Nụ cười của mẹ
1. Mở bài:
- Thật hạnh phúc biết bao khi được thấy mẹ cười. Và tôi đã ước luôn được nhìn thấy nụ cười trên nở trên
môi mẹ
2. Thân bài:
- Mẹ tôi – người phụ nữ đã phái hi sinh tất cả cho gia đình. Người đã chấp nhận cuộc sống nội trợ, ở nhà
châm sóc ba chị em tôi để bố tôi yên tâm đi làm ăn xa. Mẹ thật vất vả, nhưng tôi luôn thấy mẹ cười. Nụ
cười của mẹ khiến lòng tôi ấm áp.
- Ngay từ khi còn thơ bé, tôi đã được nghe bà kể chuyện khi sinh tôi mẹ hạnh phuc biết chừng nào. Tôi
hình dung lúc đó mẹ đã cười rất tươi. Nụ cười đầy tình yêu chào đón đứa con bé bỏng. Theo năm tháng tôi
dần lớn lên, tôi đã nhiều lần thấy mẹ cười . Mỗi lần như vậy, gương mặt mẹ như bừng sáng….
- Mẹ cười khi:
+ Con vào lớp 1
+ Con đạt điểm cao
+ Con biết nghe lời, biết yêu thương, chăm sóc người thân
+ Con trở thành học sinh giỏi
+ Con bước vào trường THCS…
+ Mẹ cười khi nhận được tin chị vào THPT…
+ Mẹ cười khi bà khỏi ốm
- Nhưng cũng đã không ít lần tôi nhìn thấy nụ cười buồn của mẹ. Đó là khi bố gọi điện về… mẹ cười
nhưng sao nụ cười buồn quá. Có lẽ mẹ muốn an ủi chúng tôi, còn trong lòng mẹ luooncos một khoảng
trống không thể lấp đầy
+ Khi tôi mắc lỗi… và nhận ra lỗi của mình, mẹ đã cười, đã âu yếm vuốt tóc tôi. Tôi còn nhớ như in nụ
cười đó…Nụ cười ấy không tươi tắn, không sáng rỡ như bình thường mà nó như nhuốm màu u ám…
Chắc mẹ buồn lắm nhưng mẹ vẫn gắng cười, động viên tôi. Lúc đó tôi mong muốn được nhìn thấy nụ cười
tươi tắn của mẹ biết nhường nào…
3. Kết bài:……………
………………………………………………………………
Mẹ! Tiếng gọi đầu tiên lúc rời nôi khi còn thơ bé. Mẹ là con đò rẽ nước, xuôi ngược dòng đời, chở gánh
nặng qua bao ghềnh thác. Dẫu biết con là gánh nặng của đời mẹ nhưng sao môi kia không ngừng nở nụ
cười? Nụ cười ấy đối với tôi là một món quà vô giá, đã tiếp cho tôi thêm niềm tin, sức mạnh và nghị lực
hiện dần trong mắt tôi 1 cách quen thuộc biết chừng nào Đang miên man nghĩ, tiếng trống trường như đánh
thức tôi. Nỗi sợ hãi, lo lắng bao trùm lên tâm trí tôi, mẹ cười "Kìa con vào lớp đi, cứ đi đi mẹ sẽ luôn ở bên con". Và
mẹ thật tuyệt trong mắt tôi.
Những khi bị điểm kém, những lần nói dối mẹ, trốn đi chơi, mẹ đã khóc có lẽ mẹ thất vọng về tôi nhiều lắm. Nhưng
mẹ lại cười để an ủi, khích lệ vì mẹ biết tôi cũng rất buồn:" Đừng lo con chỉ cần con cố gắng thôi " . Nụ cười ấy như
làm tôi thêm quyết tâm, cố gắng: " Mẹ ơi con sẽ cố gắng nữa để nụ cười của mẹ luôn đọng mãi trên môi và con
hứa con sẽ không làm mẹ buồn nữa đâu vì nụ cười của mẹ luôn bên cạnh con khi con cần phải không mẹ"
Nụ cười của mẹ luôn giúp tôi có thêm nghị lực, che trở cho tôi. Và nụ cười ấy là suối nguồn yêu thương là bến đỗ
tâm hồn của cuộc đời con mãi mãi.
Cảm nghĩ về đôi bàn tay mẹ!
Trong gia đình tôi, người mà tôi yêu nhất, kính trọng nhất có lẽ là mẹ. Tôi yêu mẹ tôi, yêu từ khuôn mặt
dáng hình đến tình yêu thương, săn sóc của mẹ dành cho tôi. Tất cả thứ đó đã gắn bó thân thuộc với tôi từ
thưở mới lọt lòng. Nhưng tôi yêu nhất vẫn là đôi bàn tay mẹ.
Đôi bàn tay mẹ chai sần với những vết nám đen, bên dưới lớp da là những cụm cứng ngắc. tay mẹ không
còn mịn màng nữa bởi mọi công việc trong nhà mẹ đều đảm nhiệm. Mẹ thường hay nói: "Tay mẹ chai để
đổi lấy tay con mịn". Mẹ không muốn tôi vất vả, lam lũ, cực khổ với ruộng vườn nên mẹ nói rằng tôi phải
học để mai sau bớt khổ. Chính vì vậy tôi luôn cố gắng học tập tốt để mẹ vui lòng.
Mẹ là tất cả đối với tôi. Lòng mẹ bao dung như những bài hát thiết tha của các nhạc sĩ: "Lòng mẹ bao
la như biển Thái Bình dạt dào". Tình cảm mẹ dành cho tôi, đôi bàn tay chai sần đó đã nói nên tất cả. Ngày
tôi còn nhỏ, chẳng giúp được gì cho mẹ cả, mẹ tôi một mình vất vả lam lũ trồng rau, quốc ruộng kiếm tiền
nuôi chị em tôi khôn lớn. Cho tới khi tôi học cấp II, bài vở lại càng nhiều nên cũng chẳng giúp được chút
gì cho mẹ cả. Nhưng mỗi lần nhớ về những việc đó, tôi càng thấy yêu mẹ hơn.
Tôi luôn ao ước mẹ có đôi bàn tay đẹp với những ngón tay thon mịn. Ngón tay mẹ không đẹp nhưng
nhờ bàn tay đó mà đã nuôi nấng tôi từng ngày. Bàn tay mẹ cho chúng tôi cái ăn, cái mặc, cho chúng tôi
được học hành tử tế như chúng bạn. Những lúc đó, tôi càng thêm yêu mẹ hơn. Tuy tay mẹ xấu nhưng dưới
mắt tôi, tay mẹ mãi mãi là bàn tay đẹp nhất. Đôi bàn tay mẹ như một lời động viên đến tôi, luôn dõi theo
tôi theo từng bước trưởng thành.
Ngày của mẹ sắp đến. Các bạn tôi tặng mẹ mình những đóa hoa hồng tươi đẹp. Nhưng mẹ tôi bảo tay
mẹ không thích h…
* Gợi ý.