đánh giá chất lượng sản phẩm của nước ta hiện nay ( hoặc một ngành) và giải pháp giải quyết vấn đề này - Pdf 13

Đề bài: Đánh giá chất lượng sản phẩm của nước ta hiện nay ( hoặc một ngành)
và giải pháp giải quyết vấn đề này.
Bài làm: Đánh giá chất lượng thực phẩm ở nước ta hiện nay. Và giải pháp giải
quyết
I.THỰC PHẨM
Thực phẩm là một nghành có tầm quan trọng rất lớn tới đời sống con người.
Sản phẩm của ngành này chính là nguồn sống của tất cả chúng ta. Thực phẩm
không chỉ giúp duy trì sức sống mà còn giúp ta tăng cường sức khoẻ để lao đông,
sáng tạo nhằm hoàn thiện bản thân và nâng cao đời sống. Chất lượng của thực phẩm
có ảnh hưởng trực tiếp tới sức khoẻ cũng như tính mạng con người. Chính vì vậy
mà vấn đề bảo đảm chất lượng thực phẩm luôn luôn được cả xã hội quan tâm. Có
rất nhiều tiêu chí để đánh giấ chất lượng thực phẩm như: công nghệ chế biến,
nguyên vật liệu, hàm lượng chất bảo quản, khả năng đo lường và kiểm tra các thành
phần, màu sắc, mùi vị….Và cũng có rất nhiều các nhân tố cả khách quan lẫn chủ
quan có thể gây ảnh hưởng tơí chất lượng thực phẩm: ví dụ nhu cầu về chất lượng
thực phẩm lại tuỳ thuộc thu nhập, đặc tính tập quántiêu dùng của khách hàng. Còn
có trình độ phát triển của khoa học công nghệ và cơ chế quản lý của nhà nước cũng
ảnh hưởng tới chấtlượng thực phẩm. Ngoài ra, những nhân tố chủ quan như: trình
độ tổ chức quản trị và tổ chức sản xuất; trình độ của lực lượng lao động; khả năng
đấu tư công nghệ của doanhnghiệp; nguồn nguyên liệu đâu vào là các nhân tố
trực tiếp quyết định chất lượng sản phẩm đầu ra.
II. THỰC TRẠNG VỀ CHẤT LƯỢNG THỰC PHẨM VÀ QUẢN LÝ CHẤT
LƯỢNG THỰC PHẨM Ở VIỆT NAM
Hóa chất độc hại có ở phần lớn các loại thực phẩm ở Việt Nam, dù là đã chế
biến hay tươi sống. Báo chí trong nước thời gian gần đây cho thấy sự thật kinh
hoàng như vậy. Trong vài năm trở lại đây một loạt thực phẩm chế biến của Việt
Nam bị phát hiện mang độc chất, nếu không chất này thì chất khác, khiến mọi người
lo lắng. Rượu đế được chấm thuốc rầy cho trong;tôm ướp trụ sinh chloramphenicol,
1
tức “thuốc đắng” theo danh từ dân gian; mít, sầu riêng được quét u rê vào cuống
cho tươi lâu; bánh phở, hủ tiếu chứa formol cho lâu thiu; giò chứa hàn the gấp hàng

lượng về vệ sinh an toàn thực phẩm đã được đảm bảo và khách hàng đã có sự lưỡng
lự khi mới đây các cơ quan truyền thông đưa tin về các nguồn thực phẩm trong siêu
thị chưa đảm bảo chất lượng. Trong đó cũng có siêu thị BIG C - một siêu thị lớn
của Tập đoàn Bourbon, với nhiều mặt hàng đa dạng phong phú từ thực phẩm tươi
sống đến những thực phẩm đã được chế biến sẵn. Hàng ngày siêu thị này đón tiếp
từ 10.000 – 15.000 lượt người đến mua sắm. Đặc biệt là trong thời gian khuyến mãi
thì lượng người đến đây mua sắm càng đông hơn. Siêu thị này trong thời gian qua
đã bày bán những sản phẩm kém chất lượng như bánh cuốn có hàn the hay một số
mặt hàng không đạt tiêu chuẩn sử dụng. Không chỉ ỏ Big-C, đoàn thanh tra liên
ngành về VSATTP của Hà Nội vừa tiến hành kiểm tra đột xuất Minimart (66 Bà
Triệu - siêu thị chuyên doanh các mặt hàng nhập khẩu), đã phát hiện có rất nhiều
mặt hàng nhập khẩu không có tem phụ bằng tiếng Việt Nam như súp hộp
(Malaysia), nấm hộp (Trung Quốc), cá ngừ ngâm ô liu (Thái Lan) Chưa hết, một
số sản phẩm thậm chí còn không ghi hạn sử dụng, xuất xứ như: sườn cừu, gà rút
xương, táo xanh Đặc biệt, rất nhiều đồ hộp bị méo mó, bẹp dúm nhưng vẫn được
bày bán. Đáng sợ hơn, tại siêu thị này nhiều mặt hàng ghi xuất xứ ở nước này
nhưng nhãn mác lại đề sản phẩm của nước khác như: Táo xanh (xuất xứ: Australia
nhưng nhãn mác lại đề NewZealand). Bên cạnh đó, thực phẩm tươi sống như thịt,
cá, rau quả được bày bán “vô tư” cạnh thực phẩm chín. Ông Nguyễn Tiến Lộc, quản
lý cửa hàng lý giải: Minimart chỉ kinh doanh những mặt hàng ngoại nhập. Bởi các
sản phẩm tại đây đều bán cho người nước ngoài nên không cần nhãn mác phụ bằng
tiếng Việt Nam! Đồng thời, các giấy tờ chứng minh nguồn gốc xuất xứ sản phẩm, lô
hàng thì chưa có thời gian để tìm hiểu và kiểm tra.
Theo ông Vũ Vinh Phú, Chủ tịch Hiệp hội siêu thị Hà Nội, hiện trên địa bàn
có tới trên 40% siêu thị không đạt tiêu chuẩn. Nhiều nơi vẫn kinh doanh sản phẩm
kém chất lượng, quá hạn sử dụng, không rõ nguồn gốc xuất xứ, đặc biệt là các loại
3
thực phẩm như bánh bao, giò, chả, nước mắm Ông Hồ Tất Thắng - Phó Chủ tịch
Hội Tiêu chuẩn và Bảo vệ người tiêu dùng Việt Nam (Vinastas) cũng nhận định,
chất lượng hàng hoá, trong đó có cả các sản phẩm bán tại siêu thị đang bị thả nổi và

quốc lộ 1A từ cầu Đầu Sấu đến cầu Cái Răng, đường Trần Văn Hoài gần đây đã
mọc lên đến hàng chục kệ nướng ruột heo, chim cút, chân cánh gà, vịt nướng Thức
ăn ở đây hòa quyện với bụi vì nướng ngay trên lề đường mà đây là đoạn quốc lộ rất
đông xe tải qua lại, đường đang nâng cấp và hằng ngày không biết bao nhiêu thứ vi
khuẩn bay lơ lửng bám vào đó, chưa kể chim cút, gà vịt thì không biết có qua cơ
quan nào kiểm dịch. Vừa nướng, những người bán vừa phết nước gì đó có màu
vàng cam rất chói mắt vào nên ngay cả khi chim cút, ruột heo, chân gà chưa chín
cũng có màu rất bắt mắt.
Hay đến dãy "phố ẩm thực" trên đường Nguyễn Vũ Hữu bụi mù mịt, nằm sát
cầu Cống Mọc (Q.Thanh Xuân, Hà Nội), tôi đi vào một quán ăn nhìn có vẻ đông
khách. Ấn tượng đầu tiên đập ngay vào mũi tôi là mùi thức ăn "trộn" lẫn mùi
thum thủm, tanh tưởi của nước sông Tô Lịch đen ngòm vì rác thải. Nhìn ra phía
sau quán là cơ man rau, xương cá, bao tải đựng đất trải dọc theo bờ sông. Các
quán ăn trên phố này đều rộng khoảng 50m2, 1/3 diện tích phía sau quán dành cho
lao động ngoại tỉnh thuê trọ, không có nhà vệ sinh. Bờ sông phải hứng hết "hậu
quả" từ mọi sinh hoạt cá nhân của họ. Bởi là tạm bợ, "nhảy dù" nên các quán ăn
chẳng dại gì lắp đặt đường nước sinh hoạt. Nước dùng hằng ngày đều phải đi mua.
Vì thế, các chủ quán hết sức tiết kiệm nước Tôi tận mắt chứng kiến người giúp
việc của quán thả tất cả bát, đĩa, đũa vào một cái chậu váng mỡ rồi lau khô bằng
miếng vải cáu bẩn, đen ngòm. Mỹ Hảo hay Sunlight để rửa bát đũa là sự quá "xa xỉ"
ở đây, chẳng bao giờ được dùng đến. Còn các loại thực phẩm từ rau đến thịt, cá
đều được rửa chung một chậu, và cũng chỉ rửa duy nhất một lần. Chẳng thế mà
bát canh trên bàn tôi cứ lạo xạo toàn đất, cát. Tại sao mất vệ sinh như vậy mà các
hàng cơm, phở "bụi" vẫn rất đông khách? Đơn giản là giá rẻ, thậm chí có những
quán giá cực rẻ, chỉ với 1.000 đồng cũng có một bữa ăn no bụng, chủ yếu phục vụ
cho người lao động có thu nhập thấp, sinh viên ít tiền. Nhưng ít ai có thể ngờ rằng
5
giá rẻ không phải bởi chủ quán ăn lãi thấp mà còn bắt nguồn từ những nguyên nhân
"rợn tóc gáy". Giá rẻ khi "đầu vào" thực phẩm rẻ một cách đáng ngờ.
Ít ai có thể phủ nhận tiện ích của chợ tự phát. Song, cái tiện của nó được

sử dụng các loại phẩm màu ngoài danh mục cho phép của Bộ Y tế. Những loại thực
phẩm khác như giò sống, chả lụa, bánh phở, mì sợi đang được kiểm tra để chờ kết
quả tổng hợp. Tiến sĩ Lê Trường Giang, Phó giám đốc Sở Y tế, cho biết, tình hình
sử dụng hàn the, formol cho những loại thực phẩm này vẫn là phổ biến. Tại chợ Bà
Chiểu, Thị Nghè (quận Bình Thạnh, TP. HCM), cá, thịt, rau, củ, quả bày bán trong
môi trường rất mất vệ sinh, nước thải, rác, thực phẩm thừa ngay bên cạnh hàng hóa
đang bày bán, thực thẩm tươi sống lẫn nấu chính… Tại chợ Tân Phú (quận Tân
Phú), một số sạp bán cá nằm ngay bên rãnh thoát nước với đủ mọi chất thải. Hệ
thống chợ ở TP.HCM xây mới, cải tạo lại rất ít, phần nhiều chợ đã có từ lâu. Chợ
nhỏ, cũ kỹ, xuống cấp và thiết kế thiếu phù hợp cho điều kiện kinh doanh, trong khi
người kinh doanh lại đông. Ý thức giữ vệ sinh chung của người kinh doanh, ban
quản lý chợ và ngay cả người tiêu dùng đều rất kém
Bác sĩ Trần Văn Ký, phụ trách văn phòng phía Nam, Hội Khoa học kỹ thuật an toàn
thực phẩm Việt Nam, cho biết loại thức uống nước sâm lâu nay bị thả nổi, không
có cơ quan chức năng nào giám sát, kiểm tra. Điều này cho thấy rất nguy hiểm, vì
chỉ toàn là hoá chất độc hại khuấy lên bán cho người tiêu dùng. Chưa kể họ sử dụng
cả đường hoá học ngoài danh mục cho phép. Các chất tạo màu, tạo mùi trong công
nghiệp có nhiều tạp chất và kim loại nặng khi đưa vào thức ăn, thức uống nó ít khi
bộc phát ngay mà gây ngộ độc mãn tính, gây nhiều chứng bệnh ung thư. Ông
Huỳnh Lê Thái Hoà, trưởng Phòng quản lý vệ sinh an toàn thực phẩm, Sở Y tế
TP.HCM cho biết, đối với mặt hàng trên chưa bao giờ kiểm tra. Vì nó thuộc dạng
thức uống đường phố rất khó kiểm soát, giám sát. Sở sẽ yêu cầu Trung tâm Y tế dự
phòng TP.HCM tiến hành lấy mẫu xét nghiệm
Tuy thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam đã tăng khá cao so với một
vài năm trước đây nhưng nó lại phân bố không đồng đều, thu nhập của đại bộ phận
công nhân, người lao động vẫn còn thấp. Trong khi đó giá cả thị trường ngày một
leo thang, giá tăng trước khi có dự thảo tăng lương, tốc độ tăng giá nhanh hơn tăng
lương, Đó là một trong những nguyên nhân chủ yếu dẫn tới nhu cầu hàng hoá, thực
7
phẩm ở chợ bình dân, chợ tự phát, quán cóc vỉa hè. Mà chất lượng thực phẩm ở đó

8
phạm lại là doanh nghiệp “Hàng VN chất lượng cao”. Năm 2006 THP tung ra thị
trường sản phẩm trà xanh O
0
sau 5 năm nghiên cứu. Mới đây, vào tháng 07/07 thị
trường bắt đầu xuất hiện một số sản phẩm trà xanh có kiểu dáng trông giống trà
xanh O
0
và ngay cả cái tên cũng dễ gây nhầm lẫn: trà xanh Ω (Công ty Chế biến
thực phẩm Quang Minh) và trà xanh O
2
(Công ty TNHH TM DV Việt My). Khảo
sát qua thị trường các tỉnh, THP càng phát hoảng hơn khi các nhãn hiệu nhái đã
nhanh chân về một số tỉnh ở miền Tây chào hàng. Tương tự như trên, hiện nhãn
hiệu “Good” của mỳ ăn liền Ace-cook cũng gặp phải trường hợp bị xâm phạm bản
quyền. Theo đó, Good có hình ảnh đặc trưng là hình em bé gái đội mũ đầu bếp ở
góc trái bên trên của bao gói mì (hình ảnh này đã được bảo hộ) nhưng trên sản
phẩm mì của Công ty Thương mại và Chế biến thực phẩm Hoà Hợp (Bình Dương)
cũng không ngần ngại dùng hình ảnh thể hiện trên gói mì gà giống y chang hình của
Good.
Nói về chất lượng sản phẩm, tuy chưa có một nghiên cứu chính thức nào cho
thấy hàng nhái đạt chất lượng bao nhiêu % so với hàng thật, nhưng qua một thí
nghiệm kiểm chứng nhỏ của THP trước mặt các công ty nhái cũng đã cho thấy sự
khác biệt về chất lượng bao bì của 3 loại trà xanh này. Cụ thể, THP cho rót nước
nóng vào vỏ chai của O
0
,O2 và Ω thì vỏ chai O2 và Ω bị biến dạng, còn vỏ chai O
0
vẫn không bị ảnh hưởng gì do bao bì này được sản xuất theo quy trình chiết nóng
PET.

Thuỷ sản , và Môi trường giữ vai trò định hướng, làm luật quản lý và cấp ngân sách
cho các cơ quan quản lý . Sau đó các cơ quan mang chức năng như Cơ quan quản lý
Thực phẩm và dược (FDA); cơ quan Vệ sinh môi trường ( Environmental Hygiene)
và cơ quan định tiêu chuẩn thực phẩm (hàng hoá) có trách nhiệm thực thi và áp
dụng luật lệ đã định . Trong khi thực phẩm có chứa chất độc lan tràn khắp nơi thì cơ
chế quản lý chất lượng Vệ sinh An toàn Thực phẩm vẫn trong tình trạng lùng bùng,
lỏng lẻo; một sai phạm khi cần truy tố thì nó lại liên quan tới hành chục Bộ, Ngành.
Kết quả, chỉ có người tiêu dùng phải chịu trận! Theo ông Đỗ Tất Thắng, Phó chủ
tịch Hội Tiêu chuẩn và Bảo vệ người tiêu dùng Việt Nam: “Điều quan trọng là chưa
có sự phân công trách nhiệm rõ ràng đối với các Bộ, Ngành cụ thể. Ví dụ, khi
10
những thông tin “chết người” về chất lượng của hàng loạt sản phẩm nước tương ở
TPHCM thì có tới 11 Bộ, Ngành cùng có liên quan trách nhiệm. Bộ này ỷ Bộ kia,
Ngành này đùn đẩy trách nhiệm cho cơ quan nọ. Vậy đâu là nơi phải chịu trách
nhiệm chính? Người tiêu dùng muốn khởi kiện thì ai phải chịu? Thỉnh thoảng, có vụ
việc nào đó thì thành lập đoàn thanh tra liên ngành, tháng VSATTP chỉ tập chung
kiểm tra trong tháng ấy thì mười mấy tháng khác chả lẽ buông xuôi, việc khác đơn
vị nào làm?”( Dân trí-30/6/2007) Trên thế giới cần trên 1.000 tiêu chuẩn chất lượng
cho thực phẩm nhưng VN mới ban hành được vài trăm tiêu chuẩn. Trong khi đó,
hiện có tới 11 cơ quan chịu trách nhiệm quản lý thực phẩm, mỗi nơi chịu trách
nhiệm một phần nhưng không biết qui cho ai chịu trách nhiệm chính. Phó chủ tịch
Hội Tiêu chuẩn và bảo vệ người tiêu dùng VN Đỗ Gia Phan bức xúc cho biết tại hội
thảo "Bảo đảm an toàn thực phẩm cho người tiêu dùng" tổ chức tại Hà Nội ngày 24-
10.
Theo thống kê của Tổ chức Y tế thế giới, mỗi năm có 3 triệu trường hợp nhiễm độc
từ thực phẩm ở VN, gây thiệt hại 200 triệu USD. Ông Phan đề xuất nên giao một cơ
quan chịu trách nhiệm chính về vệ sinh thực phẩm, các cơ quan khác chỉ là liên đới,
xử lý thật nghiêm các vụ vi phạm vệ sinh thực phẩm. Còn ông Trần Đáng, cục
trưởng Cục An toàn vệ sinh thực phẩm (Bộ Y tế), xác nhận khả năng xét nghiệm
thực phẩm an toàn tại VN còn rất hạn chế, nhất là xét nghiệm các chỉ tiêu về dư

mới hay biết, thứ gia vị nhập lậu đó đã được người dân dùng nhiều năm rồi. Lại lấy
mẫu xét nghiệm không tìm thấy chất độc hại, rồi ra lệnh kiểm tra thu hồi những gói
gia vị lẩu không rõ nguồn gốc. Vậy các cơ quan chức năng đã làm gì khi mà thực
phẩm trôi nổi được bán công khai? Một đại diện của ngành y tế khẳng định - đó là
trách nhiệm của cấp chính quyền đã không thanh kiểm tra thường xuyên và phát
hiện kịp thời. Sau sự kiện này, người dân mới vỡ nhẽ ra rằng, hoá ra đồ ăn thức
uống được đưa về từ bên kia biên giới vẫn dùng hàng ngày đã không được một cơ
quan nào kiểm soát.Sự việc đã thật sự "nóng lên" khi các thông tin từ các nước cảnh
báo về kem đánh răng, son môi, quần áo, đồ chơi trẻ em, thực phẩm của TQ đều
không an toàn cho sức khoẻ. Lúc này, NTD thật sự hoang mang. Song các cơ quan
nhà nước vẫn coi đó như chuyện của "hàng xóm ". Sự yếu kém của các cơ quan nhà
12
nước đã góp phần làm gia tăng các trường ợp vi phạm nghiêm trọng quy định về
chất lượng sản phẩm. Chính vì thế mà thời gian gần đây, hàng loạt các vụ ngộ đôc
tập thể đã xảy ra và dịch tiêu chảy cấp lan nhanh ra các tỉnh thành trong cả nước.
Ngày nay phương tiện truyền thông toàn cầu nhanh và rộng hơn trước do đó
những tin vi phạm về an toàn thực phẩm được loan truyền và giới tiêu thụ chú ý
trên quy mô toàn cầu. Thêm vào đó những thiết bị và phương pháp phân tích nhanh
nhạy hơn xưa do đó đã có thể tìm ra những chất độc hại trong thực phẩm nhiều hơn
trước vì vậy việc quản lý, tổ chức sản xuất và các phương thức sản xuất thực phẩm
cũng cần phải nâng cao, phải hiện đại hoá để quản lý chất lượng an toàn của thực
phẩm, bảo đảm quyền lợi và sức khoẻ của người tiêu dùng trong nước và xuất
khẩu . Để phát triển bền vững và tiến nhanh vào quá trình công nghiệp hoá , hiện
đại hóa đất nước, sức khoẻ và năng lực người dân là một trong những yếu tố quan
trọng hàng đầu . Hiện nay theo thống kê chất lượng con người VN đứng thứ hạng
109/177 (Lao Động số 158 Ngày 11/07/2007) . Việc nâng cao chất lượng con
người, mà ăn uống dinh dưỡng để nâng cao là một yếu tô quan trọng, tương lai con
người VN sẽ ra sao khi trong thực phẩm hàng ngày chứa những độc tố ảnh hưởng
đến sức khoẻ của nguồn lao động hiện nay và nguy hiểm hơn nữa, các chất độc ấy
di hại tiếp đến gen di truyền và phát triển cuả thế hệ kế tiếp ? .

rằng phải có chứng chỉ ISO để làm giấy thông hành cho xuất khẩu hàng hoá. Số
khác, coi chứng chỉ là thứ đồ trang sức sang trọng để trưng bày, tạo thanh thế, làm
quảng cáo với khách hàng. Do nhận thức khác nhau, tất yếu đạt kết quả khác
nhau.Tính từ khi chúng ta bắt đầu biết đến IS0 9000 :1994 đến nay đang áp dụng
IS0 9000 :2001, đã có hàng ngàn đơn vị được cấp chứng chỉ ISO . Nhưng do không
đạt được hiệu quả, có lúc “phong trào ISO” đã lắng xuống. Nó đã bộc lộ những điều
không phù hợp với mức độ khác nhau ở từng doanh nghiệp.Trừ một số doanh
nghiệp đã duy trì có nền nếp, ISO thực sự đi vào ý thức của mọi người trong các
hoạt động sản xuất, kinh doanh hàng ngày Còn lại, một số doanh nghiệp thấy mệt
mỏi với hàng trăm loại quy trình, quy định đã viết ra, nhưng không thực hiện được.
Không ít nơi để giữ được chứng chỉ, mọi người trong công ty phải đối phó, biến báo
14
số liệu,làm hồ sơ giả báo cáo đoàn đánh giá cho phù hợp với hệ thống. Theo
phương pháp luận của ISO, cần thực hiện chu trình DEMING (do W.Edwards.
Deming đưa ra ) bao gồm 4 yêu cầu, tóm tắt bằng 4 chữ: P (plan: lập kế hoạch)_ D
(Do: thực hiện )_ C (Check : kiểm tra )_ A (Action:Hành động khắc phục ). Nhưng
trong thực tế, khá nhiều Doanh nghiệp (phổ biến là Doanh nghiệp loại vừa và nhỏ ),
ít quan tâm đến P và C. Nhược điểm lớn nhất của doanh nghiệp Việt Nam là thiếu
chiến lược kinh doanh lâu dài, ít đầu tư vào khoa học công nghệ, đào tạo nguồn
nhân lực Nếu xây dựng, áp dụng ISO sẽ khắc phục được mặt yếu này, nh ất là khi
Việt Nam đã trở thành thành viên của tổ chức thương mại thế giới (WTO).
HACCP là từ viết tắt của Hazard Analysis and Critical Control Point trong
tiếng Anh và có nghĩa là "hệ thống phân tích mối nguy và kiểm soát điểm tới hạn",
hay "hệ thống phân tích, xác định và tổ chức kiểm soát các mối nguy trọng yếu
trong quá trình sản xuất và chế biến thực phẩm". HACCP là hệ thống quản lý chất
lượng dựa trên cơ sở phân tích các mối nguy và các điểm kiểm soát trọng yếu. Đó là
công cụ phân tích nhằm bảo đảm an toàn vệ sinh và chất lượng thực phẩm. HACCP
bao gồm những đánh giá có hệ thống đối với tất cả các bước có liên quan trong quy
trình chế biến thực phẩm, đồng thời xác định những bước trọng yếu đối với an toàn
chất lượng thực phẩm. Công cụ này cho phép tập trung nguồn lực kỹ thuật, chuyên

Phụng khi trao đổi với phóng viên VietNamN et về việc thực hiện và chứng nhận đạt
tiêu chuẩn HACCP. Trong khi đó, một nhân viên của Công ty Tư vấn Quản lý Chất
lượng BVQI thừa nhận: Vài năm gần đây, mức độ quan tâm của doanh nghiệp trong
lĩnh vực chế biến thực phẩm về HACCP có tăng, nhưng doanh nghiệp chưa có
nhiều thông tin về HACCP. Nhiều doanh nghiệp có nhu cầu thực hiện HACCP
nhưng vẫn chưa biết rõ những nơi nào có thể cung cấp thông tin về HACCP, tư vấn
hoặc chứng nhận về HACCP.“Thật ra, các doanh nghiệp của ta đã thực hiện
HACCP rất nhiều nhưng chỉ chưa hoàn chỉnh.” - bà Nguyễn Thị Phụng, Trung tâm
Tiêu chuẩn - Đo lường - Chất lượng Khu vực 3 (gọi tắt là Trung tâm 3) khẳng định.
Theo bà Phụng, hiện Trung tâm 3 đang có chủ trương đưa HACCP về với các
doanh nghiệp vừa và nhỏ. Cán bộ của Trung tâm vừa mới đi Sóc Trăng để huấn
16
luyện cho một số cơ sở sản xuất lạp xưởng, bánh bía về HACCP. Sắp tới, Trung
tâm còn cử cán bộ đi đào tạo về HACCP cho các cơ sở sản xuất kẹo dừa ở Bến Tre.
Qua đó, chúng ta thấy rằng việc xây dựng và áp dụng ISO ở các doanh
nghiệp Việt Nam tuy là xu hướng tất yếu nhưng còn có nhiều doanh nghiệp chưa
nhận thức rõ tâm quan trọng của nó. Dẫn tới tình trạng đã đăng kí nhưng không đảm
bảo thực hiện đúng . Điều đó là rất nguy hiểm cho công việc xản xuất kinh doanh
cuả công ty khi mà uy tín và thương hiệu không đảm bảo.
IV- GIẢI PHÁP ĐẢM BẢO VÀ NÂNG CAO CH ẤT LƯỢNG THỰC PHẨM
Nói về biện pháp giải quyết, lâu nay người dân truyền nhau rằng cung cách
làm việc của giới thẩm quyền còn nhiều bất cập, trong đó năng lực kiểm nghiệm
còn yếu và quản lý thanh tra chưa nghiêm nhặt được xem là hai nguyên nhân chính
khiến các biện pháp đối phó chưa hữu hiệu. Một lý do khác khiến nỗ lực của chính
quyền không không đủ mạnh là vấn đề qui định trách nhiệm. Từ chục năm nay
trách nhiệm kiểm tra và xử lý vi phạm VSATTP chưa được phân công rõ rệt, nếu
không nói là tròng chéo giữa các cơ quan thẩm quyền. Vì vậy tuy hàng trăm vụ vi
phạm đã xảy ra đều đặn bao năm qua nhưng chưa có chỉ dấu cho thấy tệ nạn sẽ
được bài trừ.
* Hiện nay, nhà nước đã và đang có nhiều nỗ lực nhằm cải thiện tình hình

thủ đầy đủ các quy định của pháp luật cũng như các tiêu chuẩn quốc tế về quản lý
chất lượng sản phẩm nói chung và thực phẩm nói riêng. Các doanh nghiệp hãy đặt
lợi ích lâu dài, sức khoẻ của người tiêu dùng lên hàng đầu, có như vậy doanh nghiệp
Việt Nam mới có thể giao thương, buôn bán với cộng đồng thế giới. Để đạt được
điều đó các doanh nghiệp cần phải đắng kí và thực hiện bộ tiêu chuẩn ISO,
HACCP Không những vậy, các doanh nghiệp cũng nên thành lập ra ban kiểm soát
thị trường nhằm quản lý sản phẩm tiêu thụ ở các đại lý, kịp thời phá thiện hàng giả,
hàng nhái để có biện pháp đối phó nhằm bảo vệ uy tín, chất lượng sản phẩm cũng
như quyền lợi khách hàng. Một trong các biện pháp nâng cao chất lượng sản phẩm
là doanh nghiệp nên đầu tư cải tiến công nghệ, đầu tư cho hoạt động R&P trong
việc áp dụng công nghệ mới.
18
* Đối với người tiêu dùng, để bảo đảm quyền lợi và sức khoẻ của bản thân
cũng như gia đình mình, người tiêu dùng hãy nói ‘không” với sản phẩm rẻ tiền
không đảm bảo chất lượng, có như vậy mới thúc đảy các doanh nghiệp cạnh tranh
nhau về chất lượng sản phẩm. Bạn hãy là khách hàng thông minh, hãy xem xét thật
kĩ nhãn hiệu, thành phần, ngày tháng sản xuất, nơi sản xuất,hạn sử dụng trên bao bì
sản phẩm. Và bạn chỉ nên mua các sản phẩm đảm bảo đầy đủ các tiêu chuẩn trên
nhãn mác. Có như vậy thì khi xảy ra sự cố mới có cơ sở cho các cơ quan chức năng
có thẩm quyền có thể bảo vệ quyền lợi của bạn trước những cơ sở sản xuất hàng
kém chất lượng. Và khi phát hiện hàng kếm chất lượng, người tiêu dùng không nên
chỉ biết vậy để lần sau không mua mà hãy thong báo cho các cơ quan có thẩm
quyền để kịp thời cảnh báo cho cộng động và xử lý các doanh nghiệp sản xuất, cung
ứng.
19
20


Nhờ tải bản gốc

Tài liệu, ebook tham khảo khác

Music ♫

Copyright: Tài liệu đại học © DMCA.com Protection Status