Vào vai Thúy kiều để kể lại câu chuyện “Mã Giám Sinh mua Kiều - Pdf 12

Vào vai Thúy kiều để kể lại câu chuyện
“Mã Giám Sinh mua Kiều

Tôi là Vương Thúy Kiều, con gái đầu lòng của Vương Viên Ngoại. Khi viết
những dòng này, gia cảnh nhà tôi đang lâm vào cảnh khốn cùng. Tất cả cũng là do tên
bán tơ đã vu oan cho gia đình tôi chứa hàng quốc cấm. Bọn quan lại nghe lời vu oan
của hắn, chưa kịp điều tra rõ ràng, đã bắt nhốt cha và em tôi. Còn bọn quan nha được
dịp, trong lúc lục soát nhà tôi, đã vơ vét bao nhiêu tiền của. Giờ đây, cha và em tôi
đang lâm vào tình trạng khốn khó, không có ba trăm lạng bạc thì làm sao cứu được họ
đây. Trong hoàn cảnh này, tôi biết kiếm đâu ra ba trăm lạng bạc đây? Suy nghĩ mãi,
và rồi, chẳng còn cách nào khác, tôi đành quyết định bán mình chuộc cha và em, đành
phải phụ tình chàng Kim Trọng. Câu chuyện tôi bán mình chuộc cha và em có vẻ là đề
tài nóng hổi cho cả vùng, từ xa đến gần, mọi người cứ xôn xao bàn tán…
Từ hôm ấy trở đi, chẳng hôm nào tôi có thể ăn được một bữa ngon, ngủ được
một giấc yên lành. Cứ vừa chợp mắt, tôi lại nghĩ đến những ngày tiếp theo của cuộc
đời mình, rồi sẽ ra sao đây. Tôi sẽ phải sống cuộc sống như thế nào trong suốt quãng
đời con lại, khi không còn được sống trong vòng tay yêu thương của cha mẹ, khi
không còn chơi đùa vui vẻ cùng hai em nữa? Chắc tôi sẽ nhớ lắm, nhớ những ngày
tháng êm đềm, trướng rũ màn che, nhớ những buổi chơi xuân cùng các em, và nhớ gia
đình tôi nhiều lắm. Và rồi ai sẽ thay tôi chăm sóc cho ba mẹ? Họ cũng đã lớn tuổi rồi,
lỡ có đau ốm mà không có tôi bên cạnh, họ sẽ phải làm sao. Rồi bất giác nghĩ đến
người mình sắp phải lấy làm chồng, sẽ là ai đây, một người xa lạ nào đó, người mà tôi
còn chưa hề biết mặt, người mà tôi không có một chút gì gọi là tình yêu cả. Càng
nghĩ, tôi lại càng buồn. Nhìn ra cửa sổ ngắm nhìn ánh trăng sáng, tròn vằng vặc, trăng
như đang soi rọi vào lòng tôi. Trăng đêm nay sáng quá! Nhưng sao cảnh vật lại có vẻ
buồn bã và tiêu điều vậy nhỉ? Bất giác, cái kỉ niệm ngày hôm đó chợt ùa về, vây lấy
tôi, kỉ niệm vào cái đêm trăng rằm, tôi và Kim trọng đã cùng nhau uống chén rượu
thề, cùng nhau hẹn ước sẽ thủy chung đến trọn đời. Vậy mà giờ đây, tôi đã phụ chàng.

chốn phong lưu vậy.
Nghe vậy, tôi lại càng khó chịu hơn. Đã hơn bốn chục tuổi mà còn ăn mặc như
thế, thật chẳng đứng đắn chút nào! Một kẻ như vậy có thể là một phu quân tốt được
chăng? Tôi buồn bã khi biết rõ câu trả lời chính xác trong đầu mình. Nhưng thôi, bây
giờ thì còn suy nghĩ gì được nữa. Dù hắn có là người như thế nào, mình phải cố gắng
cứu cha và em cho bằng được.
Tai tôi như ù đặc. Bất giác nhìn ra vườn, ngắm nhìn những cánh hoa đang khoe
sắc, trông chúng thật đẹp và tràn đầy sức sống. Tôi thầm tủi thẹn với chúng. Tôi ước
mình được như những cánh hoa kia thỏa sức mà khoe sắc, đón lấy ánh nắng mặt trời
vàng óng và vui vẻ giữa cuộc đời. Nhưng, trước những ngày tháng vui vẻ đang chờ
đợi và trước một cuộc tình đẹp vừa chớm nở, tôi đã phải bỏ hết tất cả lại phía sau.
Trong gương, khuôn mặt tôi chẳng còn tươi sắc như những đóa hoa ngoài kia, giờ
đây, nó xanh xao, gầy guộc và dường như dày hơn để đón nhận những lời chê bai, phỉ
nhổ của người đời.
Mụ mối bước vào, trông thấy tôi tiều tụy chẳng còn chút sắc, mụ liền hối thúc
người hầu trang điểm cho tôi. Tôi ngồi im, thẫn thờ. Tâm trạng tôi rối bời những cảm
giác xấu hổ và nhục nhã đến ê chề, rồi sự lo lắng mơ hồ về con đường phía trước
không biết sẽ ra sao. Như một cái máy, tôi hành động theo mọi sự điều khiển của mụ
mối. Mụ dìu tôi xuống thềm nhà, lòng tôi cứ nhói lên từng cơn. Tôi cúi gầm mặt
xuống đất, cảm giác hổ thẹn, phẫn uất dâng trào thành những dòng nước mắt. Tôi cứ
mặc cho nó tuôn rơi theo mỗi bước chân tiến về đại sảnh.
Từ nhỏ đến giờ, có bao giờ tôi phải đứng ra cho người ta ngắm nghía và bình
phẩm như vậy đâu. Mụ mối hết vén tóc rồi lại bắt tay, bắt tôi xoay một vòng để mã
Giám Sinh xem xét, cứ như đang giới thiệu hàng hóa vậy. Mã Giám Sinh ra chiều có
vẻ hài lòng, khẽ mỉm cười. Nhưng rồi, hắn lấy lại được vẻ bình thản, kéo mụ mối lại,
thầm thì to nhỏ cái gì đó. Rồi mụ mối bắt tôi đánh đàn cho hăn nghe. Tôi ngẩn người
ra, bàng hoàng. Giờ phút này mà bắt tôi đánh đàn ư? Tôi nào có tâm trạng đâu chứ.
Nhưng rồi, tôi cũng đành phải làm theo. Tôi cố gắng lắm mới dạo lên được hai khúc
nhạc. Âm thanh của tiếng đàn hay chính là âm thanh của sự tuyệt vọng đang vang lên
trong lòng tôi, âm thanh của tiếng đàn như đang nức nở, khóc thay cho những giọt

vừa mới chớm nở. “Kim Trọng ơi, chàng hở nơi xa hãy thấu hiểu cho thiếp. Thiếp
chẳng còn sự lực chọn nào khác. Tất cả cũng chỉ tại xã hội này, cái xã hội mà thế lực
đồng tiền đã làm chủ tất cả, xã hội mà mọi người chỉ coi tiền là trên hết, tiền dường
như đã có thể mua được mọi thứ, kể cả mua thit bán người. Xã hội này đã khiến thiếp
phải trở nên thế này. Sẽ không còn những ngày tháng cùng chàng vui vẻ, những lời
hẹn thề chỉ còn là những kỉ niệm đẹp, những giấc mơ không thể nào thực hiện được.
Thiếp chẳng biết rồi mình sẽ trôi về đâu trong cái dòng chảy của cuộc đời này.


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status