Hạnh phúc và đau khổ chính là hai mặt đối lập dường như luôn luôn có đôi
có cặp trong cuộc sống của con người. Tôi nói “dường như luôn luôn” bởi
vì vẫn có một số ít đã thoát ra khỏi hai thái cực này. Tôi nói “dường như
luôn luôn” bởi vì số người thoát ra khỏi đó là quá ít.
Trong tình hình kinh tế hiện nay, đối với nhiều người, có vẻ rất khó khăn
để mà không phải chạm đến đau khổ! Hiện tượng đau khổ vẫn tràn lan
trong xã hội là chuyện không phải của thời đại này, nó là chuyện muôn
thuở của con người rồi. Nếu phải viết nên bài ca của lịch sử loài người thì
bài ca đó chắc chắn liên quan tới khổ đau của con người. Ngẫm thật lạ
lùng, nhưng nó là vậy đấy!
Tôi đang trong quá trình cố gắng giải mã điều này: Đau khổ là gì? Bởi vì
cái gì mà chúng ta không hiểu thì chúng ta mới bị trói buộc vào, cho nên đi
tới hiểu biết về đau khổ chính là một cách tiếp cận tốt để tìm ra một chiều
hướng khác của cuộc sống: chiều hướng không còn lệ thuộc vào các mặt
đối lập, chỉ khi đó mới có thể chạm được vào cuộc sống viên mãn.
Tôi từng đề cập nhiều tới hạnh phúc. Điều này hoàn toàn là chủ ý của tôi.
Tôi biết rõ rằng: ai càng đi tìm hạnh phúc thì càng không bao giờ có nó.
Bạn làm sao có thể bắt mặt trời đừng lặn, ngày phải tắt để cho đêm tới. Đó
là chuyện của tạo hoá, của điều thiêng liêng và không cần phải phân tích
tìm hiểu làm gì. Đêm phải tới để bạn còn nghỉ ngơi chứ! Bạn làm sao có
thể bắt cuộc sống của mình chỉ toàn là hạnh phúc? Không lẽ bạn muốn
sống cả cuộc đời trong ban ngày? Điều ngớ ngẩn này đang được làm! Bởi
ham muốn làm cho cuộc sống hoàn hảo, luôn luôn hạnh phúc lại chính là
đau khổ tột cùng! Bạn hãy ngẫm điều này một cách sâu sắc, và nếu bạn
đã bắt đầu hiểu về điều này, thì nhất định cuộc sống sẽ có một chiều
hướng khác mở ra! Tôi cam đoan đấy…
Đau khổ đơn giản là một thái cực của cuộc sống! Phải có nó để ta biết
hạnh phúc là gì! Và điều này là hoàn toàn tốt. Đau khổ tồn tại là tốt. Nếu
không có nó thì chúng ta phải sống sao đây? Hạnh phúc và đau khổ giống
như đèn rẽ trái và rẽ phải của một chiếc xe. Chúng luôn có đó để dẫn
đường cho cuộc sống của chúng ta.Chúng ta cần tới đèn báo rẽ để lái xe
cách chân thực. Những người đã đi tới chỗ hiểu tôi, thì sẽ là bạn, là anh
em, là người nhà mãi mãi. Là anh em, bạn bè thật sự thì có thể đánh nhau
nhưng không bao giờ tiêu diệt nhau. Chỉ có những nhà ngoại giao, những
người học cách ứng xử này ứng xử nọ mới đáng sợ, họ có thể rất hiền
hoà bề mặt, và chỉ có bề mặt mà thôi, sâu bên trong chỉ là vũ khí! Ai đó
hiểu tôi sâu sắc, sẽ là bạn thực của tôi, mặc cho người đó là ai, ở đâu, bởi
vì tôi đã cố gắng chỉ ra cho họ một chiều hướng hoàn toàn khác của cuộc
sống, nó rất khác, cho nên nó rất khó nhận ra trong định kiến. Nó có thể
rất hợp lí theo nghĩa nào đó, nó có thể rất bất hợp lí theo nghĩa nào đó.
Bởi vì tôi đang nói về cuộc sống, cho nên nó không dễ nắm bắt. Đáng
mừng là nó hoàn toàn có thể được cảm nhận bằng trái tim cộng với nhân
duyên nào đó. Tôi có sự tin cậy hoàn toàn vào tạo hoá, mà tạo hoá thì bất
cứ ai trong chúng ta cũng phải cúi đầu!
Với đau khổ và hạnh phúc, chúng ta nên làm gì?
Hiểu về chúng đi, hiểu về chúng như tay phải và tay trái, như mắt trái và
mắt phải, hiểu và tôn trọng chúng như bất cứ bộ phận nào trên cơ thể
chúng ta. Chúng chính là chúng ta đấy. Đau khổ chẳng qua chỉ là báo hiệu
của tạo hoá rằng chúng ta đang cần rẽ trái hoặc rẽ phải, là báo hiệu rằng
chúng ta đang đi lệch hướng. Cân bằng lại cuộc sống, và tiếp tục, chỉ có
thế mà thôi.
Chúng ta phải đi tới, hiểu, và sẽ biết ơn cả đau khổ. Những người không
biết tới rung cảm, những người hoàn toàn vô cảm, những người đã đè bẹp
đau khổ của chính họ bằng bạo lực thì chỉ là những kẻ cực kì có hại cho
cuộc sống. Bên cạnh đó, những người mà sống với vỏ bọc quá dày, lúc
nào cũng lành mạnh, lúc nào cũng có hình ảnh tốt, lúc nào trông cũng có
vẻ ngon lành cũng cần phải được giải phẫu! Tôi đang hình dung về một
chiếc xe hơi chỉ chạy trên 2 bánh, nghiêng hẳn về một bên! Những người
cố tạo vỏ bọc, cố tạo hình mẫu có khác gì chiếc xe hơi đang chạy trên 2
bánh, cảnh đó rất hấp dẫn trong phim hành động, nhưng ngay cả diễn viên
đóng thế thì cũng chẳng thể chạy xe kiểu đó được lâu đâu!