Ứng xử khi trẻ nói dối
Câu chuyện đầu tiên:
Khi tôi cùng cô con gái 4 tuổi của mình đi mua quần áo, có bé kêu lên:
Hôm trước con thấy bố mặc chiếc áo chíp của mẹ đấy.
- Thật không? Tôi ngạc nhiên hỏi lại
- Vâng ạ, lúc đó mẹ đang đi siêu thị. Bố mặc nó ra ngoài chiếc áo thun và
nhảy nhót trên tấm đệm màu xanh nhà mình.
Con bé say sưa kể về các chi tiết của câu chuyện đến mức tôi phải về tra
khảo lại ông xã của mình, vốn là một thầy giáo trung học cơ sở: "Liệu có
bao giờ anh gây trò đến mức thế không". Sự thực là chồng tôi đã không
làm việc đó. Chúng tôi cùng cười to vì câu chuyện của con gái nhưng tôi
cảm thấy có gì không ổn. Tôi biết trẻ em thường nói dối để tránh bị phạt
hoặc để mua vui và được khen ngợi. Tuy nhiên, con gái của chúng tôi
thường xuyên nói dối và không bao giờ chịu thừa nhận đấy là một câu
chuyện bịa đặt.
Tôi băn khoăn tự hỏi, liệu tôi có nên đòi hỏi sự trung thực, liệu con gái tôi
có phát triển thành kẻ nói dối mãn tính, hay cứ để bé phát triển với sự
tưởng tượng sáng tạo của mình.
Tôi mang chuyện này đến hỏi các chuyên gia, họ không hề ngạc nhiên.
Tiến sĩ Michael Brody, một nhà nghiên cứu tâm lý trẻ em tại Potomac,
Maryland cho rằng: Không có gì sai trái khi bé kể những câu chuyện đó.
Các em bé tuổi này thường không phân biệt được sự thật và hư cấu.
Trong thực tế, nói dối kiểu này có thể là một dấu hiệu của những điều tốt
đẹp. Tiến sĩ, phó giáo sư tâm lý học Angela Crossman của trường đại học
luật John Jay College (New York), người cũng đã có nhiều năm nghiên
cứu vấn đề này cho rằng: Những em bé trước tuổi đi học có chỉ số IQ cao
hơn có nhiều khả năng nói dối hơn. Khả năng nói dối sớm cũng có thể liên
quan tới các kỹ năng xã hội tốt ở tuổi niên thiếu.
Tất nhiên, không phải tất cả những lời nói dối của con trẻ đều là những
câu chuyện tầm phào mà bạn có thể cười. Bạn cũng muốn con cái của
mình hiểu được giá trị của sự chân thật. Hiểu về cách thức nói dối của trẻ
em với những tên tuổi và nét tính cách riêng biệt. Những người chị em này
sẽ làm những điều mà Lucy không có khả năng làm, như tự mình đạp xe
từ trường về nhà.
Câu chuyện tưởng tượng của 'trẻ mẫu giáo có thể đơn thuần là tưởng
tượng cho vui nhưng đôi khi cũng là mong ước của các bé (chị em giả vờ
của Lucy không bao giờ phải ăn nấm, đó là cách Lucy muốn mẹ bé chú ý).
Và không có gì là bất thường khi các bé nhấn mạnh rằng thế giới tưởng
tượng của các bé là có thật. Theo Tiến sĩ Berger, đó không hoàn toàn là
một lời nói dối. "Những gì con bạn nhấn mạnh khi bé nói "Bạn ấy có thật
đấy" cho thấy tầm quan trọng của những người bạn tưởng tượng của bé
cũng như trí tưởng tượng phong phú của bé.
Nếu một đứa trẻ có vẻ hạnh phúc và có mối quan hệ thực tế với những
người thân trong cuộc sống của mình, bạn sẽ không phải lo lắng về tưởng
tượng của bé. Đó là những gì trẻ em đã làm trước khi có truyền hình. Hãy
nhớ rằng những gì có vẻ lạ lùng với người lớn chỉ đơn giản là một ý tưởng
mới của bọn trẻ. Sau khi Lucy biết rằng ông nội của bé đã qua đời trước
khi bé được sinh ra, một số "chị em" của bé cũng đột ngột qua đời. "Con
bé nói về điều đó như nó được chứng kiến" mẹ cô bé kể "Và chúng tôi bắt
đầu nói đùa rằng phải có một bệnh dịch nào đó".