Giá trị thực và ảo của cổ phiếu
Các chuyên gia chứng khoán lại bàn về "giá trị thực" của cổ phiếu trong khi bản
thân họ cũng không thể nói chính xác và thống nhất với nhau "giá trị thực" được
tính như thế nào. Vậy "giá trị thực" là gì?
Vấn đề "giá trị thực" và "giá trị ảo" của cổ phiếu (CP) đã được các chuyên gia
phân tích đề cập khá nhiều và đồng thời cũng là câu hỏi mà tất cả công chúng đầu
tư đều quan tâm. Tuy nhiên, phần lớn "giá trị thực" đều dựa trên những thông tin
thiếu chính xác và khó có thể coi là "thực". Có nhiều nhà đầu tư nói về "giá trị
thực" của CP mà không biết rõ lĩnh vực hoạt động, tình hình kinh doanh và tài
chính của công ty phát hành CP ra sao, triển vọng tăng trưởng thế nào Các
chuyên gia chứng khoán lại bàn về "giá trị thực" trong khi bản thân họ cũng không
thể nói chính xác và thống nhất với nhau "giá trị thực" được tính như thế nào. Vậy
"giá trị thực" là gì?
Với phương pháp DCF (định giá CP thông qua chiết khấu luồng thu nhập), sử
dụng Po (giá trị tài sản ròng vào thời điểm niêm yết) và E (lợi nhuận ước tính của
doanh nghiệp trong 5 năm) để tính giá trị thực. Tuy nhiên, liệu kết quả có "thực"
không khi:
Giá trị tài sản ròng hoàn toàn dựa trên giá trị sổ sách, không có liên hệ
nhiều với giá trị thị trường của những tài sản này tại thời điểm niêm yết và
chịu ảnh hưởng rất nhiều bởi các chính sách kế toán được áp dụng trước đó.
Lợi nhuận trong tương lai chỉ là ước tính dựa trên giá định của từng cá
nhân.
Giá trị sinh lợi của doanh nghiệp từ sau năm thứ 5 hoàn toàn bị "quên" và
Hai người với cùng có những thông tin như nhau khó tránh khỏi việc đưa ra những
giá trị ước tính khác nhau. Vì vậy việc khẳng định giá chứng khoán đã "vượt quá
giá trị thực" và kỳ vọng các nhà đầu tư khác cũng thừa nhận kết luận này là một ý
tưởng hết sức chủ quan.
Đã đến lúc cần thay đổi cách sử dụng thuật ngữ "giá trị thực" và thay vào đó là
một thuật ngữ mang tính chuyên môn hơn - "giá trị nội tại" có lẽ là một thuật ngữ
thích hợp. Bản thân thuật ngữ này sẽ nhắc nhở cho tất cả các nhà đầu tư, các nhà
chuyên môn và các nhà quản lý rằng: nhận định về giá trị một doanh nghiệp luôn
mang tính chủ quan, nhận định này sẽ được đánh giá và thưởng phạt xứng đáng
thông qua một thị trường hoạt động với sự can thiệp tối thiểu của các nhà quản lý,
nơi mà người mua và người bán sẽ là những người quyết định giá của hàng hóa họ
đang mua bán