NGHỊ LUẬN XÃ HỘI VỀ CỜ BẠC
1 vài ý tưởng cho bạn tham khảo khi viết về đề tài này nè :83:
TỨ ĐỔ TƯỜNG - BÀI SỐ 3: CỜ BẠC
Hồng Ngọc - Vovinam Q. 10
Giữa buổi giao thời này chắc chẳng cần nói thêm về những tật xấu, thói hư,
muôn hình vạn trạng, dường như mỗi con người đều có một mảng tối riêng cùng song
hành với một thói quen xấu nào đó. Trong đó có một trong nhóm "tứ đổ tường" mà từ
xa xưa con người vẫn luôn mắc phải, thói hư khiến ta chông chênh đứng giữa hai bờ
còn mất. Vâng, đó chính là cờ bạc. Như đã nói ở trên, thói quen này đã in sâu vào con
người như một loại ma tuý gây nghiện, không thể nào từ bỏ được nó. "Dân trong
ngành" gọi "chỉ là chơi vui thôi mà" thế mà "không chơi nhớ không chịu được", một
cuộc chơi may rủi
Dẫu biết rằng nay có thể sống trong đầy đủ, nhưng ngày mai trong ván cờ cược
đã hoá mình tay trắng. Biết rõ là vậy nhưng chẳng thể thoát ra khỏi vòng mê muội. Có
những người xa rời chốn thành thị, nơi người ta bảo dễ nhiễm thói hư tật xấu để đến
những vùng quê sống đời nông nghiệp, những tưởng rằng nơi vùng quê nghèo đói,
khô cằn, họ sẽ ý thức được cuộc sống hơn, chăm chỉ làm ăn hơn, thế nhưng, bàn tay
của cờ bạc vẫn phủ tới nơi đây. Vì cờ bạc: bán xe, bán nhà, ruộng vườn, kể cả đất tổ.
Nơi họ sinh ra và lớn lên, gắn bó với bao nhiêu tình cảm, ký ức cũng bị xoáy theo
những ván cờ. Cả bản thân, linh hồn họ chẳng thiết thì nói chi đến đất tổ cha ông.
Nhưng đôi khi cũng có kẻ vẫn còn ý thức, quay đầu lại tìm về bên người thân.
Trong khi viết về đề tài "cờ bạc" này, tôi đã có dịp chứng kiến về câu chuyện
của một con nghiện cờ bạc. Vì cờ bạc mà trắng tay, trắng tay về vật chất đã đành, vợ
con cũng chẳng còn. Chẳng thể trách cô vợ phụ nghĩa vong tình, chẳng ai dám đặt cả
cuộc đời mình lên canh bạc để rồi chẳng còn tương lai, chẳng biết về đâu, phần thắng
chỉ là mịt mù xa vợi, khi đã vượt quá sức chịu đựng, đành ra đi. Khi ấy, sợi dây ràng
buộc, những đứa con. Chúng sẽ ra sao? Gia đình góp phần ảnh hưởng quan trọng đến
quá trình hình thành nhân cách của trẻ, đến lúc không còn cha mẹ bên cạnh chăm lo
dạy dỗ, với hình ảnh người cha vô trách nhiệm, người mẹ quay lưng, chúng sẽ thế nào
đây? Bơ vơ không người thân, tự buông trôi cuộc đời, sống không cần ngày mai? Dễ
đến sòng bạc, đi làm cực khổ dành dụm bao nhiêu đều nướng hết cho sòng bạc, chơi
đến nổi không còn đồng nào dính túi, về nhà đói lã không có tiền để mua ổ bánh mì
ăn, phải đi xin ăn ở bạn bè, bà con, lúc đầu bạn bè bà con còn nghỉ tình tội nghiệp cho
mượn tiền xài, cho ăn, và khuyên nhủ A. đừng đi đánh bạc nữa, A, hứa để được mượn
tiền, sống qua ngày tháng, nhưng sau đó chứng nào vẫn tật đó, con ma bài bạc ở trong
lòng cứ trổi dậy lôi kéo A., không thể ở nhà được, ở nhà thì tay chân cảm thấy thừa
thải, lòng bức rức không yên, mắt thì cứ nhớ đến những con số… nhớ đến những lần
được trúng, làm lòng rạo rực hẳn lên. Anh ta cứ nói:
-Một chút xíu nữa là thắng rồi !
Anh ta cứ mơ tuởng viễn vong, cứ tưởng tượng ván kế tiếp sẽ được trúng để gở
bù lại những ván bị thua, cứ thế mà tiếp tục chơi hoài, không chịu ngưng nghĩ, A.
không bao giờ nghỉ những lần trúng thì ít mà những lần thua thì nhiều… cứ ghiền
chơi, chơi mãi đến khi sạch túi rồi mới chịu thất thiểu đứng dậy đi về như nguời mất
hồn. Rồi cứ thế ngày đêm lãng vãng nơi sòng bài, không chịu lo làm ăn, có bao nhiêu
tiền đều cúng vào sòng bài cho trắng tay hết để về nhà đói lã không có gì trong bụng,
rồi đi xin bạn bè thân nhân ăn nhờ ở đậu.
Bạn bè, thân nhận ai cũng chán ghét và tức giận , không giúp đỡ nữa, người
của A. ngày càng tiều tụy trông hốc hác, thiểu nảo như một con ma, đúng với câu:
dính vào Tứ Đổ Tường thì sẽ trở thành :
- Thân Tàn Ma Dại. hay là:
- Tham thì Thân, ham của người thì mất của mình.
NGƯỜI KHÔNG NHÀ
V.S. Cẩm Bình
Khi tôi từ trong một siêu thị bước ra, bổng nghe một tiếng nói vang lên:
-Xin chị làm ơn cho một đồng để ăn cơm !
Tôi giật mình quay lại, thấy một người Việt Nam ăn mặc lôi thôi, tóc tai rủ rượi
đang chìa tay xin tiền tôi. Tôi rất ngac nhiên, thường thì tôi thấy mấy người Mễ hoặc
Mỹ đen đứng xin tiền nay ngả 3 hay ngả tư đường khi xe chay ngang qua lai, họ cầm
bảng hiệu đưa lên cho biết họ là nguời không nhà, xin được giúp đỡ thỉnh thoảng tôi
cũng cho tiền những người nầy, Đây là những người dân ở lậu không có giấy tờ họp
*. Tại sao ? tại sao? muôn ngàn câu hỏi tại sao?????
Những câu không trả lời được, không giải đáp được đều đổi thừa cho định
mệnh và duyên số, như những câu truyện vừa kể ở trên chăng?