Phân tích hình tượng nhân vật Tnú Trước khi cầm vũ khí, ngày từ khi còn nhỏ Tnú đã là cậu bé gan góc, dũng cảm
biểu lộ một tính cách táo bạo mạnh mẽ.Tnú thay người già làm liên lạc, nuôi giấu cán
bộ, nhanh nhẹn luồn rừng đưa thư, vượt qua suối lũ một cách dũng cảm.Cậu thật sáng
dạ khi biết rằng bọn Mĩ nguỵ ít khi phục kích ở chỗ nước chảy xiết. Nguời đọc cảm
thấy một cái gì thật đáng yêu ở sự quan tâm học chữ không chịu thua kém ai của
Tnú.Cậu bé này dám “cầm đá tự đập vào đầu máu chảy ròng ròng khi học cái chữ
không thuộc” bằng Mai.Và đặc biệt sự gan dạ dũng cảm của Tnú khi bị giặc bắt, chú
bé nhỏ tuổi này đã chỉ vào bụng mình và nói: “Cộng sản ở đây này”.Mặc cho những
vết dao chém dọc ngang trên tấm lưng bé nhỏ, Tnú vẫn không khai báo, vẫn gan dạ
kiên cường.Trước những trận đòn roi tra tấn dã man của kẻ thù, Tnú thật may mắn khi
được học cái chữ và được giác ngộ cách mạng từ rất sớm. Đây là nét hơn hẳn mà nhân
vật A Phủ trong “ Vợ chồng A Phủ” của Tô Hoài chưa có.
Khi thoát ngục Kon tum trở về, Tnú đã là một chàng trai cường tráng, hiểu biết
được tôi luyện qua nhiều thử thách.Giờ đây Tnú giống như một cây xà nu trưởng
thành, vạm vỡ, căng đầy nhựa sống và ham ánh sáng.Theo lời dạy của anh Quyết ngày
nào, Tnú thay anh làm cán bộ và một lần nữa anh đã đi ba ngày đường lên núi Ngọc
Linh nhưng không phải là lấy đá để làm phấn mà là để mài giáo mác chuẩn bị cho
cuộc nổi dậy.
Không chỉ nhìn thấy rõ con đường để đi theo cách mạng, Tnú còn có một cuộc
sống hạnh phúc với tình yêu của Mai, với đứa con mới chào đời.Nhưng quãng thời
gian hạnh phúc ấy thật ngắn ngủi, giặc đã cầm súng kéo về, buôn làng còn chưa kịp
cầm vũ khí. Tnú và thanh niên trong làng phải trốn vào rừng để rồi một mình Tnú lại
xông ra mong che chở cho mẹ con Mai trước đòn roi của kẻ thù, nhưng cả hai đều
không sống được.Cảnh tượng về cái chết đau thương trong đêm ấy cứ trở đi trở lại
trong lời kể của già làng và dòng hồi ức đau đớn của anh.Không những không cứu
được vợ con, Tnú còn bị kẻ thù đốt cháy mười đầu ngón tay “Mỗi ngón chỉ còn hai
đốt….không mọc lại được”.Nỗi đau thương này là minh chứng hùng hồn cho câu nói
vừa giản dị vừa sâu sắc của cụ Mết: “Chúng nó đã cầm súng, mình phải cầm giáo”.
đây này” khẳng định lòng trung thành với cách mạng.Lớn lên đôi bàn tay xúc động
nắm lấy bàn tay người con gái anh yêu thương và cũng đôi bàn tay ấy xé tấm dồ làm
địu cho đứa con thơ dại, bàn tay bíu chặt gốc cây vả khi chứng kiến vợ con bị giặc
đáng đập bằng roi sắt, hai cánh tay rộng lớn ôm choàng lấy vợ con che chở, yêu
thương…Lửa đốt cháy mười đầu ngón tay để rồi mãi mãi chỉ còn hai đốt không bao
giờ mọc lại được… cho nên Tnú muốn dung đôi bàn tay ấy để giết chết kẻ thù.Bao
uất hận căm hờn đã dồn lên đôi bàn tay kia, nó đã trở thành biểu tượng cho ý chí bất
khuất , cho sức sống mãnh liệt của Tnú và người dân làng Xôman.Kẻ thù tàn ác có thể
đốt cháy đôi bàn tay nhưng không thể tiêu diệt được sức mạnh phi thường, tiềm ẩn
trong con người họ. Đó là ý chí chiến đấu và khát vọng chiến thắng. Đó là một dân tộc
kiên cường dũng cảm như những khu rừng xà nu hàng vạn cây không có cây nào bị
thương mà vẫn xanh tươi bát ngát trải xa tít tắp tận chân trời.
Xây dựng thành công nhân vật Tnú, nhà văn đã khắc hoạ được hình ảnh tiêu
biểu của con người mang đậm dòng máu, tính cách của núi rừng Tây Nguyên.Và qua
hình tượng Tnú, Nguyễn Trung Thành còn gợi ra được số phận và phẩm chất của cả
cộng đồng trong cuộc chiến đấu bảo vệ buôn làng thân yêu. Đó là tình cảm gắn bó
thiết tha sâu nặng với quê hương đất nước, với núi rừng Tây Nguyên, căm thù giặc sâu
sắc, một lòng một dạ đi theo cách mạng, không ngại khó khăn, gian khổ, hi sinh, tin
tưởng tuyệt đối vào sự thắng lợi của cách mạng.Có thể nói qua thiên truyện ngắn xuất
sắc này của Nguyễn Trung Thành, người đọc càng thêm hiểu và thêm trân trọng con
người Tây Nguyên với biết bao phẩm chất thật đẹp, thật cao quý. Họ cũng chính là
hình ảnh đẹp đẽ, tiêu biểu cho con người Việt Nam thời chống Mĩ.
Đề bài : Hãy phân tích nhân vật Tnú ?
I .Mở bài
Nguyễn Trung Thành là nhà văn trưởng thành trong hai cuộc kháng chiến
chống Pháp và chống Mĩ . Ông là nhà văn có công đưa mảnh đất Tây Nguyên hoang
sơ đến với văn học hiện đại Việt Nam . Truyện ngăn Rừng xà nu là tác phẩm tiêu biểu
của ông. Tác phẩm đã xây dựng thành công hình tượng nhân vật Tnú , người con kết
tinh mọi vẻ đẹp của nhân dân Tây Nguyên trên nền tập thể nhân dân anh hùng và hình
Ngay từ nhỏ anh đã là người gan dạ, dám đi tiếp tế lương thực cho cán bộ, làm
liên lạc cho cán bộ từ xã lên huyện . Và cũng từ đấy Tnú bộc lộ một trí tuệ hơn người .
“Nó không thích lội nước chỗ êm cứ lựa chỗ thác mạnh mà bơi, vượt lên mặt nước,
cưỡi lên thác băng băng như con cá kình” bởi theo Tnú “Qua chỗ nước êm thàng Mĩ -
Diệm hay phục , qua chỗ nước mạnh nó không ngờ” . Giặc vây các ngả dường thì Tnú
leo lên một cây cao , nhìn quanh một lượt rồi xé rừng mà di , lọt qua tất cả các vòng
vây . Tnú nghe theo anh Quyết , cố học chữ để sau này thay anh lãnh đạo cách mạng .
Quyết tâm học chữ của Tnú thể hiện dứt khoát trong hành động tự đạp hòn đá vào đầu
, máu chảy ròng ròng khi cậu thua Mai trong việc nhớ những con chữ . Tnú từ nhỏ đã
tâm niệm trong đầu câu nói của cụ Mết : Cán bộ là Đảng , Đảng còn , núi nước này
còn .
Tnú là hiện thân của sự trung thành tuyệt đối với cach mạng , với Đảng , là
hiện thân của sự khoẻ mạnh với bộ ngực rộng rãi, hai cánh tay khoẻ chắc như lim, là
sự bất khuất kiên cường đã được thử thách qua tra tấn dã man và sự tù đày cuả kẻ thù
. Tnú cường tráng như một cây xà nu lớn . Tnú không hề biết sợ hãi , không hề biết
khuất phục dù tàn bạo có hiện hình trong mũi súng hay lưỡi dao chém ngang dọc trên
lưng . Trong một lần chuyển thư của anh Quyết gửi về huyện , Tnú bị giặc bắt . Họng
súng chĩa vào tai lạnh ngắt , Tnú kịp nuốt luôn cái thư . Giặc giam cầm , tra khảo Tnú
dã man , lưng Tnú dọc ngang vết dao chém nhưng anh quyết không khai một lời . Anh
tìm cách vươt ngục về làng và tiếp tục sự nghiệp lãnh đạo dân làng chuẩn bị chiến đấu
. Sức mạnh của anh dường như tăng thêm bởi sự hun đúc của một tình yêu lớn với
một người con gái luôn luôn hiền dịu, nhượng nhìn , của một gia đình hạnh phúc cùng
Mai và đứa con nhỏ .
Vậy mà bằng ấy cái có , Tnú đã không cứu dược mẹ con Mai khỏi bị kẻ thù
giết hại . Cuộc đời Tnú gắn liền với những đau thương mà không chỉ riêng anh gánh
chịu . Cái đau đớn mang trên thân xác Tnú là hiện hữu cái đau thương của dân làng
Xô Man trong chiến tranh Mái ấm gia đình từng là mơ ước của biết bao đôi thanh niên
ấy bỗng chốc tan nát bởi sự tàn ác của kẻ thù . Mai và con anh bị kẻ thù giết chết ngay
trước mắt anh . Tnú không cứu được vợ, được con , đau đớn hơn chính bản thân anh
cũng trở thành nạn nhân của sự bạo tàn mà kẻ thù đang sử dụng . Vì Tnú cũng chỉ có
đôi bàn tay của anh . Từ đôi bàn tay này, người đọc có thể thấy hiện lên không những
cả cuộc đời mà cả những tính cách của nhân vật . Khi còn lành lặn, bàn tay Tnú là bàn
tay nghĩa tình, thẳng thắn . Đấy là bàn tay cầm phấn học chữ do cán bộ dạy , bàn tay
cầm đá ghè vào đầu để trừng phạt cái tội không nhớ mặt chữ , bàn tay đặt lên bụng để
chỉ cộng sản ở đây … Tuy vậy ấn tượng mạnh nhất về đôi bàn tay của Tnú chính là
đoạn cao trào của truyện, cũng là đọan đời bi tráng nhất của nhân vật . Giặc quấn giẻ
tẩm dầu xà nu vào mười đầu ngón tay và đốt . “Mười ngón tay anh đã trở thành mười
ngọn đuốc”, thiêu cháy cả ruột gan Tnú, anh “nghe lửa cháy trong lồng ngực, cháy ở
trong bụng . Máu anh mặn chát ở đầu lưỡi” . Chứng kiến cảnh kẻ thù dã man đốt hai
bàn tay của Tnú, dân làng Xô Man không thể kiềm chế được nữa đã bột phát vùng lên
tiêu diệt lũ giặc, mở ra tràn sử đấu tranh mới của dân làng . Từ đây bàn tay của Tnú
thành tật nguyền, mỗi ngón chỉ còn hai đốt và như một chứng tích về tội ác của kẻ thù
mà Tnú mang theo suốt đời . Đến cuối tác phẩm, bàn tay tật nguyền đấy vẫn tiếp tục
cầm súng giết giặc, vẫn có thể giết chết tên chỉ huy đồn địch dù nó cố thủ trong hầm
.Như vậy , có thể nói bàn tay Tnú được miêu tả trải dài theo suốt cả câu chuyện .
Dường như mọi nét tính cách cũng như số phận và chiến công của Tnú đều gắn liền
với hình ảnh hai bàn tay ấy .
III . Kết bài
Cũng như nhiều nhân vật văn học thời chống Mĩ, Tnú được xây dựng bằng bút
pháp lãng mạn, giầu chất lí tưởng , là kết tinh vẻ đẹp anh hùng của người dân Tây
Nguyên . Qua nhân vật này Nguyễn Trung Thành muốn thể hiện một số phận nhất là
con đường của nhân dân Tây Nguyên, nhân dân Miền Nam trong quá trình đấu tranh
giải phóng : cần phải dùng bạoc lực cách mạng để chống lại bạo lực phản cách mạng .