nhưng có nội dung không phù hợp với đường lối, chính sách của Đảng bị coi là khiếm khuyết và buộc cơ quan có thẩm quyền phải tiến hành xử lý.
Ví dụ: vấn đề mở rộng địa giới hành chính phải được thực hiện bởi chủ thể có thẩm quyền tiến hành, trong thời gian qua việc mở rộng địa giới thành phố Hà Nội đã được tiến hành, đây là hoạt động ở cấp quốc gia chính vì thế phải được Quốc hội thông qua, và phê duyệt kiến nghị.
Bên cạnh đó, văn bản pháp luật có nội dung không phù hợp với ý chí và lợi ích chính đáng của nhân dân cũng bị coi là khiếm khuyết về chính trị. Văn bản pháp luật được ban hành nhằm tạo điều kiện thuận lợi cho việc thực hiện quyền công dân. Điều này được thể hiện rõ nét trong việc Đảng và Nhà nước ta không ngừng cầu thị, tích khắc phục những hạn chế để nâng cao năng lực quản lý; thường xuyên lắng nghe và tiếp thu có chọn lọc ý kiến của nhân dân để đưa vào ttrong văn bản pháp luật; tích cực tìm tòi, sáng tạo nhằm đề ra những giải pháp hữu hiệu để thực hiện và bảo đảm thực hiện quyền công dân một cách thuận lợi nhất mà việc điển hình là việc cải cách hành chính, loại bỏ những thủ tục gây phiền hà cho nhân dân. Tuy nhiên, cũng còn không ít văn bản pháp luật được ban hành ra nhưng không đáp ứng được nguyện vọng của người dân, ngược lại còn gây khó khăn, phiền hà cho họ.
Ví dụ: Nghị định 32/2007/ND-CP ngày 29/06/2007 quy định về một số gải pháp cấp bách nhằm kiềm chế tai nạn giao thông và ùn tắc giao thông thì từ ngày 01/01/2008 tất cả các loại xe công nông, xe ba, bốn bánh tự chế phải ngừng lưu thông, nếu vi phạm sẽ bị tịch thu. Nhưng dư luận rất quan tâm đến sự cần thiết của quyết định này vì các vấn đề như chuyển đổi nghề nghiệp cho nhữn...