Giá trị của cuộc sống
Một đoạn cho bạn tham khảo:
Cuộc đời của mỗi con người trên trần thế chỉ là tạm thời, và người ta sống vì
cái gì không ai có thể biết được, mặc dù thỉnh thoảng ta vẫn tự cho là mình có cảm
thấy được ý nghĩa đó. Nếu nhìn nhận từ cuộc sống hằng ngày mà không đi sâu hơn, ta
có thể cho rằng ta sống vì những người xung quanh ta, vì đồng loại mà trước tiên là
những người mà nụ cười và cuộc sống đầy đủ của người ấy là niềm hạnh phúc của ta,
tiếp đến là những người mà ta không biết cụ thể nhưng số mệnh của ta gắn với họ
bằng niềm cảm thông.
Hằng ngày tôi thường tự nhủ cả trăm lần rằng cuộc sống nội tâm và ngoại tâm
của tôi là nhờ vào thành quả lao động của biết bao người, những người đang sống và
cả những người đã chết, và rằng tôi phải nỗ lực để cho đi một cách thỏa đáng với
những gì tôi đã được hưởng và vẫn đang được hưởng. Tôi thực sự muốn sống một
cuộc sống đơn giản, và hay bị dằn vặt bởi suy nghĩ mình đang được hưởng quá nhiều
từ đồng loại. Tôi coi sự phân biệt giai cấp là trái với lẽ công bằng, mà suy cho cùng là
do sức mạnh quyền lực tạo ra. Tôi cũng cho rằng một cuộc sống giản dị là một cuộc
sống tốt đẹp cho tất cả mọi người cả về thể chất lẫn tinh thần.
Xét theo bình diện triết học thì tôi là một người hoàn toàn hoài nghi về Tự do
của con người. Mọi người chúng ta hành động không chỉ do những yêu cầu từ bên
ngoài mà còn do những đòi hỏi của nhu cầu bên trong. Câu nói của Sopenhauer rằng
"một người có thể làm được nếu anh ta muốn. và không thể làm được nếu anh ta muốn
thế", đã là nguồn cảm hứng cho mọi hành động của tôi từ thời thanh niên, động viên
tôi, cho tôi lòng kiên trì bền bỉ đối mặt với những khó khăn trong cuộc sống của bản
thân và của những người khác Suy nghĩ đó một cách khoan hòa đã làm nhẹ đi áp lực
của ý thức trách nhiệm vốn dễ khiến chúng ta mất tính năng động. Nó cũng khuyên ta
không nên gò ép lúc nào cũng bắt mình phải nghiêm tức quá mức can thiết, khi mà
trong cuộc sống những phút nhìn đời bằng con mắt hài hước cũng có vị trí quan trọng
việc phức tạp nào là chủ nhân của nó phải thực hiện được những ý tưởng đã đề ra,
định hướng và chịu trách nhiệm chung về nó.
Nhưng không được ép buộc những người đi theo, mà phải để họ có quyền chọn
cho mình người cầm lái. Mọi người phải có quyền bầu ra người lãnh đạo cho mình.
Một thể chế chuyên chế để áp bức, theo tôi sẽ sớm bị thoái hoá trong một thời gian
ngắn, tôi tin chắc như vậy. Bởi bạo lực luôn hấp dẫn những kẻ thấp kém về đạo đức,
và tôi tin rằng đã thành quy luật: nối nghiệp những tên bạo chúa thiên tài luôn là
những tên Vì lý do đó, tôi luôn là người quyết liệt chống lại những hệ thống
như vậy, những hệ thống mà chúng ta đang thấy ở Ý và Nga hiện nay. Cái làm cho
nền dân chủ ở châu Âu hôm nay rơi vào bê bối không phải là bản thân lý tưởng dân
chủ, mà là sự thiếu ổn định của một bộ phận lãnh đạo của các chính phủ và tính nhân
cách của thể chế bầu cử*). Về mặt này, tôi cho rằng nước Mỹ đã có lựa chọn đúng: họ
có một Tổng thổng có trách nhiệm, được bầy cho một thời gian đủ dài và có đủ quyền
lực để thực sự đảm nhận được trọng trách. Mặt khác, tôi lại đánh giá cao hoạt động
nhà nước của chúng ta về mặt phúc lợi rộng rãi cho cá nhân trong trường hợp đau ốm
hay khó khăn. Cái mà tôi cho là dù có giá trị đích thực trong các hoạt động của con
người không phải là nhà nước, mà là cá thể sáng tạo và cá thể cảm nhận, là cá nhân:
Chỉ cá nhân mới vượt lên, tạo dựng được những giá trị chân quý và cao cả, trong khi
bầy đàn, xét như bầy đàn, cứ mãi vẫn là trì độn trong tư duy và trì độn trong cảm xúc.
Nhân đây tôi muốn đề cập đến cái quái thai kinh tởm nhất của bản tính bầy
đàn: hệ thống quân đội mà tôi căm ghét. Chỉ cần kẻ nào cảm thấy thích thú khi đứng
vào đoàn duyệt binh trong tiếng quân nhạc, tôi đã coi thường rồi, anh ta được trời phú
nhầm cho bộ não lớn hơn, bởi với anh ta, chỉ cần cột xương sống thôi là đã quá đủ.
Vết nhục này của nền văn minh cần bị loại bỏ càng sớm càng tốt. Chủ nghĩa anh hùng
phục tùng mệnh lệnh, bạo lực mù quáng, trò hề ái quốc tởm lợm, tôi căm ghét chúng
làm sao. Tôi thà bị băm vằm làm muôn mảnh còn hơn là dự phần vào cái trò nạn
đó! Dù sao tôi vẫn luôn nghĩ tốt về nhân loại và tôi tin rằng, lẽ ra bóng ma này đã có
thể biến đi từ lâu nếu lý trí lành mạnh của dân chúng không bị những tham vọng về
kinh tế và chính trị, thông qua trường học và báo chí, làm cho bại hoại.