Khái quát nghệ thuật khắc triện
Trung Quốc
Con dấu là một sản phẩm nghệ thuật lâu đời nhất, hay được sử dụng
nhất nhưng lại nhỏ nhất của Trung Quốc, được gọi là danh ấn hoặc triện.
Vừa nghệ thuật vừa thực dụng, con dấu của Trung Quốc đã có mặt từ đời
nhà Thương (1766-1122 trước CN). Nó trở nên thông dụng vào thời Chiến
Quốc (475-221 trước CN) và đã chiếm giữ một vị trí vô song trong nền văn
hoá Trung Quốc từ đó đến giờ.
Đối với mục đích công việc, con dấu được sử dụng như chữ ký của một
người và khi được đóng với mực đỏ nó là một bằng chứng pháp lý cho tất cả mọi
công việc kinh doanh. Điều này khiến người phương Tây rất ngạc nhiên vì họ chỉ
quen với chữ ký. Một người có thể có nhiều con dấu khác nhau cho những hoạt
động kinh doanh khác nhau. “Mỗi người Trung Quốc có ít nhất 3 con dấu”, Peter
Wang, chủ tịch Tập đoàn Jano giải thích. “Tôi có một con dấu để dùng cho ngân
hàng, một cho các mục đích về pháp lý, và một cái nữa cho các mục đích khác như
thiệp chúc mừng hoặc để in vào sách. Một người có thể không cần phải có mặt khi
ký một thoả thuận về thương mại, chỉ cần có con dấu của anh ta ở đó.
Mặt khác, nếu người thì có mặt nhưng lại quên con dấu, công việc sẽ không
thể tiến hành được. Điều này liên quan đến một sự thực là chữ Trung Quốc thường
được viết bằng chữ vuông với những nét in (không giống cách viết nhanh của
người Tây phương) nên có thể dễ dàng bị bắt chước cách viết. Nhưng tên được
khắc trên gỗ hoạc đá theo những phương pháp độc nhất vô nhị của người khắc, và
khó bắt chước hơn nhiều.
Mỗi con dấu cũng có những quy tắc và hướng dẫn sử dụng riêng. Một
người sẽ không bao giờ giữ con dấu và sổ ngân hàng của anh ta ở cùng một chỗ.
Nếu bạn đánh mất một trong hai thứ thì vẫn an toàn. Còn nếu kẻ trộm ăn cắp được
cả hai thứ của bạn, bạn sẽ mất sạch tiền. Và nếu như một giao dịch cần hai con dấu,
chủ tịch của công ty sẽ cho người dùng con dấu thứ hai giữ quyển sổ, còn ông ta
sẽ đóng con dấu cuối cùng sau khi đã kiểm tra kỹ.
Một tác phẩm Nghệ thuật
khắc xuống phôi đá và khống chế lực của dao cho từng nét khắc. Điều này đòi hỏi
một sức kiềm chế rất mạnh, điều mà ông đã có được từ những ngày luyện tập thể
thao.
Mặc dù là một nghệ nhân khắc dấu chuyên nghiệp, Hsueh cũng dạy học
thêm. Ông dạy cho học sinh biết tầm quan trọng của việc nắm vững kiến thức cơ
bản về nghệ thuật. “Đầu tiên phải nắm vững kiến thức ở mức độ đơn giản trước
khi học lên cao hơn. Một số kiểu thư phap đòi hỏi nét nhấn nhanh và nét kéo dài
mềm mại, một số kiểu khác lại chậm, chuyển động theo từng chấm một và sẽ ra
được nét thô hơn. Gỗ và ngà voi sử dụng cho dấu ngân hàng thì tốt, nhưng những
thớ gỗ lại làm giảm tính nghệ thuật. Do đó các nghệ nhân thích dùng đá hơn cho
những con dấu cá nhân của họ.”
Là một bậc thầy trong nhiều kiểu thư pháp, Hsueh Ping-nan tự coi mình là
một phần của truyền thống. Ở Trung Quốc cổ đại, giới văn nhân được coi là thông
thạo cả hội hoạ, thơ, thư pháp, và khắc dấu. Ngành khắc dấu là một trong 10 môn
thi của các văn nhân đời Đường. Hsueh sao chép lại một số ký tự từ các lăng mộ
cổ ở phía Bắc Trung Quốc. Ông cũng thiết kế một số mẫu mới và triển lãm 3 năm
một lần.
Mua một con dấu
Để đóng một con dấu, lên một tài liệu hoặc một tác phẩm nghệ thuật, đầu
tiên bạn đặt nó vào mực đỏ sau đó đặt cẩn thận lên giấy, đôi khi phải ấn mạnh
xuống. Chú ý đóng dấu đúng chiều các ký tự trên con dấu, một con dấu đóng sai
chiều sẽ làm tài liệu mất giá trị hoặc huỷ hoại một tác phẩm nghệ thuật.
Du khách tới Đài Loan có thể mua dấu ở đâu? Có rất nhiều cửa hàng nhỏ
người ta có thể mua một con dấu đơn giản với giá thấp hơn 8 đô la Mỹ. Bạn cũng
có thể mua ở hầu hết các cửa hàng của khách sạn. Nhiều du khách phương Tây tìm
mua dấu cho bản thân hoặc làm qùa cho những người bạn thích sự đặc biệt. Nếu
họ không có tên tiếng Trung Quốc, cửa hàng sẽ cung cấp những cái tên Trung
Quốc có cách phát âm giống như tên của họ. Một số người kết hợp tên bằng chữ
Latin của họ hoặc tên viết tắt cùng với chữ Trung Quốc, tạo thành con dấu kết hợp
Đông Tây. Người Trung Quốc có thể coi việc này là phản mỹ thuật, nhưng lại là