Đề bài: Em hãy tả cây phượng vĩ và tiếng ve vào một ngày hè.
BÀI LÀM
Gần bên trường em có một cây phượng già, tán lá sum suê, những khi đi học, gặp trời nắng to,
em thường đứng dưới gốc cây để tránh nắng.
Không hiểu cây đã trồng được bao lâu rồi. Em chỉ nghe ông bảo vệ già nói từ buổi đầu về trường
này là ông đã thấy nó rồi, ngót nghét đến nay cũng đã mười hai năm. Cây phượng thật cao, ngọn
của nó vượt cả mái ngói của trường. Thân to phải bằng cả ba vòng tay ôm của chúng em. Lớp
da bên ngoài đã bạc phếch vì gió sương. Quanh gốc cây có cái bờ gạch nhỏ, đường kính
khoảng năm mét, đã được một người tốt bụng nào đó tô láng bằng xi măng. Đó cũng là điểm hẹn
của chúng em vào những buổi trưa hanh nắng. Cũng trên bờ gạch đó, chiều chiều em thường
ngồi ngắm cây phượng tỏa bóng mát che cả một khoảng sân. Cái thân tròn tròn của nó đâm
thẳng khoảng ba mét thì phân nhánh. Những nhánh to, nhánh nhỏ đều mọc xiên, đâm xòe ra các
phía đầy những tán lá, trông xa như một cây dù to tướng màu xanh. Những chiếc lá phượng xòe
ra đều đặn, đối xứng nhau. Lá đan dày đặc hứng nắng, gió, mưa và sương, do vậy khi ngồi dưới
gốc cây em có cảm giác thật an toàn và mát mẻ. Đẹp nhất là khi phượng vào hè, hoa từng chùm
trông rực rỡ hẳn lên, dù trời mưa hay nắng. Mưa, sắc hoa thâm lại. Nắng, sắc hoa tươi rực lung
linh. Mỗi bông hoa nở, cánh xòe ra như cánh bướm, chỉ cần một cơn gió thoảng qua là chúng
em vội chạy ra nhặt lấy đem về ép vào trang vở làm thành những chú bướm với đôi râu là chiếc
nhụy vàng xinh xinh.
Ve kêu ra rả dưới tán lá phượng, hè về cũng là lúc chúng em chia tay nhau, chia tay cả gốc
phượng già, nơi cho em bóng mát, cho cả kỉ niệm tuổi học trò.
Sưu tầm
Đề bài: Tả cô giáo (hoặc thầy giáo) đã từng dạy dỗ em và để lại cho em những ấn tượng
và tình cảm tốt đẹp.
BÀI LÀM
Trong năm năm học dưới mái trường tiểu học thân thương, tôi đã có biết bao kỷ niệm tuổi thơ
không thể quên, có những người bạn thân thiết cùng nhau chia sẻ tình cảm buồn vui, nhưng hình
ảnh in đậm nhất trong tâm trí tôi vẫn là cô giáo Thuận – người dạy tôi năm cuối của bậc tiểu học.
Cô Thuận kém tuổi mẹ tôi, trông cô rất trẻ. Dáng người cô hơi thấp nhưng khuôn mặt cô rất xinh.
Cô có làn da rám nắng, mái tóc đen nhánh luôn được cặp gọn sau gáy bằng một chiếc cặp tóc
nhỏ. Cô có đôi mặt sắc sảo, to và sáng, pha lẫn những ánh mắt ấm áp dịu hiền. Mũi cô cao,
thế ! Mẹ luôn mong cho ngôi sao của mẹ tự tin bước về phía trước để nắm
lấy thành công.
Hàng đêm , khi con còn đang say giấc , thì ngoài kia mẹ đang vật lôn với
cuộc sống khó khăn. Bàn tay mẹ gầy gầy xương như chứng tỏ sự khổ cực mà
mẹ đã phải trải qua để ngôi sao của mẹ được sung sướng.Dáng mẹ nhỏ
nhắn.Mái tóc đen đã lấm tấm một vài sợi bạc được mẹ cuốn tròn lên như hình
đỉnh tháp một cách gọn gàng.Tuổi đời đã ngoài bốn mươi , nhưng những dzì
mà mẹ phải làm là quá sức.Sáng sớm , khi em thức dậy , đã thấy mẹ đi làm.
Nhưng trên bàn còn nóng hổi tô mì thơm phức mẹ kịp làm cho em để đến
trưa khi em kịp ăn chén cơm mẹ nấu thì lại thấy cái dáng nhỏ nhắn của mẹ
tất tả đi làm lại.Tối , khi em học bài thì mẹ đang dọn dẹp nhà cửa. Bận rộn
đủ việc nhưng mẹ rất quan tâm đến việc học hành của em. Trên gương mặt
trái xoan đã có một vài nếp nhăn của mẹ lại nở nụ cười tươi tắn hơn bao giờ
hết khi m được điểm tốt.
Mùa xuân đã thay áo mới và mùa hạ cũng sắp ra đi Làn da mẹ ngày
càng rám nắng và đôi mắt đen láy càng hiện rò các nét chân chim vì trải qua
nhiều sương gió.Nhưng tình yêu của em đối với mẹ là vô bờ bến , không vì
thế mà giảm đi.
Kết bài
Lòng Mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào,
Tình Mẹ tha thiết như dòng suối hiền ngọt ngào,
Lời Mẹ êm ái như đồng lúa chiều rì rào.
Tiếng ru bên thềm trăng tà soi bóng Mẹ yêu.
(Lòng mẹ)
Con rất ít khi làm thơ cho Me.Con Chỉ thích làm thơ tình kể lể chuyện con
tim.Con quên mất trong trái tim của con là dòng máu Mẹ và một tình yêu
theo năm tháng vững bền.Con yêu mẹ ,người phụ nữ mà con yêu nhất trên
đời này.Người đã mang nặng con 9 tháng mười ngày ,soi sáng con đường con
đi ,luôn âm thầm động viên con.Để giờ đây con đã trưởng thành ,xin hãy cho
con một lần ,một lần lấy tất cả tấm lòng của con ,tình yêu của con để khắc
những đứa trẻ như chúng em.
Bây giờ,mặt trờI đã dần lên cao trên đỉnh đầu những tia nắng chói chang
đang dần lấn áp ánh nắng ấm áp của buổI sớm mai . lúc này cũng là lúc cả
gia đình tôi phảI trờI khỏI biển để về khách sạn ăn trưa .Đây cũng là buổI
tắm biên cuốI cùng trong kì nghỉ này .
* T¶ bè
Trong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta
thương yêu và dành nhiều tình cảm. Nhưng đã bao giờ bạn nghĩ rằng, người
thân yêu nhất của bạn là ai chưa? Với mọi người câu trả lời ấy có thể là ông
bà, là mẹ, là anh chị hoặc cũng có thể là bạn bè chẳng hạn. Còn riêng tôi,
hình ảnh người bố sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng, sưởi ấm tâm hồn tôi
mãi tận sau này.
Bố tôi không may mắn như những người đàn ông khác. Trong suốt cuộc đời
bố có lẽ không bao giờ được sống trong sự sung sướng, vui vẻ. Bốn mươi tuổi
khi chưa đi được nửa chặng đời người, bố đã phải sống chung với bao nhiêu
bệnh tật: Đầu tiên đó chỉ là những cơn đau dạ dày, rồi tiếp đến lại xuất hiện
thêm nhiều biến chứng. Trước đây, khi còn khỏe mạnh, bao giờ bố cũng rất
phong độ.
Thế nhưng bây giờ, vẻ đẹp ấy dường như đã dần đổi thay: Thay vì những
cánh tay cuồn cuộn bắp, giờ đây chỉ còn là một dáng người gầy gầy, teo teo.
Đôi mắt sâu dưới hàng lông mày rậm, hai gò má cao cao lại dần nổi lên trên
khuôn mặt sạm đen vì sương gió. Tuy vậy, bệnh tật không thể làm mất đi
tính cách bên trong của bố, bố luôn là một người đầy nghị lực, giàu tự tin và
hết lòng thương yêu gia đình.
Gia đình tôi không khá giả, mọi chi tiêu trong gia đình đều phụ thuộc vào
đồng tiền bố mẹ kiếm được hàng ngày. Dù bệnh tật, ốm đau nhưng bố chưa
bao giờ chịu đầu hàng số mệnh. Bố cố gắng vượt lên những cơn đau quằn
quại để làm yên lòng mọi người trong gia đình, cố gắng kiếm tiền bằng sức
lao động của mình từ nghề xe lai.
Hàng ngày, bố phải đi làm từ khi sáng sớm cho tới lúc mặt trời đã ngã bóng
chữa bệnh cho bố, sẽ kiếm tiền để phụng dưỡng bố và đi tiếp những bước
đường dở dang trong tuổi trẻ của bố. Tôi luôn biết ơn bố rất nhiều, bố đã
dành cho tôi một con đường sáng ngời, bởi đó là con đường của học vấn, chứ
không phải là con đường đen tối của tiền bạc. Tôi sẽ luôn lấy những lời bố
dạy để sống, lấy bố là gương sáng để noi theo.
Và tôi khâm phục không chỉ bởi bố là một người giỏi giang, là một người cao
cả, đứng đắn, lòng kiên trì chịu khó mà còn bởi cách sống lạc quan, vô tư của
b. Mc dự nhng thi gian rnh ri ca b cũn li rt ớt nhng b vn trng
v chm súc khu vn trc nh cho nú bao gi cng xanh ti.
Nhng gi phong lan cú bao gi b quờn cho ung nc vo mi bui sỏng;
nhng cõy thit ngc lan cú bao gi mang trờn mỡnh mt cỏi lỏ hộo no?
Nhng cõy hoa lan, hoa nhi cú bao gi khụng ta hng thm ngỏt õu? Bi
ng sau nú luụn cú mt bn tay m ỏp ch che, chm súc, khụng nhng
yờu hoa m b cũn rt thớch nuụi ng vt.
Tuy nh tụi bao gi cng cú hai chỳ chú con v mt chỳ mốo v cú lỳc b cũn
mang v nhng chic ***g chim p na. V hn th, trong sut hn nm
nm tri chung sng vi bnh tt, tụi cha bao gi nghe b nhc n cỏi
cht, nhng iu ú khụng ng ngha vi vic trn trỏnh s tht, b luụn
i mt vi t thn, b luụn dnh thi gian cú th lm c tt c mi
vic khi cha quỏ mun.
Nhng cuc i b bao gi cng y au kh, khi m c gia ỡnh ó dn khỏ
lờn, khi cỏc ch tụi ó cú th kim tin, thỡ b li b ch em tụi, b m, b gia
ỡnh ny ra i v th gii bờn kia. B i v mt ni rt xa m khụng bao
gi c gp li. Gi õy khi tụi vp ngó, tụi s phi t ng dy v i tip
bng ụi chõn ca mỡnh, bi b i xa, s khụng cũn ai nõng , che ch,
ng viờn tụi na.
B cú bit chng ni õy con cụ n bun ti mt mỡnh khụng? Ti sao n b
con li m i h b? Nhng con cng cm n b, b ó cho con thờm mt
bi hc na, ú chớnh l trong cuc sng hng ngy, chỳng ta hóy trõn trng
nhng gỡ ang cú, hóy yờu thng nhng ngi xung quanh mỡnh hn, v
cũng mang về giấy khen và phần thởng. Mẹ thật tài tình.
Còn kỷ niệm về mẹ ? Nó nh một cái kho đầy ắp không biết tự bao giờ. Hôm ấy
mẹ đèo em đến cổng nhng em vừa sợ vừa nũng nịu nhất định không chịu vào trờng.
Nhng rồi em nhanh chóng bị thuyết phục bằng những lời nói ngọt ngào, bằng nụ cời
và ánh mắt của mẹ. Em cầm tay cô bớc vào buổi học đầu tiên.
Lại nhớ một lần khác em đá bóng làm vỡ một cái lọ hoa. Tuy cái lọ không đắn
giá nhng đó là kỷ niệm về một ngời bạn cũ của mẹ đã mất cách đó vài năm. Mẹ
không hề mắng nhng chỉ nhìn sự tiếc nuối xót thơng và tâm trạng của mẹ lúc ấy mà
em thấy thấm thía và ân hận vô cùng.
Năm tháng trôi đi, em đã lớn song cha hề dời xa mẹ. Quê hơng vẫn ngày một
mở rộng hơn bên mẹ mỗi ngày. Mẹ ơi! Con sẽ chuẩn bị vững vàng để khi xa mẹ con
sẽ bay cao, bay xa bằng chính đôi chính mơ ớc mà mẹ đã chắp cho tuổi thơ con.
*Đề bài: Hãy miêu tả con đờng từ nhà đến trờng.
*Bài viết
"Con đờng đến trờng" - cái tên nghe sao quen quá. Chẳng phải ngày nào chún ta
cũng dạo bớc trên nó để đến trờng hay sao? Vậy mà trong chúng ta, mấy ai đã quan
tâm đến nó? Phải chăng vì nó đã quá quen. Bạn hãy thử, hãy thử một lần say ngắm.
Chắc chắn bạn sẽ khẳng định rằng: nó có nhiều điểm thú vị vô cùng.
Con đờng đi học của tôi dài, phẳng và uốn lợn quanh cao qua những khu phố,
những cánh đồng. Đó là con đờng mà mùa hè thì rợp mát bởi những bóng cây còn
mùa đông thì ngạt ngào hoa sữa. Những bông hoa sữa nhỏ li ti đúng nh những giọt
sữa ai đó vô tình để rớt trên lá, trên cành. Vào cuối mùa thu, con đờng còn rực rỡ
một màu hoa điệp vàng óng ả. Những bông hoa xinh xắn ấy đã trở thành những kỷ
niệm gắn bó suốt mấy năm học tiểu học của tôi.
Tôi nhớ lại mấy năm về trớc khi con đờng còn cha đợc trải bê tông. Những hôm
trời ma, chúng tôi lội ì ọp qua những vũng nớc màu đỏ gạch của con đờng dải sỏi.
Dù cẩn thận nhng đến lớp đứa nào đứa nấy ít nhiều cũng bị vơng vài nốt bẩn trên áo
đỏ nh son. Lâu ngày bị vơng nhiều, áo giặt không sạch đợc thế là chúng tôi đành
phải mặc những bộ đồng phục ố vàng.
Nhng bây giờ thì khác lắm rồi. Con đờng đoạn thì đợc trải nhựa, những đoạn đi
sóng nhng chỉ có dân miền biển nh chúng tôi mới rõ, ở trong cái sự phẳng lặng kia,
biển đang động lắm.
Chả là, đó là lúc nớc triều bắt đầu dâng mà. Gió biển hôm nay nhẹ nhàng mát r-
ợi. Vị mặn thổi vào khiến con mắt tôi cảm giác cay cay. Biển bắt đầu nhợt nhạt vì
mặt trời sắp lặn. Những tia nắng cuối cùng của một ngày không đủ tạo màu trên
biển mà đủ để mặt biển ánh lên màu trắng hơi phớt vàng nhợt nhạt.
Mặt trời bắt đầu tắt nắng. Phía xa kia không phải là ông mặt trời chiếu những tia
nắng chói chang mà là một quả cầu rực đỏ đặt trên một cái mâm lớn màu xanh lục.
Quả cầu lửa nhỏ dần rồi cứ thế rơi trụt vào trong lòng biển cả. Phía ngoài khơi chi
chít những chiếc tàu đang rớn mình hớng về phía làng tôi. Trong những chiếc tàu
kia, có một chiếc ngày nào tôi cũng chờ cũng đợi.
Bữa cơm chiều đã dọn xong vừa kịp lúc bố mẹ tôi về. Bố nhâm nhi chén rợu kể
câu chuyện cả ngày đi biển. Còn mẹ vừa ăn vừa thỉnh thoảng lại xoa đầu đứa con
trai. Mẹ nhìn tôi bằng ánh mắt vô cùng trìu mến nh đang ngợi khen sự ngoan ngoãn
của con trai mình. Tôi thấy lòng ấm lại, ấm nh bát cơm đầy đang nằm trong bàn tay
nhỏ của tôi.
*Đề bài: Tả cảnh vờn trái cây của một miệt vờn ở quê em.
*Bài viết
Nhà ông ngoại em là một cù lao nằm ở bên sông. Nhà ngoài thực chất là một
khu vờn rộng rãi bốn mùa cây trái bát ngát xum xuê. Mỗi lần đến thăm miệt vờn của
ngoại, em và tụi bạn lại bị hút hồn bởi bao nhiêu loại quả vừa ngọt, vừa ngon, vừa
lạ.
Chiếc xuồng nhỏ chở chúng em từ từ rời bến. Chú lái chạc ngoài ba mơi, tính
tình sởi lởi nên hôm ấy vừa đi, chúng em vừa cời nói trêu đùa vui vẻ lắm. Mấy đứa
con gái lại còn hứng chí vừa quờ tay khua nớc vừa hát nghêu ngao mấy điệu hò mà
các cô gái thờng hát trên sông.
Thuyền rẽ vào một con lạch nhỏ, chạy thêm nửa cây nữa thế là đến nhà ông
ngoại. Từ cổng nhà ngoại chúng em phải đi ngót một trăm mét nữa mới vào đến sân.
Cái Hạnh bỗng reo lên nh vừa tìm ra một phát minh kỳ lạ:
- Hao sầu riêng kìa tụi mày ơi
em tự nhiên xuống dốc nhanh chóng. Cô chủ nhiệm và các bạn trong lớp đều cảm
thấy rất buồn lòng nhng còn cha biết nên giải quyết ra sao. Trong lúc cả lớp gần nh
chìm hẳn thì may thay còn có Tuấn Anh, Hoàng với Yến Linh - ba cây tiếng Anh,
Toán và Văn của lớp. Sau một tuần tìm hiểu kỹ nguyên nhân, cô chủ nhiệm lớp em
kết luận: lớp đang thiếu một phơng pháp học tập phù hợp và khoa học. Thế là cô
quyết định: giờ sinh hoạt cuối tuần sẽ chuyển thành buổi toạ đàm học tập.
Phải công nhận, từ khi lên học ở cấp hai, chúng em thấy cả phơng pháp và hình
thức học tập đều thay đổi rất nhiều. Chính vì thế mà có nhiều bạn vô cùng lúng túng
và đó là nguyên nhân khiến nhiều bạn trong chúng ta học hành sút kém. Hôm ấy
bao băn khoăn thắc mắc trong lòng đợc chúng em giã bày hết cả. Cô giáo chủ nhiệm
đã tận tình trả lời chi tiết từng câu hỏi khiến chúng em cảm thấy rất vui lòng. Nhng
có lẽ điều bổ ích nhất trong ngày hôm ấy là chúng em đã đợc nghe những kinh
nghiệm học tập rất thực tế của Hoàng, Yến Linh và Tuấn Anh.
Hoàng sôi nổi cho biết: "Các bạn muốn học tốt các môn tự nhiên nhất là môn
Toán thì phải cố gắng rèn cho mình một thói quen làm việc nghiêm túc với một t
duy khoa học. Hãy hoàn thành, ít nhất là những bài tập đã đợc thầy giao đừng bao
giờ ngại khó cả. Bài khó, các bạn hãy chủ động hỏi bạn bè, thầy cô. Nếu ngại thì
không bao giờ các bạn thành công".
Tiếp theo lúc ấy, Yến Linh lại cho chúng tôi những kinh nghiệm về học văn và
các môn xã hội, những mẹo vặt trong việc học thuộc lòng lập ý, viết văn Tựu trung
lại để học tốt các bạn phải chú ý đọc kỹ, đọc nhiều, đọc rộng. Đọc không phải chỉ để
hiểu bài học của chúng ta mà đọc còn giúp chúng ta học đợc cách viết văn của họ.
Đọc để mở rộng vốn từ, để *Bài viết của chúng ta phong phú và sinh động hơn lên.
Muốn học tốt văn hãy bắt đầu từ việc viết ngắn nhng phải đúng và đặc biệt không
bao giờ đợc ẩu. Bạn nào có tính ẩu, rất khó có thể học đợc văn hay. Yến Linh nói đến
đây nhiều bạn mới giật mình trong đó có cả tôi. Ngay quyển vở ghi văn, mặc dù mẹ
vẫn thờng xuyên nhắc nhở mà có lúc nét chữ của tôi còn nguệch ngoạc.
Bài phát biểu cuối cùng là của Tuấn Anh, một cây Tiếng Anh của lớp. Thú thực
để học tốt môn ngoại ngữ Tuấn Anh nói, các bạn cần nhất là sự tự tin và chăm chỉ.
Tâm lý ngại học tiếng nớc ngoài khiến nhiều bạn cha ra trận đã đầu hàng. Còn nữa
các bạn nam vừa vui vẻ trêu nhau. Có bạn còn cao hứng đọc bài ca vỡ đất. Đến lợt
các bạn nữ nhanh tay tra phân bón lót cho cây. Các bạn chu đáo thật. Trớc đó một
ngày các bạn còn cử nhau đi hỏi cô giáo dạy sinh để chọn lợng phân vừa đủ tránh
cho cây khỏi chết.
Khâu chuẩn bị đã xong, bọn lớp trờng mời cô chủ nhiệm đặt trồng cây trớc nhất.
Cô chọn một cây bàng rất nhỏ, đặt xuống hố cây rồi nói:
- Hôm nay cô trò mình trồng cây bàng này, có lẽ phải đến lúc các em đã ra trờng
nó mới cho tán đợc. Lúc ấy, trong những ngày hè, thế hệ sau của các em sẽ đợc hởng
những tán bàng mát rợi. Các em biết không. Đó chính là cái lợi ích mời năm mà
ngày xa Bác kính yêu của chúng ta đã dạy.
Rồi cô vón đất thật nhỏ, vun vào gốc cây.
Chẳng mấy chốc, hàng cây của lớp em đã đợc trồng xong. Một hàng dài đủ loại,
bàng, sấu, bằng lăng, hoa sữa, các gốc cây đợc tới nớc cẩn thận cho đủ ngấm rồi
các bạn mới ra về. Trong lòng các bạn hôm ấy ai cũng vui tơi phấn khởi.
Mới đó mà một năm học đã đi qua. Hàng cây lớp em trồng đã tốt và xanh mớt.
Lớp em cũng rất tự hào khi đợc nhà trờng chọn một cây hoa sữa để gắn biển đề kỷ
niệm. Thời gian vẫn trôi qua, hàng cây trớc lớp đã trở thành một kỷ niệm không
phai đối với mỗi bạn lớp em. Bây giờ chúng em đã hiểu rõ hơn lời dạy của Bác ngày
xa có ý nghĩa biết nhờng nào.
*Đề bài: Viết th cho bạn, tả lại cảnh đẹp của trờng em.
*Bài viết
Hùng thân mến!
Dạo này cậu có khoẻ không? Mình nhớ từ lần về quê ấy đến giờ có lẽ cũng đã
đến một năm. Chắc cả cậu và quê mình đổi thay nhiều lắm. Cậu cho tớ gửi lời hỏi
thăm tới tụi bạn cùng quê mình nhé. Hùng à! Tụi mình vừa mới chuyển ra trờng
mới đây. Ngôi trờng cũ đã bị phá rồi. Trờng mới đẹp và trang trọng lắm.
Trờng mới của chúng mình đợc xây trên một khu đất rộng gần quốc lộ. Trờng
gồm hai khu chính: khu lớp học và khu hiệu bộ, cha kể khu nhà xe và khu tập thể
của cán bộ giáo viên. Nhà hiệu bộ với các phòng bạn đợc thiết kế hiện đại và sang
trọng, có phòng vi tính, phòng thí nghiệm và th viện, lúc nào cũng luôn sẵn sàng
học giỏi hơn
Bạn thân