A. MỞ ĐẦU
1. Lý do chọn đề tài
Ngày nay, sự phát triển vượt bậc của công nghệ thông tin đã ảnh hưởng mạnh
mẽ đến mọi hoạt động của con người. Hoà cùng với xu hướng đó, việc sử dụng thẻ ATM
đã trở nên phổ biến, gần gũi với người dân và được sử dụng nhiều ở Việt Nam. Hiện nay
do sự an toàn, tiện ích, tiết kiệm thời gian trong giao thương kinh tế và thể hiện nếp sinh
hoạt văn minh của việc sử dụng hệ thống thanh toán không dùng tiền mặt. Tốc độ tăng
trưởng của thị trường thẻ ATM ngày càng cao, quy mô, số lượng phát hành và sử dụng
ngày càng lớn. Tuy nhiên, bên cạnh những tiện ích to lớn do việc sử dụng thẻ vẫn còn
tồn tại những vấn đề hạn chế đòi hỏi phải có những biện pháp thích hợp. Đó là lý do để
nhóm chúng tôi thực hiện đề tài: “Nâng cao hiệu quả sử dụng thẻ ATM tại Việt Nam
hiện nay”.
2. Mục tiêu nghiên cứu
Phân tích, đánh giá việc sử dụng thẻ ATM tại Việt Nam hiện nay.
Đưa ra một số biện pháp nhằm thúc đẩy và nâng cao hiệu quả việc sử dụng thẻ
ATM tại Việt Nam.
3. Phương pháp nghiên cứu
Thu thập thông tin qua mạng, sách báo, tạp chí và internet...
So sánh, tổng hợp và xử lý những thông tin.
4. Kết cấu đề tài
Gồm 3 chương:
Chương 1. Cơ sở lý luận
Chương 2. Thực trạng sử dụng thẻ ATM tại Việt Nam hiện nay
Chương 3. Một số biện pháp nâng cao hiệu quả sử dụng thẻ ATM tại Việt Nam
hiện nay
1
B. NỘI DUNG
CHƯƠNG 1. CƠ SỞ LÝ LUẬN
1.1. Khái quát về thẻ
1.1.1. Khái niệm
Thẻ ngân hàng là phương tiện thanh toán do ngân hàng phát hành và cung cấp
Có nhiều cách để phân loại thẻ thanh toán: phân loại theo công nghệ sản xuất,
theo chủ thể phát hành, theo tính chất thanh toán của thẻ, theo phạm vi lãnh thổ...
Phân loại theo công nghệ sản xuất:
- Thẻ khắc chữ nổi (EmbossingCard): dựa trên công nghệ khắc chữ nổi, tấm thẻ
đầu tiên được sản xuất theo công nghệ này. Hiện nay người ta không còn sử dụng loại
thẻ này nữa vì kỹ thuật quá thô sơ dễ bị giả mạo.
- Thẻ băng từ (Magnetic stripe): dựa trên kỹ thuật thư tín với hai băng từ chứa
thông tin đằng sau mặt thẻ. Thẻ này đã được sử dụng phổ biến trong 20 năm qua, nhưng
đã bộc lộ một số nhược điểm: do thông tin ghi trên thẻ không tự mã hoá được, thẻ chỉ
mang thông tin cố định, không gian chứa dữ liệu ít, không áp dụng được kỹ thuật mã
hoá, bảo mật thông tin...
- Thẻ thông minh (Smart Card): đây là thế hệ mới nhất của thẻ thanh toán, thẻ có
cấu trúc hoàn toàn như một máy vi tính.
Phân loại theo tính chất thanh toán của thẻ:
- Thẻ tín dụng (Credit Card): là loại thẻ được sử dụng phổ biến nhất, theo đó
người chủ thẻ được phép sử dụng một hạn mức tín dụng không phải trả lãi để mua sắm
hàng hoá, dịch vụ tại những cơ sở kinh doanh, khách sạn, sân bay...
Gọi đây là thẻ tín dụng vì chủ thẻ được ứng trước một hạn mức tiêu dùng mà
không phải trả tiền ngay, chỉ thanh toán sau một kỳ hạn nhất định. Cũng từ đặc điểm trên
mà người ta còn gọi thẻ tín dụng là thẻ ghi nợ hoãn hiệu (delayed debit card) hay chậm
trả.
- Thẻ ghi nợ (Debit card): đây là loại thẻ có quan hệ trực tiếp và gắn liền với tài
khoản tiền gửi. Loại thẻ này khi được sử dụng để mua hàng hoá hay dịch vụ, giá trị
những giao dịch sẽ được khấu trừ ngay lập tức vào tài khoản của chủ thẻ thông qua
những thiết bị điện tử đặt tại cửa hàng, khách sạn... đồng thời chuyển ngân ngay lập tức
3
vào tài khoản của cửa hàng, khách sạn... Thẻ ghi nợ còn hay được sử dụng để rút tiền
mặt tại máy rút tiền tự động.
Thẻ ghi nợ không có hạn mức tín dụng vì nó phụ thuôc vào số dư hiện hữu trên
tài khoản của chủ thẻ.
Tài khoản là nơi giữ tiền an toàn tại ngân hàng thay vì phải giữ tiền mặt. Ngân
hàng sẽ cấp cho khách hàng số tài khoản để khách hàng sử dụng, bỏ tiền vào tài khoản
khi nào cần thì rút tiền ra chi tiêu, tiền trong tài khoản vẫn sinh lời.
1.2.2. Lợi ích khi mở tài khoản
Tiền trên tài khoản sẽ được ngân hàng quản lý an toàn, chính xác và bảo mật.
Giao dịch qua tài khoản không mất thời gian kiểm đếm, không sợ tiền giả.
Mở tài khoản không mất một khoản chi phí nào.
Tiền trong tài khoản sinh lời.
Từ tài khoản có thể thanh toán đến tất cả các tỉnh thành qua các kênh thanh
toán hiện đại với tốc độ nhanh, an toàn.
Có thể sử dụng tài khoản để cầm cố, bảo lãnh vay vốn ngân hàng.
Đối với từng loại tài khoản có thể gửi hay rút bằng tiền mặt, bằng chuyển
khoản, séc bảo chi…
1.3. Những đối tượng liên quan đến việc phát hành và sử dụng thẻ
1.3.1. Ngân hàng phát hành thẻ (NHPHT)
Đây là ngân hàng được phép thực hiện nghiệp vụ việc phát hành thẻ, cấp thẻ cho
khách hàng và chịu trách nhiệm thanh toán và cung cấp các dịch vụ liên quan. NHPHT
sẽ thiết kế các tiêu chuẩn kỹ thuật, mật mã, ký hiệu… cho các loại thẻ, đảm bảo độ tin
cậy, an toàn và chính xác. NHPHT thường là những ngân hàng lớn có uy tín, có đủ điều
kiện và kinh tế, kỹ thuật, mạng lưới đại lý rộng khắp, mới được ngân hàng Nhà nước cấp
phép phát hành thẻ.
1.3.2. Chủ thẻ
Chủ thẻ là người được ngân hàng phát hành thẻ cấp thẻ để sử dụng trong giao
dịch thanh toán. Chủ thẻ phải là các cá nhân và bao gồm chủ thẻ chính và chủ thẻ phụ
5
trong đó, chủ thẻ chính là người đứng tên và ký hợp đồng sử dụng thẻ với ngân hàng
phát hành, còn chủ thẻ phụ là người được cấp thẻ theo đề nghị của chủ thẻ chính.
1.3.3. Ngân hàng thanh toán thẻ (NHTT)
Đây là ngân hàng được NHPHT ủy quyền đứng ra thực hiện dịch vụ thanh toán
thẻ theo hợp đồng đã ký giữa NHPHT và NHTT, NHTT thẻ cũng có thể là thành viên
Tôi ngần ngừ, vẫn đôi mắt xăm soi xem bóng dáng bà chủ ở chỗ nào.
- Bé con ! Mua gì để anh lấy giúp ?
Trời ! Hắn cười toét miệng, gọi tôi “bé con”, trong khi tôi cao 1 mét 60, đang là
sinh viên năm nhất Đại Học. Mà bản thân hắn, cùng lắm cũng chỉ trạc tuổi tôi
chứ mấy ? Hay, hắn gọi ai mà tôi tưởng nhầm là mình ? Tôi quay ngược quay
xuôi xác minh xem có “bé con” nào ?
- Gọi cô đó ! Cô định mua gì ? Sao cứ đứng trơ ra thế ?
- À, ừ... Tôi mua... Bà chủ ở đâu vậy ạ !?
- Cô định mua bà chủ hả ? Tôi không có bán mẹ. - Hắn đùa, làm tôi phát
ngượng.
- Tôi... Tôi hỏi bà chủ !
- Mẹ tôi trong nhà.
- Bạn... gọi giùm bà chủ ra được không ?
- Mẹ tôi bận. Cô mua gì, cứ bảo tôi. Tôi bán hàng cũng chuyên nghiệp lắm ! -
Hắn cười toét cái miệng. Trời ơi... ! Nụ cười của hắn sắm ở đâu ra mà nhìn hay
7
dữ thế chứ !? Cũng may, tôi không phải là đứa dễ bị “mỹ nam” mua chuộc. Tôi
vẫn cứ trung thành với cái thông điệp:
- Tôi... muốn gặp bà chủ !
- Mẹ tôi bận. Phiền phức quá ! Hay cô đi hàng khác có bà chủ đứng hàng mà
mua vậy !
- Ở đây, có mỗi hàng tạp hóa này mà ! - Tôi lí nhí.
- Thế thì ra chợ.
- Chợ... xa lắm !
- Xa thì ráng phóng xe ra.
- Không...
- Ơ hay cái cô này ! Thế có mua không thì bảo !? - Anh chàng bẳn lên.
Tự nhiên, nước mắt tôi chảy. Nghĩ mà tủi. Cái cảnh xa nhà... Nhớ cái quảng cáo
cứ réo rắt: “Làm con gái thật tuyệt !”, nhưng... Xem trong tình huống này, có
tuyệt được không ? Bụng tôi, đang âm ỉ đau. Bực cả mình !
mất. Chính vì hắn “có duyên” quá, mà tôi bỗng hóa “vô duyên”.
- Ừ, con gái ! Mẹ mua rồi. Mẹ về ngay đây ! - Cô khách lên xe máy, cập rập
phóng đi sau khi nghe điện thoại. Nhưng, không quên ngoái lại, bảo tôi: - Bà
chủ có trong nhà đấy cháu !
Chết tôi rồi... ! Tôi... không đứng dậy được rồi ! Cái số làm con gái của tôi nó
chật vật, thất thường. Tôi quên là mình có khả năng “tái ngộ” với “bệnh tiểu
thư” trước hẹn, giờ thì...
- Này ! Đứng dậy đi chứ ! Ngồi đó khóc làm mất mỹ quan cái cổng nhà tôi quá !
Đồ thần kinh ! Tôi đã nín khóc rồi mà hắn cứ réo lên, làm tôi chỉ muốn chui tọt
xuống cái lỗ cống trước mắt. Trời ơi... ! Tôi ngu thật. Đúng hơn là... cái giai
9
đoạn này nó làm tôi bị ngưng trệ dây thần kinh minh mẫn thì phải. Bây giờ, mới
nhớ có cái điện thoại. Tôi mở máy, tìm số con bạn thân:
- A lô ! Mày ơi... Đến cửa hàng tạp hóa mà bọn mình hay mua đồ, cứu tao với !
- Mày sao thế ?
- Tao... ngồi đợi mày nha ! Đến mau nha. Đến sẽ biết.
- Xin lỗi mày ! Tao không đến được đâu !
- Sao thế ?
- Tao vừa bị ngã xe. Đang ở bệnh viện.
- Trời ! Mày bị ngã thế nào ? Có nặng lắm không ?
- Không. Nhưng bác sĩ đang băng vết thương.
- Ừ, thôi. Không bị nặng là an tâm rồi. Gặp mày sau nha !
- Ừ, nhưng... mày sao mà cầu cứu tao ?
- Không sao. Về tao nói...
- Ừ... !
Tôi tiếp tục bấm máy gọi đứa bạn khác. Đối phương chưa kịp bắt máy, tôi đã
giật thót vì bị ai ném bộp một túi đồ vào đùi.
- Này, cầm lấy ! Có thế mà ngại à ? Sao giống con gái thế kỷ trước thế ?
Tôi hết sức ngỡ ngàng. Nhìn túi đồ, rồi lại ngước nhìn “cậu chủ hàng tạp hóa”.
- Mẹ tôi đích thân lấy, dặn đưa cho cô !
phải. Thấy tôi, hắn ngỡ ngàng thoáng chốc, rồi buột miệng:
- Diana !?
11
Tôi không tránh khỏi đỏ bừng mặt. Cái tên... chết tiệt ! Mọi lần có thấy hắn xuất
hiện ở cái quán này đâu chứ ? Thế mà hôm nay, tự nhiên ở đâu “lòi” ra, lại còn
thản nhiên khơi gợi cảm giác... “làm con gái thật... tệ” của tôi nữa chứ. Cô bạn
thân của tôi nghe thấy, phá lên cười. Mặc dù, nó chẳng hề biết cái tên bồi bàn
trước mắt chính là “oan gia” của tôi.
- Khéo quá ! Tôi vừa mới nhận việc hôm qua, hôm nay gặp ngay người quen. -
Hắn lại cười. Cái nụ cười... duyên hết sức của ấn tượng ban đầu, bây giờ bỗng
trở lên “đáng sợ” trong suy nghĩ của tôi. Tôi... thật sự thấy ngại, khi nhìn vào nụ
cười ấy.
- Hình như... có người còn nợ tôi một lời “cảm ơn” !? - Hắn nói, bâng quơ.
Tôi không phủ nhận điều đó. Đúng là, cần phải lên tiếng cảm ơn, phép lịch sự
tối thiểu. Nhờ hắn hôm đó, mà tôi mới không phải khổ sở ngồi... ôm bụng...
- Xin lỗi ! Hôm đó không kịp nói. Cảm ơn... ! - Chẳng biết xưng hô với hắn thế
nào. Tôi đành nói kiểu không có “chủ ngữ”.
- Tôi có duyên “anh hùng cứu... cá Sấu” mà ! Chấp nhận lời “cảm ơn” của cô
Diana !
Trời... ! Trời... ! Hắn cố tình đang “đào lỗ” cho tôi chui xuống thì phải.
- Thôi, uống nước, thư giãn vui vẻ nhé cá Sấu. Chắc còn có duyên gặp lại ! -
Hắn... lại cười.
Hắn đi phục vụ các bàn khác, tôi mới như trút được nhức nhối tâm lý. Cô bạn
thân của tôi, thắc mắc:
- Tên này dễ thương thế ? Nhìn cười là mê à ! Mày quen lâu chưa ?
- Dẹp... ! Dẹp hắn đi ! Đừng gợi hình ảnh của hắn trong suy nghĩ của tao ! - Tôi
nói thế, mà khổ nỗi cái sự “ám ảnh” của quá khứ kia cứ lởn vởn. Cô bạn thân
căng con mắt, không hiểu thái độ của tôi với hắn.
Những ngày sau, tôi cố tình tránh chạm mặt hắn tại quán sinh viên. Nhưng, cái
số của tôi cứ ứng với những tình huống oái oăm. “Tránh vỏ dưa, gặp vỏ dừa”.
thường kể với em đấy !
Gì vậy trời !?
- Rất dễ thương phải không ? - Anh ta ra chiều hồ hởi nói với hắn.
Tôi bỗng thấy ngột ngạt.
13
- Ồ... ! Ra là... Cô ấy hả anh ?
Cái gì thế ? Sao... Oan gia của tôi với kẻ “dai như đỉa” này, lại... thân thiết với
nhau vậy trời ?
- Thế này mà anh bảo “nàng đáng yêu ! Nàng như công chúa bé bỏng !” Em
thấy bình thường mà !
Tự nhiên, tôi không hiểu nổi cảm giác của mình. Nhìn hắn, tôi... bực. Tôi bỏ đi.
Không chào hỏi.
- Ơ, này... ! Diana !?
- Đừng gọi Diana ! - Tôi tức mình, quay ngoắt lại, cuồng tay “lột” ngay cái mũ
trên đầu quăng phắt vào người hắn. Rồi, tôi rảo bước rõ nhanh, như để kéo
giãn khoảng cách với hai con người đó càng xa càng tốt. Với tôi, họ có là gì
đâu ? Cần gì tôi phải áy náy ! Kệ. Từ sau, tôi cứ xuất hiện ở cái quán sinh viên
đấy ! Tôi chẳng tránh nữa. “Tránh vỏ dưa, gặp cả dưa lẫn dừa”, còn thê thảm
hơn !
...
Vì không tránh, nên tôi thường xuyên gặp hắn. Hắn từ khi nào, cứ như chấp
chới trong cuộc sống của tôi. Nhưng, tôi không thấy hắn có khả năng trở thành
bạn của tôi được. Cho dù... tôi chẳng hề ghét hắn. Hắn... luôn làm cho tôi cảm
thấy xấu hổ.
- Diana ! Cho tôi xin số điện thoại !
- Gặp thế này chưa đủ chán sao mà còn muốn điện thoại ! Không cho. - Tôi
ngồi đối diện hắn đang ôm cái khay đựng nước giải khát. Thực lòng mà nói, tôi
thấy hắn đáng mến lắm ! Nhưng, không hiểu sao... Tôi cứ gai gai người khi nghĩ
“tôi thích hắn”...
- Cho đi ! - Hắn cười, vẫn ôm cái khay hơi khom người nhoài về phía tôi.
- Gọi... tên khác đi thì tôi cho số điện thoại ! - Dù vừa nghe hắn nói khá lọt tai,
nhưng... tôi vẫn bị nhạy cảm với cái tên ấy. Tôi... bất đắc dĩ dụ khị bằng việc
“trao đổi”...
- Thế... gọi là... cá Sấu nhé !
Ác ! Hắn... đúng là đồ “ác nhơn”. Cái tên cá Sấu... còn làm tôi sởn da gà hơn.
Tôi tức quá, đứng dậy, tính tiền nước rồi... chuồn thẳng.
...
Hơn ba tháng trôi qua, kể từ cái ngày tôi biết hắn. Tôi vẫn chưa cho hắn số điện
thoại. Nhưng... tôi thích hắn. Đúng là đã thích. Tôi thấy... Tôi khùng thật ! Tôi
rất nhớ hắn, muốn nói chuyện với hắn, mỗi khi tôi và hắn không gặp nhau trực
tiếp. Điện thoại, là phương tiện... Vậy mà...
- Mày hâm thật ấy. Cho hắn số đi ! - Con bạn thân của tôi nói như ra lệnh.
- Tao... ngại lắm !
- Ngại gì mà ngại ?
- Ừ, bình thường thì tao không ngại. Nhưng... tao với hắn có quá khứ làm... tao
ngại.
Con bạn thân nghe lý do của tôi, lại phá ra cười nghiêng ngả, dễ như làm cả cái
nền nhà dưới chân tôi cũng chao đảo theo.
- Thôi mà Diana ! Chuyện qua rồi cứ để nó qua đi... !
Tôi nghe mà muốn “xì khói qua lỗ tai”. Đấy ! Bảo cho qua đi, nhưng cứ mở
miệng ra là lại “Diana ! Diana !”, không làm tôi ngượng mới lạ.
Có điều... Tình cảm của tôi đối với hắn, đã khiến tôi có mong ước... gặp hắn
thường xuyên. Như thế, chỉ còn cách là... cho số.
Tôi quyết định, sẽ làm điều đó.
...
16
Hắn vẫn cứ năng động, chạy ra chạy vào phục vụ khách. Hôm nay, quán bỗng
nhộn nhịp đến lạ. Nhưng, hắn vẫn dành thời gian tranh thủ ghé đến bàn của tôi
ngồi, ra chiều phục vụ khách:
- Xin hỏi, cô nương dùng loại giải khát nào !? À, hình như không cần phải hỏi.
Hay... Quà tặng của tôi kỳ cục quá ? Hắn... không thích ?
Cả buổi hôm đó, vẫn chẳng thấy hắn hồi âm. Tôi... buồn thê thảm. Thấy xấu hổ
! Biết thế này, chẳng làm gì hết. Giờ, muộn rồi. Làm điều ngớ ngẩn rồi !
- Hắn vẫn chưa liên lạc à !?
- Hu hu... - Tôi ôm chầm con bạn: - Tao quê chết mất.
- Hay là... điện thoại hắn hết tiền ? Hay... mất máy ?
- Thôi... Kệ ! Đi ăn cơm. - Tôi miễn cưỡng đứng dậy, thất thểu bước đi dọn bữa
tối.
...
23 giờ, tôi ủ dột, ngồi tần ngần trên giường, tự trách mình ngây ngô quá ! Hắn
chắc không trân trọng món quà của tôi đâu, cũng không phải hắn muốn nói
chuyện điện thoại đâu...
23 rưỡi.
- “Đáng đời mi nhé ! Ai bảo dễ tin người làm chi. Bây giờ thì quê chưa ? Từ mai,
đừng có mà gặp hắn !” - Tôi thầm nhủ.
Bỗng, điện thoại đổ chuông. Số lạ.
- A lô ạ !
- A, đúng là giọng của Diana rồi. - Đối phương nói, như reo lên.
Tôi nhận ra giọng của hắn.
18
- Xin lỗi đằng ấy nhé ! Bây giời tôi mới mở quà. Cá Sấu dễ thương thật đấy ! Tôi
thích món quà này lắm... ! - Hắn hí hửng cả một tràng, làm tôi không kịp định
thần cảm xúc, nên trái tim cứ nhảy tung tăng trong lồng ngực.
- Sao... lúc trưa đuổi tôi đi... để mở mà !
- Tôi đùa đấy. Tôi thích mở quà khi có sự yên tĩnh. Bây giờ là thời điểm thích
hợp nhất. Cả ngày nay, tôi quay như chong chóng.
Tôi bật cười. Tự nhiên, tôi thấy hạnh phúc thế ! Hóa ra... không phải như tôi đã
nghĩ !
- Lần đầu nói chuyện điện thoại với đằng ấy. Không biết nói gì ! - Hắn cười trừ.
- Tôi... cũng thế !
- Điều này, phải để tôi nói mới đúng ! Chúng ta sẽ là một đôi nhé, Diana !? -
Hắn nhẹ cầm bàn tay tôi đang nắm chặt vì căng thẳng. Mỉm cười. Lúc này, hắn
không cười toét miệng, mà mím chi, trìu mến.
Tôi không nghĩ, mình lại được nhận cảm giác ấm áp đến thế ! Tôi cười, cười
thật tươi...
- Xin lỗi Diana ! Tôi thích... Rất thích Diana từ lâu rồi. Nhưng... Tôi không thổ lộ,
vì... tôi nghĩ đến anh họ. Nhưng bây giờ, tôi... không chùn bước nữa.
- Tại... sao !? - Tôi buột miệng.
- Vì... Quan điểm tình yêu của tôi là “phải biết trân trọng đối phương khi mình
có cơ hội”. Tôi biết... Diana không thích anh họ. Như thế, đâu phải là tôi sai nếu
thích Diana, đúng không ?
- Ừ ! Nhưng... đừng gọi Diana !
- Vẫn vì vụ đó sao ? - Hắn hỏi, tỉnh queo.
- Không ! Vì... Cứ như... Đằng ấy đang nói với người nào không phải là tôi ấy.
- Trời ! Ghen... với chính mình ư !? - Hắn phá lên cười, làm tôi ngượng chín mặt.
20
Tôi bất giác rút tay lại.
- Thôi, gọi thế nào cũng được. Miễn sao... Đó là tôi nhé !
- Ừ !
...
Một tuần sau khi chúng tôi thổ lộ tình cảm, tôi điếng lặng khi anh họ của hắn
điện thoại, nói: “Anh ta và hắn cá cược nhau, xem hắn có chinh phục được tôi
không ? Nếu hắn chinh phục được, thì... hắn sẽ được anh ta đầu tư cho cái xe
đạp điện mà hắn thích”. Tôi sốc, nhưng dĩ nhiên là không dễ dàng tin.
Tuy nhiên, ngay sau hôm đó thì tôi không liên lạc được với hắn. Hai ngày, ba
ngày... Hắn cũng không xuất hiện ở quán sinh viên.
Tôi khóc ! Lần đầu tiên, tôi khóc một cách thương tâm đến thế. Trong đêm, tình
cảm của tôi hoang mang như không tìm được nơi cư trú... Con bạn thân ngồi
bên cạnh, vỗ về, mà tôi thấy nó vô hình quá !
Ngày hôm sau, mắt tôi mọng đỏ vì một đêm không ngủ. Và, tôi quyết định “Nếu
cược... không !?
- Không ! Không !
Tôi cứ ôm riết lấy, như sợ đây chỉ là ảo giác, nếu tôi buông tay, hắn sẽ tan biến.
- Diana này ! Đừng khóc ! Có quà cho Diana đấy. Đừng khóc !
Tôi ngước nhìn hắn. Tôi nhận thấy sự bối rối trong đôi mắt của hắn... Bối rối
của thứ cảm xúc chân thật nhất.
- Tự tay tôi làm đấy ! Tôi muốn giống như Diana... Làm một món quà tặng
người tôi thích...
Tôi lặng đi khi nghe hắn nói...
- Cùng mở nhé ! Bốn hôm, tôi học làm. Xong, mang đến luôn.
22
Tôi nhìn chiếc hộp gắn nơ đang được hắn từ từ mở. Ánh sáng huyền hòa của
đường phố vào đêm, càng làm chiếc hộp trở lên thần bí.
- Xong lớp vỏ ngoài. Bây giờ, đến lượt Diana tự khám phá nhé !
Tôi lắc lắc đầu. Bây giờ, đối với tôi... Món quà chính là hắn... Tôi chỉ cần hắn...
Nhưng... Tôi cũng muốn được ôm thật chặt món quà hắn làm !
Hắn cúi xuống, nhấc hộp quà, đặt vào tay tôi.
- Món quà này, có cả linh hồn của tôi đấy ! Diana hãy trân trọng nó... cũng
giống như tôi đã trân trọng món quà của Diana nhé !
Tôi gạt nước mắt, bất giác ôm siết chiếc hộp... Như ôm hạnh phúc của trái tim
con gái. Hắn nhìn tôi... Tôi thấy hắn mỉm cười... ! Đây không phải lần đầu...
—
(2)
(8) ♥GvT
>>>>>>Truyện ngắn: Đừng gọi Diana<<<<<<<
Tôi vào cửa hàng tạp hóa, nghiêng ngó một hồi, không thấy bà chủ quen thuộc đâu cả. Chỉ thấy một anh chàng năng động, khá
duyên với nụ cười tươi khi trả tiền thừa cho khách. Xem ra, hôm nay, anh ta đứng hàng. Chắc là con trai bà chủ !?
Tôi ngần ngừ, vẫn đôi mắt xăm soi xem bóng dáng bà chủ ở chỗ nào.
- Bé con ! Mua gì để anh lấy giúp ?
Trời ! Hắn cười toét miệng, gọi tôi “bé con”, trong khi tôi cao 1 mét 60, đang là sinh viên năm nhất Đại Học. Mà bản thân hắn,
chỉ muốn ào vào níu áo người phụ nữ cầu cứu: “Cô mua giúp cháu với !”, nhưng...
- Cháu bao nhiêu tuổi ? Còn đi học không ?
- Cháu 19. Đang sinh viên năm nhất Đại Học Kinh Tế !
Ôi... ôi... Cần mà không mở được miệng. Tôi tái cả mặt, không cần biết trời đất gì, ngồi thụp xuống, khóc.
- Cô ơi ! Con nhỏ đó nó sao á ? Vào mua hàng mà nhất định đòi gặp bà chủ. Bây giờ ngồi đó khóc. Nó có vấn đề phải không cô !?
Tiếng của hắn bô lô ba la như cố tình phóng thanh để tôi nghe thấy. Xấu hổ, mà tôi không biết xoay sở thế nào !
- Ừ, thôi. Cô chỉ mua có thế. Cảm ơn cháu nhé ! Để cô qua xem luôn...
- Sao vậy con ? Đứa nào khóc ?
A ! Tiếng của bà chủ. Nhưng... là từ trong nhà vọng ra. “Bà” ơi... ! Sao “bà” không ra lúc cháu cần gặp “bà” gấp ? Tôi vẫn cứ ngồi
ru rú.
- Sao vậy cháu ? Đau ở đâu à ? - Người khách nữ tỏ vẻ quan tâm.
Tôi ngước dậy. Trời ơi ! Sao lúc này, tôi khao khát đôi mắt của mình biết nói thế ! Cô khách chẳng hiểu gì khi nhìn tôi đang có vẻ
thê thảm. Ước gì, cái túi đồ cô xách trên tay là của tôi ! Mong cái tên “có duyên” hết sức kia tạm thời biến mất. Chính vì hắn “có
duyên” quá, mà tôi bỗng hóa “vô duyên”.
- Ừ, con gái ! Mẹ mua rồi. Mẹ về ngay đây ! - Cô khách lên xe máy, cập rập phóng đi sau khi nghe điện thoại. Nhưng, không quên
ngoái lại, bảo tôi: - Bà chủ có trong nhà đấy cháu !
24
Chết tôi rồi... ! Tôi... không đứng dậy được rồi ! Cái số làm con gái của tôi nó chật vật, thất thường. Tôi quên là mình có khả năng
“tái ngộ” với “bệnh tiểu thư” trước hẹn, giờ thì...
- Này ! Đứng dậy đi chứ ! Ngồi đó khóc làm mất mỹ quan cái cổng nhà tôi quá !
Đồ thần kinh ! Tôi đã nín khóc rồi mà hắn cứ réo lên, làm tôi chỉ muốn chui tọt xuống cái lỗ cống trước mắt. Trời ơi... ! Tôi ngu
thật. Đúng hơn là... cái giai đoạn này nó làm tôi bị ngưng trệ dây thần kinh minh mẫn thì phải. Bây giờ, mới nhớ có cái điện thoại.
Tôi mở máy, tìm số con bạn thân:
- A lô ! Mày ơi... Đến cửa hàng tạp hóa mà bọn mình hay mua đồ, cứu tao với !
- Mày sao thế ?
- Tao... ngồi đợi mày nha ! Đến mau nha. Đến sẽ biết.
- Xin lỗi mày ! Tao không đến được đâu !
- Sao thế ?
- Tao vừa bị ngã xe. Đang ở bệnh viện.
- Trời ! Mày bị ngã thế nào ? Có nặng lắm không ?