ĐỀ: Phân tích cảm hứng tình yêu trong bài thơ “Sóng” của Xuân Quỳnh.
DÀN BÀI GỢI Ý:
I. MỞ BÀI:
- Giới thiệu sơ lược về nhà thơ Xuân Quỳnh: sinh năm 1942, mất 1988, để lại
khoảng 10 tập thơ, trong đó có nhiều bài thơ tình.
- Bài thơ Sóng in trong tập thơ Hoa dọc chiến hào (1968)
- Sóng là lời bày tỏ của nhà thơ, một người phụ nữ về tình yêu.
II. THÂN BÀI:
a. Nhìn sóng, cảm nhận về sóng để nhận ra chính mình.
- Thật ra, “sóng” không phải là hình tượng mới trong thơ.
+ Truyện Kiều:
Sóng tình dường đã xiêu xiêu
+ Ca dao:
Tình anh như nước dâng cao
Tình em như dải lụa đào tẩm hương…
+ Tuy nhiên, với nhà thơ đang khao khát bày tỏ tình yêu, không còn hình ảnh nào
tốt hơn.
- Cảm nhận về những điều đối nghịch lạ lùng trong tình yêu cũng là của sóng:
Dữ dội và dịu êm
Ồn ào và lặng lẽ
Sông không hiểu nỗi mình
Sóng tìm ra tận bể
- Cũng như sóng, tình yêu là thứ tình cảm muôn đời. Từ khi có biển là đã có sóng,
từ khi
có con người là đã có tình yêu. Còn có con người là còn có tình yêu:
Ôi con sóng ngày xưa
Và ngày sau vẫn thế
- Tình yêu của mình là một tình yêu trọn vẹn, duy nhất:
Dẫu xuôi về phương bắc
Dẫu ngược về phương nam
Nơi nào em cũng nghĩ
Hướng về anh - một phương.
+ Trên con người đi lại xuyên đất nước, có hai phương để chọn: phương bắc và
phương nam.
+ Trong tình yêu này, chỉ có một phương duy nhất: Phương anh
- Tình yêu của mình có sức mạnh để vượt lên mọi trở ngại.
Ở ngoài kia đại dương
Trăm ngàn con sóng đó
Con nào chẳng tới bờ
Dù muôn vời cách trở.
+ Một tình yêu đích thực là phải biết vượt qua mọi khó khăn để giữ trọn tình yêu:
Yêu nhau tam tứ núi cũng trèo
Ngũ lục sông cũng lội, tứ cửu tam thập lục đèo cũng qua
- Nhà thơ nhận biết tình yêu của mình cũng giống với sóng, đủ sức mạnh để vượt
lên muôn vàn cách trở, muôn vàn giông tố đến được với bờ.
c. Niềm khao khát cháy bỏng của người đang yêu.
- Bắt đầu nhận ra sự hữu hạn của cuộc đời và mọi thứ trong cuộc đời. Kể cả những
thứ được coi là vô biên, vô hạn nhưng thật ra đều nhỏ bé và hữu hạn. Tình yêu
cũng thật hữu hạn như thế chăng?
Cuộc đời tuy dài thế
Năm tháng vẫn đi qua
Như biển kia dẫu rộng
Mây vẫn bay về xa.
- Giữa mọi thứ hữu hạn ấy, trái tim này khát khao được trường tồn:
Làm sao được tan ra